Min menu

Pages

Bị mẹ kế ép gả thay chị gái cho người chồng mù để thực hiện lời hứa 25 năm trước, tôi run rẩy bước vào đêm tân hôn đầy cạm bẫy. Ngay cái chạm tay đầu tiên, anh đã biết tôi là kẻ giả mạo nhưng chỉ thì thầm: "Ở lại đây!". Tôi không ngờ, bí mật kinh hoàng đằng sau đôi mắt ấy đã đảo lộn đời tôi.

Bà nội tôi thường nói, đời người như một ván cờ, nhưng tôi thấy đời mình giống một quân cờ bị vứt bỏ trong xó bếp hơn. Tiếng gót giày nhọn hoắt của bà mẹ kế, bà Liễu, gõ xuống sàn gỗ nghe chát chúa như tiếng búa gõ vào quan tài. Bà ta ném chiếc váy cưới lộng lẫy lên giường, lớp ren trắng tinh khôi nhưng trong mắt tôi, nó chẳng khác nào một tấm vải liệm.


"Mặc vào đi, đừng có trưng cái bộ mặt đưa đám đó ra nữa," bà Liễu nhếch môi, nụ cười đầy sự khinh miệt. "Con Lan nó không thể gả cho một gã mù, tương lai nó còn rộng mở. Còn mày, có một chỗ dung thân trong nhà họ Hoàng đã là phúc đức tám kiếp rồi."


Tôi nhìn chiếc váy, đôi tay run rẩy chạm vào dải lụa mềm mại mà lạnh lẽo. Tôi ngước lên, giọng khản đặc: "Dì biết rõ đây là lừa dối mà. Nếu nhà họ Hoàng phát hiện ra con không phải chị Lan, họ sẽ không để yên đâu. Lời đính ước là dành cho con gái cả của nhà họ Lê."


Bà Liễu cười khẩy, tiến lại gần bóp chặt cằm tôi, móng tay sơn đỏ đâm sâu vào da thịt. "Thì sao nào? Gã họ Hoàng đó là một thằng mù! Mày hiểu không? Hắn ta có nhìn thấy mặt mày đâu mà lo? Chỉ cần mày ngậm miệng lại, ngoan ngoãn làm con búp bê trong cái biệt thự đó, thì mẹ con mày vẫn có tiền gửi về quê chữa bệnh cho ông già mù dở của mày."


Lời đe dọa đánh trúng tử huyệt của tôi. Cha tôi đang nằm viện, và mọi chi phí đều phụ thuộc vào sự "bố thí" của người phụ nữ này. Tôi cay đắng nhận ra, trong cái nhà này, tôi chỉ là một món hàng được đem đi thế chấp để đổi lấy sự bình yên cho đứa con gái cưng của bà ta.



Chị Lan, nhân vật chính lẽ ra phải đứng ở đây, đang thong dong ngồi giũa móng tay ở phía sofa. Chị ta liếc nhìn tôi qua gương, giọng điệu đầy sự mỉa mai: "Thôi đi em gái, đừng làm vẻ thanh cao nữa. Anh ta tuy mù nhưng giàu nứt đố đổ vách. Em vào đó, hít thở không khí của giới thượng lưu, chẳng phải tốt hơn việc đi làm phục vụ bàn sao?"


"Nếu tốt như vậy, sao chị không tự mình đi?" Tôi lạnh lùng đáp trả, đôi mắt rực lên ngọn lửa uất ức. "Chẳng phải chị luôn miệng nói mình xứng đáng với những gì tốt đẹp nhất sao? Một người đàn ông mù và một đống tiền, đó không phải là giấc mơ của chị à?"


Chị Lan bật dậy, mặt đỏ gay vì bị chạm lòng tự ái. Chị ta định vung tay tát tôi nhưng bà Liễu đã ngăn lại. Bà ta nhìn tôi bằng ánh mắt sắc lẹm: "Mồm mép giỏi lắm. Nhưng nhớ lấy, bước chân vào nhà họ Hoàng, mày là Lê Lan. Nếu mày để lộ một chữ nào về thân phận thật, đừng trách tao tuyệt tình với cha mày."


Lễ cưới diễn ra trong một không khí kỳ lạ, vắng lặng và đầy áp lực. Tôi đội khăn voan che kín mặt, từng bước đi như đeo chì. Đứng cạnh tôi là Hoàng Minh, người đàn ông được đồn đại là mù lòa sau một tai nạn thảm khốc năm ngoái. Qua lớp voan mỏng, tôi chỉ thấy bóng dáng cao lớn, vững chãi của anh, và một đôi mắt dường như luôn nhìn thẳng về phía trước, trống rỗng.

