Min menu

Pages

Thay chị gái mặc váy cưới bước vào lễ đường với một kẻ mù lòa, tôi cứ ngỡ đời mình thế là chấm hết. Thế nhưng, người chồng "không thấy ánh sáng" ấy lại lật tẩy thân phận tôi chỉ trong một nốt nhạc bằng câu nói đầy ẩn ý. Phút giây đó, tôi nhận ra mình không phải là người duy nhất đang diễn kịch.

Bà Phương ném mạnh sấp ảnh cưới xuống bàn trà, tiếng va chạm khô khốc vang lên trong căn phòng khách nồng nặc mùi nước hoa đắt tiền. Bà ta nhìn tôi bằng ánh mắt khinh bỉ, đôi môi tô son đỏ thẫm nhếch lên thành một đường cong đầy vẻ chế nhạo. “Linh à, cô nên biết ơn vì gương mặt của cô có vài phần giống chị mình. Nếu không, đến cái quyền được làm ‘vật thế thân’ này, cô cũng chẳng có đâu.”


Tôi đứng lặng người, đôi bàn tay đan chặt vào nhau đến mức trắng bệch, cảm nhận rõ cái lạnh lẽo của nền gạch đá hoa cương thấm vào lòng bàn chân. Chị gái cùng cha khác mẹ của tôi, Tú Anh, đang ngồi trên ghế sofa, thong thả dũa móng tay, thỉnh thoảng liếc nhìn tôi như nhìn một món đồ chơi cũ kỹ sắp được tống khứ đi. Chị ta bật cười, giọng cười lanh lảnh nhưng đầy nọc độc.


“Mẹ nói đúng đấy, nhìn bộ dạng thảm hại của nó xem. Gả cho một gã mù thì đúng là ‘ngưu tầm ngưu, mã tầm mã’. Một đứa con rơi không rõ nguồn gốc đi phục vụ một kẻ tàn phế, chẳng phải là một cặp trời sinh sao?” Tú Anh vừa nói vừa hất hàm, ánh mắt tràn ngập sự đắc ý khi đã đẩy được cuộc hôn nhân đính ước lỗi thời này sang vai tôi.


Tôi ngước mắt nhìn người phụ nữ mà tôi phải gọi là mẹ suốt mười mấy năm qua, giọng run rẩy nhưng vẫn cố giữ chút tự trọng cuối cùng. 



“Đính ước là của chị và anh ấy. Tại sao lại ép tôi? Anh ta là người, không phải là món hàng để các người tráo đổi.” Tôi biết lời phản kháng này yếu ớt, nhưng trái tim tôi đang thét gào vì sự bất công đến tột cùng này.


Bà Phương tiến lại gần, bàn tay đeo đầy nhẫn kim cương bóp chặt lấy cằm tôi, ép tôi phải nhìn thẳng vào sự độc ác trong mắt bà ta. “Mày nghĩ mày có quyền lựa chọn sao? Hai mươi lăm năm trước, cha mày đã hứa hôn với nhà họ Trịnh. Giờ Trịnh Gia Thành là một gã mù, tương lai coi như bỏ đi. Con gái tao không thể chôn vùi cuộc đời với một kẻ tàn tật.”


Bà ta hất mạnh tay khiến tôi lảo đảo suýt ngã, rồi tiếp tục buông những lời sỉ nhục. “Mày chỉ là cái nợ đời mà cha mày mang về. Giờ là lúc mày trả nợ cho cái danh xưng tiểu thư mà mày đang mang. Khoác bộ váy này vào, bước lên xe hoa, và câm miệng lại. Nếu để nhà họ Trịnh phát hiện ra sự tráo đổi này trước khi ván đóng thuyền, tao sẽ khiến mày sống không bằng chết.”


Tú Anh đứng dậy, đi vòng quanh tôi, ngón tay sơn đỏ lướt qua vai áo tôi một cách ghê tởm. “Nhớ lấy, em gái yêu quý, anh ta mù nhưng tai rất thính. Đừng có phát ra tiếng động nào lạ lùng. Cứ đóng vai một cô dâu hiền thục, rồi sau này em muốn ngoại tình hay làm gì sau lưng gã mù đó, chị cũng chẳng quan tâm. Miễn là cái ghế con dâu nhà họ Trịnh không bị bỏ trống.”

