Min menu

Pages

Chị chồng thẳng tay cấm tôi vào đám cưới vì cho rằng tôi làm mất mặt gia đình. Cho đến khi chú rể cúi đầu chào tôi đầy kính trọng, mọi ánh mắt trong họ đều sững sờ khi biết thân phận thật của tôi là…

 Ánh nắng ban mai rọi xuống sân biệt thự nhà họ Trịnh không đủ sức sưởi ấm bầu không khí đang đặc quánh sự phân biệt đối xử và những lời mỉa mai cay độc. Lam đứng ở góc sân, đôi bàn tay đan chặt vào nhau, chiếc váy lụa đơn giản cô mặc dường như trở nên quá lạc lõng giữa rừng váy áo gấm vóc, kim sa hột lựu của dàn quan khách. Hôm nay là ngày đại hỷ của Tú Anh – chị chồng của Lam, một người phụ nữ luôn tự hào về dòng máu "trâm anh thế phiệt" giả tạo và khối tài sản mà cô ta luôn rêu rao là do mình tự tay gây dựng.

Tú Anh bước ra từ sảnh chính, chiếc váy cưới đuôi cá đính kim cương lấp lánh như muốn làm lóa mắt tất cả những ai nhìn vào, nhưng ánh mắt cô ta khi dừng lại ở Lam thì chỉ còn lại sự ghê tởm. Cô ta hất cằm, dùng quạt che nửa mặt nhưng giọng nói lại cố tình oang oang để tất cả đám bạn thượng lưu cùng nghe thấy. "Ô kìa, tôi cứ tưởng mình đã dặn bảo vệ không cho phép những người thuộc tầng lớp 'lao động phổ thông' lọt vào khu vực sảnh VIP này rồi cơ mà?"

Lam khẽ mím môi, cố giữ cho giọng mình bình thản dù lồng ngực đang phập phồng vì uất ức. "Chị Tú Anh, dù sao em cũng là em dâu trong nhà, ngày vui của chị, em chỉ muốn đến để chúc phúc cho anh chị thôi." Cô biết mình đang nhẫn nhịn vì Minh – chồng cô, người đang bị bà mẹ chồng ép phải đứng tiếp khách ở cổng ngoài, không hề hay biết vợ mình đang bị sỉ nhục ở đây.

Tú Anh cười khanh khách, tiếng cười sắc lẹm như mảnh sành cứa vào không khí, cô ta tiến lại gần, mùi nước hoa nồng nặc lấn át cả hương hoa hồng tươi trong sảnh. "Chúc phúc sao? Loại chúc phúc từ những kẻ nghèo hèn, quanh năm chỉ biết làm bạn với mấy bộ hồ sơ văn phòng rẻ tiền như cô thì có giá trị gì?" Cô ta dùng ngón tay sơn đỏ chót gạt nhẹ vào vai áo của Lam như gạt một vệt bụi bẩn. "Cô nên biết điều mà tự rời đi trước khi tôi gọi người tống khứ cô ra ngoài cổng, đừng để cái nghèo của cô làm vận đen ám vào cuộc hôn nhân hào môn của tôi."

Bà Phương, mẹ chồng của Lam, từ trong bước ra, thay vì can ngăn con gái, bà lại bồi thêm một nhát dao chí mạng vào lòng con dâu.



 Bà chỉnh lại sợi dây chuyền vàng to bản trên cổ, ánh mắt sắc lẹm nhìn Lam từ đầu đến chân một cách đầy phán xét. "Lam này, mẹ đã bảo con từ sáng rồi, con không có trang sức kim cương, cũng chẳng có xe sang đưa đón, xuất hiện ở đây chỉ làm xấu mặt họ Trịnh chúng ta với nhà trai thôi."


"Mẹ, con là vợ hợp pháp của Minh, con không làm gì sai để phải xấu hổ cả," Lam đáp lại, đôi mắt cô rực sáng một vẻ kiên định khiến bà Phương hơi chột dạ. Nhưng sự kiêu ngạo đã nhanh chóng lấp đầy tâm trí bà lão hám danh lợi, bà xua tay như xua đuổi một con ruồi phiền phức. "Hợp pháp hay không thì vào cửa nhà này cũng phải biết nhìn sắc mặt mà sống. Chồng của Tú Anh là tổng giám đốc một công ty lớn, khách khứa toàn bậc quyền quý, hạng dân đen như con đứng đây chỉ khiến người ta tưởng nhà này thuê người giúp việc mà không phát đồng phục thôi."


