Min menu

Pages

Chỉ vì xấp giấy ly hôn, nhà chồng nhẫn tâm đuổi con dâu mới sinh ra khỏi cửa. Họ không hề hay biết mình vừa đánh mất khối tài sản 9 tỷ trong tầm tay. Ba ngày sau, sự thật khiến tất cả phải trả giá cay đắng.

 Trong căn phòng hậu sản ngột ngạt tại bệnh viện quốc tế, nơi vốn dĩ dành cho sự nghỉ ngơi, Lam nằm đó với vết mổ vẫn còn rỉ máu dưới lớp băng trắng. Đứa trẻ vừa đầy tuần nằm cạnh bên, hơi thở mỏng manh như cánh ve, hoàn toàn không biết rằng mẹ nó đang phải gồng mình chịu đựng những ánh nhìn như muốn xâu xé từ những người được gọi là "người thân". Bà Phương – mẹ chồng Lam – đứng ở cuối giường, bộ áo dài nhung sang trọng của bà tương phản hoàn toàn với vẻ xơ xác, nhợt nhạt của cô dâu mới sinh.

Tiếng gót giày cao gót của bà Phương gõ xuống sàn đá cẩm thạch nghe chát chúa, mỗi nhịp gõ như một phát súng nã vào sự tĩnh lặng yếu ớt của căn phòng. Trên tay bà không phải là bát cháo nóng hay tã lót cho cháu, mà là một xấp giấy tờ phẳng phiu, lạnh lẽo đến rợn người. Bà nhìn Lam, ánh mắt không có lấy một tia xót thương, chỉ có sự tính toán khô khốc của một kẻ buôn bán vừa muốn thanh lý một món hàng lỗi thời.

"Dậy đi, đừng có nằm đấy mà đóng vai nạn nhân nữa, kịch hay đến mấy thì khán giả cũng phải giải tán thôi." Bà Phương lên tiếng, giọng bà thanh mảnh nhưng chứa đựng sức nặng của sự khinh miệt tột cùng. Bà ném xấp giấy tờ xuống tấm chăn trắng muốt, ngay sát đôi chân vẫn còn sưng phù của Lam, dòng chữ "Đơn ly hôn" hiện ra như một bản án tử hình cho cuộc hôn nhân kéo dài vỏn vẹn hơn một năm.

Lam bàng hoàng, cô cố gắng chống tay ngồi dậy nhưng cơn đau từ vết mổ khiến cô khuỵu xuống, nước mắt trào ra vì tủi nhục hơn là vì đau đớn thể xác. "Mẹ... con vừa mới sinh được bảy ngày, tại sao lại là lúc này? Con đã làm gì sai?" Cô hỏi bằng giọng thào thào, trái tim cô thắt lại khi nhìn thấy chồng mình – Thành – bước vào sau lưng bà Phương với vẻ mặt lạnh lùng như một tảng băng trôi.

Thành không nhìn vợ, cũng không nhìn đứa con đang ngủ, anh ta chỉ nhìn vào chiếc vali đã được chuẩn bị sẵn ở góc phòng bởi tay sai của bà Phương. 




"Ký đi Lam, em biết tính mẹ rồi, bà đã quyết thì không ai thay đổi được đâu. Chúng ta vốn dĩ là hai thế giới khác nhau, việc em bước chân vào nhà này ngay từ đầu đã là một sự nhầm lẫn của định mệnh." Lời nói của anh ta nhẹ bẫng nhưng lại có sức công phá hủy diệt mọi niềm tin còn sót lại trong Lam.


Bà Phương cười nhạt, một nụ cười đầy sự châm biếm và coi thường đến cực điểm: "Nhầm lẫn? Đúng là một sự nhầm lẫn đắt giá! Tôi cứ tưởng rước cô về thì nhà họ Trịnh có thêm chút diện mạo, ai ngờ chỉ rước thêm một cái miệng ăn và một gia đình thông gia nghèo hèn bám víu. Cô nhìn lại mình xem, từ ngày về đây cô đã mang lại được cái gì ngoài việc tiêu tiền của con trai tôi và đẻ ra một đứa trẻ chẳng biết sau này có làm nên trò trống gì không?"