*

Tôi cắn chặt môi đến bật máu, vị mặn chát của máu và nước mắt hòa quyện vào nhau. Trong căn nhà này, tôi chưa bao giờ được coi là một con người. Họ dùng tôi như một công cụ để bảo toàn lợi ích và danh dự cho Tú Anh. Sự áp bức này đã lên đến đỉnh điểm khi họ nhẫn tâm đẩy tôi vào một cuộc hôn nhân không tình yêu với một người đàn ông mà tôi chưa từng gặp mặt, chỉ biết rằng anh ta đã mất đi thị lực sau một tai nạn thảm khốc.


Ngày cưới diễn ra trong không khí u ám đối với riêng tôi, dù lễ đường được trang hoàng lộng lẫy đến xa hoa. Tôi khoác lên mình bộ váy cưới đuôi cá của Tú Anh, tấm khăn voan che mặt dày đặc khiến tôi thấy ngột thở. Mỗi bước chân tiến về phía người đàn ông đang đứng ở lễ đường kia đều nặng nề như đeo chì. Tôi cảm nhận được những ánh mắt soi mói, những lời xì xào bàn tán về một cuộc hôn nhân giữa hai gia thế lẫy lừng nhưng lại nhuốm màu bi kịch.


Trịnh Gia Thành đứng đó, thân hình cao lớn trong bộ vest đen cắt may thủ công tinh xảo. Đôi mắt anh được che bởi một cặp kính đen bí ẩn, gương mặt góc cạnh lạnh lùng không một chút cảm xúc. Anh đứng bất động, như một pho tượng tạc bằng đá cẩm thạch, xa cách và đầy quyền uy dù không nhìn thấy gì. Khi cha tôi đặt bàn tay run rẩy của tôi vào tay anh, tôi cảm nhận được một luồng điện xẹt qua, lạnh lẽo và đầy áp lực.


Suốt buổi lễ, anh không nói một lời nào, chỉ nắm lấy tay tôi với một lực vừa đủ để tôi không thể thoát ra. Sự im lặng của anh còn đáng sợ hơn cả những lời sỉ nhục của mẹ kế. Tôi tự hỏi liệu anh có biết người đang đứng cạnh mình là một kẻ giả mạo hay không. Trái tim tôi đập liên hồi, lồng ngực thắt lại vì sợ hãi. Nếu anh phát hiện ra ngay tại đây, gia đình tôi sẽ sụp đổ, và tôi sẽ là kẻ đầu tiên bị nghiền nát.


Tiệc cưới kết thúc trong sự gượng ép. Tôi được đưa về căn biệt thự rộng lớn của nhà họ Trịnh, một nơi xa hoa nhưng vắng lặng đến rợn người. Người hầu đưa tôi vào phòng tân hôn rồi rút lui, để lại tôi một mình với bóng tối và sự lo âu tột độ. Tôi ngồi bên mép giường, tay vẫn nắm chặt bó hoa cưới đã héo rũ, lắng nghe tiếng xe lăn hoặc tiếng gậy dò đường, nhưng không gian vẫn tĩnh lặng như tờ.

*

Cánh cửa phòng bật mở, Trịnh Gia Thành bước vào. Anh không cần gậy, không cần người dẫn dắt, bước đi của anh vững chãi một cách lạ thường khiến tôi giật mình. Anh đóng cửa lại, tiếng "cạch" nhẹ nhàng nhưng lại vang lên như tiếng sấm trong tai tôi. Anh từ từ gỡ bỏ cặp kính đen, để lộ đôi mắt sâu thẳm, nhưng dường như nó không hề có tiêu cự. Tôi nín thở, bất động như một con thú nhỏ trước họng súng của thợ săn.


