Min menu

Pages

Cha qua đời vì bệnh, mẹ bỏ đi biệt tích. Chị 9t bế em 3t ngồi xe 300 km về nương nhờ ông bà nội , ai ngờ ông bà đuổi: "Đấy là lũ ăn xin, không phải máu mủ nhà này". May có người phụ nữ tàn tật đầu xóm nhìn thấy thương tình gọi vào cho bát cơm nguội và nhận nuôi luôn. 20 năm sau 2 chị em đều thành đạt kiếm ra tiền về báo hiếu mẹ nuôi và làm 100 mâm cỗ khao làng thì bất ngờ ông bà đến đòi cháu đưa 200 triệu. Đứa cháu gái đáp 1 câu khiến ông bà nội xấu hổ tột cùng, còn cả làng vỗ tay....

 Ánh nắng chiều tà đổ dài trên con đường làng đất đỏ, bụi cuốn theo từng cơn gió hanh hao như muốn nuốt chửng hai bóng nhỏ liêu xiêu bên vệ đường. Lan, cô bé chín tuổi với gương mặt nhem nhuốc nhưng đôi mắt rực cháy một vẻ kiên định đến già dặn, đang gồng mình bế đứa em trai ba tuổi đang ngủ thiếp đi vì kiệt sức. Chiếc ba lô sờn rách trên vai cô bé chứa đựng toàn bộ gia sản còn sót lại: vài bộ quần áo cũ, một tấm ảnh thờ của cha chưa kịp đóng khung và nỗi đau mất mát quá lớn đối với một đứa trẻ.

Hành trình ba trăm cây số từ thành phố về quê nội không chỉ dài bởi khoảng cách địa lý, mà còn bởi sự sụp đổ của một thế giới vốn dĩ yên bình. Cha cô qua đời sau những ngày chống chọi với bạo bệnh, còn người mẹ—người mà cô vẫn gọi là bến đỗ—đã lặng lẽ gói ghém đồ đạc bỏ đi ngay sau đám tang, để lại hai đứa trẻ bơ vơ giữa dòng đời. Lan không khóc, cô biết nếu mình ngã xuống lúc này, đứa em trai tội nghiệp sẽ chẳng còn ai để bấu víu, vì thế cô chọn cách bế em về nơi mà cha cô luôn gọi là "nhà".

Đứng trước cổng ngôi nhà gỗ lợp ngói đỏ bề thế của ông bà nội, Lan khẽ khàng gõ cửa, trái tim đập liên hồi trong lồng ngực gầy lép. Cánh cổng sắt hoen rỉ mở ra, ông nội bước ra với bộ quần áo lụa là phẳng phiu, đôi mắt nheo lại nhìn hai sinh linh bé nhỏ như nhìn những sinh vật lạ từ hành tinh khác. Bà nội cũng lững thững bước ra sau, tay cầm chiếc quạt nan khẽ phẩy, mùi nước hoa rẻ tiền nồng nặc át cả mùi mồ hôi chua chát trên người hai đứa trẻ.

"Ông bà ơi... con là Lan, con của bố Thành đây ạ... Bố mất rồi, mẹ đi mất rồi, ông bà cho chị em con vào nhà với..." Lan nghẹn ngào, giọng nói khàn đặc vì thiếu nước và bụi đường. Cô bé toan bước vào sân thì một cánh tay gầy guộc nhưng đầy sức mạnh đẩy mạnh cô ra ngoài, khiến cả hai chị em suýt ngã nhào xuống rãnh nước trước cổng. Ông nội nhổ toẹt bãi nước cốt trầu xuống đất, gương mặt vốn dĩ khắc khổ nay càng thêm tàn nhẫn dưới ánh hoàng hôn vàng vọt.

"Nhà này không có đứa con tên Thành, cũng chẳng có loại cháu chắt rách rưới như các người, cút ngay đi cho khuất mắt tôi!" Ông nội gầm lên, giọng nói vang vọng khắp xóm nhỏ như một bản án tử hình dành cho tình máu mủ. Bà nội đứng bên cạnh không một lời can ngăn, ngược lại còn bồi thêm một câu mỉa mai cay độc: "Đúng là cái giống mèo mả gà đồng, bố nó phá gia chi tử chết là đáng, giờ lại dắt díu lũ ăn xin này về ám quẻ cái nhà này sao?"

