Ánh nắng cuối đông nhạt nhòa hắt qua khung cửa kính của căn hộ cao cấp tại trung tâm Sài Gòn, nơi những món đồ nội thất bọc da xa xỉ tỏa ra mùi hương của tiền bạc nhưng lại thiếu vắng hơi ấm của tình người. Nam đứng lặng bên ban công, tay siết chặt chiếc điện thoại đang hiển thị cuộc gọi nhỡ từ dưới quê, lòng anh nặng trĩu như đeo đá. Thu nhập mỗi năm của anh không dưới một tỷ đồng, một con số là niềm mơ ước của biết bao người, nhưng trớ trêu thay, trong túi anh lúc này lại chẳng có lấy một khoản dự phòng riêng biệt để gửi về báo hiếu đấng sinh thành.
Suốt năm năm hôn nhân, Nam đã dâng hiến tất cả thành quả lao động của mình cho vợ, anh tin rằng sự tin tưởng tuyệt đối là nền móng của hạnh phúc. Lan, vợ anh, là một người đàn bà sắc sảo, xinh đẹp nhưng sự sắc sảo ấy lại được cô dùng để bao bọc bản thân trong những lớp hàng hiệu xa xỉ và những chuyến du lịch đắt đỏ. Cô quản lý tài chính chặt chẽ đến mức mỗi đồng tiền Nam chi ra đều phải có sự phê duyệt, và lẽ đương nhiên, danh mục "biếu bố mẹ chồng" luôn bị cô gạch bỏ đầu tiên với lý do: "Anh phải lo cho tương lai của con trước đã".
"Anh lại đứng đó thở dài vì chuyện dưới quê à? Tết nhất đến nơi rồi, bộ mặt của chúng ta ở thành phố này quan trọng hơn hay mấy sào ruộng ở quê quan trọng hơn?" Tiếng của Lan vang lên từ phía sau, sắc lẹm và khô khốc như tiếng kéo cắt vải. Cô bước đến bên anh, trên tay là bộ móng mới làm lấp lánh kim cương, ánh mắt cô không hề có sự cảm thông mà chỉ đầy sự tính toán lạnh lùng. Với cô, mỗi đồng tiền gửi về quê là một đồng tiền bị "ném qua cửa sổ", chẳng mang lại giá trị thặng dư nào cho cái danh phận phu nhân hào nhoáng của cô.
Nam quay lại, nhìn vào khuôn mặt xinh đẹp nhưng lạnh lẽo của vợ, anh cố nén cơn giận đang chực trào
"Mẹ ốm nặng rồi Lan ạ, em biết mà. Năm nay anh muốn chúng ta về quê ăn Tết sớm, vừa để chăm sóc mẹ, vừa để biếu bố mẹ một khoản tiền thuốc thang, anh không thể để họ sống khổ cực mãi trong khi chúng ta ở đây tiêu tiền như nước." Anh hy vọng vào một chút lương tri còn sót lại trong lòng người phụ nữ đầu ấp tay gối, hy vọng cô sẽ hiểu thế nào là chữ "hiếu" tối thiểu của đạo làm con.
Lan nhếch mép, một nụ cười đầy mỉa mai và châm biếm đến cực điểm hiện trên môi: "Tiền thuốc thang? Anh có biết bộ váy em mới đặt để đi tiệc tất niên của công ty giá bao nhiêu không? Bố mẹ anh già rồi, ốm đau là chuyện thường tình, có uống thuốc tiên cũng chẳng trẻ lại được." Cô dừng lại một chút để soi lại mình trong gương, rồi tiếp tục bằng giọng điệu áp bức: "Anh thu nhập tỷ này tỷ nọ, nhưng ra khỏi cửa mà không có tôi trau chuốt cho thì cũng chỉ là anh thợ cày có tiền thôi, đừng có mang cái thói hào phóng kiểu nông dân đó ra đây."
Nam cảm thấy máu trong người mình như sôi lên, sự mỉa mai của vợ đã chạm đến giới hạn chịu đựng cuối cùng của một người đàn ông. Anh đã làm việc cật lực, chịu đựng mọi áp lực công việc để cô có được cuộc sống nhung lụa, vậy mà khi mẹ anh nằm trên giường bệnh, cô lại coi đó là một sự phiền hà. "Anh thợ cày này đã nuôi cô năm năm qua đấy! Tôi không yêu cầu cô phải hiếu kính như con gái ruột, nhưng chí ít hãy cư xử cho ra dáng một con người có giáo dục!" Nam quát lên, giọng anh vang vọng khắp căn phòng rộng lớn.
