Ánh chiều tà của ngày cuối năm hắt lên khung cửa kính căn hộ cao cấp tại trung tâm Sài Gòn những mảng màu vàng vọt, lạnh lẽo. Tùng đứng bên ban công, tay siết chặt chiếc điện thoại, trong lòng như có hàng ngàn đợt sóng ngầm cuộn trào trước sự im lặng đến đáng sợ của người vợ trong phòng khách. Mỗi năm, anh kiếm không dưới một tỷ đồng, một con số là niềm mơ ước của biết bao người, nhưng trớ trêu thay, anh lại cảm thấy mình nghèo nàn hơn bao giờ hết khi không thể danh chính ngôn thuận biếu bố mẹ lấy một đồng bạc lẻ để dưỡng già.
Tú bước ra từ phòng ngủ, đôi giày cao gót gõ xuống sàn đá cẩm thạch những nhịp điệu kiêu kỳ, gương mặt trang điểm kỹ lưỡng không giấu nổi vẻ tính toán thường trực. Cô liếc nhìn xấp phong bao lì xì đỏ rực đặt trên bàn, khẽ nhếch mép cười, một nụ cười đầy sự chiếm hữu và ngạo mạn. Với Tú, thu nhập của chồng chính là chiến lợi phẩm mà cô có quyền định đoạt, và bất kỳ sự "rò rỉ" nào về phía quê nhà chồng đều bị cô coi là một sự phản bội đối với gia đình nhỏ này.
"Anh lại đang mơ tưởng về cái làng quê nghèo khó đó đấy à, Tùng?" Tú lên tiếng, giọng nói thanh mảnh nhưng sắc lẹm như dao cạo, cắt ngang dòng suy nghĩ của chồng. Cô điềm nhiên ngồi xuống ghế sofa, vắt chéo chân, tay vân vê sợi dây chuyền kim cương lấp lánh trên cổ - món quà mà Tùng đã phải làm tăng ca cả tháng trời để mua tặng. Trong mắt Tú, bố mẹ chồng ở quê chỉ là những gánh nặng không cần thiết, những người chỉ biết "đào mỏ" đứa con trai thành đạt của họ.
Tùng quay lại, cố giữ cho giọng mình bình thản dù lồng ngực đang phập phồng vì uất ức. "Mẹ đang ốm nặng, Tú ạ.
Năm nay anh muốn chúng ta về quê sớm một chút, tiền thưởng Tết năm nay anh định biếu bố mẹ một khoản để mẹ đi bệnh viện khám lại cho tử tế." Anh nói một cách cầu khẩn, một sự cầu khẩn nhu nhược mà anh đã phải thực hiện suốt năm năm hôn nhân để đổi lấy sự yên ấm giả tạo trong căn nhà này.
Tú bật cười, một tràng cười đầy mỉa mai khiến không khí trong căn phòng đông đặc lại như băng giá. "Khám lại? Chẳng phải tháng trước anh đã gửi tiền thuốc thang rồi sao? Bố mẹ anh ở quê tiêu gì mà lắm thế, hay lại mang đi bao che cho mấy ông chú bà dì nát rượu ở dưới đó?" Từng lời cô thốt ra đều tẩm độc, xoáy sâu vào lòng tự trọng của Tùng, người luôn tôn thờ đạo hiếu nhưng lại bị kẹt giữa hai gọng kìm: tình mẫu tử và sự ích kỷ của vợ.
"Em đừng nói quá đáng như vậy, mẹ bị suy tim chứ không phải đau đầu sổ mũi thông thường." Tùng gằn giọng, đôi mắt anh đỏ hoe vì kìm nén sự giận dữ tột độ. Anh nhớ về đôi bàn tay gầy guộc của mẹ, về cái dáng lưng còng của bố vẫn miệt mài ngoài đồng chỉ để anh có tiền ăn học, vậy mà giờ đây, khi có tiền tỷ trong tay, anh lại phải nhìn sắc mặt vợ để quyết định sự sống chết của đấng sinh thành.
Tú đứng bật dậy, đôi mắt trợn trừng đầy thách thức, cô tiến lại gần Tùng, mùi nước hoa đắt tiền nồng nặc đến mức khiến anh thấy buồn nôn. "Tiền anh kiếm được là tiền của cái nhà này, của con chúng ta! Anh nên nhớ, nếu không có sự khéo léo vun vén và những mối quan hệ của tôi, anh có ngồi được vào cái ghế giám đốc đó không?" Cô bắt đầu dùng công lao "ảo" của mình để áp chế anh, một chiêu bài cũ rích nhưng lần nào cũng khiến Tùng phải im lặng vì mệt mỏi.