*

Trong suốt buổi lễ, anh không nói một lời nào, đôi tay anh chạm vào tay tôi lúc trao nhẫn lạnh ngắt. Sự im lặng của anh khiến tôi rùng mình. Tôi cảm thấy mình như một kẻ trộm đang đánh cắp danh phận của người khác, và sự trừng phạt đang đợi tôi ở phía sau cánh cửa căn biệt thự rộng lớn ấy.


Khi đêm buông xuống, tôi ngồi một mình trong căn phòng tân hôn ngập tràn mùi hương hoa hồng. Tiếng cửa mở kẽo kẹt khiến tim tôi thắt lại. Hoàng Minh bước vào, anh dùng cây gậy dò đường một cách chậm rãi, từng tiếng "cộp, cộp" vang lên đều đặn như nhịp đồng hồ đếm ngược đến giờ hành quyết của tôi.


Tôi đứng bật dậy, hơi thở dồn dập, định tiến lại giúp anh nhưng lại khựng lại. Anh tự mình đi đến cạnh giường, tháo chiếc cà vạt ra một cách thành thục. "Cô ngồi xuống đi," giọng anh trầm thấp, không chút cảm xúc, nhưng lại mang một uy lực khiến tôi không thể phản kháng.


Tôi lí nhí vâng lời, ngồi xuống mép giường đối diện anh. Anh không nhìn tôi, nhưng tôi cảm giác như mọi giác quan của anh đều đang tập trung vào tôi. Sự im lặng kéo dài đến nghẹt thở. Cuối cùng, anh lên tiếng, giọng nói mang theo chút chế giễu: "Cô có vẻ sợ tôi? Hay là cô đang sợ bị tôi nhìn thấu?"


"Em... em không có," tôi lắp bắp, hai bàn tay đan chặt vào nhau đến trắng bệch. "Chỉ là em chưa quen với không gian mới." Tôi cố gắng bắt chước tông giọng điệu đà thường ngày của chị Lan, nhưng sự run rẩy trong cổ họng đã phản bội tôi hoàn toàn.

*

Hoàng Minh đột ngột vươn tay ra. Trước khi tôi kịp né tránh, những ngón tay dài và mạnh mẽ của anh đã chạm vào gò má tôi, rồi lướt nhẹ xuống cằm. Một luồng điện xẹt qua, không phải vì sự lãng mạn, mà vì sự sợ hãi tột độ. Anh nhếch môi, một nụ cười nửa miệng đầy bí hiểm: "Da dẻ cô rất mịn màng, nhưng xương quai hàm lại nhỏ hơn tôi tưởng."


Tôi nín thở, tim đập loạn xạ như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Bàn tay anh dừng lại ở cổ tôi, ngón cái vuốt nhẹ lên mạch máu đang đập liên hồi. "Lê Lan mà tôi biết vốn là một người phụ nữ tự phụ và có mùi nước hoa nồng nặc rẻ tiền. Còn cô... cô có mùi của nắng và sự lo âu."


Câu nói của anh như một tia sét đánh ngang tai tôi. Tôi run rẩy định lùi lại nhưng anh đã nhanh hơn, giữ chặt lấy vai tôi. Đôi mắt anh, đôi mắt mà mọi người bảo là không thấy gì, đột nhiên nheo lại. "Nói đi, cô là ai? Và con gái nhà họ Lê đã đưa cô đến đây để làm gì?"


Tôi biết mình không thể giấu được nữa. Sự nhạy cảm của người mù thật đáng sợ, hoặc có lẽ, tôi đã quá vụng về. Tôi nhắm mắt lại, nước mắt trào ra: "Tôi là Linh, em gái của Lan. Tôi xin lỗi... tôi bị ép buộc. Nếu anh muốn đuổi tôi đi, tôi sẽ đi ngay bây giờ. Nhưng xin anh, đừng làm khó gia đình tôi."


Tôi chờ đợi một cơn thịnh nộ, một tiếng quát tháo hoặc sự sỉ nhục từ người đàn ông quyền lực này. Nhưng không, Hoàng Minh buông vai tôi ra, anh tựa lưng vào thành giường, thở dài một hơi. "Nếu em đã đến đây, thì cứ ở lại." Câu nói nhẹ tênh nhưng chứa đựng một sức nặng nghìn cân.


Tôi ngẩng đầu nhìn anh, bàng hoàng: "Tại sao? Anh không giận sao? Họ đã lừa dối anh!" Tôi không thể tin nổi người đàn ông này lại dễ dàng chấp nhận một kẻ thay thế như vậy. Chẳng lẽ anh ta đã quá tuyệt vọng với đôi mắt của mình nên ai cũng được?


Hoàng Minh quay mặt về phía cửa sổ, nơi ánh trăng hắt vào làm nổi bật góc nghiêng cương nghị. "Giận ư? Để làm gì? Một người mù như tôi, cưới ai chẳng vậy. Ít ra, cô không có mùi nước hoa khiến tôi nhức đầu." Lời mỉa mai của anh dành cho chị Lan khiến tôi thoáng ngỡ ngàng, rồi cay đắng nhận ra anh hiểu rõ về gia đình tôi hơn tôi tưởng.