Lam nghẹn đắng cổ họng, cô nhìn người đàn bà trước mặt – người mà cô đã từng cung phụng như mẹ ruột, từng thức đêm chăm sóc khi bà ta đau ốm. "Mẹ nói con nghèo hèn? Những ngày mẹ nằm viện, ai là người lau mình, ai là người bưng bô đổ rác cho mẹ khi con gái ruột của mẹ bận đi mua sắm ở nước ngoài? Lúc đó mẹ có thấy con đẳng cấp thấp kém không?" Câu hỏi của cô khiến bà Phương sững lại một giây, nhưng sự kiêu ngạo đã nhanh chóng lấp đầy khoảng trống đó.


"Đó là bổn phận của cô! Làm dâu nhà giàu thì phải biết lấy công làm lãi, cô tưởng vài ba bát cháo hay mấy lần dọn dẹp là có thể mua được vị trí phu nhân nhà họ Trịnh sao?" Bà Phương rít lên, ngón tay run rẩy vì giận dữ chỉ thẳng vào mặt Lam. "Ký ngay vào đơn này và cút khỏi đây cùng đứa bé, tôi đã sắp xếp cho cô một khoản tiền gọi là phí 'phục vụ' suốt một năm qua, đủ để cô về quê mua vài sào ruộng mà sống qua ngày."


Thành tiến tới, đặt cây bút vào tay Lam bằng một sự dứt khoát tàn nhẫn: "Ký đi, đừng để tôi phải dùng biện pháp mạnh. Em nên biết điều một chút, rời đi lúc này em còn có chút tiền mang theo, nếu để tôi kiện ra tòa, em sẽ ra đi với hai bàn tay trắng và mất luôn quyền nuôi con đấy." Sự nhu nhược của anh ta giờ đây đã biến tướng thành sự độc ác, che chở cho những toan tính bẩn thỉu của mẹ mình.

*

Lam cầm cây bút, đôi tay run rẩy nhưng ánh mắt cô đột ngột trở nên sắc sảo một cách kỳ lạ, cô nhìn thẳng vào hai con người đang đứng trước mặt như nhìn những sinh vật lạ lẫm. "Được, tôi ký. Tôi ký không phải vì tôi sợ các người, mà vì tôi nhận ra rằng nếu tôi còn ở lại cái nhà này thêm một giây nào nữa, tâm hồn con tôi sẽ bị ô nhiễm bởi sự thối nát của các người. Các người muốn tôi đi? Tôi sẽ đi, nhưng hãy nhớ kỹ ngày hôm nay."


Cô ký tên mình bằng những nét chữ mạnh mẽ đến mức làm rách cả mặt giấy, một sự chấm dứt không cần thương lượng. Bà Phương giật lấy tờ đơn, kiểm tra kỹ lưỡng như thể sợ Lam gian lận một nét bút, rồi ra lệnh cho bảo vệ vào mang hành lý của Lam ra ngoài. "Xong rồi! Từ nay cô và dòng họ Trịnh không còn liên quan. Đừng bao giờ vác mặt đến đây xin xỏ, dù là một xu lẻ chúng tôi cũng không bố thí đâu!"


Lam bế con bước ra khỏi phòng bệnh, dù mỗi bước đi là một cơn đau xé thịt từ vết mổ chưa lành, nhưng đầu cô ngẩng cao. Phía sau lưng cô, tiếng bà Phương vẫn còn lồng lộn chửi bới về "thói vô giáo dục" và sự "không biết lượng sức mình" của cô dâu nghèo. Cô không quay đầu lại, bóng dáng nhỏ bé của hai mẹ con chìm dần vào ánh đèn vàng vọt của hành lang bệnh viện, cô độc nhưng đầy kiêu hãnh.


Ba ngày trôi qua, trong khi nhà họ Trịnh đang ăn mừng vì "tống khứ được nợ đời" thì một cơn địa chấn thực sự đã xảy ra tại căn biệt thự sang trọng của họ. Một đoàn luật sư cấp cao cùng đại diện ngân hàng quốc tế bất ngờ xuất hiện, yêu cầu được làm việc với bà Phương và Thành về một khối tài sản khổng lồ. Bà Phương vẫn giữ vẻ mặt bề trên, tiếp đón họ bằng trà thượng hạng, cứ ngỡ rằng vận may nào đó sắp gõ cửa gia đình mình.