*
"Tiền anh gửi bố mẹ năm nay, em tự chi tiêu Tết cho con rồi, anh đừng có hỏi đến nữa." Tú thản nhiên buông một câu xanh rờn, đoạn quay lưng định bước vào phòng trong như thể vừa giải quyết xong một món nợ vặt vãnh. Câu nói ấy như một mồi lửa ném thẳng vào kho thuốc súng trong lòng Tùng, phá nát mọi sự nhẫn nhịn cuối cùng mà anh hằng gìn giữ. Anh không thể tin nổi người đàn bà đầu ấp tay gối với mình lại có thể máu lạnh và tàn nhẫn đến mức tước đi cả tiền thuốc cứu mạng của mẹ chồng để phục vụ cho sự xa hoa cá nhân.
Tùng lao đến, nắm lấy cổ tay Tú, giọng anh khản đặc vì phẫn nộ: "Em nói cái gì? Em lấy tiền thuốc của mẹ để mua sắm Tết cho con? Con nó mới năm tuổi, nó cần gì cái Tết xa hoa đến mức phải đánh đổi bằng mạng sống của bà nội nó?" Sự bùng nổ của Tùng khiến Tú hơi sững người, nhưng bản tính ngạo mạn nhanh chóng khiến cô lấy lại vẻ hung hãn. Cô hất tay anh ra, cười khẩy đầy sự coi thường.
"Nó cần sự đẳng cấp! Nó cần phải được bạn bè nhìn vào bằng sự ngưỡng mộ vì có người mẹ biết cách tiêu tiền!" Tú rít lên qua kẽ răng, gương mặt xinh đẹp giờ đây biến dạng vì tham vọng và sự ích kỷ tột cùng. "Còn bà già ở quê, sống được đến giờ là thọ lắm rồi, chết đi cũng là giải thoát cho anh, để anh khỏi phải canh cánh cái gánh nặng quê mùa ấy trên vai. Anh nên cảm ơn tôi mới đúng!"
Một cái tát nảy lửa vang lên trong gian phòng khách tĩnh mịch, khiến Tú ngã nhào xuống sofa. Tùng đứng đó, bàn tay run rẩy, hơi thở dồn dập, trái tim anh tan nát khi nhận ra mình đã cưới nhầm một con quỷ dưới lốt người. Sự mỉa mai của định mệnh là đây, anh kiếm được tiền tỷ để nuôi dưỡng một kẻ sẵn sàng nguyền rủa mẹ mình chết đi chỉ để có thêm vài bộ quần áo hiệu cho đứa trẻ chưa biết đọc.
*
Tú ôm lấy một bên mặt, đôi mắt long lên sòng sọc sự hận thù, cô không khóc mà chỉ cười điên dại. "Anh dám đánh tôi? Vì một bà già sắp chết mà anh dám đánh tôi?" Cô gào lên, âm thanh chói lót xé toạc sự yên bình của buổi chiều cuối năm. "Được thôi, anh muốn làm đứa con hiếu thảo chứ gì? Vậy thì mời anh cuốn gói biến khỏi cái nhà này, nhưng con tôi sẽ giữ lại. Anh đừng hòng mang nó về cái vùng đất khỉ ho cò gáy đó!"
Tùng không nói một lời, anh bước thẳng vào phòng làm việc, tiếng máy in chạy rè rè như tiếng kim đồng hồ đếm ngược cho sự kết thúc của một cuộc hôn nhân mục nát. Tờ đơn ly hôn được in ra nhanh chóng, phẳng phiu và lạnh lùng như chính tình cảm của anh dành cho Tú lúc này. Anh ký tên mình một cách dứt khoát, từng nét chữ như đang dẫm nát những xiềng xích của sự nhu nhược bấy lâu nay.
Anh bước ra, ném tờ đơn lên bàn trước mặt Tú, gương mặt bình thản đến đáng sợ. "Ký đi. Đồ đạc của tôi tôi sẽ lấy sau, nhưng con, tôi sẽ mang đi ngay bây giờ." Tú nhìn tờ đơn, rồi nhìn Tùng, cô ta chợt nhận ra lần này mình đã quá tay, nhưng sự kiêu ngạo không cho phép cô ta xuống nước. Cô ta giật lấy tờ đơn, ký tên bằng một thái độ thách thức cực điểm.
