Min menu

Pages

Mẹ chồng hất bát canh nóng vào mẹ tôi giữa đám cưới, bố tôi im lặng đứng dậy làm một việc khiến cả hội trường chết lặng

 Ánh đèn chùm pha lê trong đại sảnh khách sạn Diamond lấp lánh một cách phô trương, phản chiếu sự xa hoa của một đám cưới được gắn mác "môn đăng hộ đối". Tiếng nhạc giao hưởng du dương bỗng chốc đứt quãng bởi một tiếng "xoảng" chói tai, kéo theo đó là hơi nóng của bát canh măng mọc bắn tung tóe lên tà áo dài lụa tơ tằm của mẹ tôi. Bà Xuân – mẹ chồng tôi, người vừa cố tình gạt tay làm đổ bát canh – đứng đó với khuôn mặt biến dạng vì sự khinh miệt, đôi mắt sắc lẹm nhìn mẹ tôi như nhìn một sinh vật lạ lẫm từ dưới bùn đen vừa ngoi lên.

Bà ta không thèm nhìn đến vệt bỏng đỏ ửng trên tay mẹ tôi, chỉ lo phủi đi một vài giọt nước dùng vô tình bắn vào gấu váy của mình rồi rít lên qua kẽ răng: “Chị xem lại cách giáo dục con gái mình đi! Nhà tôi là gia đình gia giáo, lễ nghi đầy đủ, khách khứa toàn bậc tinh hoa của thành phố này. Vậy mà con gái chị dám đem cái loại trà rẻ tiền, hăng hắc mùi đất này lên mời tôi trong lễ bái đường? Hay là ở quê, các người quen thói coi rẻ bề trên, nghĩ nhà tôi dễ dãi mà muốn làm gì thì làm?”

Mẹ tôi, người phụ nữ quanh năm chỉ biết đến ruộng đồng và những mùa trà sớm, đứng sững sờ giữa sân khấu, đôi tay run rẩy cố lau vệt nước nóng trên ngực áo. Bà lý nhí, giọng lạc đi vì sợ hãi và nhục nhã: “Tôi xin lỗi bà... tôi thật sự xin lỗi. Tôi chỉ nghĩ trà này bố cháu tự tay sao trên đỉnh núi vào lúc sương sớm, là tâm huyết cả đời của gia đình chúng tôi dành cho ngày trọng đại của con gái...”

Bà Xuân cười khẩy, một nụ cười đầy sự mỉa mai đến tàn nhẫn, bà ta cắt ngang lời mẹ tôi bằng một giọng cao vút

“Tâm huyết? Cái thứ trà chát ngắt như nước cống này chỉ để tưới gốc cây thôi, đừng mang nó ra để bôi bẩn cái không gian sang trọng này! Đúng là ‘mây tầng nào gặp mây tầng đó’, nhà tôi thật vô phúc mới rước loại con dâu không biết dạy dỗ này về. Nhìn cái áo dài lỗi thời, may từ đời tám hoánh của chị, tôi cũng đủ hiểu cái ‘tâm huyết’ của nhà chị nó rẻ mạt đến mức nào rồi.”


Cả hội trường rộng lớn bỗng chốc im bặt, chỉ còn nghe thấy tiếng thở dốc vì uất ức của tôi và tiếng cười thầm của vài vị khách phía nhà trai. Tôi quay sang nhìn Thành – người chồng mà tôi vừa trao lời thề nguyện cách đây mười phút – hy vọng anh sẽ đứng ra nói một lời công bằng. Thế nhưng, Thành chỉ đứng đó như một pho tượng sáp, mắt dán chặt vào mũi giày, hai tay đút túi quần, không dám hé môi nửa lời vì sự uy quyền áp chế của bà Xuân đã ngấm sâu vào máu tủy anh ta.


Sự nhục nhã lên đến đỉnh điểm khi bà Xuân cầm ly rượu vang đỏ bên cạnh, môi bà ta nhếch lên một đường cong xảo quyệt: “Để tôi giúp các người tỉnh ra. Loại trà quê này không xứng đáng xuất hiện ở đây, cũng giống như người của cái vùng đó không bao giờ thuộc về giới thượng lưu.” Nói rồi, bà ta định đổ thẳng ly rượu xuống sàn ngay sát chân mẹ tôi để thực hiện màn "tẩy uế" theo cách thô bỉ nhất.


