Ánh đèn chùm trong sảnh chính của dinh thự họ Lâm tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt, lạnh lẽo, hệt như bầu không khí đang bao trùm lấy Linh. Cô đứng đó, trơ trọi giữa đống lụa là gấm vóc, trong khi bà mẹ kế - bà Liễu - đang dùng đôi mắt sắc lẹm như dao cạo quét dọc thân hình cô. Chiếc váy cưới đuôi cá đắt tiền vốn được may riêng cho Tuyết Nhi, con gái cưng của bà, giờ đây lại bị cưỡng ép khoác lên người Linh một cách kệch cỡm.
Bà Liễu tiến lại gần, bàn tay sơn móng đỏ chót thô bạo chỉnh lại cổ áo của Linh, giọng nói rít qua kẽ răng đầy vẻ khinh miệt. Bà ta cười khẩy, cái điệu cười nửa miệng mà Linh đã phải chịu đựng suốt mười năm qua kể từ khi mẹ cô qua đời. "Cố mà diễn cho tròn vai, đừng có trưng ra cái bộ mặt như đưa đám đó. Được gả vào nhà họ Trịnh là phúc phần ba đời nhà cô tích lại mới có được đấy."
Linh khẽ mím môi, đôi bàn tay giấu dưới lớp voan mỏng run rẩy kịch liệt, cô ngước mắt nhìn bà ta, giọng nghẹn đắng. "Nếu là phúc phần, sao bà không để chị Tuyết Nhi tận hưởng? Chẳng phải chị ấy luôn muốn lấy người giàu có nhất thành phố này sao?" Câu hỏi của Linh như chạm vào nọc độc, khiến gương mặt vốn đã trát đầy phấn son của bà Liễu trở nên méo mó vì giận dữ.
Tuyết Nhi từ trên lầu thong thả bước xuống, trên tay cầm ly rượu vang, ánh mắt nhìn Linh như nhìn một món đồ chơi hỏng. "Linh ơi là Linh, em đúng là ngây thơ đến nực cười. Anh ta giàu thật đấy, nhưng là một gã mù, một kẻ tàn phế sống trong bóng tối cả đời. Em nghĩ chị sẽ chôn vùi thanh xuân của mình để làm gậy dẫn đường cho một kẻ như thế sao?" Tuyết Nhi nhấp một ngụm rượu, giọng nói đầy sự mỉa mai cay nghiệt.
Bà Liễu bồi thêm một cú đấm vào lòng tự trọng của Linh bằng giọng điệu giả nhân giả nghĩa đến buồn nôn. "Nhà họ Trịnh và nhà chúng ta có hôn ước từ 25 năm trước, giờ không thể hủy. Con gái lớn gả đi là đúng đạo lý, nhưng Tuyết Nhi còn tương lai, còn sự nghiệp. Còn cô? Một đứa con rơi con vãi không ai thừa nhận, có người rước đi là may mắn lắm rồi. Liệu mà giữ cái miệng cho chặt, nếu để nhà họ Trịnh biết cô là kẻ thay thế, tôi sẽ khiến cô không còn đường quay về cái nhà này đâu."
Linh cảm thấy lồng ngực mình như có ai bóp nghẹt, sự uất ức dâng lên tận cổ nhưng cô không thể thốt ra lời nào. Cha cô, người đàn ông đang ngồi im lặng trong góc phòng đọc báo, chưa từng một lần ngước mắt lên để bảo vệ đứa con gái ruột của mình. Sự thờ ơ của ông còn đáng sợ hơn cả những lời mỉa mai của mẹ kế, nó khẳng định rằng trong căn nhà này, cô chỉ là một quân bài tốt thí để bảo toàn danh dự và quyền lợi.
Tiếng chuông cửa vang lên, báo hiệu xe của nhà họ Trịnh đã đến đón dâu, trái tim Linh nảy lên một nhịp đầy sợ hãi. Bà Liễu mạnh tay đẩy Linh về phía cửa, không quên dặn dò bằng một tông giọng thấp đầy đe dọa. "Nhớ lấy, gã họ Trịnh đó mù, hắn không thấy được mặt cô đâu. Chỉ cần cô im lặng, làm tròn bổn phận 'vợ hiền', thì cả nhà này đều yên ổn. Đừng có giở trò khôn lỏi mà hại chết tất cả chúng ta."
