Min menu

Pages

Tin rằng tôi có quan hệ với ông chủ, chồng xông thẳng đến nhà người ta gây chuyện. Nhưng chỉ một cái nhìn từ bà chủ cũng đủ khiến anh quỳ gối xin lỗi trong sợ hãi.

 Tiếng phanh xe cháy đường rít lên chói tai trước cổng căn biệt thự màu trắng tinh khôi, phá tan bầu không khí tĩnh lặng của khu đô thị thượng lưu dành cho giới siêu giàu. Đăng bước xuống xe, bước chân loạng choạng, khuôn mặt đỏ gay gắt không chỉ vì men rượu mà còn vì một sự tự ái hèn mọn đang bốc cháy hừng hực trong lồng ngực. Anh ta không thèm nhấn chuông theo phép lịch sự tối thiểu, mà đứng ngay giữa đại lộ, tay vung vẩy xấp ảnh chụp lén, gào thét như một kẻ tâm thần phân liệt vừa trốn trại.

“Lam! Bước cái mặt của cô ra đây ngay! Cô giỏi lắm, hèn gì dạo này thay tính đổi nết, ăn diện chải chuốt, hóa ra là mượn cái mác ‘giúp việc’ để leo lên giường thằng già giàu có này à?” Tiếng gào của Đăng vang dội vào những bức tường đá cẩm thạch, khiến những người hàng xóm quý tộc bắt đầu hé rèm cửa, nhìn xuống với ánh mắt ghê tởm xen lẫn tò mò. Anh ta vừa chửi vừa cười khẩy, cái điệu cười của một kẻ thất bại đang cố tìm cách kéo người khác xuống vũng bùn cùng mình để cảm thấy bớt cô độc.

Tôi chạy từ trong sân ra, gương mặt tái nhợt không còn giọt máu, đôi bàn tay gầy gò nắm chặt lấy vạt áo đồng phục giúp việc đơn sơ. Cảm giác nhục nhã tràn lên tận cổ họng, đắng ngắt và nghẹn ứ khi nhìn thấy người chồng mười năm đầu ấp tay gối đang làm trò hề giữa bàn dân thiên hạ. Tôi cố hạ thấp giọng, hy vọng có thể ngăn chặn cơn điên loạn này trước khi quá muộn: “Anh điên đủ chưa Đăng? Về nhà ngay, đây là chỗ tôi làm việc, đừng để tôi phải hận anh thêm nữa!”

Đăng không những không dừng lại mà còn tiến tới, bàn tay thô bạo nắm chặt lấy cổ tay tôi, ghì mạnh đến mức tôi cảm thấy xương cốt mình như sắp vỡ vụn. Anh ta dí sát khuôn mặt nồng nặc mùi rượu vào mặt tôi, giọng đầy mỉa mai cay nghiệt: “Làm việc hay làm tình nhân? Loại đàn bà như cô, ở nhà tôi cho ăn sung mặc sướng, chỉ việc bế con mà không muốn, lại thích đi ‘phục vụ’ đàn ông lạ để tìm cảm giác lạ à? Hay tại thằng chủ này nó nhiều tiền hơn tôi, nó cho cô cái danh ‘bà chủ hờ’ nên cô quên mất đứa con đang khóc đợi cơm ở nhà?”

Tôi nhìn sâu vào mắt Đăng, không còn thấy tình yêu, chỉ thấy một khoảng không rỗng tuếch của sự ích kỷ và hèn nhát đang ngự trị. 

Tôi cười nhạt, một nụ cười chứa đựng sự khinh bỉ tột cùng dành cho kẻ đang tự xưng là chồng mình: “Ăn sung mặc sướng? Anh nói về những bữa cơm chan nước mắt hay những khoản nợ cờ bạc mà tôi phải thức trắng đêm làm thêm để trả cho anh? Anh nhìn lại mình đi, ngoài cái vẻ sĩ diện hão này ra, anh còn cái gì để tôi phải phản bội?”


