Min menu

Pages

Lương mỗi năm hơn 1 tỷ, nhưng Tết luôn để lo cho vợ con, bố mẹ chẳng nhận được đồng nào. Khi tôi bảo cô ấy về quê thăm mẹ ốm, câu nói của cô ấy khiến tôi không thể chịu nổi. Chỉ trong tích tắc, tôi viết đơn ly hôn và dắt con về quê.

 Ánh nắng chiều cuối năm yếu ớt hắt qua khung cửa kính của căn hộ cao cấp tại trung tâm thành phố, nhưng chẳng thể làm dịu đi cái không khí lạnh lẽo đang bao trùm lấy gia đình Duy. Anh ngồi lặng yên bên bàn trà, đôi mắt mệt mỏi dán chặt vào màn hình điện thoại đang hiện lên tấm ảnh mẹ anh nằm trên giường bệnh, gương mặt gầy rộc và xanh xao. Một năm qua, thu nhập của Duy không dưới 1 tỷ đồng, một con số mà nhiều người mơ ước, nhưng nghịch lý thay, anh chưa từng dám biếu bố mẹ lấy một triệu đồng tiền mặt vì mọi chi tiêu đều bị vợ kiểm soát gắt gao.

Lan bước ra từ phòng ngủ, trên người diện bộ váy lụa đắt tiền, đôi môi tô son đỏ rực rỡ chuẩn bị cho một buổi tiệc tất niên xa hoa cùng hội bạn thượng lưu. Cô nhìn thấy chồng đang thẫn thờ thì khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo sự mỉa mai thường trực như thể anh là một kẻ làm công ăn lương hơn là một người trụ cột gia đình. Tiếng gót giày cao gót của Lan nện xuống sàn đá cẩm thạch nghe chát chúa, như nhịp đập của một cuộc hôn nhân đang dần đi vào ngõ cụt.

“Lại là khuôn mặt đưa đám đó sao Duy? Năm nào cũng vậy, cứ đến Tết là anh lại bày ra cái vẻ mặt như thể cả thế giới đang nợ anh không bằng,” Lan lên tiếng, giọng nói thanh mảnh nhưng sắc lẹm như dao cạo. Cô đặt chiếc túi xách hàng hiệu xuống bàn, ánh mắt lạnh lùng lướt qua vẻ tiều tụy của chồng, chẳng mảy may quan tâm đến việc anh vừa mới kết thúc một dự án căng thẳng kéo dài nhiều tháng trời.

Duy ngước mắt lên, giọng anh khản đặc vì thiếu ngủ và uất ức: “Lan à, năm nay mẹ yếu lắm rồi, bệnh tình chuyển biến nặng mà anh lại không có ở bên. Anh đã tính rồi, Tết này mình không mua sắm xa hoa nữa, anh muốn rút 100 triệu tiền tiết kiệm gửi về quê cho mẹ lo viện phí và sắm sửa cái Tết cuối cùng cho bà.” Câu nói của Duy vừa dứt, không gian như đông cứng lại, hơi thở của Lan bỗng chốc trở nên dồn dập vì sự giận giữ.

Lan cười khẩy, một điệu cười đầy sự châm biếm và coi thường đến cực điểm khiến Duy cảm thấy sống lưng lạnh toát



 “100 triệu? Anh tưởng tiền là lá đa chắc? Thu nhập của anh 1 tỷ một năm nhưng anh có biết tiền học phí của con, tiền bảo trì xe, tiền ngoại giao của tôi tốn kém thế nào không? Mẹ anh ở quê có ăn gì nhiều đâu mà tốn lắm tiền thế, hay là lại định mang tiền về cho mấy bà cô ông chú họ hàng đào mỏ?”


“Cô nói cái gì vậy Lan? Đó là mẹ tôi, người đã thắt lưng buộc bụng để tôi có ngày hôm nay!” Duy đứng bật dậy, tiếng ghế gỗ ma sát với sàn nhà tạo nên âm thanh rợn người. Anh không tin nổi người phụ nữ mình từng hết lòng yêu thương lại có thể thốt ra những lời lẽ cạn tình đến thế. Sự hy sinh của anh suốt bao năm qua, việc anh chấp nhận để cô đứng tên mọi tài sản, hóa ra chỉ để đổi lấy sự khinh miệt dành cho đấng sinh thành của mình.