Lễ cưới diễn ra trong một không gian tĩnh mịch đến mức đáng sợ tại nhà thờ cổ, không có khách mời rầm rộ, không có tiếng tung hô. Linh bước đi bên cạnh người đàn ông mà cô sắp gọi là chồng - Trịnh Minh. Anh đứng đó, cao lớn, uy nghiêm trong bộ vest đen, nhưng đôi mắt anh được che khuất sau một cặp kính râm sẫm màu, khiến gương mặt anh trở nên bí ẩn và khó đoán vô cùng.
Suốt buổi lễ, Trịnh Minh không hề nói một lời, anh chỉ im lặng đưa tay ra để Linh khoác vào, cảm giác lạnh lẽo từ bàn tay anh truyền sang khiến cô rùng mình. Linh cảm thấy mình như một kẻ tội đồ đang lừa dối một người khiếm khuyết, lòng trắc ẩn trỗi dậy khiến cô không dám nhìn thẳng vào hướng anh. Cô tự hỏi, người đàn ông này có biết mình đang cưới một người hoàn toàn xa lạ, một kẻ đóng thế tội nghiệp hay không?
*
Khi cánh cửa phòng tân hôn đóng sầm lại, thế giới xung quanh Linh dường như ngưng đọng, chỉ còn tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ treo tường. Trịnh Minh ngồi tĩnh lặng trên ghế sô pha, đôi mắt vẫn giấu sau lớp kính đen, hướng về phía cửa sổ nơi ánh trăng đang nhạt nhòa len lỏi. Linh đứng chôn chân tại chỗ, hơi thở dồn dập, cô sợ rằng chỉ cần một tiếng động nhỏ cũng đủ để vỡ lở mọi chuyện.
Cô định bước lại gần để giúp anh tháo cà vạt, nhưng ngay khi ngón tay cô vừa chạm vào vai anh, Trịnh Minh đã đột ngột nắm chặt lấy cổ tay cô. Lực bóp của anh mạnh đến mức Linh khẽ kêu lên một tiếng đau đớn, đôi mắt cô mở to đầy hoảng loạn. "Anh... anh Minh, để em giúp anh..." Cô lắp bắp, giọng nói run rẩy không giấu giếm được sự sợ hãi đang dâng trào.
Trịnh Minh không buông tay, anh kéo mạnh cô về phía mình, khiến cô ngã nhào vào lòng anh, mùi hương bạc hà thanh mát bao trùm lấy thính giác của cô. Anh nghiêng đầu, áp sát môi vào tai cô, giọng nói trầm thấp nhưng chứa đựng một uy lực khiến người ta phải run sợ. "Tuyết Nhi không có mùi hương nhẹ nhàng này, và cô ta cũng không bao giờ run rẩy như một con thỏ nhỏ bị dồn vào đường cùng thế này trước mặt tôi."
Linh đứng tim, toàn thân cứng đờ như hóa đá, cô cảm nhận được hơi thở của anh phả vào cổ mình, nóng hổi và đầy ám muội. Anh đã nhận ra, anh nhận ra ngay từ cái chạm đầu tiên, sự thật trần trụi khiến Linh cảm thấy mình như bị lột trần giữa đêm đông lạnh giá. Cô nhắm chặt mắt, chờ đợi một cơn thịnh nộ, một lời sỉ vả hoặc bị tống cổ khỏi nhà ngay lập tức.
Tuy nhiên, thay vì nổi giận, Trịnh Minh từ từ buông tay cô ra, anh dựa lưng vào ghế, vẻ mặt bình thản đến lạ lùng. Anh tháo cặp kính râm xuống, để lộ đôi mắt sâu thẳm nhưng vẫn đờ đẫn, không có tiêu cự, nhìn về một khoảng không vô định. "Nếu em đã đến đây, thì cứ ở lại. Dù sao thì, một người vợ biết sợ hãi vẫn dễ điều khiển hơn một người vợ đầy tham vọng như Tuyết Nhi."