"Anh tưởng anh mang được con đi dễ thế sao? Tôi sẽ kiện cho anh thân bại danh liệt, tôi sẽ giành quyền nuôi con bằng mọi giá!" Tú gào thét khi thấy Tùng bước vào phòng đón bé Bin đang ngơ ngác không hiểu chuyện gì xảy ra. Tùng bế con trên tay, ánh mắt anh nhìn Tú lần cuối đầy sự thương hại và ghê tởm, một cái nhìn khiến Tú lạnh sống lưng dù cô ta vẫn đang không ngừng buông lời nguyền rủa.
Tùng dắt con ra khỏi căn hộ cao cấp, bỏ lại phía sau những âm thanh chửi bới, mỉa mai của Tú và cả sự xa hoa giả tạo mà anh đã phí hoài tuổi trẻ để gầy dựng. Bước xuống phố, không khí se lạnh của mùa xuân tràn về, anh hít một hơi thật sâu, cảm thấy lồng ngực mình nhẹ bẫng sau bao năm bị bóp nghẹt. Chiếc xe lăn bánh hướng về vùng quê nghèo, nơi có bố mẹ đang đợi, nơi mà tình người không được định giá bằng những con số thu nhập hàng năm.
Trên đường về, bé Bin khẽ hỏi: "Bố ơi, mình đi đâu thế? Sao mẹ không đi cùng mình?" Tùng siết nhẹ tay con, giọng anh ấm áp nhưng kiên định: "Mình về thăm ông bà nội, con ạ. Bà nội đang ốm, bà cần bố con mình." Đứa trẻ ngây thơ gật đầu, nó không biết rằng bố nó vừa thực hiện một cuộc cách mạng vĩ đại nhất đời mình, một cuộc cách mạng để đòi lại nhân cách và đạo hiếu của một người con.
Về đến cổng làng, mùi khói bếp quyện với mùi bùn đất thân thuộc khiến nước mắt Tùng trào ra. Anh thấy bố mình đang đứng tựa cửa nhìn ra ngõ với khuôn mặt đầy lo âu và khắc khổ. Khi thấy con trai và cháu nội bước xuống xe, ông sững sờ rồi òa khóc như một đứa trẻ, những giọt nước mắt của sự tủi cực và cả sự vỡ òa khi thấy đứa con thành đạt không hề quên gốc gác của mình.
Tùng bước vào phòng mẹ, thấy bà nằm đó, hơi thở thoi thóp nhưng khi thấy anh, đôi mắt bà chợt bừng sáng lên một tia hy vọng mãnh liệt. Anh quỳ xuống bên giường, nắm lấy bàn tay gầy trơ xương của mẹ, nghẹn ngào: "Con về rồi mẹ ơi, con xin lỗi vì đã để mẹ phải đợi lâu thế này." Bà mẹ khẽ mỉm cười, một nụ cười bao dung của người mẹ phương Đông vốn dĩ luôn tha thứ cho mọi lỗi lầm của con cái.
Những ngày Tết trôi qua trong sự chăm sóc tận tụy của Tùng dành cho mẹ, anh dùng số tiền mình tiết kiệm được để mời những bác sĩ giỏi nhất về tận nhà thăm khám. Sức khỏe của mẹ dần bình phục, không khí gia đình rộn ràng tiếng cười đùa của bé Bin. Tùng nhận ra rằng, một tỷ đồng mỗi năm có thể mua được sự xa hoa, nhưng không bao giờ mua được khoảnh khắc mẹ anh mỉm cười nhìn con cháu quây quần bên mâm cơm tất niên.
Tại thành phố, Tú bắt đầu cảm nhận được sự trống trải và cái giá của sự ngạo mạn. Không có Tùng, căn hộ cao cấp trở nên lạnh lẽo như một nhà mồ, những người bạn mà cô hằng khoe khoang cũng dần lánh mặt khi biết cô đã ly hôn và không còn nguồn tài chính dồi dào từ chồng. Cô ta điên cuồng làm đơn kiện giành quyền nuôi con, dùng đủ mọi lời lẽ mỉa mai để hạ thấp nhân phẩm của Tùng trước tòa, nhưng sự thật vẫn là sự thật.