Lan không hề nao núng, cô tiến lại gần Duy, ngón tay sơn đỏ chỉ thẳng vào ngực anh, giọng rít qua kẽ răng: “Bố mẹ anh thì có công với anh, còn mẹ con tôi thì không chắc? Anh nhìn lại cái nhà này đi, nếu không có sự giao thiệp của tôi, anh có được những hợp đồng béo bở đó không? Đừng mang cái thói hiếu thảo hão huyền đó ra đây mà mặc cả với tôi, tiền của anh làm ra là để phục vụ cho sự đẳng cấp của gia đình này, không phải để mang về cái xó xỉnh ấy.”


Sự áp bức lên đến đỉnh điểm khi Lan thong thả mở ngăn kéo tủ, lấy ra một sấp hóa đơn mua sắm trang sức vừa mới quẹt thẻ sáng nay. Cô ném chúng lên bàn, che lấp cả tấm ảnh mẹ Duy đang bệnh tật, như một cách khẳng định quyền uy tuyệt đối trong ngôi nhà này. “Nghe cho kỹ đây Duy, tiền anh định gửi cho bố mẹ năm nay, em đã dùng để chi tiêu Tết cho con và mua cho nó bộ sưu tập đồ chơi mới rồi. Coi như đó là phần thưởng cho tôi vì đã chịu đựng cái gốc gác quê mùa của anh suốt mười năm qua.”


Câu nói của Lan như một nhát dao chí mạng đâm thẳng vào lòng tự trọng của Duy, khiến mọi sợi dây kiên nhẫn cuối cùng trong anh đứt lìa. Anh nhìn người phụ nữ trước mặt, thấy cô ta thật xa lạ và đáng sợ với vẻ đẹp phù phiếm bên ngoài nhưng tâm hồn thì mục rỗng, tàn nhẫn. “Cô lấy tiền chữa bệnh của mẹ tôi để mua đồ chơi cho con và trang sức cho cô? Cô có còn là con người không Lan?” Duy gầm lên, đôi mắt đỏ ngầu vì phẫn nộ.

*

Lan nhún vai, thản nhiên xách túi chuẩn bị bước ra cửa, không quên để lại một câu nói cay độc khiến Duy hoàn toàn sụp đổ: “Tiền trong túi tôi thì là của tôi, anh giỏi thì đi mà kiếm thêm. Mà tôi nói thật, bà già sắp chết rồi thì có đổ bao nhiêu tiền vào cũng thế thôi, để tiền đó cho con nó hưởng thụ chẳng phải ý nghĩa hơn sao?” Cánh cửa sập lại, bỏ mặc Duy trong căn phòng rộng lớn nhưng trống rỗng, nơi sự lạnh lẽo của lòng người còn đáng sợ hơn cả mùa đông phương Bắc.


Duy ngồi thụp xuống sàn, hai tay ôm lấy đầu, những ký ức về mẹ ùa về như một cuốn phim buồn. Anh nhớ dáng mẹ liêu xiêu ngoài đồng, nhớ bát cơm trắng mẹ nhường cho anh khi nhà còn nghèo khó, vậy mà giờ đây khi anh giàu sang, anh lại để mẹ mình phải chịu nhục nhã thế này. Một quyết định dứt khoát nảy sinh trong đầu anh, một sự tỉnh ngộ muộn màng nhưng cần thiết để cứu lấy nhân cách của chính mình và tương lai của đứa con.


Anh bước vào phòng làm việc, lấy tờ giấy trắng và viết những dòng chữ dứt khoát nhất đời mình: “Đơn ly hôn”. Từng nét bút hằn sâu trên mặt giấy như muốn cắt đứt mọi mối liên hệ với người đàn bà độc ác kia. Duy không cần tài sản, không cần căn hộ cao cấp, anh chỉ cần danh dự và quyền được làm một người con đúng nghĩa. Anh sẽ dắt con về quê, về với nơi thực sự coi anh là người thân, thay vì là một cỗ máy in tiền bị khinh miệt.