*
Linh sững sờ nhìn anh, sự kinh ngạc lấn át cả nỗi sợ, cô không hiểu tại sao anh lại chấp nhận sự lừa dối này một cách dễ dàng như vậy. "Anh... anh không giận sao? Gia đình tôi đã lừa dối anh, họ đưa tôi đến đây để thay thế chị ấy vì... vì họ nghĩ anh..." Cô ngập ngừng, không dám thốt ra từ "mù", sợ chạm vào nỗi đau của người đàn ông trước mặt.
Trịnh Minh khẽ nhếch môi, một nụ cười đầy vẻ mỉa mai và khinh bạc hiện lên trên gương mặt điển trai của anh. "Vì họ nghĩ tôi là một kẻ phế nhân, đúng không? Đừng lo lắng cho tôi, hãy lo lắng cho chính em đi. Ở trong ngôi nhà này, em sẽ thấy rằng bóng tối không đáng sợ bằng lòng người đâu." Câu nói của anh như một lời tiên tri, báo hiệu cho những ngày tháng sóng gió phía trước mà Linh chưa hề lường trước được.
Những ngày sau đó, Linh bắt đầu thích nghi với cuộc sống tại dinh thự họ Trịnh, một nơi rộng lớn nhưng lạnh lẽo như một mê cung. Cô chăm sóc Trịnh Minh bằng tất cả sự chân thành và hối lỗi mà cô có, từ việc chuẩn bị bữa sáng đến việc đọc sách cho anh nghe mỗi tối. Cô nhận ra rằng, đằng sau vẻ ngoài lạnh lùng và cay nghiệt kia, Trịnh Minh là một người đàn ông cực kỳ thông minh và nhạy bén.
Dù không nhìn thấy, nhưng Trịnh Minh có thể cảm nhận được mọi chuyển động nhỏ nhất trong nhà, anh biết rõ từng món đồ đặt ở đâu, và thậm chí biết Linh đang đứng ở góc nào. Có đôi lần, Linh bắt gặp anh đang đứng trước cửa sổ, ánh nhìn hướng ra xa xăm như thể anh đang quan sát cả thế giới, khiến cô thoáng nghi ngờ về đôi mắt của anh. Nhưng rồi cô lại tự gạt đi, cho rằng đó chỉ là sự nhạy cảm của các giác quan khác khi thị giác bị mất đi.
Mâu thuẫn thực sự nổ ra khi bà Liễu và Tuyết Nhi đến thăm Linh dưới danh nghĩa "người nhà", nhưng thực chất là để thăm dò tình hình tài chính của Trịnh Minh. Vừa bước vào phòng khách, Tuyết Nhi đã bĩu môi chê bai sự bày trí cổ điển, rồi liếc nhìn Linh bằng đôi mắt khinh rẻ. "Sao hả? Làm vợ của một gã mù chắc vất vả lắm nhỉ? Chắc em phải thay tã cho anh ta mỗi ngày đấy nhỉ?"
Linh đứng phắt dậy, gương mặt đỏ bừng vì giận dữ, cô không cho phép ai nhục mạ Trịnh Minh ngay trong chính ngôi nhà của anh. "Chị ăn nói cho cẩn thận, anh Minh là chồng em, và anh ấy xứng đáng được tôn trọng hơn bất kỳ kẻ nào chỉ biết nhìn vào túi tiền của người khác." Tuyết Nhi cười sằng sặc, tiếng cười lanh lảnh và chói tai vang vọng khắp phòng khách.
Bà Liễu thong thả nhấp trà, giọng nói mỉa mai không kém phần cay nghiệt. "Chà, mới gả đi có mấy ngày mà đã biết bảo vệ chồng rồi cơ đấy? Cô nên nhớ mình chỉ là cái bóng thôi Linh ạ. Nếu không có chúng tôi sắp đặt, giờ này cô chắc vẫn còn đang quét dọn ở xó bếp nào đó thôi. Đừng có tưởng bở mình là bà chủ thực sự của cái nhà này."
Đúng lúc đó, tiếng gậy gõ nhịp nhàng trên sàn gỗ vang lên, Trịnh Minh từ phía hành lang đi ra, khuôn mặt anh không chút biểu cảm nhưng không khí xung quanh đột ngột hạ xuống âm độ. Anh dừng lại ngay cạnh Linh, bàn tay to lớn đặt lên vai cô như một sự khẳng định chủ quyền chắc chắn. "Có vẻ như khách quý đến nhà mà không biết giữ lễ nghi tối thiểu của một con người có giáo dục nhỉ?"