Vụ kiện giành quyền nuôi con diễn ra căng thẳng, Tú trưng ra những bằng chứng về thu nhập và sự chăm sóc vật chất của mình dành cho con. Tuy nhiên, Tùng đã chuẩn bị kỹ lưỡng bằng những đoạn ghi âm về thái độ của Tú đối với bố mẹ chồng và sự bỏ bê tình cảm đối với đứa trẻ. Trước tòa, anh nói một câu khiến mọi người phải lặng đi: "Vật chất có thể tạo nên một chỗ ở sang trọng, nhưng chỉ có tình yêu thương và đạo đức mới tạo nên một mái ấm cho đứa trẻ khôn lớn."
Bé Bin, khi được thẩm phán hỏi muốn ở với ai, đã nắm chặt tay bố và nói: "Con muốn ở với bố và bà nội, ở đó con thấy vui lắm." Câu nói ngây thơ của đứa trẻ là nhát dao cuối cùng đâm vào tham vọng của Tú. Cô ta gục xuống bàn, gương mặt trang điểm lem nhem vì nước mắt của sự thất bại và tủi nhục. Tòa tuyên bố Tùng được quyền nuôi con, một phán quyết công bằng cho người cha đã dũng cảm bảo vệ đạo hiếu.
Bước ra khỏi tòa án, Tú nhìn Tùng với ánh mắt đầy căm hận nhưng cũng đầy sự nuối tiếc muộn màng. Cô ta định buông một lời mỉa mai cuối cùng, nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt điềm tĩnh và hạnh phúc của Tùng, cô ta chợt nhận ra mình đã hoàn toàn thua cuộc. Tùng không nhìn lại, anh bế con lên xe, hướng về phía làng quê yêu dấu nơi mùa xuân thực sự đang nảy mầm.
Tết năm ấy là cái Tết hạnh phúc nhất đời Tùng, anh không biếu bố mẹ những khoản tiền khổng lồ như trước, mà anh dành thời gian để cùng bố sửa lại mái nhà, cùng mẹ gói bánh chưng. Thu nhập một tỷ vẫn còn đó, nhưng giờ đây nó được sử dụng đúng mục đích, một phần để chữa bệnh cho mẹ, một phần để nuôi dạy con, và một phần để đóng góp cho quê hương. Anh cảm nhận được giá trị đích thực của đồng tiền khi nó gắn liền với sự sẻ chia và lòng biết ơn.
Câu chuyện về người con trai tài giỏi dắt con về quê chăm mẹ già trở thành giai thoại đẹp của cả vùng. Tùng đã chứng minh rằng, dù bạn kiếm được bao nhiêu tiền, nếu bạn không có đạo đức và lòng hiếu thảo, bạn vẫn chỉ là một kẻ nghèo nàn trong tâm hồn. Hạnh phúc có hậu không phải là sự giàu sang phú quý, mà là khi ta được sống đúng với bản ngã của mình, bên cạnh những người thực lòng yêu thương và trân trọng ta.
Mùa xuân mới lại về, nắng vàng rực rỡ trải dài trên những cánh đồng xanh mướt, Tùng đứng bên cửa sổ nhìn bé Bin chạy nhảy tung tăng ngoài sân với ông nội. Anh mỉm cười, cảm nhận vị ngọt của sự tự do và sự thanh thản trong tâm hồn. Quá khứ với những lời mỉa mai, áp bức của vợ cũ đã lùi xa, nhường chỗ cho một cuộc đời mới tràn đầy ánh sáng và niềm tin vào những giá trị tốt đẹp của gia đình Việt.
Tùng thầm cảm ơn câu nói tàn nhẫn của vợ năm xưa, vì nếu không có nó, có lẽ anh vẫn còn đang chìm đắm trong sự hèn nhát, không dám đứng lên để bảo vệ những điều thiêng liêng nhất. Sự dứt khoát của anh không chỉ cứu mạng mẹ, mà còn cứu chính tương lai của bé Bin khỏi sự giáo dục lệch lạc. Cuộc đời anh từ nay sẽ là một bản tình ca về lòng hiếu thảo, nơi mà mỗi đồng tiền kiếm được đều mang đậm hương vị của tình thâm và sự trân trọng.
Câu chuyện khép lại với hình ảnh gia đình ba thế hệ quây quần bên nhau dưới gốc mai già đang đua nhau khoe sắc. Một cái Tết thực sự, một sự khởi đầu thực sự cho những ai biết đặt trái tim đúng chỗ. Tùng hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương của đất trời, lòng thầm hứa sẽ sống một cuộc đời rực rỡ và ý nghĩa hơn bao giờ hết, vì anh biết rằng, sau lưng mình luôn có một điểm tựa vững chắc mang tên "Gia Đình".
LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.