Anh tiến lại gần, hơi thở mang theo mùi rượu vang nhạt và hương gỗ đàn hương vây lấy tôi. Bàn tay anh chạm nhẹ vào gò má tôi, hơi lạnh từ những ngón tay khiến tôi rùng mình. Anh lướt nhẹ từ trán xuống mũi, rồi dừng lại ở đôi môi đang run rẩy của tôi. Đột ngột, anh ghé sát tai tôi, giọng nói trầm thấp, mang theo sự mỉa mai rõ rệt.


“Tú Anh thường dùng loại nước hoa nồng nặc mùi tiền và tham vọng. Tại sao em lại có mùi của hoa nhài tây và sự sợ hãi thế này?”


Câu nói của anh như một nhát dao đâm xuyên qua lớp vỏ bọc yếu ớt của tôi. Tôi cứng đờ người, hơi thở nghẹn lại nơi cổ họng. Anh biết. Anh chắc chắn đã nhận ra. Tôi định lùi lại nhưng bàn tay anh đã nhanh chóng khóa chặt gáy tôi, ép tôi phải đối diện với gương mặt hoàn hảo nhưng đáng sợ của anh.


“Sao không trả lời? Cô dâu xinh đẹp của tôi bị câm rồi sao?” Anh cười nhạt, một nụ cười đầy châm biếm. “Hay là nhà họ Tú nghĩ rằng tôi mù thì khứu giác và xúc giác của tôi cũng hỏng luôn rồi? Họ coi thường Trịnh Gia Thành này đến mức gửi một món đồ giả đến đây à?”


Tôi nhắm mắt lại, nước mắt trào ra. “Tôi xin lỗi... Tôi không có sự lựa chọn.” Giọng tôi nghẹn ngào, tan vỡ giữa không gian tĩnh lặng. Tôi chờ đợi một cơn thịnh nộ, chờ đợi anh ném tôi ra khỏi phòng hoặc gọi điện sỉ nhục cha tôi. Nhưng không, căn phòng bỗng trở nên im lặng một cách lạ thường.


Trịnh Gia Thành buông tay ra, anh đứng thẳng người, bàn tay vuốt lại nếp áo vest phẳng phiu. Anh không hề có vẻ gì là một người mù đang lúng túng. “Nếu em đã đến đây, thì cứ ở lại.” Anh thản nhiên nói, rồi bước về phía cửa sổ, nhìn ra màn đêm đen kịt. “Tôi không quan tâm em là ai, chỉ cần em không làm phiền đến tôi và đóng cho tròn vai ‘bà Trịnh’ trước mặt người ngoài. Còn bây giờ, đi tắm đi, mùi nước mắt của em làm tôi thấy khó chịu.”


---


Những ngày sau đó, cuộc sống của tôi tại Trịnh gia giống như một vở kịch câm đầy kịch tính. Trịnh Gia Thành vẫn đóng vai một người mù trước mặt gia nhân và quan khách, nhưng khi chỉ có hai người, anh thể hiện một sự sắc sảo đến mức đáng sợ. Tôi dần nhận ra rằng anh không hề đơn giản như những gì người ta đồn đại. Anh điều hành cả một đế chế kinh doanh từ trong bóng tối, và sự "mù lòa" đó dường như là một tấm khiên bảo vệ anh khỏi những âm mưu gia tộc.


Một buổi sáng, bà Phương và Tú Anh đến thăm tôi dưới danh nghĩa "tình thân". Thực chất, họ đến để xem tôi đã bị hành hạ như thế nào và để thám thính tình hình tài chính của nhà họ Trịnh. Tú Anh bước vào phòng khách với vẻ mặt đắc thắng, nhìn tôi bằng ánh mắt thương hại giả tạo.


“Ôi em gái, nhìn em xanh xao quá. Có phải chăm sóc một người mù vất vả lắm không?” Tú Anh cười khẩy, liếc nhìn Trịnh Gia Thành đang ngồi bất động trên ghế sofa với cặp kính đen quen thuộc. Chị ta cố tình nói to: “Anh rể à, anh phải thương lấy em gái tôi nhé, nó vốn dĩ vụng về, không được khéo léo như tôi đâu.”