Giữa lúc bàn tay bà Xuân đang nghiêng dần ly rượu, bố tôi – người nãy giờ vẫn ngồi im lặng như một tảng đá ở hàng ghế đầu – chậm rãi đứng dậy. Ông không vội vàng, không quát tháo, nhưng mỗi bước chân ông tiến lên sân khấu đều mang theo một áp lực vô hình khiến những người xung quanh phải dạt ra. Ánh mắt ông bình thản đến lạ lùng, nhưng trong sâu thẳm con ngươi đó là một ngọn lửa kiêu hãnh đang bùng cháy.

*

Bố tôi lấy chiếc khăn tay thêu tay tỉ mỉ, nhẹ nhàng cầm lấy bàn tay đang đỏ ửng vì bỏng của mẹ tôi mà lau đi những giọt canh còn sót lại. Ông quay sang phía ban nhạc, ra hiệu cho họ dừng cái thứ âm thanh giả tạo kia lại, rồi cầm lấy chiếc micro từ tay người dẫn chương trình. Hội trường chết lặng, chỉ còn nghe thấy tiếng điều hòa chạy rì rì khi ông bắt đầu cất lời.


“Thưa bà Xuân, thưa toàn thể quan khách có mặt ngày hôm nay. Trà này đúng là rẻ tiền đối với bà, vì nó được trồng bằng mồ hôi thật thà và sương đêm thanh khiết, nó không có mùi của sự tính toán hay vị đắng của lòng dạ hẹp hòi. Áo dài của vợ tôi cũ, vì nhà tôi dành tiền đó để nuôi con ăn học thành tài, để nó biết cách làm người trước khi biết cách làm giàu, chứ không phải để dát vàng lên sự ích kỷ và lỗ mãng.”


Bố tôi vừa nói vừa lấy từ trong túi ngực ra một phong bì đỏ thắm, đặt nhẹ nhàng lên bàn thờ gia tiên của nhà trai đang đặt trang trọng trên sân khấu. Sau đó, ông quay sang tôi, giọng nói đầm ấm nhưng chứa đựng sự quyết tuyệt không thể lay chuyển: “Lam, tháo nhẫn ra con. Bố đưa con về. Nhà mình nghèo tiền bạc nhưng không hèn nhân cách, bố không gả con vào nơi mà lòng người còn lạnh hơn cả nước đá và sự tử tế là một thứ xa xỉ phẩm.”


Tôi không hề do dự, giật phăng chiếc nhẫn kim cương đắt giá – thứ mà bà Xuân luôn miệng khoe khoang là quà tặng độc quyền – đặt mạnh xuống bàn, tạo ra một tiếng động đanh gọn. Bà Xuân tái mặt, đôi môi run rẩy vì kinh ngạc, còn Thành thì ngã quỵ xuống ghế như một kẻ bại trận, sự hèn nhát của anh ta lúc này hiện rõ hơn bao giờ hết.


Hành động hủy hôn dứt khoát của bố tôi giữa hàng trăm quan khách như một cú tát trực diện vào cái vỏ bọc hào nhoáng mà bà Xuân đã dày công xây dựng. Chúng tôi quay lưng đi, bỏ lại sau lưng những tiếng xì xào, bàn tán và cả tiếng gào thét của bà Xuân khi thấy danh dự hão huyền của mình tan tành mây khói.

*

Trên chuyến xe khách trở về quê ngay trong đêm đó, tôi cứ ngỡ mình sẽ phải đối mặt với những giọt nước mắt hối hận hay sự gièm pha của xóm giềng vì một đám cưới dang dở. Thế nhưng, bố tôi chỉ vỗ vai tôi và bảo: "Danh dự của một con người không nằm ở việc con cưới được đại gia hay bước vào hào môn, mà nằm ở chỗ con có dám đứng thẳng lưng trước những kẻ coi thường mình hay không. Hôm nay, con đã làm rất tốt."


Hóa ra, sự thật đằng sau màn kịch hào môn của nhà bà Xuân còn cay đắng hơn nhiều so với những gì tôi tưởng tượng. Chỉ một tuần sau đó, những thông tin rò rỉ cho biết bà ta đã vay mượn khắp nơi, cầm cố cả căn biệt thự đang ở để đánh bóng vẻ ngoài nhằm lừa gạt các nhà đầu tư. Cuộc hôn nhân của tôi và Thành thực chất chỉ là một quân cờ trong nước đi cuối cùng của bà ta nhằm nhắm vào khối tài sản đất đai mà bố tôi đang sở hữu.


Vùng đất đồi chè của gia đình tôi, vốn bị bà Xuân mỉa mai là "nơi khỉ ho cò gáy", thực chất nằm trong vùng quy hoạch điểm du lịch sinh thái trọng điểm mà bà ta đã bí mật biết trước. Bà ta muốn dùng hôn nhân để thôn tính mảnh đất ấy một cách danh chính ngôn thuận, rồi sau đó chắc chắn sẽ vứt bỏ tôi như một miếng giẻ rách khi đã đạt được mục đích.