Ngay lúc đó, ông chủ nhà – một người đàn ông trung niên với phong thái lịch lãm, diện bộ vest may đo tinh tế bước ra từ sảnh chính, chân mày nhíu lại đầy khó chịu. Đăng thấy mục tiêu xuất hiện, sự hung hăng càng tăng lên gấp bội, anh ta buông tay tôi ra và lao về phía người đàn ông kia, vung xấp ảnh lên trời như thể đó là bằng chứng của một vụ đại án. “À, đây rồi! Thằng chủ đây chứ gì? Nhìn cũng đạo mạo, trí thức đấy, hóa ra cũng chỉ là loại thích ăn vụng vợ người khác, sở thích gu mặn thật sự!”


Ông chủ chưa kịp mở lời, Đăng đã tiếp tục xỉa xói bằng những lời lẽ thô thiển nhất mà anh ta có thể nghĩ ra trong bộ não đang bị kích thích bởi sự ghen tuông bệnh hoạn. “Ông trả vợ cho tôi, hay để tôi rêu rao cho cả cái khu này biết bộ mặt thật của ông là kẻ cướp vợ người khác dưới mác thuê người làm? Một vị đại gia đáng kính mà lại đi ngủ với đứa giúp việc quê mùa này, nghe có vẻ là một tin sốt dẻo cho báo chí ngày mai đấy nhỉ?”


Tôi đứng giữa hai người đàn ông, một bên là sự văn minh lịch thiệp, một bên là sự hoang dã hèn hạ, cảm thấy mình như một món hàng bị mang ra đấu giá ở chợ đen. Đăng không hề yêu tôi, điều đó tôi đã biết từ lâu, nhưng đến hôm nay tôi mới hiểu anh ta phát điên chỉ vì cảm thấy "quyền sở hữu" bị đe dọa. Anh ta không chịu nổi việc tôi – người phụ nữ vốn dĩ luôn cam chịu, luôn là cái bóng sau lưng anh ta – nay đã dám bước ra ngoài, tự chủ về kinh tế và không còn cần đến sự "ban phát" của anh ta nữa.

*

Sự sỉ nhục mỗi lúc một leo thang khi Đăng bắt đầu lôi kéo cả những người bảo vệ khu phố đang đi tới, anh ta lớn tiếng tố cáo tôi là kẻ lăng loàn, là loại đàn bà vong ân bội nghĩa. Anh ta mỉa mai tôi rằng: “Cô tưởng mặc bộ đồ này vào là biến thành quý bà được sao? Cái mùi nghèo hèn nó thấm vào máu cô rồi, có gội rửa bằng nước hoa tiền triệu của thằng cha này thì cũng chỉ là một con giúp việc thấp kém thôi!” Mỗi lời nói của anh ta như một nhát dao, không chỉ đâm vào tôi mà còn đâm vào danh dự của chính gia đình anh ta.


Đúng lúc cao trào của sự hỗn loạn dâng lên đỉnh điểm, khi Đăng định vung tay định hành hung tôi vì tôi dám lên tiếng phản kháng, thì cánh cửa lớn của biệt thự một lần nữa mở ra. Lần này không phải là người làm hay bảo vệ, mà là một người phụ nữ quý phái, diện bộ đồ lụa cao cấp, thong thả bước xuống bậc thềm với khí chất áp đảo hoàn toàn đám đông. Vừa nhìn thấy bóng dáng ấy, cái vẻ hung hăng, hổ báo của Đăng bỗng chốc tan biến như bong bóng xà phòng gặp nắng, đôi mắt anh ta trợn ngược vì kinh hãi.


“Chị... Chị Lan?” Giọng Đăng run rẩy, xấp ảnh trên tay rơi lả tả xuống mặt đường nhựa nóng bỏng, chân anh ta khuỵu xuống như một phản xạ tự nhiên của kẻ bề dưới gặp bề trên. Người phụ nữ ấy không ai khác chính là bà chủ thực sự của căn biệt thự này, và cũng chính là chị ruột của Đăng – người mà bấy lâu nay anh ta luôn lấy ra làm lá chắn để khoe khoang với bạn bè về một "đại gia chống lưng" khét tiếng.


