Ánh nắng ban mai xuyên qua những kẽ lá trên con đường dẫn vào nhà hàng tiệc cưới sang trọng bậc nhất thành phố, nơi đang diễn ra hôn lễ của Tú Anh – chị chồng tôi. Tôi đứng trước cổng, bàn tay siết chặt chiếc phong bì giản dị, cảm nhận rõ rệt sự lạc lõng giữa rừng siêu xe và những bộ váy áo lụa là đắt đỏ. Khác với vẻ lộng lẫy của khách mời, tôi chỉ mặc một chiếc váy công sở màu xanh than nhã nhặn, gương mặt trang điểm nhẹ nhàng như muốn chìm vào đám đông để tránh đi những mũi tên ác ý vốn đã chực chờ sẵn từ lâu.
Vừa thấy bóng dáng tôi, Tú Anh trong bộ váy cưới lấp lánh như một nữ hoàng công công đã vội vã nhấc tà váy chạy đến, gương mặt vốn dĩ đang rạng rỡ bỗng chốc đanh lại đầy vẻ ghê tởm. Chị ta chặn đứng tôi ngay tại bậc thềm, ánh mắt quét từ đầu đến chân tôi như đang nhìn một sinh vật lạ lẫm vừa bò ra từ dưới cống rãnh của sự nghèo khổ. "Cô đến đây làm gì? Chẳng phải tôi đã dặn chồng cô bảo cô ở nhà lo dọn dẹp cái xó bếp cho sạch sẽ rồi hay sao?" – giọng chị ta thanh mảnh nhưng sắc lẹm, đủ để vài quan khách gần đó phải ngoái đầu nhìn lại.
Tôi khẽ mỉm cười, một nụ cười mà tôi đã luyện tập rất nhiều lần để giữ được sự bình thản trước sự sỉ nhục. "Thưa chị, dù sao em cũng là em dâu trong nhà, đám cưới chị là việc đại sự, em không thể không có mặt để chúc phúc cho chị và anh rể." Tôi đưa chiếc phong bì ra, nhưng Tú Anh chỉ nhếch môi, khinh khỉnh hất tay khiến chiếc phong bì rơi xuống thảm đỏ như một món đồ bố thí không ai thèm nhận. Chị ta cười khẩy, âm thanh chát chúa vang lên giữa không gian đầy mùi nước hoa xa xỉ: "Chúc phúc? Cô lấy cái gì để chúc phúc? Cái nghèo hèn bám rễ từ trong máu hay cái vẻ mặt lam lũ của một đứa nhân viên quèn?"
Bà Phương, mẹ chồng tôi, lúc này cũng bước tới, bộ áo dài nhung đen và chuỗi ngọc trai lấp lánh trên cổ bà dường như càng làm tăng thêm vẻ quyền quý giả tạo. Bà nhìn tôi bằng đôi mắt sắc như dao cạo, giọng nói trầm đục chứa đựng sự chán ghét tích tụ suốt ba năm qua. "Lam à, con nên biết điều một chút. Hôm nay khách khứa toàn là những người có địa vị, quan chức cấp cao và giới thượng lưu, con xuất hiện ở đây chỉ làm xấu mặt gia đình họ Trịnh này thôi. Về đi, coi như con giữ cho chồng con chút sĩ diện cuối cùng."
Tôi nhìn sang Huy, chồng mình, người đàn ông đang đứng phía sau mẹ và chị gái với vẻ mặt nhu nhược đến thảm hại. Anh ta tránh ánh mắt của tôi, tay vò nát mép túi quần, không hề lên tiếng lấy một lời để bảo vệ người vợ đã cùng anh ta chia ngọt sẻ bùi những ngày gian khó. Sự im lặng của anh chính là nhát dao chí mạng cứa vào lòng tự trọng của tôi, khiến tôi nhận ra rằng trong cái gia đình này, sự hy sinh và lòng chân thành chỉ là những giá trị rẻ rúng không bằng một mẩu bánh mì trên bàn tiệc.
Tú Anh tiến sát lại gần tôi, hơi thở nồng mùi rượu vang đắt tiền, chị ta hạ thấp giọng nhưng đầy sự mỉa mai cay độc: "Nghe nói cô vẫn đang lẹt đẹt làm cái chân chạy vặt ở tập đoàn SunGroup à? Thật tội nghiệp, trong khi chồng sắp cưới của tôi – anh Minh – vừa được thăng chức lên làm Phó Giám đốc dự án ở chính cái tập đoàn đó đấy. Cô thấy sự khác biệt giữa người với người chưa? Một kẻ ở dưới đáy xã hội như cô, dù có cố gắng cả đời cũng chỉ là cái bệ kê chân cho những người như chúng tôi bước lên cao hơn mà thôi."