"Thưa bà Phương, chúng tôi đến đây để thông báo về việc thực hiện di chúc của bà cố Nguyễn Thị Hằng, người vừa qua đời tại Thụy Sĩ tháng trước." Vị luật sư trưởng rành rọt tuyên bố. Bà Phương ngơ ngác: "Bà cố Hằng? Đó là người cô họ xa đã cắt đứt liên lạc với dòng tộc từ bốn mươi năm trước khi bà ấy sang nước ngoài định cư. Bà ấy để lại di chúc cho chúng tôi sao?" Một tia hy vọng tham lam lóe lên trong mắt bà ta.

*

Vị luật sư đẩy nhẹ gọng kính, nụ cười của ông mang theo sự mỉa mai kín đáo: "Bà Hằng không để lại tài sản cho dòng họ Trịnh. Theo di chúc, toàn bộ khối tài sản bao gồm tiền mặt, vàng và cổ phiếu bất động sản trị giá tương đương 9 tỷ đồng đã được chuyển nhượng hoàn toàn cho người duy nhất đã viết thư thăm hỏi và gửi thuốc nam sang cho bà suốt 5 năm qua – đó là cô Trần Lam, con dâu của bà."


Tiếng tách trà rơi xuống sàn vỡ tan tành, bà Phương đứng hình như một pho tượng đá, mặt mũi tím tái vì kinh hoàng. "9... 9 tỷ? Cái gì? Cô ta lấy đâu ra 9 tỷ? Một đứa con gái nhà nghèo, quanh năm chỉ biết làm việc vặt, sao có thể sở hữu số tiền khổng lồ đó?" Thành ngồi bên cạnh cũng sững sờ, tập hồ sơ di chúc với con dấu đỏ chót hiện ra trước mắt anh ta như một cái tát trời giáng vào sự ngu xuẩn của chính mình.


"Có một điều khoản đặc biệt," vị luật sư tiếp tục bằng giọng đều đều nhưng sắc lẹm, "Nếu cô Lam đang là thành viên chính thức của nhà họ Trịnh, khối tài sản này sẽ được quản lý chung để phát triển gia tộc. Nhưng nếu cô Lam bị ly hôn hoặc bị gia đình chồng xua đuổi, toàn bộ 9 tỷ sẽ là tài sản riêng không thể phân chia của cô ấy dưới hình thức bồi thường danh dự. Chúng tôi được biết, bà vừa ép cô ấy ký đơn ly hôn ba ngày trước?"


Bà Phương nghe như có tiếng sấm nổ bên tai, đôi tay bà ta run rẩy đến mức không thể cầm nổi tờ đơn di chúc. 9 tỷ đồng – số tiền lớn hơn cả giá trị căn biệt thự này cộng lại – vừa tuột khỏi tay bà ta chỉ vì sự ích kỷ và mù quáng. "Không... không thể như thế được! Thắng, con mau đi tìm nó! Bảo nó là mẹ nhầm, bảo nó là chúng ta chỉ đùa thôi! Phải đưa nó về đây bằng mọi giá!" Bà ta gào lên, vẻ sang trọng hằng ngày biến mất, thay vào đó là sự thảm hại của một kẻ vừa đánh mất mỏ vàng.


Thành lao ra khỏi nhà như một kẻ điên, anh ta chạy đến phòng trọ cũ nát nơi Lam đang tá túc, nhưng khi đến nơi, anh ta chỉ thấy một cảnh tượng khiến mình chết lặng. Một chiếc xe Rolls-Royce sang trọng đang chờ sẵn dưới chân cầu thang, và Lam bước xuống với phong thái của một nữ vương thực thụ. Cô diện bộ đồ lụa cao cấp, mái tóc được búi gọn, ôm đứa con trong lòng, không còn một chút dấu vết nào của người phụ nữ héo úa ba ngày trước.


Thành quỳ sụp xuống trước mặt Lam, đôi tay từng đẩy cô ra khỏi cửa giờ đây đang cố gắng ôm lấy chân cô mà van xin: "Lam ơi, anh sai rồi! Anh bị mẹ xúi giục, anh không hề muốn ly hôn với em! Hãy nghĩ đến con, con cần có bố, cần có một gia đình giàu sang để lớn lên. Em về đi, anh sẽ bắt mẹ xin lỗi em, 9 tỷ đó... chúng ta sẽ cùng nhau quản lý, chúng ta sẽ làm lại từ đầu!" Những lời lẽ tham lam nấp sau vỏ bọc tình cảm khiến Lam cảm thấy buồn nôn.