Chị Lan không thèm nhìn em trai mình lấy một cái bằng con mắt chính diện, chị tiến lại gần tôi, ân cần chỉnh lại cổ áo bị vò nát cho tôi rồi quay sang nhìn Đăng bằng ánh mắt khinh bỉ tột độ. “Mày đến đây để làm gì, Đăng? Để cho cả thế giới thấy cái sự ngu xuẩn và hèn hạ của mày đã đạt đến cảnh giới nào à?” Giọng chị bình thản nhưng uy lực, mỗi từ phát ra đều khiến Đăng co rúm người lại như một con vật bị trúng đòn đau.


Đăng lắp bắp, cố gắng vớt vát chút liêm sỉ cuối cùng: “Chị... sao chị lại ở đây? Em... em cứ tưởng thằng cha này... em thấy Lam nó lén lút vào đây mỗi ngày...” Anh ta chỉ tay về phía ông chủ nhà, người lúc này đang mỉm cười đầy ẩn ý. Chị Lan cười nhạt, một nụ cười chứa đựng sự châm biếm sâu cay: “Thằng cha này là chồng tao, là anh rể mày đấy! Mày lo ăn chơi đến mức không biết anh rể mình trông như thế nào, hay tại mày chỉ quan tâm đến việc khi nào tiền từ túi anh ấy chảy vào tài khoản của mày?”

*

Sự thật phơi bày như một cái tát trời giáng vào mặt Đăng, khiến anh ta choáng váng đến mức không đứng vững. Chị Lan quay sang tôi, ánh mắt đầy xót xa: “Lam, chị đã bảo em rồi, loại đàn ông vừa hèn vừa ác này không đáng để em phải giấu chị đi làm thuê kiếm tiền trả nợ cho nó đâu. Em định hy sinh đến bao giờ? Để nó đứng giữa đường sỉ nhục em là con ở, là tình nhân, trong khi chính nó là kẻ đang ăn bám trên mồ hôi nước mắt của em sao?”


Đăng vội vàng quỳ sụp xuống, bò đến chân tôi, đôi bàn tay vừa rồi còn bóp chặt cổ tay tôi giờ đây lại run rẩy bám lấy gấu quần tôi, giọng lạc đi vì sợ hãi và nhục nhã. “Lam ơi... Anh sai rồi, anh thật sự không biết. Anh không biết em làm việc cho chị cả, anh cứ tưởng... có kẻ đâm chọc nên anh mới nóng nảy. Xin em, xin chị, đừng bỏ rơi em, em mà mất sự giúp đỡ của hai người thì em chết mất!” Hóa ra, sự hối lỗi này cũng chỉ là một màn kịch khác, một màn kịch được dựng lên bởi nỗi sợ bị cắt đứt nguồn tài chính.


Tôi nhìn người đàn ông đang quỳ dưới chân mình, cảm thấy một sự ghê tởm dâng trào mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Chị Lan thay tôi trả lời, lời nói của chị sắc lẹm như dao cạo: “Mày không biết vì mày có bao giờ dành lấy một giây để quan tâm vợ mày đi đâu, làm gì không? Mày chỉ biết ngửa tay xin tiền để nướng vào những cuộc vui vô bổ, rồi khi cảm thấy yếu thế thì quay sang sỉ nhục người phụ nữ đang nuôi sống mày để tìm lại chút quyền lực ảo. Cái loại đàn ông quỳ dưới chân vợ chỉ vì sợ mất nguồn tiền, chứ không phải vì hối lỗi thực sự, thì thật sự là rác rưởi không thể tái chế.”