Tú Anh bồi thêm một câu mỉa mai đầy cay độc, gương mặt cô ta vặn vẹo vì sự tự phụ quá mức. "Đúng đấy, nghe nói cô làm nhân viên quèn ở cái tập đoàn Thiên Mã gì đó đúng không? Chồng tôi sắp tới sẽ được thăng chức làm Phó chủ tịch ở đấy đấy, loại như cô có khi cả đời cũng chẳng bao giờ nhìn thấy mặt sếp tổng đâu nhỉ?" Cô ta cười đắc thắng, trong khi Lam chỉ im lặng, một sự im lặng đáng sợ như mặt biển trước cơn bão lớn.


Xung quanh, đám bạn của Tú Anh bắt đầu xì xào bàn tán, những ánh mắt nhìn Lam đầy vẻ thương hại pha lẫn giễu cợt. "Tội nghiệp thật, đã nghèo lại còn không biết thân biết phận, cứ thích trèo cao để rồi bị ngã đau." Một người phụ nữ đeo đầy nhẫn vàng lên tiếng, giọng điệu thanh cao giả tạo. Lam cảm thấy lồng ngực mình nóng rực, một sự khinh bỉ ngược lại dành cho những kẻ chỉ biết nhìn người qua lớp vỏ bọc vật chất đang dâng trào trong tâm trí cô.

*

Đúng lúc cao trào của sự sỉ nhục lên đến đỉnh điểm, tiếng loa thông báo nhà trai đã đến vang lên rộn rã, cắt ngang cuộc đối đầu không cân sức. Tú Anh vội vàng chỉnh lại váy áo, ra vẻ đoan trang hiền thục, không quên liếc xéo Lam một cái cuối cùng đầy cảnh cáo. "Cút ngay ra khu nhà bếp mà ngồi, hoặc biến khỏi đây trước khi chồng tôi nhìn thấy cô. Tôi không muốn anh ấy biết mình có một đứa em dâu bần hàn như cô đâu!"


Lam không đi, cô đứng yên ở vị trí đó, đôi môi khẽ nhếch lên một nụ cười bí hiểm mà không ai kịp nhận ra. Đoàn xe đón dâu sang trọng tiến vào, chú rể bước xuống trong bộ vest lịch lãm, gương mặt tràn đầy vẻ tự tin của một người đàn ông thành đạt. Đó là Hoàng, người mà Tú Anh luôn tự hào là "con rồng trong đám người", là chỗ dựa vững chắc cho sự phù phiếm của cô ta.


Hoàng bước vào sảnh chính giữa tiếng vỗ tay của quan khách, Tú Anh nũng nịu tiến tới định khoác tay chồng, nhưng Hoàng dường như đang tìm kiếm một ai đó trong đám đông. Ánh mắt anh ta quét qua một lượt, rồi đột ngột khựng lại khi nhìn thấy dáng đứng cô độc nhưng đầy uy nghiêm của Lam ở phía góc sảnh. Gương mặt Hoàng biến sắc từ ngạc nhiên sang thảng thốt, rồi nhanh chóng trở thành một sự cung kính tột độ khiến tất cả mọi người có mặt đều phải sững sờ.


Trước sự chứng kiến của cả họ nhà chồng và hàng trăm khách mời, Hoàng buông tay Tú Anh ra, anh ta rảo bước nhanh về phía Lam. Trước khi bất kỳ ai kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, vị chú rể "quyền quý" ấy đã cúi rạp người xuống một góc 90 độ, giọng nói run rẩy vì vừa kính trọng vừa lo sợ. "Chủ tịch! Sao ngài lại đứng ở đây? Tôi... tôi không biết ngài cũng có mặt, xin lỗi vì sự đón tiếp sơ suất này!"


Không gian đại sảnh bỗng chốc rơi vào một sự im lặng chết chóc, đến mức một chiếc kim rơi cũng có thể nghe thấy. Tú Anh đứng chôn chân tại chỗ, đôi môi đỏ chót của cô ta há hốc ra, chiếc quạt cầm tay rơi xuống sàn đá kêu một tiếng "cạch" khô khốc. Bà Phương thì lảo đảo như sắp ngã quỵ, đôi tay bà bám chặt vào thành ghế, đôi mắt trợn trừng nhìn con dâu "nghèo hèn" của mình giờ đây đang đứng sừng sững như một vị thần.

*

Lam thong thả khoanh tay trước ngực, ánh mắt cô nhìn Hoàng không chút gợn sóng, nhưng lời nói lại mang sức nặng nghìn cân. "Cậu Hoàng, hôm nay là ngày vui của cậu, không cần phải đa lễ như vậy. Tôi chỉ là 'hạng dân đen' đến để chúc phúc cho vợ cậu theo đúng lời mời của 'phu nhân hào môn' đây thôi mà." Cô liếc nhìn về phía Tú Anh, người giờ đây mặt mũi đã tái dại như không còn giọt máu.