Lan nhìn bà nội, người phụ nữ mà cô từng thấy trong ảnh với nụ cười hiền hậu, nay lại hiện ra với bộ dạng của một ác quỷ đội lốt người sang quý. 


"Bà ơi, em con đói lắm, bà cho em bát cháo rồi tụi con đi ngay cũng được ạ..." cô bé cầu xin trong tuyệt vọng, nhưng đáp lại chỉ là tiếng quạt nan đập vào không trung sầm sập. Bà nội nhếch mép, ánh mắt sắc lẹm như dao cạo: "Cháo à? Cháo nhà này để cho chó ăn còn hơn để cho lũ tạp chủng không rõ nguồn gốc này hưởng, đi ngay kẻo tôi gọi dân phòng xích cổ!"


Tiếng cánh cổng sắt đóng sập lại "rầm" một cái như một nhát dao chém đứt sợi dây liên kết cuối cùng của Lan với quá khứ. Cô bé ngồi thụp xuống đất, ôm chặt đứa em vào lòng, nước mắt lúc này mới trào ra, nóng hổi và mặn chát như vị muối xát vào vết thương lòng. Xung quanh, những người hàng xóm đứng xa xa chỉ trỏ, bàn tán bằng những lời lẽ chẳng mấy tốt đẹp, coi hai đứa trẻ như một cái gai trong mắt làng quê yên bình.


Giữa lúc tuyệt vọng nhất, một giọng nói trầm đục nhưng ấm áp vang lên từ phía đầu xóm: "Này hai đứa nhỏ, vào đây với dì, vào đây ăn bát cơm nguội cho ấm bụng đã." Đó là dì Năm, một người phụ nữ tàn tật một chân, sống lầm lũi trong căn chòi lá rách nát ngay cạnh nghĩa trang làng, người mà cả làng vẫn gọi là "mụ điên" vì sự lập dị của bà. Dì Năm chống chiếc nạng gỗ khập khiễng bước tới, đôi bàn tay thô ráp xoa đầu Lan, một hơi ấm lạ lùng lan tỏa khiến cô bé bỗng thấy mình được che chở.


Dì Năm dắt hai chị em vào căn chòi nhỏ, nơi mùi nhang muỗi quyện với mùi cơm mới nấu tỏa ra một không khí gia đình giản đơn mà xúc động. Bát cơm nguội trộn với chút mắm cáy và vài ngọn rau lang luộc được đặt ra, hai đứa trẻ lao vào ăn như những sinh vật bị bỏ đói từ lâu. Dì Năm ngồi đó, ánh mắt hiền từ nhìn chúng, bà không hỏi nhiều về lý do bị xua đuổi, bởi bà hiểu rõ lòng dạ con người ở cái làng này hơn ai hết.

*

"Từ nay, nếu không có nơi nào để đi, cứ ở lại đây với dì, dì nghèo nhưng không để hai đứa phải ra đường nằm đâu," dì Năm nói, giọng bà run run vì xúc động. Lan nhìn người phụ nữ xa lạ nhưng tốt bụng này, cô bé thầm hứa trong lòng rằng một ngày nào đó sẽ trả ơn người này gấp bội lần. Căn chòi lá rách nát từ đêm đó bỗng trở thành thiên đường của hai đứa trẻ mồ côi, nơi tình thương không được đo bằng vật chất mà bằng những bát cơm sẻ nửa.


Thời gian trôi đi như bóng câu qua cửa sổ, hai mươi năm ròng rã là chuỗi ngày dì Năm còng lưng làm thuê làm mướn, nhịn ăn nhịn mặc để nuôi hai chị em ăn học. Lan không phụ lòng mẹ nuôi, cô vừa học vừa làm, từ giúp việc đến bán hàng thuê, còn em trai cô—Dũng—cũng lớn lên với sự mạnh mẽ và thông minh vượt trội. Những đêm đông giá rét, ba mẹ con nằm sát bên nhau trên chiếc giường tre ọp ẹp, hơi ấm từ tình thương đã xua tan cái lạnh lẽo của sự nghèo đói và sự khinh khi của dân làng.


Hai mươi năm sau, một chiếc xe hơi sang trọng bóng loáng đỗ xịch trước căn nhà khang trang vừa mới xây dựng xong trên nền căn chòi lá năm xưa. Lan giờ đã là một nữ doanh nhân thành đạt, còn Dũng đã là một kỹ sư có tiếng, họ trở về với vòng tay của mẹ Năm trong sự ngỡ ngàng của cả làng. Lan quyết định tổ chức một bữa đại tiệc một trăm mâm cỗ để khao cả làng, không phải để khoe khoang, mà là để tri ân mẹ nuôi và cũng để cho những kẻ từng xua đuổi họ thấy rằng: sự tử tế luôn có cái kết đẹp.