Tôi vẫn đứng đó, lặng lẽ nhìn chị ta diễn màn kịch của sự phù hoa, trong đầu lại hiện lên hình ảnh văn phòng làm việc của mình tại SunGroup, nơi mà tất cả mọi người phải cúi đầu mỗi khi tôi bước qua.
"Chị nói đúng, sự khác biệt giữa người với người đôi khi nằm ở cái tầm nhìn và sự thấu cảm, chứ không phải ở mác áo hay số dư tài khoản," tôi điềm tĩnh đáp lại. Câu nói của tôi khiến Tú Anh tức điên, chị ta định vung tay tát tôi một cái nhưng may thay, tiếng loa thông báo lễ cưới bắt đầu đã ngăn hành vi thô bạo đó lại.
Bà Phương hừ lạnh một tiếng rồi đẩy tôi ra phía hành lang khuất: "Đừng để tôi thấy mặt con trong sảnh tiệc. Nếu muốn ăn, hãy đợi đến khi khách khứa về hết rồi vào mà dọn dẹp thức ăn thừa, đó là vị trí phù hợp nhất với một đứa con dâu không biết thân biết phận như con." Họ quay lưng đi, tiếng cười nói rộn rã lại vang lên như chưa từng có sự tồn tại của tôi, để lại tôi đứng trơ trọi giữa cái nắng oi ả, lòng tôi lạnh ngắt nhưng ý chí lại sục sôi một ngọn lửa của sự trừng phạt công bằng.
Tôi không về, tôi lẳng lặng bước vào một phòng VIP nhỏ cạnh sảnh chính mà tôi đã đặt trước từ sáng sớm. Bên trong, một bộ vest thiết kế riêng màu xám tro trang trọng cùng đôi giày cao gót tinh xảo đã được chuẩn bị sẵn, cùng với đó là chiếc thẻ quyền lực của Tổng Giám đốc tập đoàn SunGroup. Tôi soi mình trong gương, tháo bỏ lớp vỏ bọc nhân viên quèn nhu mì, để lộ ra thần thái sắc sảo và uy quyền của một người phụ nữ đã một tay gầy dựng nên đế chế kinh doanh nghìn tỷ.
Bên ngoài sảnh chính, buổi lễ đang đến hồi cao trào khi MC giới thiệu về chú rể – người hùng của gia đình họ Trịnh. Minh bước lên sân khấu với vẻ ngoài bảnh bao, nhưng trong mắt tôi, anh ta chỉ là một quân cờ nhỏ bé trong bàn cờ rộng lớn mà tôi đang nắm giữ. Tú Anh đứng cạnh Minh, mặt vênh lên tận trời, chị ta liên tục khoe khoang với quan khách về "ông chồng tài giỏi làm việc cho tập đoàn lớn nhất cả nước", không quên mỉa mai những kẻ nghèo hèn đang phải chật vật kiếm sống.
*
Đúng lúc buổi lễ chuyển sang phần nâng ly chúc mừng, tôi bước ra khỏi phòng VIP. Không còn là cô dâu phụ hay đứa em dâu nghèo hèn, tôi sải bước trên thảm đỏ với tư thế của một người làm chủ cuộc chơi. Sự xuất hiện của tôi khiến không gian bỗng chốc lặng phắc, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía người phụ nữ toát ra khí chất vương giả, khiến những bộ váy áo lộng lẫy xung quanh bỗng chốc trở nên tầm thường và kệch cỡm.
Tú Anh là người đầu tiên nhận ra tôi, chị ta trợn tròn mắt, ly rượu trong tay suýt rơi xuống đất. "Cô... Lam? Sao cô lại dám mặc bộ đồ này? Cô ăn cắp ở đâu ra đấy? Bảo vệ! Bảo vệ đâu, đuổi con đàn bà điên này ra ngoài ngay lập tức!" chị ta gào lên như một kẻ mất trí, sự sợ hãi nấp sau vẻ hung hăng. Bà Phương cũng tái mặt, bà không thể tin nổi đứa con dâu "nghèo hèn" hằng ngày lại có thể trở nên lộng lẫy và đáng sợ đến mức này.
Huy đứng chôn chân tại chỗ, miệng há hốc không thốt nên lời khi nhìn thấy vợ mình. Nhưng tất cả những sự hỗn loạn đó bỗng chốc bị dập tắt bởi một hành động khiến cả họ nhà chồng phải ngã ngửa. Minh – chú rể, niềm tự hào của cả gia tộc – vừa thấy tôi đã vội vã buông tay Tú Anh, anh ta hớt hải chạy xuống sân khấu, gương mặt tràn đầy vẻ lo lắng và tôn kính. Trước hàng trăm quan khách, Minh cúi rạp người một góc 90 độ, giọng run rẩy: "Tổng... Tổng Giám đốc! Thật vinh hạnh cho em khi chị bớt chút thời gian quý báu đến dự đám cưới của em!"