Hoàng đổ mồ hôi hột, anh ta quay sang nhìn vợ mình bằng ánh mắt tóe lửa, hiểu ngay ra sự việc tồi tệ mà cô ta đã gây ra. "Tú Anh! Cô đã làm cái quái gì thế này? Đây là Chủ tịch Hội đồng quản trị của tập đoàn Thiên Mã, người nắm quyền sinh sát cả sự nghiệp của tôi và hàng nghìn nhân viên khác! Cô dám xúc phạm ngài ấy sao?" Tiếng quát của Hoàng vang dội khắp sảnh, khiến Tú Anh chỉ biết lắp bắp không thành lời.


Tú Anh lảo đảo tiến lại gần, giọng run rẩy đến mức lạc đi: "Anh... anh nói gì cơ? Nó là con Lam... nó chỉ là đứa nhân viên quèn... sao có thể là..." Cô ta không thể tin nổi người em dâu mà mình luôn khinh miệt, người mà cô ta vừa đuổi ra nhà bếp dọn dẹp, lại chính là người đứng đầu tập đoàn khổng lồ mà chồng cô ta đang ra sức cầu cạnh để có một vị trí vững chắc.


Lam mỉm cười, một nụ cười đầy sự mỉa mai dành cho sự ngu xuẩn và hợm hĩnh của chị chồng. "Chị Tú Anh, chị nói đúng, tôi thường không xuất hiện ở văn phòng tập đoàn dưới tư cách Chủ tịch vì tôi muốn Minh có một cuộc sống bình thường, không bị áp lực bởi danh tiếng của vợ. Nhưng có lẽ sự bao dung của tôi đã khiến chị lầm tưởng rằng nghèo hèn là một cái tội, và chị có quyền chà đạp lên lòng tự trọng của người khác."


Bà Phương lúc này mới run rẩy tiến lại, định nắm lấy tay Lam nhưng bị cô nhẹ nhàng tránh ra. "Lam... con dâu của mẹ... mẹ thật sự không biết... giá như con nói sớm..." Giọng bà nghẹn lại, đầy vẻ hối lỗi muộn màng và sợ hãi cho tương lai của gia đình. Lam nhìn bà, ánh mắt thoáng buồn nhưng vô cùng dứt khoát: "Mẹ ạ, sự tôn trọng không nên dựa vào độ dày của ví tiền. Nếu hôm nay con thực sự chỉ là một nhân viên nghèo, có lẽ giờ này con đang ngồi khóc ở xó bếp nào đó rồi."


Hoàng lúc này hoàn toàn tuyệt vọng, anh ta biết rằng sự nghiệp mà mình dày công gây dựng bấy lâu có thể tan thành mây khói chỉ sau một câu nói của Lam. Anh ta quay sang tát mạnh vào mặt Tú Anh một cái khiến cô ta ngã xuống sàn. "Đồ đàn bà ngu ngốc! Cô đã phá nát mọi thứ rồi! Mau quỳ xuống xin lỗi Chủ tịch ngay lập tức!" Cảnh tượng chú rể đánh cô dâu ngay trong ngày cưới khiến quan khách xôn xao, nhưng không ai dám can ngăn vì uy lực tỏa ra từ phía Lam quá lớn.


Tú Anh khóc nức nở, chiếc váy cưới nghìn đô giờ đây nhăn nhúm và thảm hại trên sàn nhà, cô ta bò lại gần chân Lam, giọng nói đầy sự nhục nhã: "Lam... chị sai rồi... xin em tha thứ cho chị... chị chỉ là kẻ mắt mù không thấy thái sơn..." Sự kiêu ngạo thường ngày đã biến mất hoàn toàn, chỉ còn lại sự hèn mọn của một kẻ sợ mất đi vinh hoa phú quý.


Lam nhìn xuống người đàn bà đang phủ phục dưới chân mình, trong lòng cô không có sự đắc thắng, chỉ có một nỗi chán chường sâu sắc. "Đứng dậy đi, tôi không cần sự quỳ lụy của chị. Sự trừng phạt lớn nhất dành cho chị không phải là sự mất mát về tiền bạc, mà là từ nay về sau, mỗi khi chị soi gương, chị sẽ thấy một kẻ nghèo nàn về nhân cách đang nhìn lại chính mình."


Minh, chồng của Lam, lúc này mới từ ngoài cổng chạy vào khi nghe thấy tiếng động lớn. Anh sững sờ trước cảnh tượng vợ mình đang đứng giữa trung tâm của sự kính trọng, còn chị gái và mẹ thì đang thảm hại vô cùng. Lam bước lại gần chồng, nắm lấy tay anh, giọng nói trở nên dịu dàng hơn. "Minh, em xin lỗi vì đã giấu anh bấy lâu nay. Nhưng hôm nay, em nghĩ mình không nên ở lại đây nữa. Chúng ta về nhà thôi."