Không khí buổi tiệc rộn ràng tiếng cười nói, tiếng bát đĩa va nhau lạch cạch xen lẫn tiếng nhạc mừng công. Dì Năm ngồi ở vị trí danh dự nhất, mặc bộ áo dài nhung tím mà Lan vừa mua cho, gương mặt khắc khổ nay rạng ngời hạnh phúc. Bỗng nhiên, đám đông đang náo nhiệt bỗng dạt ra, nhường chỗ cho hai cái bóng già nua, ăn mặc lụp xụp nhưng cố ra vẻ trịnh trọng tiến vào. Đó chính là ông bà nội của Lan, những người đã mất hút suốt hai mươi năm qua sau khi bán sạch đất đai để ăn chơi trác táng.


Ông nội bước tới, gương mặt chảy xệ vì thời gian nhưng đôi mắt vẫn không giấu nổi sự tham lam khi nhìn thấy sự giàu sang trước mắt. Ông ta hắng giọng, cố nở một nụ cười giả tạo đến phát nôn: "Lan đấy à con? Dũng đấy à? Ông bà biết ngay là cháu nhà họ Trịnh không thể tầm thường được mà, nay ông bà đến mừng cho các cháu đây." Bà nội đứng bên cạnh cũng phụ họa, tay xoa xoa vạt áo: "Ôi trời, nhìn hai đứa kìa, đúng là máu mủ nhà này có khác, đẹp đẽ và giỏi giang y hệt bố Thành ngày xưa."

*

Mọi người xung quanh bắt đầu bàn tán xôn xao, sự mỉa mai hiện rõ trên khuôn mặt những người hàng xóm vốn biết rõ câu chuyện năm xưa. Lan không vội vã, cô đặt chén rượu xuống bàn, đôi mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào hai con người đang diễn kịch trước mặt. "Ông bà đến đây có việc gì không ạ? Buổi tiệc của con chỉ dành cho những người hàng xóm tốt bụng và mẹ nuôi của con thôi," Lan nói, giọng cô thanh thản nhưng chứa đầy sức nặng của sự khinh miệt.


Ông nội khựng lại một chút, rồi đột ngột hạ giọng, ra vẻ đáng thương: "Thì... ông bà cũng già rồi, nhà cửa dột nát, nay thấy các cháu thành đạt, ông bà chỉ mong các cháu đưa cho ông bà khoảng hai trăm triệu để sửa lại gian thờ cho bố cháu. Dù sao thì máu loãng cũng không bằng nước lã, chúng ta là người nhà mà, con nhỉ?" Câu nói "máu loãng không bằng nước lã" của ông ta thực chất là một sự châm biếm ngược ngạo nhất mà Lan từng nghe trong đời.


Đám đông bắt đầu cười rộ lên, những lời mỉa mai vang lên không dứt từ các mâm cỗ xung quanh. Một người hàng xóm nói vọng sang: "Ơ kìa ông bà Trịnh, hai mươi năm trước bảo người ta là lũ ăn xin, là tạp chủng cơ mà? Giờ thấy tiền lại thấy máu mủ nhanh thế?" Bà nội tái mặt, nhưng vẫn cố vớt vát: "Lúc đó chúng tôi nóng nảy, giờ già rồi mới thấy sai, con cái thì phải biết bao dung cho người già chứ, phải không Lan?"


Lan đứng dậy, dáng người cao ráo và đầy uy quyền, cô cầm lấy một bát cơm trắng từ mâm cỗ, thong thả bước tới trước mặt hai người già. "Ông bà còn nhớ bát cơm nguội mà dì Năm đã cho chị em con hai mươi năm trước không?" Cô hỏi, giọng nói vang vọng khắp sân đình. "Ngày đó, ông bà đuổi chúng con như đuổi tà, nói rằng cháo nhà này để cho chó ăn còn hơn để cho chúng con. Vậy thì hôm nay, con mời ông bà bát cơm này, nhưng là cơm để ông bà nhớ lại cái giá của sự nhẫn tâm."