Lan không hề sợ hãi, cô tiến sát lại gần anh, đôi mắt rực lên sự thách thức và khinh miệt: "Giáo dục sao? Giáo dục là phải biết ưu tiên cái gì quan trọng hơn. Tiền anh gửi bố mẹ năm nay, em đã tự ý chi tiêu Tết cho con hết rồi, từ học phí học kỳ tới đến mấy khóa học kỹ năng hè." Cô nói bằng giọng thản nhiên như thể đang thông báo về một khoản chi tiêu thiết yếu hàng ngày, không hề để ý đến gương mặt đang tái dại đi vì kinh hoàng của Nam.
*
"Cô nói cái gì? Cô lấy tiền thuốc của mẹ tôi để mua mấy khóa học phù phiếm đó ư?" Nam hỏi lại, giọng anh run rẩy vì không thể tin nổi sự tàn nhẫn của người phụ nữ này. Cô biết rõ số tiền đó anh đã chắt bóp, đã lén để riêng một chút hy vọng mang về cứu mẹ, vậy mà cô dùng quyền quản lý tài khoản để tước đoạt sạch sành sanh. Sự áp bức về tinh thần bấy lâu nay giờ đã chuyển thành hành động tàn ác, đẩy cao trào của sự xung đột lên đỉnh điểm của sự vỡ vụn.
Lan cười lớn, điệu cười chứa đầy sự đắc thắng và coi thường: "Phù phiếm? Con anh cần tương lai, còn mẹ anh thì cần quan tài sớm muộn gì cũng có. Đừng có tỏ ra thanh cao ở đây, nếu không có tôi giữ tiền, có khi anh đem cho hết thiên hạ rồi cả nhà này ra đường mà ở." Cô quay lưng lại, định bước về phòng như thể cuộc tranh luận đã kết thúc với phần thắng thuộc về mình, mặc cho Nam đứng đó với trái tim đang bị bóp nghẹt bởi sự sỉ nhục và uất hận.
Cơn giận của Nam bùng phát mạnh mẽ, không phải bằng những lời quát tháo, mà bằng một sự bình thản đáng sợ đến từ sự tuyệt vọng tột cùng. Anh bước đến bàn làm việc, lấy ra một tờ giấy trắng và cây bút, từng nét chữ hiện ra mạnh mẽ như nhát dao cắt đứt sợi dây liên kết cuối cùng với người đàn bà máu lạnh này. Anh nhận ra rằng, tiền bạc có thể kiếm lại được, nhưng nhân cách và đạo đức một khi đã mất đi thì không gì có thể bù đắp nổi.
"Ký đi!" Nam đặt tờ đơn ly hôn xuống trước mặt Lan, giọng anh lạnh lẽo như băng giá từ địa ngục. Lan khựng lại, cô quay lại nhìn tờ giấy rồi nhìn Nam bằng ánh mắt không tin nổi, sự kinh ngạc lộ rõ trên khuôn mặt vốn luôn tự tin là mình nắm giữ mọi thứ. Cô chưa bao giờ nghĩ rằng người chồng nhu nhược, luôn nhường nhịn mình suốt năm năm qua lại dám đưa ra quyết định dứt khoát đến thế chỉ vì một câu nói.
Sự bàng hoàng của Lan nhanh chóng chuyển sang sự giận dữ tột độ, cô giật lấy tờ đơn, xé vụn nó thành trăm mảnh rồi ném vào mặt Nam: "Ly hôn? Anh nghĩ anh là ai mà đòi ly hôn tôi? Không có tôi, anh chỉ là một gã có tiền nhưng vô hồn!" Cô rít lên qua kẽ răng, sự kiêu ngạo của một phu nhân bị chạm tự ái khiến cô trở nên điên cuồng. Cô không tin anh dám từ bỏ tất cả những gì họ đã xây dựng, không tin anh dám đối mặt với sự cô độc.
*
Nam không nói một lời nào, anh lẳng lặng vào phòng trong, dắt tay đứa con trai năm tuổi đang ngơ ngác không hiểu chuyện gì xảy ra. Đứa bé nhìn bố với ánh mắt sợ hãi, nhưng khi thấy sự kiên định của bố, nó im lặng nắm chặt tay anh. Nam xách chiếc vali đã được chuẩn bị sẵn từ bao giờ – chiếc vali chứa đựng tất cả sự chuẩn bị thầm lặng cho một ngày anh biết mình không thể chịu đựng thêm được nữa.