Bà Phương cũng chạy đến ngay sau đó, bà ta không còn vẻ cao ngạo, mái tóc xõa xượi, vừa thở vừa hổn hển nắm lấy tay Lam: "Con dâu ngoan, mẹ lú lẫn rồi con ạ! Con đừng giận mẹ, mẹ sẽ tổ chức một lễ cưới lại thật hoành tráng cho con. 9 tỷ đó con cứ giữ lấy, mẹ không đụng vào một xu đâu, chỉ xin con đừng bỏ cái nhà này." Bà ta thề thốt, nhưng ánh mắt bà ta vẫn không giấu nổi sự thèm khát khi nhìn vào tập hồ sơ tài sản trên tay luật sư đi cùng Lam.


Lam nhìn hai con người đang quỳ dưới chân mình, cô khẽ nhếch môi, một nụ cười rạng rỡ nhưng lạnh lẽo như băng: "Mẹ và anh nói về gia đình sao? Khi tôi đau đớn trên giường bệnh, gia đình của các người ở đâu? Khi tôi bị đuổi ra đường với đứa con đỏ hỏn, tình yêu của các người ở đâu? 9 tỷ này đúng là một mỏ vàng, nhưng nó chỉ dành cho người có trái tim, còn với những kẻ máu lạnh như các người, nó chỉ là tấm gương phản chiếu sự bẩn thỉu của tâm hồn các người mà thôi."


"Con... con không thể nhẫn tâm thế được! Thằng bé là máu mủ nhà họ Trịnh!" Bà Phương gào lên trong tuyệt vọng. Lam cúi xuống, nhìn thẳng vào mắt bà mẹ chồng cũ, giọng cô đanh lại: "Khi bà ném xấp giấy tờ vào mặt tôi, bà nói nó là 'mầm mống nghèo hèn'. Vậy thì bây giờ, 'mầm mống' này sẽ lớn lên bằng 9 tỷ của nó, và nó sẽ mang họ của tôi. Nhà họ Trịnh của bà cao quý quá, chúng tôi không dám trèo cao thêm một lần nào nữa."


Linh thong thả bước vào xe, người bảo vệ đóng cửa lại một cách dứt khoát, cắt đứt hoàn toàn sự liên lạc với những kẻ đang than khóc thảm thiết bên ngoài. Cô nhìn qua cửa kính, thấy Thành và bà Phương ngồi bệt xuống đất, nhìn theo chiếc xe dần xa khuất trong sự hối hận và tủi nhục tột cùng. 9 tỷ đồng vẫn nằm đó, vẹn nguyên và thuộc về cô, nhưng cái giá phải trả của nhà họ Trịnh chính là sự cô độc và nhục nhã suốt phần đời còn lại.


Chiếc xe lăn bánh hướng về phía chân trời mới, nơi Lam đã chuẩn bị sẵn một tương lai vững chắc cho hai mẹ con. Cô sẽ dùng số tiền này để khởi nghiệp và giúp đỡ những phụ nữ có hoàn cảnh giống mình, biến nỗi đau thành sức mạnh và sự mỉa mai thành động lực. Kết thúc có hậu không phải là sự quay lại để tha thứ, mà là sự ra đi để sống rực rỡ hơn bao giờ hết, để những kẻ đã từng coi thường mình phải ngước nhìn trong sự tiếc nuối muộn màng.


Sự thật chấn động về khối tài sản 9 tỷ đã thay đổi cuộc đời Lam, nhưng chính sự tàn nhẫn của nhà chồng mới là chất xúc tác giúp cô tìm thấy bản ngã thực sự của mình. Dưới ánh nắng rực rỡ của mùa xuân, Lam mỉm cười nhìn con trai, cô biết rằng từ nay về sau, không một ai có thể làm tổn thương họ thêm một lần nào nữa. Hạnh phúc chân chính không nằm ở tiền bạc, mà nằm ở sự tự do và lòng tự trọng mà cô đã dũng cảm đòi lại được.


Nhà họ Trịnh sau đó lâm vào cảnh nợ nần do những phi vụ đầu tư sai lầm của Thành và sự phung phí của bà Phương, họ phải bán đi căn biệt thự để trả nợ. Mỗi khi nhìn thấy Lam trên tivi với tư cách một nữ doanh nhân thành đạt và nhà từ thiện danh tiếng, họ chỉ biết ôm mặt khóc ròng trong căn nhà thuê chật hẹp. Đó chính là cái kết nghiệt ngã và công bằng nhất dành cho những kẻ đã đặt đồng tiền lên trên tình người.


LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.