Minh nhìn vợ, rồi nhìn sang gia đình mình, anh hiểu rõ những gì họ đã gây ra cho cô. Anh siết chặt tay Lam, gật đầu đầy kiên định: "Ừ, chúng ta về. Anh không cần một gia đình mà người thân lại coi thường nhau chỉ vì danh lợi." Hai người quay lưng bước đi, bỏ lại sau lưng đám cưới hào nhoáng nhưng mục rỗng, bỏ lại tiếng khóc lóc của Tú Anh và sự thẫn thờ của bà Phương.


Hoàng đứng nhìn theo bóng dáng của Lam, anh ta hiểu rằng dù Lam không ra lệnh đuổi việc mình, thì với tính cách của cô, anh ta cũng không bao giờ còn cơ hội tiến xa trong tập đoàn nữa. Uy tín của anh ta đã sụp đổ hoàn toàn trước mặt đối tác và đồng nghiệp có mặt tại đó. Đám cưới vẫn tiếp tục diễn ra, nhưng không khí trở nên nặng nề như một buổi tang lễ cho sự danh giá giả tạo của nhà họ Trịnh.


Về đến căn hộ nhỏ của hai vợ chồng, Lam cảm thấy nhẹ lòng hơn bao giờ hết. Cô quyết định công khai thân phận và dùng tầm ảnh hưởng của mình để thực hiện những dự án thiện nguyện, giúp đỡ những người có hoàn cảnh khó khăn nhưng giàu nghị lực. Minh hoàn toàn ủng hộ vợ, anh tiếp tục công việc kiến trúc sư của mình với sự tự hào về người phụ nữ mạnh mẽ bên cạnh.


Thời gian trôi qua, Tú Anh và Hoàng sống trong một cuộc hôn nhân không có hạnh phúc, luôn dằn vặt và đổ lỗi cho nhau về sự cố ngày cưới. Họ Trịnh cũng dần sa sút khi các đối tác làm ăn bắt đầu xa lánh vì tai tiếng "khinh người" của bà Phương và con gái. Mỗi khi nhìn thấy hình ảnh Lam rạng rỡ trên các mặt báo doanh nhân, họ chỉ biết cúi đầu trong sự hối hận và tủi nhục khôn nguôi.


Kết thúc có hậu không phải là sự trả thù bằng bạo lực, mà là khi sự thật được phơi bày và kẻ ác phải đối diện với lương tâm của chính mình. Lam đã chứng minh rằng giá trị của một con người nằm ở khối óc và trái tim, chứ không phải ở những phù phiếm bên ngoài. Cô và Minh tiếp tục xây dựng một tổ ấm ngập tràn tình yêu, nơi mà sự tôn trọng luôn là nền tảng vững chắc nhất cho mọi hạnh phúc.


Ánh trăng đêm nay thật sáng, Lam ngồi ngoài ban công nhìn xuống phố thị lên đèn, lòng thầm cảm ơn những sóng gió đã giúp cô nhận ra ai mới là người thực sự yêu thương mình. Cuộc đời vốn dĩ công bằng, những ai gieo hạt giống nhân cách sẽ gặt hái được trái ngọt của sự bình yên. Câu chuyện về "cái cúi đầu của chú rể" đã trở thành một giai thoại nhắc nhở mọi người về bài học khiêm nhường và lòng tự trọng trong cuộc sống.


Bà Phương sau nhiều năm sống trong cô độc và hối lỗi, cuối cùng cũng lấy hết can đảm tìm đến gặp Lam để xin lỗi chân thành. Lam không xua đuổi, cô đón nhận bà với sự bao dung của một người chiến thắng, nhưng sự gần gũi như xưa thì không bao giờ quay trở lại. Đó là cái giá phải trả cho những năm tháng coi thường tình thâm, một bài học đắt giá mà bà Phương sẽ mang theo suốt cuộc đời.


Hạnh phúc thực sự là khi ta được sống là chính mình, không cần phải chứng minh điều gì với ai, vì ánh sáng từ bên trong luôn có sức mạnh rực rỡ nhất. Lam mỉm cười, tựa đầu vào vai Minh, cảm nhận hơi ấm từ người đàn ông đã luôn đứng về phía cô bất kể cô là ai. Cuộc sống vẫn tiếp diễn, nhưng từ nay về sau, nó sẽ chỉ còn những nốt nhạc vui tươi và đầy hy vọng.


LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.