"Anh dắt con đi đâu? Anh không có quyền dắt con đi!" Lan gào lên, cô lao đến định giằng lại đứa bé nhưng Nam đã che chắn cho con một cách vững chãi. Anh nhìn cô bằng ánh mắt đầy thương hại, một cái nhìn dành cho một kẻ đã đánh mất linh hồn vì vật chất: "Con sẽ về quê với tôi, ít nhất ở đó nó sẽ được học cách yêu thương con người, thay vì học cách tính toán trên mạng sống của bà nội nó."
Lan đứng sững lại, cô chợt nhận ra mình đã đi quá giới hạn, nhưng sự ích kỷ vẫn khiến cô không thể buông lời xin lỗi. Cô gào thét theo bóng lưng Nam khi anh dắt con bước ra khỏi cửa: "Anh đi đi! Rồi anh sẽ phải quỳ gối xin tôi quay lại! Anh sẽ mất hết, từ sự nghiệp đến danh tiếng!" Nhưng tiếng cửa đóng sầm lại đã cắt đứt mọi lời nguyền rủa của cô, để lại căn hộ xa hoa trong một sự im lặng chết chóc.
Hành trình về quê trong đêm giao thừa là một chuỗi những cảm xúc hỗn độn trong lòng Nam, anh vừa đau đớn cho cuộc hôn nhân đổ vỡ, vừa lo lắng cho sức khỏe của mẹ. Con trai anh đã ngủ thiếp đi trong lòng anh, hơi thở đều đặn của đứa trẻ là liều thuốc duy nhất xoa dịu vết thương lòng của người cha. Anh biết mình đang bắt đầu lại từ con số không về mặt tình cảm, nhưng anh cảm thấy thanh thản vì đã dám bảo vệ những giá trị thiêng liêng nhất của đời người.
Về đến quê, ngôi nhà cũ kỹ hiện ra dưới ánh đèn dầu leo lét, không có sự xa hoa của thành thị nhưng lại có mùi của rơm rạ và sự ấm áp của tình thâm. Bố anh đứng chờ ở cổng, gương mặt khắc khổ rạng rỡ hẳn lên khi thấy con trai và cháu nội trở về. Không một lời trách móc, không một câu hỏi về người vợ, ông chỉ ôm lấy Nam và nói: "Về là tốt rồi con ạ, mẹ đang chờ con."
Nam bước vào phòng mẹ, thấy bà gầy gò, xanh xao nhưng đôi mắt vẫn ánh lên niềm vui sướng tột cùng khi thấy con và cháu. Anh quỳ xuống bên giường, nắm lấy bàn tay khô héo của mẹ, nước mắt trào ra sau bao năm kìm nén: "Mẹ ơi, con xin lỗi, con đã về muộn quá." Mẹ anh khẽ xoa đầu anh, nụ cười hiền hậu của bà khiến mọi cay đắng trong lòng Nam như tan biến hết, anh nhận ra rằng tiền tỷ cũng không mua nổi một giây phút bình yên này.
Những ngày Tết ở quê trôi qua thật bình dị, Nam dùng số tiền tiết kiệm ít ỏi còn lại cùng sự giúp đỡ của bạn bè để chữa trị cho mẹ. Sức khỏe của bà tiến triển tốt hơn nhờ có sự chăm sóc của con trai và niềm vui khi có cháu nội bên cạnh. Anh dạy con cách trồng cây, cách chào hỏi hàng xóm, cách biết ơn từng hạt cơm mình ăn – những điều mà ở thành phố sang trọng, đứa bé chưa bao giờ được dạy một cách chân thực nhất.
Trong khi đó, Lan ở thành phố bắt đầu thấm thía sự cô độc, cô nhận ra rằng không có Nam, khối tài sản kia chỉ là những con số vô hồn và những bữa tiệc tùng chỉ là sự giả dối. Cô cố gắng liên lạc với anh, dùng mọi lời lẽ từ đe dọa đến năn nỉ, thậm chí là dùng quyền nuôi con để ép anh quay lại. Nhưng Nam đã hoàn toàn tỉnh ngộ, anh đã thuê luật sư để tiến hành thủ tục ly hôn một cách hợp pháp, quyết tâm giành lại quyền nuôi dạy con để cứu lấy tâm hồn đứa trẻ.