Lúc Lan trở về sau buổi tiệc, cô thấy Duy đã thu dọn xong vali của mình và đứa con trai nhỏ đang ngơ ngác đứng bên cạnh. Trên bàn là tờ đơn ly hôn đã có chữ ký của Duy cùng chiếc chìa khóa xe anh đặt lại. Lan sững sờ, nhưng sự kiêu ngạo không cho phép cô xuống nước, cô cười lớn: “Anh định làm trò gì thế này? Ly hôn sao? Anh có biết nếu rời khỏi đây, anh sẽ trắng tay không? Tất cả nhà cửa, xe cộ đều đứng tên tôi, anh định dắt con về quê đi cày ruộng à?”


Duy nhìn Lan bằng ánh mắt đầy thương hại, một cái nhìn lạnh lẽo hơn cả băng giá: “Tất cả những thứ đó, tôi tặng lại cho cô để cô mua thêm trang sức mà đeo lên cái tâm hồn rẻ mạt của mình. Tôi ra đi với hai bàn tay trắng, nhưng tôi còn có con và còn có mẹ. Còn cô, hãy cứ ôm lấy cái đống vật chất ấy mà sống một mình trong sự cô độc và khinh bỉ của chính mình.” Nói rồi, Duy dắt tay con bước thẳng ra cửa, không một lần ngoảnh lại phía sau.

*

Lan lồng lộn chạy theo, bà ta gào thét: “Anh không được mang con đi! Tôi sẽ kiện, tôi sẽ giành quyền nuôi con bằng mọi giá! Anh là kẻ không nhà cửa, không tài sản, tòa án sẽ chẳng bao giờ giao con cho anh đâu!” Tiếng hét của Lan vang vọng khắp hành lang chung cư, nhưng Duy vẫn bước đi vững chãi. Anh biết cuộc chiến phía trước sẽ còn cam go, nhất là khi Lan là một người đàn bà lắm mưu nhiều kế và đầy thủ đoạn trong việc chiếm đoạt quyền lợi.


Về đến quê nhà trong đêm giao thừa, Duy thấy lòng mình thanh thản lạ kỳ khi nhìn thấy mái nhà tranh cũ kỹ nhưng ấm áp ánh lửa hồng. Mẹ anh thấy con trai và cháu nội về thì mừng rơi nước mắt, bà cố gượng dậy ôm lấy đứa cháu vào lòng, hơi ấm của tình thân xua tan đi cái lạnh lẽo của lòng người phố thị. Duy quỳ xuống bên giường mẹ, nắm lấy bàn tay gầy guộc của bà và hứa: “Từ nay về sau, con sẽ không bao giờ để mẹ phải chịu khổ nữa. Chúng ta sẽ cùng nhau làm lại từ đầu.”


Những ngày Tết trôi qua trong sự yên bình thực sự, Duy cùng bố mẹ gói bánh chưng, dọn dẹp sân vườn, những việc mà suốt mười năm qua anh chưa từng được làm một cách trọn vẹn. Anh nhận ra rằng niềm vui không nằm ở những bữa tiệc xa hoa hay những bộ đồ hiệu, mà nằm ở chén trà nóng bên bếp lửa và tiếng cười hồn nhiên của con trẻ khi được chạy nhảy trên đồng cỏ. Thu nhập 1 tỷ một năm của anh trước đây không mua nổi một giờ phút bình yên như thế này.


Tuy nhiên, Lan không dễ dàng buông tha cho anh, cô ta gửi đơn kiện ra tòa để giành quyền nuôi con và đòi Duy phải chu cấp một khoản tiền khổng lồ mỗi tháng. Trong phiên tòa sơ thẩm, Lan dùng mọi lời lẽ để bôi nhọ Duy, cho rằng anh là người cha không ổn định, bỏ bê gia đình và mang con về nơi hẻo lánh không đảm bảo giáo dục. Duy bình tĩnh đối mặt, anh trình bày toàn bộ sự thật về sự bạc bẽo của Lan đối với mẹ chồng và việc cô ta quản lý tài chính độc tài.


Đúng lúc phiên tòa đang căng thẳng, một nhân chứng bất ngờ xuất hiện – đó là người giúp việc lâu năm của gia đình Duy, người đã chứng kiến tất cả sự hành hạ tinh thần mà Lan dành cho chồng. Những đoạn ghi âm và video quay cảnh Lan mắng chửi bố mẹ chồng và sỉ nhục Duy được công bố trước tòa khiến tất cả mọi người có mặt đều phải bàng hoàng. Lan tái mặt, đôi môi run rẩy không nói nên lời trước những bằng chứng đanh thép về đạo đức của mình.