Không gian như đông cứng lại, tiếng nhạc tiệc cưới vẫn đều đặn vang lên nhưng cảm giác như một gáo nước đá vừa dội thẳng vào đầu tất cả thành viên gia đình họ Trịnh. Tú Anh đứng hóa đá trên sân khấu, đôi môi chị ta giật giật nhưng không nói thành lời, ánh mắt chị ta chuyển từ Minh sang tôi với sự bàng hoàng tột độ. "Tổng Giám đốc? Minh... anh nói cái gì vậy? Nó là con Lam, đứa dâu nghèo hèn nhà mình mà!" – Tú Anh thét lên trong sự tuyệt vọng cuối cùng để bấu víu vào thực tại ảo tưởng của mình.
Minh quay lại, nhìn vợ mình bằng ánh mắt sắc lẹm như muốn bóp nghẹt chị ta: "Cô câm miệng lại ngay! Đây là chị Lam, Tổng Giám đốc điều hành của tập đoàn SunGroup, người nắm quyền sinh sát toàn bộ sự nghiệp của tôi và cái tập đoàn này! Cô có biết cô vừa xúc phạm ai không?" Câu nói của Minh như một bản án tử hình dành cho cái tôi kiêu ngạo của Tú Anh và bà Phương, biến họ từ những kẻ bề trên thành những kẻ tội đồ thảm hại.
*
Tôi thong thả tiến lại gần sân khấu, đôi giày cao gót gõ xuống sàn tạo nên những âm thanh đều đặn, đầy uy lực. Tôi nhìn thẳng vào mắt Tú Anh, người vừa nãy còn đòi tôi ăn thức ăn thừa, nay lại đang run rẩy như một chiếc lá trước gió. "Chị Tú Anh, chị nói đúng, sự khác biệt giữa người với người thật sự rất lớn. Nhưng đôi khi, nó không nằm ở chỗ ai nghèo ai giàu, mà ở chỗ ai có nhân cách và ai chỉ là một cái vỏ rỗng tuếch mang danh quý tộc."
Bà Phương lúc này lập cập tiến tới, đôi bàn tay vừa nãy còn xua đuổi tôi giờ đây đang run rẩy định nắm lấy tay tôi nhưng tôi đã khéo léo tránh đi. "Lam... con... mẹ không biết... mẹ xin lỗi, con bỏ qua cho mẹ và chị nhé. Nhà mình đều là người một nhà cả..." – giọng bà thảm hại, đầy vẻ nịnh bợ khiến tôi cảm thấy buồn nôn. Tôi cười nhạt, một nụ cười lạnh lẽo: "Người một nhà? Thưa bà, ba năm qua tôi chưa từng được coi là người một nhà. Tôi chỉ là người dọn dẹp, là cái bao cát để các người trút giận và là đối tượng để các người mỉa mai cho vui miệng thôi."
Tôi quay sang Huy, người đàn ông đã chứng kiến tất cả sự sỉ nhục của vợ mình mà không hề có một hành động can thiệp. "Huy, anh vẫn giữ sự im lặng đó chứ? Sự im lặng của anh ngày hôm nay chính là câu trả lời rõ ràng nhất cho cuộc hôn nhân của chúng ta. Từ hôm nay, tôi không còn là vợ anh, cũng không còn là con dâu của cái gia đình này nữa. Đơn ly hôn tôi đã chuẩn bị sẵn, anh chỉ việc ký vào là xong." Sự dứt khoát của tôi khiến Huy sụp đổ hoàn toàn, anh ta quỳ xuống giữa sảnh tiệc, van xin trong muộn màng.
Tiệc cưới hoành tráng bỗng chốc biến thành một tấn bi kịch cho gia đình họ Trịnh. Những quan khách thượng lưu vốn là đối tác của SunGroup, sau khi chứng kiến màn kịch này, bắt đầu xì xào bàn tán và lẳng lặng rời đi, vì không ai muốn dây dưa với một gia đình đã xúc phạm "nữ hoàng" của tập đoàn. Minh đứng đó, mặt cắt không còn giọt máu, anh ta hiểu rằng sự nghiệp của mình đã chấm hết ngay trong ngày vui nhất đời mình, tất cả chỉ vì sự hống hách của vợ và mẹ vợ.