Vụ ly hôn kéo dài và đầy căng thẳng, Lan dùng mọi thủ đoạn mỉa mai, châm biếm anh trước tòa, cho rằng anh là kẻ thất bại, kẻ không biết lo cho vợ con. Tuy nhiên, với sự kiên định và những chứng cứ về sự thờ ơ, tàn nhẫn của Lan đối với gia đình chồng, Nam đã giành được quyền nuôi con. Ngày bước ra khỏi tòa án, anh nhìn Lan một lần cuối, không còn sự oán hận, chỉ có một nỗi buồn xa xăm cho một người đàn bà đã bị vật chất làm cho mù quáng.
Kết thúc có hậu không phải là sự giàu sang phú quý, mà là khi Nam tìm thấy sự cân bằng trong cuộc sống. Anh chuyển công việc về một chi nhánh ở gần quê để tiện chăm sóc bố mẹ và nuôi dạy con trai. Anh vẫn kiếm được tiền, nhưng giờ đây mỗi đồng tiền anh làm ra đều mang một ý nghĩa cao đẹp hơn, nó được dùng để biếu bố mẹ, để giúp đỡ những người khó khăn và để nuôi dạy con mình thành một người có ích.
Con trai Nam lớn lên khỏe mạnh, ngoan ngoãn trong vòng tay yêu thương của ông bà và sự dạy bảo nghiêm khắc nhưng đầy tình cảm của bố. Đứa bé thường xuyên nhắc về mẹ với sự tiếc nuối, nhưng nó hiểu rằng bố đã làm tất cả để bảo vệ nó khỏi những giá trị lệch lạc. Nam nhìn con vui đùa dưới gốc cây mít sau nhà, lòng anh tràn ngập một sự bình yên thực sự, một sự bình yên mà những năm tháng thu nhập tỷ bạc ở thành phố anh chưa bao giờ chạm tới được.
Lan sau này tái hôn với một người đàn ông giàu có hơn, nhưng cuộc hôn nhân mới cũng nhanh chóng đổ vỡ vì sự ích kỷ và thực dụng của cả hai. Cô đứng nhìn từ xa cuộc sống bình yên của Nam qua những tấm hình trên mạng xã hội, lòng không khỏi chua xót cho những gì mình đã đánh mất. Sự mỉa mai cuối cùng lại dành cho chính cô, khi cô nhận ra rằng tiền bạc có thể mua được bộ váy đắt tiền nhất, nhưng không bao giờ mua được một mái ấm chân chính.
Mùa xuân lại về trên mảnh đất quê hương, Nam cùng con trai đi chợ Tết, mua những nhành đào rực rỡ mang về tặng mẹ. Tiếng cười nói rộn ràng của hai cha con hòa vào không khí ấm áp của làng quê, tạo nên một bức tranh hạnh phúc đơn sơ nhưng bền vững. Anh thầm cảm ơn quyết định quyết liệt đêm hôm đó, cảm ơn sự tỉnh ngộ đã giúp anh tìm lại bản ngã và cứu lấy tương lai của con mình.
Cuộc đời vốn dĩ công bằng, những ai biết trân trọng tình thân và sống có đạo nghĩa sẽ luôn tìm thấy con đường dẫn tới hạnh phúc, dù con đường đó có thể gập ghềnh và đầy sỏi đá. Nam nhìn lên bầu trời xanh thẳm, mỉm cười với sự tự do và thanh thản trong tâm hồn, anh biết rằng từ nay về sau, mỗi năm Tết đến sẽ đều là một mùa Tết thực sự của sự sum vầy và lòng biết ơn.
Câu chuyện về thu nhập tiền tỷ và sự thức tỉnh của một người đàn ông khép lại bằng một nụ cười rạng rỡ của đứa trẻ và ánh mắt tự hào của người mẹ già. Đó là cái kết có hậu nhất, một cái kết được viết nên từ sự can đảm chọn lựa giữa vật chất và tình người. Nam đã chứng minh rằng, giá trị thực sự của một người đàn ông không nằm ở con số trong tài khoản ngân hàng, mà nằm ở độ nặng của chữ "Hiếu" và sự ấm áp của chữ "Tình".
LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.