Tòa án cuối cùng đã ra phán quyết công tâm, trao quyền nuôi con cho Duy vì xét thấy môi trường sống hiện tại và sự chăm sóc của gia đình nội tốt hơn cho sự phát triển nhân cách của đứa trẻ. Về phần tài sản, dù Lan đứng tên nhưng Duy đã chứng minh được nguồn tiền hoàn toàn từ thu nhập của anh, dẫn đến việc tòa yêu cầu phân chia lại một cách công bằng. Lan trắng tay trong cuộc chiến giành quyền nuôi con và còn phải trả lại một phần tài sản đã chiếm đoạt.


Bước ra khỏi tòa án, Lan nhìn Duy bằng ánh mắt đầy thù hận nhưng cũng đầy sự sợ hãi vì giờ đây cô ta chẳng còn gì ngoài sự cô độc. Duy không thèm nhìn lại, anh bế con lên xe và hướng thẳng về phía quê hương, nơi mùa xuân đang tràn ngập sắc hoa đào và tiếng chim hót líu lo. Anh đã thắng một trận chiến lớn nhất đời mình – trận chiến đòi lại lòng tự trọng và bảo vệ những người thân yêu nhất.


Nhiều năm sau, Duy trở thành một doanh nhân thành đạt ngay tại quê nhà bằng việc phát triển nông sản sạch, tạo công ăn việc làm cho hàng trăm người dân nghèo. Con trai anh lớn lên khỏe mạnh, ngoan ngoãn và luôn tự hào về người cha dũng cảm đã dám bỏ lại tất cả để chọn lấy tình thân. Mẹ Duy nhờ có sự chăm sóc tận tình của con cháu mà sức khỏe hồi phục kỳ diệu, bà sống vui vẻ trong sự kính trọng của cả làng xóm.


Còn Lan, sau khi tiêu xài hết số tài sản còn lại vào những cuộc vui phù phiếm, cô ta trở nên túng quẫn và bị hội bạn thượng lưu quay lưng khinh rẻ. Có những chiều cuối năm, người ta thấy một người đàn bà lôi thôi ngồi bên lề đường, nhìn những gia đình đoàn viên mà trào nước mắt hối hận muộn màng. Giá như ngày ấy cô ta biết trân trọng người chồng tần tảo và biết hiếu nghĩa với cha mẹ, thì cái kết đã không nghiệt ngã đến thế.


Câu chuyện của Duy trở thành một bài học sâu sắc cho những ai đang mải mê chạy theo tiền bạc mà quên đi cội nguồn và đạo lý làm người. Hạnh phúc có hậu không phải là có bao nhiêu tiền trong ngân hàng, mà là có bao nhiêu tình yêu trong trái tim và bao nhiêu bình yên trong tâm hồn. Duy nhìn lên bầu trời xanh thẳm, thầm cảm ơn quyết định quyết liệt năm ấy, vì chính nó đã cứu rỗi cuộc đời anh và mang lại một mùa xuân vĩnh cửu cho gia đình mình.


Hạnh phúc đích thực cuối cùng cũng mỉm cười với người xứng đáng, và công lý dù muộn màng nhưng luôn tồn tại để trừng phạt những kẻ sống cạn tình cạn nghĩa. Duy mỉm cười khi thấy con trai chạy tung tăng trên cánh đồng, lòng anh tràn ngập lòng biết ơn đối với cuộc đời này. Anh biết rằng, dù thu nhập có là bao nhiêu đi chăng nữa, thì việc được báo hiếu cha mẹ và nuôi dạy con thành người mới là thành công lớn nhất của một người đàn ông.


Kết thúc một năm cũ, đón chào một năm mới với những hy vọng rực rỡ, gia đình Duy quây quần bên mâm cơm tất niên thơm nồng mùi vị quê hương. Tiếng cười nói rộn ràng, ánh mắt lấp lánh niềm vui, họ cùng nhau nâng ly chúc mừng cho sự đoàn viên và sự khởi đầu mới đầy tốt đẹp. Một kết thúc có hậu thực sự dành cho người đàn ông đã chọn chữ "Hiếu" và chữ "Tâm" làm kim chỉ nam cho cuộc đời mình.


LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.