Bà Phương cũng thêm vào, giọng mỉa mai: “Phải đó cậu Thành, nếu Tú Anh mà gả vào đây, chắc chắn cậu sẽ được chăm sóc tốt hơn nhiều. Nhưng thôi, số phận đã sắp đặt rồi, cậu cũng nên bằng lòng với những gì mình có.”


Tôi đứng bên cạnh Gia Thành, cảm nhận được một luồng sát khí tỏa ra từ anh dù anh vẫn ngồi yên. Tôi định lên tiếng thì anh bất ngờ nắm lấy tay tôi, kéo tôi ngồi xuống cạnh mình, rồi lên tiếng bằng tông giọng bình thản nhưng đầy uy lực.


“Bà Tú nói đúng, số phận quả thực rất công bằng. Tôi vốn thích những thứ nguyên bản và tinh khiết, hơn là những thứ hàng hiệu bóng bẩy nhưng rỗng tuếch bên trong.” Anh quay sang hướng của Tú Anh, dù mắt không nhìn thấy nhưng khiến chị ta giật mình lùi lại. “Vợ tôi tuy không khéo léo bằng cô, nhưng ít ra cô ấy không có mùi của sự giả dối.”


Sắc mặt Tú Anh biến đổi từ trắng bệch sang đỏ ngầu vì tức giận. “Anh... anh nói gì cơ?”


Trịnh Gia Thành nhếch môi, nụ cười đầy vẻ khinh miệt. “Tôi mù mắt chứ không mù tâm. Những lời các người nói, những gì các người làm, tôi đều cảm nhận được hết. Nếu hai vị đến đây chỉ để khoe khoang sự hèn hạ của mình, thì cửa ra ở hướng mười giờ. Đừng để tôi phải gọi bảo vệ mời những vị khách không mời mà đến này ra ngoài.”


Bà Phương tím tái mặt mày, bà ta không ngờ một gã mù lại có thể sắc sảo và cay nghiệt đến thế. “Cậu... cậu thật không biết điều! Chúng tôi là nhạc gia của cậu đấy!”


“Nhạc gia?” Gia Thành cười lớn, tiếng cười lạnh lẽo vang vọng trong phòng khách. “Các người bán con cầu vinh, tráo đổi cô dâu như tráo một món hàng lỗi, mà còn dám tự xưng là nhạc gia? Biến ngay trước khi tôi đổi ý và rút sạch vốn đầu tư vào dự án phía Nam của nhà họ Tú.”


---


Sau khi mẹ con bà Phương hậm hực ra về, không gian trở lại vẻ tĩnh lặng. Tôi ngồi thẫn thờ trên sofa, vẫn chưa hết bàng hoàng trước sự bảo vệ bất ngờ của Gia Thành. Anh tháo kính ra, đôi mắt anh giờ đây ánh lên tia nhìn sắc sảo, anh nhìn thẳng vào tôi – lần đầu tiên anh thực sự "nhìn" tôi bằng đôi mắt của một người bình thường.


“Anh... anh không mù?” Tôi thốt lên, giọng run rẩy.


Gia Thành đứng dậy, bước đi vững chãi tới trước mặt tôi, anh cúi xuống, khoảng cách giữa hai chúng tôi gần đến mức tôi có thể thấy hình ảnh mình phản chiếu trong đôi mắt đen sâu thẳm của anh. “Thất vọng sao? Vì không được làm vợ của một gã tàn phế để dễ bề hành động?”


“Không... không phải thế.” Tôi lắc đầu lia lịa. “Tôi chỉ là... tại sao anh lại giả vờ?”


Anh đưa tay vuốt nhẹ lọn tóc xõa trên vai tôi, ánh mắt bớt đi phần lạnh lẽo. “Thế giới này quá hỗn loạn, đôi khi nhắm mắt lại mới có thể nhìn thấu lòng người. Và nhờ vậy, tôi mới biết mình đã cưới được một cô vợ nhỏ lương thiện thay vì một con rắn độc.”