Cả làng im phăng phắc, chỉ còn tiếng gió rít qua những tán cây bàng già nua. Lan nhìn thẳng vào đôi mắt đang láo liên vì hổ thẹn của ông nội, cô dõng dạc nói một câu khiến cả hai chỉ muốn độn thổ: "Hai trăm triệu để sửa gian thờ bố con sao? Ông bà yên tâm, con đã đón bố con về thờ phụng tại nhà mẹ Năm rồi. Còn về máu mủ, nếu ông bà thực sự coi trọng nó, thì ngày xưa ông bà đã không để máu mủ của mình phải đi xin cơm nguội của một người 'điên' mà ông bà vẫn hằng khinh rẻ."


Bà nội định lao tới nắm lấy tay Lan nhưng cô tránh sang một bên, để mặc bà ta chới với giữa khoảng không. Lan bồi thêm một nhát dao chí mạng vào lòng tự trọng rách nát của họ: "Đúng là máu mủ không bằng nước lã đâu ông bà ạ, vì bát cơm nguội của dì Năm chứa đầy tình người, còn dòng máu của ông bà chỉ toàn mùi tiền và sự ích kỷ. Hai trăm triệu con có thể cho bất cứ người nghèo nào trong làng này, nhưng với những kẻ coi thường mạng sống của cháu ruột mình, thì một xu con cũng thấy là lãng phí."


Cả làng bỗng dưng đồng loạt đứng dậy, tiếng vỗ tay vang rền như sấm dậy khắp không gian buổi tiệc. Những tiếng hô "Hay lắm!", "Đúng lắm!" vang lên không ngớt, át cả tiếng gào thét bất lực của ông nội Lan. Hai người già nhục nhã cúi đầu, lủi thủi bước đi trong tiếng cười chê của cả một cộng đồng mà họ từng cố sức làm đẹp lòng bằng sự giả dối. Họ nhận ra rằng, tiền bạc có thể kiếm được, nhưng danh dự và tình thâm một khi đã bán rẻ thì không bao giờ mua lại được.


Lan trở lại bàn tiệc, cô cầm tay dì Năm—người mẹ không sinh nhưng đã có công dưỡng dục thành người. "Mẹ ơi, từ nay không ai dám khinh mẹ nữa đâu, chúng con sẽ là đôi chân, là ánh sáng của mẹ suốt đời này," Lan thì thầm vào tai bà. Dì Năm khóc, nhưng đó là những giọt nước mắt hạnh phúc nhất cuộc đời bà, những giọt nước mắt gột rửa mọi đắng cay của hai mươi năm lầm lũi bên nghĩa trang làng.


Buổi tiệc khao làng tiếp tục trong không khí ấm áp và tràn đầy ý nghĩa về sự tử tế và luật nhân quả. Dũng nắm lấy tay chị mình, anh biết rằng câu trả lời của chị không chỉ là một sự đáp trả, mà là một sự khẳng định về giá trị con người. Họ không cần sự công nhận từ những kẻ máu mủ tàn nhẫn, bởi họ đã tìm thấy gia đình thực sự ở nơi trái tim biết sẻ chia và bao dung.


Ngày hôm sau, Lan dành toàn bộ số tiền dự định cho ông bà nội để thành lập một quỹ khuyến học và hỗ trợ người tàn tật tại địa phương, lấy tên là "Quỹ Mẹ Năm". Cô muốn những đứa trẻ mồ côi hay nghèo khó ở làng này sẽ không bao giờ phải trải qua cảm giác bị xua đuổi như chị em cô năm xưa. Hành động của Lan đã thay đổi hoàn toàn bộ mặt của ngôi làng, biến nơi đây thành một cộng đồng biết yêu thương và trân trọng những giá trị đạo đức cơ bản nhất.


Kết thúc câu chuyện, Lan đứng bên cửa sổ căn nhà mới, nhìn ra cánh đồng lúa xanh mướt trải dài tít tắp. Cô nhận ra rằng cuộc đời giống như một tấm gương, ta trao đi sự nhẫn tâm sẽ nhận lại sự cô độc, ta trao đi tình thương sẽ nhận lại cả một bầu trời hạnh phúc. Sự báo hiếu của cô không chỉ là vật chất, mà là sự tiếp nối ngọn lửa nhân ái mà dì Năm đã thắp lên trong căn chòi lá năm nào. Và dưới ánh nắng vàng rực rỡ của tương lai, chị em Lan bước tiếp với nụ cười tự hào, vững chãi trên con đường mà họ đã chọn bằng chính nghị lực và lòng tự trọng của mình.


LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.