Thành liên tục gửi tin nhắn, gọi điện, thậm chí là quỳ gối trước cổng nhà tôi ở quê để cầu xin sự tha thứ, mong muốn "làm lại từ đầu". Nhưng giờ đây, mỗi khi nhìn thấy khuôn mặt anh ta, tôi chỉ thấy một sự trống rỗng đến cùng cực. Tôi nhận ra suốt ba năm yêu nhau, anh ta đã khéo léo che đậy sự nhu nhược và hèn kém của mình dưới cái mác "con trai hiếu thảo", một sự hiếu thảo mù quáng đã tiếp tay cho cái ác và sự xúc phạm đối với chính người phụ nữ anh ta định lấy làm vợ.


Tôi chặn toàn bộ liên lạc với nhà đó và bắt đầu tập trung vào công việc của gia đình. Với kiến thức của một cử nhân kinh tế, tôi cùng bố cải tạo lại quy trình sản xuất trà, không còn bán thô như trước mà bắt đầu đóng gói thương hiệu "Trà Đỉnh Núi" với những câu chuyện về sự chính trực và lòng kiêu hãnh.


Một năm sau, dự án du lịch sinh thái chính thức được triển khai, mảnh đất của gia đình tôi trở thành "mắt ngọc" của cả khu vực. Gia đình tôi trở nên khấm khá, nhưng bố tôi vẫn duy trì thói quen thức dậy từ bốn giờ sáng để tự tay sao những mẻ trà ngon nhất. Ông vẫn mặc bộ quần áo nâu giản dị, vẫn nụ cười hiền hậu, nhưng giờ đây ai nhìn vào cũng phải dành cho ông một sự kính trọng sâu sắc từ tận đáy lòng.


Tôi dùng một phần lợi nhuận từ việc kinh doanh trà và đền bù đất đai để thành lập một quỹ hỗ trợ phụ nữ đơn thân và trẻ em bị bạo hành tinh thần. Tôi muốn họ hiểu rằng, giá trị của một người phụ nữ không được định giá bởi người đàn ông họ đi cùng, mà bởi bản lĩnh họ thể hiện khi đứng trước sóng gió.


Trong một lần tình cờ lên thành phố để tham dự hội thảo nông nghiệp sạch, tôi đi ngang qua một quán trà nhỏ ven đường, không còn là khách sạn Diamond lộng lẫy ngày nào. Tôi vô tình bắt gặp bà Xuân đang lớn tiếng tranh cãi với một nhân viên phục vụ chỉ vì vài đồng tiền lẻ lẻ thối thiếu. Gương mặt bà ta giờ đây hằn học, sạm đen vì những lo toan nợ nần và những vụ kiện tụng kéo dài từ những khoản vay cũ.


Bà ta chợt ngẩng lên và nhìn thấy tôi bước xuống từ chiếc xe hơi đời mới, thanh lịch trong bộ đồ công sở giản dị nhưng sang trọng. Ánh mắt hai người chạm nhau trong một giây lát, tôi thấy trong mắt bà ta sự ngỡ ngàng, đố kỵ và cả một chút xấu hổ muộn màng. Nhưng tôi không dừng lại để mỉa mai, cũng chẳng để tâm đến sự tồn tại của bà ta nữa.


Tôi chỉ mỉm cười nhẹ nhàng, một nụ cười của sự giải thoát và bao dung, rồi lướt qua như thể đó chỉ là một người lạ vô tình gặp trên vỉa hè. Bố tôi nói đúng, khi ta buông bỏ những thứ không xứng đáng, đôi tay ta mới có đủ chỗ trống để nắm giữ lấy những hạnh phúc thực sự và bền vững. Đám cưới hụt năm ấy không phải là một thất bại đau đớn, mà thực chất là một cuộc giải vây ngoạn mục mà bố đã dùng cả danh dự của mình để dành tặng cho cuộc đời tôi, đưa tôi về đúng nơi tôi thuộc về: nơi của sự tự do và kiêu hãnh.


Bầu trời sau cơn mưa bao giờ cũng xanh trong và bình yên hơn, cũng như lòng tôi hiện tại, không còn gợn chút oán hận hay tiếc nuối. Tôi trở về nhà, nơi có hương trà ấm áp của bố và ánh mắt hiền từ của mẹ đang chờ đón, nhận ra rằng hạnh phúc đôi khi chỉ đơn giản là được sống thật với chính mình.


LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.