Tuyết Nhi cứng họng, sự kiêu ngạo thường thấy biến mất trong chốc lát trước khí thế áp đảo của người đàn ông "mù". Bà Liễu vội vàng chữa cháy bằng một nụ cười giả tạo đến phát nấc. "Ôi, con rể, chúng ta chỉ là đang đùa giỡn với con bé Linh một chút thôi. Người nhà cả mà, anh đừng để tâm quá nhé." Bà ta cố gắng giữ giọng điệu thảo mai, nhưng đôi mắt vẫn không ngừng liếc nhìn chiếc đồng hồ đắt tiền trên tay Trịnh Minh.
Trịnh Minh nhếch mép, nụ cười của anh lúc này chứa đựng sự khinh bỉ tột cùng dành cho hai mẹ con họ. "Gia đình tôi không có thói quen đùa giỡn kiểu hạ đẳng như vậy. Nếu hai người đã thăm xong, thì cửa ra ở hướng mười hai giờ, không tiễn." Lời đuổi khách thẳng thừng của anh khiến bà Liễu và Tuyết Nhi tím mặt vì xấu hổ, họ hậm hực xách túi đứng dậy, không quên ném cho Linh những cái nhìn đầy căm thù.
Sau khi họ rời đi, Linh cảm thấy một luồng điện ấm áp lan tỏa từ bàn tay đang đặt trên vai mình, cô ngước nhìn Trịnh Minh, lòng đầy cảm kích. "Cảm ơn anh... đã đứng ra bảo vệ em." Trịnh Minh thu tay lại, vẻ mặt quay trở về trạng thái bình lặng vốn có. "Tôi không bảo vệ em, tôi chỉ không muốn những kẻ rác rưởi làm bẩn không khí trong nhà mình thôi. Đừng tự mãn quá sớm."
Mặc dù lời nói của anh vẫn còn chút gai góc, nhưng Linh biết rằng anh đang dần mở lòng với cô theo cách riêng của mình. Đêm đó, khi cô đang dọn dẹp thư viện, cô tình cờ thấy Trịnh Minh đang ngồi lặng lẽ trong bóng tối, không hề bật đèn. Cô định bước vào bật điện lên, nhưng tiếng thở dài của anh khiến cô dừng lại. Cô nhận ra rằng sự cô độc của anh không phải đến từ đôi mắt, mà đến từ sự phản bội của những người xung quanh trong quá khứ.
Cao trào của sự việc xảy ra vào một đêm mưa bão, khi Linh tình cờ nghe được cuộc điện thoại bí mật của Trịnh Minh trong phòng làm việc. Anh không dùng gậy, anh đi lại một cách thanh thoát, chuẩn xác và đặc biệt là anh đang đọc một bản báo cáo tài chính dưới ánh đèn bàn lờ mờ. "Mọi thứ đã sẵn sàng chưa? Tôi muốn gia đình họ Lâm phải trả giá vì sự tham lam của mình. Họ nghĩ tôi mù thật nên đã bắt đầu rút lõi các dự án chung rồi."
Linh đứng chết trân ngoài cửa, tim đập như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Anh không mù. Tất cả chỉ là một màn kịch hoàn hảo để anh thanh lọc những kẻ phản bội và thử thách lòng người. Cô cảm thấy bị phản bội, cảm thấy mình như một con rối trong lòng bàn tay anh, nhưng đồng thời, một cảm giác nhẹ nhõm kỳ lạ lại len lỏi vào tâm trí. Nếu anh không mù, nghĩa là anh đã thấy tất cả những gì cô đã làm vì anh.
Cô không kìm lòng được mà đẩy cửa bước vào, đôi mắt đẫm lệ nhìn thẳng vào người đàn ông đang sững sờ vì bị bắt quả tang. Trịnh Minh đứng dậy, đôi mắt anh giờ đây sáng quắc, tinh anh và đầy sắc sảo, không còn chút vẻ đờ đẫn nào. Anh nhìn cô, sự bối rối thoáng qua rồi nhanh chóng được thay thế bằng một vẻ điềm tĩnh đến đáng sợ. "Em đã thấy hết rồi đúng không?"