Tôi cảm thấy tim mình đập loạn nhịp, không phải vì sợ hãi mà vì một cảm xúc khó gọi tên. Sự áp bức bấy lâu nay từ gia đình họ Tú bỗng chốc tan biến trước sự hiện diện mạnh mẽ của người đàn ông này. Anh không phải là một gã mù cần người thương hại, anh là một vị vua đang ngự trị trong vương quốc của chính mình.


“Em tên là gì?” Anh hỏi, giọng nói trở nên dịu dàng hơn bao giờ hết.


“Linh... em là Tú Linh.” Tôi lí nhí đáp.


“Linh...” Anh lặp lại tên tôi như đang thưởng thức một giai điệu đẹp. “Từ giờ trở đi, em không còn là cái bóng của ai cả. Ở Trịnh gia này, em là duy nhất. Những kẻ đã làm tổn thương em, tôi sẽ khiến họ phải trả giá gấp mười lần.”


---


Cuộc sống của chúng tôi bắt đầu sang một trang mới. Gia Thành vẫn giữ bí mật về đôi mắt với thế giới bên ngoài, nhưng với tôi, anh không còn giấu giếm bất cứ điều gì. Anh dạy tôi cách quản lý tài chính, cách đối nhân xử thế trong giới thượng lưu đầy cạm bẫy. Tôi từ một cô gái yếu đuối, luôn cúi đầu lén lút, dần trở nên tự tin và bản lĩnh dưới sự che chở của anh.


Gia đình họ Tú sớm gặp quả báo. Những dự án mà họ đặt cược cả gia sản vào đều bị Trịnh Gia Thành âm thầm thu mua hoặc đánh sập thông qua các đối tác trung gian. Bà Phương và Tú Anh lâm vào cảnh nợ nần chồng chất, danh tiếng bị hủy hoại. Khi họ đến cầu xin sự giúp đỡ, tôi đã đứng cạnh Gia Thành, nhìn họ bằng ánh mắt bình thản mà họ đã từng dành cho tôi.


“Em gái, cứu chị với... chúng ta là người một nhà mà.” Tú Anh quỳ dưới chân tôi, khóc lóc thảm thiết, bộ váy hiệu trên người giờ đây trông thật xộc xệch và nực cười.


Tôi mỉm cười, một nụ cười không còn chứa đựng sự oán hận, mà chỉ có sự thanh thản. “Chị quên rồi sao? Chị nói em chỉ là một món đồ giả, một đứa con rơi. Người một nhà không ai đối xử với nhau như thế cả.”


Gia Thành vòng tay qua eo tôi, kéo tôi vào lòng mình, nhìn xuống mẹ con bà Phương như nhìn những sinh vật lạ. “Vợ tôi đã nói thế, chắc hai người đã hiểu. Đừng bao giờ xuất hiện trước mặt cô ấy nữa, nếu không, thứ các người mất không chỉ là tiền tài đâu.”


Khi họ rời đi trong sự nhục nhã, tôi tựa đầu vào vai Gia Thành. Ánh nắng chiều tà đổ vào căn phòng, dát vàng lên mọi thứ. Tôi nhận ra rằng, cuộc hôn nhân này không phải là một sự hy sinh, mà là một sự cứu rỗi. Người đàn ông giả mù này đã mở ra cho tôi một thế giới hoàn toàn mới, nơi tôi được là chính mình, được yêu thương và trân trọng.


“Cảm ơn anh, Gia Thành.” Tôi thì thầm.


Anh hôn nhẹ lên tóc tôi, đôi mắt sáng rực niềm hạnh phúc thực sự. “Không, phải là anh cảm ơn em. Cảm ơn vì đã thay chị em bước vào lễ đường ngày hôm đó. Nếu không, anh đã bỏ lỡ báu vật của đời mình rồi.”


Chúng tôi đứng bên nhau, cùng nhìn về phía chân trời, nơi bóng tối đã lùi xa, nhường chỗ cho một khởi đầu rạng rỡ. Hạnh phúc không phải là thứ có sẵn, mà là thứ chúng tôi đã cùng nhau đấu tranh và giữ lấy từ trong những đắng cay và lừa dối của cuộc đời.


LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.