Tôi bước ra khỏi sảnh tiệc, không một lần ngoảnh lại phía sau, nơi những tiếng gào khóc và tranh cãi bắt đầu bùng nổ. Ra đến cổng, ánh nắng chiều tà nhuộm đỏ cả một vùng trời, mang theo cảm giác tự do thực sự sau bao năm bị kìm kẹp trong sự giả dối. Tôi lên chiếc xe limousine sang trọng đang chờ sẵn, trợ lý riêng của tôi cung kính mở cửa: "Sếp, chúng ta đi đâu ạ?". Tôi nhìn ra cửa sổ, hít một hơi thật sâu: "Về văn phòng, tôi có một vài quyết định nhân sự cần xử lý ngay lập tức."
Sáng hôm sau, thông tin về việc sa thải Phó Giám đốc dự án Minh vì vi phạm quy tắc đạo đức và gây ảnh hưởng đến uy tín tập đoàn được công bố rộng rãi. Đồng thời, tôi cũng hoàn tất mọi thủ tục ly hôn, cắt đứt hoàn toàn sợi dây liên kết với gia đình họ Trịnh. Huy và gia đình anh ta tìm đến tập đoàn để xin lỗi, nhưng họ thậm chí không qua nổi cửa bảo vệ, vì giờ đây tôi đã ở một tầng mây mà họ vĩnh viễn không bao giờ chạm tới được.
Kết thúc có hậu không phải là sự trả thù bằng bạo lực, mà là khi ta sống tốt hơn, rạng rỡ hơn và khiến những kẻ từng coi thường mình phải hối hận trong sự bất lực. Tôi đứng trên sân thượng của tòa nhà tập đoàn, nhìn xuống thành phố đang lên đèn, lòng nhẹ nhõm vô cùng. Cuộc đời là một chuỗi những thử thách, và tôi đã vượt qua thử thách nghiệt ngã nhất để tìm lại chính mình – một người phụ nữ mạnh mẽ, tự chủ và không bao giờ để bất kỳ ai chà đạp lên lòng tự tôn của mình thêm một lần nào nữa.
Hạnh phúc giờ đây đối với tôi là sự yên bình trong tâm hồn và sự thành công do chính bàn tay mình tạo dựng. Tôi đã học được cách yêu thương bản thân nhiều hơn và biết đặt niềm tin đúng chỗ. Còn gia đình họ Trịnh, họ sẽ phải sống những ngày tháng tiếp theo trong sự dằn vặt và nghèo túng thực sự, vì họ đã đánh mất người duy nhất từng thực lòng yêu thương và muốn vun vén cho gia đình đó chỉ vì sự phù phiếm mù quáng.
Tôi mỉm cười, một nụ cười thực sự hạnh phúc, đón nhận tương lai tươi sáng phía trước. Câu chuyện về cô con dâu "nghèo hèn" đã khép lại, nhường chỗ cho chương mới của một nữ doanh nhân lừng lẫy, người đã biến nỗi đau thành sức mạnh để tỏa sáng rực rỡ nhất. Và tôi biết rằng, từ nay về sau, cuộc đời tôi sẽ chỉ toàn những niềm vui và sự tự do đích thực.
Mỗi khi nhớ lại cái cúi đầu của Minh ngày hôm đó, tôi không thấy hả hê, tôi chỉ thấy một bài học đắt giá về nhân quả. Những ai gieo gió chắc chắn sẽ gặt bão, và những ai sống bằng cái tâm thiện lương, dù có trải qua gian khổ, cuối cùng cũng sẽ nhận được những gì xứng đáng nhất. Tôi nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị đắng nhẹ đầu lưỡi rồi dần chuyển sang vị ngọt thanh, giống như chính cuộc đời tôi vậy – trải qua đắng cay để nếm trọn vị ngọt của thành công.
Tôi bắt đầu những chuyến đi thiện nguyện, dùng tài sản của mình để giúp đỡ những người phụ nữ có hoàn cảnh khó khăn, tiếp thêm sức mạnh cho họ vươn lên trong cuộc sống. Tôi không còn ghét bỏ Tú Anh hay bà Phương, vì sự ghét bỏ cũng là một loại xiềng xích, tôi chọn cách lãng quên để tâm hồn được thanh tịnh. Cuộc đời là một dòng chảy không ngừng, và tôi đang trôi trên dòng chảy đó với tất cả sự tự tin và kiêu hãnh của một người làm chủ vận mệnh.
Bầu trời đêm nay thật đẹp, những vì sao lấp lánh như nhắc nhở tôi rằng mỗi con người đều là một ngôi sao, chỉ cần chúng ta không ngừng cố gắng, chắc chắn sẽ có ngày chúng ta tỏa sáng rực rỡ nhất. Và tôi, tôi đã tìm thấy ánh sáng của riêng mình, một ánh sáng không bao giờ tắt. Hạnh phúc chân chính, hóa ra lại đơn giản là được là chính mình, một cách trọn vẹn và tự hào nhất.
LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.