Linh nghẹn ngào, giọng nói lạc đi vì xúc động và uất ức xen lẫn. "Tại sao? Tại sao anh phải lừa dối tất cả mọi người, kể cả tôi? Anh có biết tôi đã lo lắng cho anh đến mức nào không? Tôi đã coi anh là người duy nhất tôi có thể nương tựa, vậy mà anh lại coi tôi như một phần của trò chơi này!" Cô nấc lên, những giọt nước mắt uất nghẹn lăn dài trên má.
Trịnh Minh tiến lại gần, anh không dùng gậy nữa, bước chân anh vững chãi và dứt khoát. Anh nâng cằm cô lên, ép cô phải nhìn thẳng vào đôi mắt thực sự của mình. "Tôi lừa cả thế giới để bảo vệ bản thân, nhưng tôi chưa từng lừa dối trái tim mình khi ở bên em. Nếu tôi không giả vờ, làm sao tôi biết được em là người duy nhất không nhìn tôi bằng sự thương hại hay tham lam?"
Anh ôm chặt lấy cô vào lòng, mặc cho cô vùng vẫy chống cự, hơi ấm từ lồng ngực anh khiến Linh dần bình tĩnh lại. "Tôi đã định kết thúc chuyện này sớm hơn, nhưng tôi sợ khi tôi 'khỏi bệnh', em sẽ không còn lý do gì để ở lại bên cạnh một kẻ tàn nhẫn như tôi nữa. Linh, từ lúc em bước vào lễ đường thay chị mình, em đã không còn là người thay thế nữa rồi. Em là người duy nhất tôi muốn thấy mỗi khi mở mắt ra."
Sự chân thành trong giọng nói của Trịnh Minh đánh gục mọi rào cản trong lòng Linh, cô nhận ra mình cũng đã yêu người đàn ông này tự bao giờ. Cô ngừng vùng vẫy, vòng tay ôm lấy lưng anh, khóc nức nở cho tất cả những tủi hờn đã qua. Bóng tối trong căn phòng giờ đây không còn đáng sợ nữa, bởi vì họ đã tìm thấy ánh sáng của nhau trong sự thật và lòng tin.
Sau đêm đó, Trịnh Minh chính thức công khai việc mình "hồi phục thị lực một cách thần kỳ", khiến cả giới kinh doanh và gia đình họ Lâm chấn động. Bà Liễu và Tuyết Nhi tái mặt khi biết tin, họ vội vàng chạy đến nịnh bợ nhưng bị vệ sĩ của nhà họ Trịnh chặn ngay từ cổng. Trịnh Minh không nương tay, anh thu hồi toàn bộ vốn đầu tư và phơi bày những gian lận tài chính của cha Linh, khiến gia đình họ Lâm lâm vào cảnh phá sản.
Đứng trên ban công của căn biệt thự, Linh nhìn thấy bóng dáng thảm hại của mẹ kế và chị gái đang bị đuổi ra khỏi cổng, lòng cô không còn cảm thấy oán hận, chỉ thấy một sự thanh thản lạ kỳ. Trịnh Minh bước đến từ phía sau, khoác chiếc áo khoác lên vai cô và ôm cô vào lòng. "Mọi chuyện kết thúc rồi, từ giờ sẽ không ai có thể làm tổn thương em được nữa."
Linh mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ nhất từ trước đến nay, cô tựa đầu vào vai anh, cảm nhận sự bình yên thực sự. Cuộc đời cô bắt đầu từ một sự lừa dối tàn nhẫn, nhưng lại kết thúc trong một tình yêu chân thành và bền vững. Cô không còn là cái bóng của ai khác, cô là chính mình, là người phụ nữ duy nhất ngự trị trong trái tim của Trịnh Minh.
Dưới ánh hoàng hôn rực rỡ, hai bóng hình lồng vào nhau, tạo nên một bức tranh về hạnh phúc muộn màng nhưng trọn vẹn. Họ đã cùng nhau đi qua bóng tối để tìm thấy ánh sáng, và tương lai phía trước đang rộng mở với những tiếng cười và sự sẻ chia. Linh biết rằng, dù có chuyện gì xảy ra, bàn tay đang nắm chặt lấy tay cô lúc này sẽ không bao giờ buông ra nữa.
LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.