Tôi hít một hơi thật sâu, cảm thấy lồng ngực mình như vừa được trút bỏ một tảng đá nghìn cân bấy lâu nay đè nặng. Tôi gỡ bàn tay của Đăng ra khỏi chân mình, hành động dứt khoát như thể đang rũ bỏ một thứ bụi bẩn bám lâu ngày. “Đăng, anh không cần phải diễn nữa. Sự kịch kịch tính của anh hôm nay đã đủ để kết thúc vở chèo mười năm qua rồi. Tôi đã hy vọng anh có chút lương tâm, nhưng anh lại chọn cách chà đạp danh dự của tôi để thỏa mãn sự ích kỷ của mình. Chúng ta kết thúc tại đây.”


Đăng ngước lên, khuôn mặt méo mó vì không tin nổi người vợ vốn dĩ ngoan ngoãn lại có thể nói ra những lời tuyệt tình như thế. Anh ta định gào lên van xin lần nữa, nhưng chị Lan đã ra hiệu cho nhóm bảo vệ bước tới. “Đưa nó ra khỏi đây, và từ nay về sau, nếu tôi còn thấy nó lảng vảng ở khu này hay làm phiền Lam, tôi sẽ không để yên đâu. Đừng quên, căn nhà mày đang ở cũng là tên tao đứng bộ, tao có thể lấy lại bất cứ lúc nào mày dám làm loạn.”


Những ngày sau đó là một chuỗi những nỗ lực tuyệt vọng của Đăng để kết nối lại với tôi, từ những tin nhắn hứa hẹn thề thốt đến những cuộc gọi đẫm nước mắt lúc nửa đêm. Nhưng trái tim tôi đã hoàn toàn nguội lạnh. Tôi quyết định ký đơn ly hôn ngay tại phòng khách nhà chị Lan, dưới sự chứng kiến của luật sư. Khi đặt bút ký, tôi không hề cảm thấy đau khổ, mà chỉ thấy một sự nhẹ nhõm đến kỳ lạ, như thể vừa bước ra khỏi một hang động tối tăm sau nhiều năm bị giam cầm.


Đăng liên tục gào thét tại văn phòng luật sư, anh ta cho rằng tôi và chị Lan đã thông đồng để cướp đi "hạnh phúc" của anh ta. Nhưng thực chất, chính anh ta là kẻ đã tự tay đập nát cái hạnh phúc ấy bằng sự nghi ngờ, thói cờ bạc và sự khinh thường vợ mình. Chị Lan không chỉ hỗ trợ tôi về mặt pháp lý mà còn giúp tôi nhận ra giá trị thực sự của bản thân, chị bảo: “Đàn bà chúng ta có thể nghèo, nhưng không bao giờ được để mình mất đi lòng tự trọng trước một kẻ không biết trân trọng mình.”


Tôi bắt đầu cuộc sống mới với sự giúp đỡ của chị Lan, nhưng không phải bằng cách nhận tiền từ thiện, mà bằng cách trở thành quản lý chính cho chuỗi cửa hàng hoa cao cấp của chị. Tôi nhận ra mình có năng khiếu trong việc kinh doanh và giao tiếp, điều mà mười năm làm nội trợ và chịu đựng sự áp bức của Đăng đã vùi lấp đi mất. Mỗi ngày thức dậy, tôi không còn phải lo lắng xem hôm nay chồng mình sẽ cáu gắt vì chuyện gì, hay mình phải làm gì để có tiền trả nợ cho anh ta.


Về phần Đăng, sau khi bị chị Lan cắt đứt mọi nguồn viện trợ và thu hồi lại căn nhà, anh ta nhanh chóng rơi vào cảnh túng quẫn. Những người bạn "nhậu nhẹt" và "chiến hữu" trước kia, những kẻ từng tung hô anh ta là đại gia, cũng nhanh chóng rời bỏ khi biết anh ta không còn một xu dính túi. Anh ta phải chuyển về sống trong một căn phòng trọ rẻ tiền, làm những công việc chân tay mà trước đây anh ta luôn khinh rẻ là "thấp kém", "không xứng tầm".


Đôi khi, tôi vẫn nghe loáng thoáng về tình cảnh của anh ta qua những người quen cũ, nhưng lòng tôi không còn một chút gợn sóng. Sự hận thù đã biến mất, thay vào đó là sự bình thản của một người đã hoàn toàn buông bỏ quá khứ. Đăng đã nhận được bài học cay đắng nhất của cuộc đời mình: đó là khi anh ta coi thường người phụ nữ duy nhất thật lòng yêu thương mình, anh ta đã tự đánh mất đi tấm bùa hộ mệnh quý giá nhất mà mình từng có.


Một năm trôi qua, tôi đứng trước cửa hàng nhỏ mang tên mình – một tiệm hoa kết hợp quán cà phê sách xinh xắn ở góc phố yên tĩnh. Ánh nắng ấm áp của buổi sớm mai phủ trên vai, tôi nhìn ngắm những đóa hồng kiêu sa đang nở rộ, cảm thấy cuộc đời mình cũng đang bắt đầu một mùa xuân mới. Con trai tôi nay đã vui vẻ hơn, cậu bé không còn phải chứng kiến những cảnh cãi vã hay nhìn thấy mẹ mình khóc thầm trong góc bếp mỗi đêm.


Trong một buổi chiều muộn, khi tôi đang tỉ mẩn cắm một lẵng hoa cho khách, tôi thấy bóng dáng Đăng lướt qua cửa kính. Anh ta trông già đi cả chục tuổi, quần áo xộc xệch, ánh mắt nhìn vào cửa hàng đầy vẻ hối hận và thèm muốn một sự ấm áp đã mất. Anh ta dừng lại một chút, định bước vào nhưng rồi lại cúi đầu lầm lũi bước đi. Tôi không gọi anh ta lại, cũng không trốn tránh, chỉ mỉm cười và tiếp tục công việc của mình.


Sự sỉ nhục tột cùng mà tôi phải chịu đựng giữa phố thượng lưu năm ấy, hóa ra lại chính là cái tát đau đớn nhất nhưng cần thiết nhất để tôi tỉnh mộng. Nếu không có cơn điên của Đăng ngày hôm đó, có lẽ tôi vẫn còn đang quẩn quanh trong cái vòng lặp khổ đau của sự cam chịu vô nghĩa. Đôi khi, cuộc đời phải đẩy ta xuống vực thẳm để ta biết rằng mình thực sự có đôi cánh để bay lên, thoát khỏi những vũng lầy tăm tối.


Bây giờ, tôi không còn là "đứa giúp việc quê mùa" hay "con đỉa đeo chân hạc" trong mắt bất kỳ ai nữa. Tôi là Lâm Tuệ Lam – một người phụ nữ độc lập, mạnh mẽ và đầy tự tin vào giá trị của chính mình. Sự giải thoát không đến từ tiền bạc hay địa vị của chị Lan, mà đến từ việc tôi đã dám đối mặt với sự thật, dám từ bỏ cái mục nát để xây dựng lại cái mới mẻ và tươi sáng hơn từ đống tro tàn.


Kết thúc một ngày làm việc, tôi đóng cửa tiệm, dắt tay con trai đi dạo dưới những hàng cây xanh mướt của khu phố. Tôi nhận ra rằng giá trị của một con người không nằm ở chỗ họ đứng ở đâu trong xã hội, mà nằm ở cách họ đứng dậy sau mỗi lần bị vùi dập. Phía trước tôi là một bầu trời rộng mở, nơi không còn những lời mỉa mai, không còn sự áp bức, chỉ có tình yêu thương chân thành và sự tự do đích thực đang chờ đón.


Câu chuyện của tôi có lẽ sẽ là nguồn cảm hứng cho những ai đang mắc kẹt trong những mối quan hệ độc hại, nhắc nhở họ rằng: đừng sợ hãi sự sụp đổ, vì đôi khi chỉ khi mọi thứ vỡ vụn, ta mới có cơ hội để sắp xếp lại chúng một cách hoàn hảo nhất. Tôi mỉm cười với chính mình trong gương, một nụ cười rạng rỡ như nắng hạ, cảm ơn quá khứ đã tôi luyện nên tôi của ngày hôm nay – một phiên bản rực rỡ và không bao giờ chịu khuất phục.


LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.