Những ngày sau đó, cuộc sống của tôi trong nhà họ Hoàng diễn ra trong một sự im lặng kỳ lạ. Tôi chăm sóc anh, từ việc chuẩn bị quần áo đến việc đọc sách cho anh nghe mỗi buổi tối. Tôi nhận ra Hoàng Minh không hề cộc cằn như lời đồn. Anh thông minh, sắc sảo và luôn có những câu nhận xét đầy châm biếm về thế thái nhân tình.


"Hôm nay bà Liễu lại gọi điện đòi tiền đúng không?" Anh hỏi khi tôi đang rót trà cho anh. Tôi giật mình, chiếc ấm suýt rơi khỏi tay. "Sao anh biết?" Anh cười nhạt, đôi tay thon dài gõ nhịp trên bàn: "Tiếng thở dài của em sau mỗi cuộc điện thoại đủ để làm rung chuyển cả căn phòng này đấy, Linh ạ."


Tôi cúi đầu, lòng thắt lại. "Dì ấy nói cha tôi cần thêm thuốc men. Tôi xin lỗi vì đã để chuyện riêng ảnh hưởng đến anh." Tôi cảm thấy mình thật thảm hại, vừa là kẻ lừa đảo, vừa là kẻ ăn bám. Sự mỉa mai trong hoàn cảnh này giống như một liều thuốc đắng mà tôi phải nuốt trôi mỗi ngày.


Hoàng Minh đột nhiên nắm lấy tay tôi, kéo tôi lại gần. "Em không cần phải xin lỗi. Em là vợ tôi, ít nhất là trên giấy tờ. Tiền bạc đối với tôi chỉ là những con số vô nghĩa, nhưng sự thành thật của em thì có giá trị hơn nhiều." Ánh mắt anh lúc đó, dù vô hồn, nhưng dường như lại chứa đựng một sự thấu cảm sâu sắc.


Sự xung đột đỉnh điểm xảy ra khi bà Liễu và chị Lan tìm đến nhà họ Hoàng vì không thấy tôi gửi thêm tiền về. Họ ngang nhiên xông vào phòng khách, vẻ mặt hống hách như thể họ là chủ nhân nơi này. Chị Lan nhìn quanh căn biệt thự với ánh mắt thèm muồng, rồi quay sang nhìn tôi với vẻ khinh khỉnh.


"Ôi dào, xem ai đang hưởng phước kìa!" Chị Lan thốt lên, giọng chua ngoa. "Linh ơi là Linh, mày sướng quá hóa rồ à? Sao tháng này tiền gửi về ít thế? Hay là mày định ôm hết tiền của chồng mù để bỏ trốn?" Chị ta cười lớn, tiếng cười lanh lảnh làm rung động cả không gian trang nghiêm.


Bà Liễu cũng không vừa, bà ta tiến lại gần tôi, hạ giọng đe dọa: "Đừng có quên ai đã đưa mày vào đây. Không có tao, mày vẫn chỉ là con nhỏ quét rác thôi. Liệu hồn mà lo liệu cho chị mày đi du học, nếu không tao sẽ nói hết sự thật cho ông cụ nhà họ Hoàng biết."


Tôi đứng lặng người, cảm giác nhục nhã dâng cao. Tôi định mở miệng nói thì một giọng nói lạnh lùng vang lên từ phía cầu thang: "Ồ, có khách quý mà tôi không biết sao?" Hoàng Minh xuất hiện, vẫn với cây gậy ấy, nhưng khí thế của anh khiến hai người phụ nữ kia lập tức im bặt.


Chị Lan nhanh chóng thay đổi thái độ, giọng ngọt xớt: "Chào anh Minh, em là Lan đây... à không, ý em là chị của Linh. Tụi em đến thăm em nó thôi mà." Chị ta cố tình nhấn mạnh tên tôi như một lời cảnh báo. Tôi thấy bàn tay mình run lên, nhưng cảm xúc lúc này là sự ghê tởm nhiều hơn là sợ hãi.


Hoàng Minh điềm tĩnh bước xuống, anh dừng lại ngay trước mặt bà Liễu. "Bà Liễu, bà nói sẽ kể sự thật gì cho cha tôi nghe? Về việc bà đã đánh tráo con gái mình để giữ lại sự tự do cho cô Lan đây, hay về việc bà đang dùng mạng sống của chồng mình để tống tiền con dâu tôi?"


Không gian rơi vào im lặng tuyệt đối. Bà Liễu tái mét mặt mày, lắp bắp: "Anh... anh nói gì tôi không hiểu. Anh bị mù mà, sao anh có thể..." Bà ta chưa kịp nói hết câu thì Hoàng Minh đã bật cười, một tiếng cười chứa đầy sự khinh miệt và đắc thắng.


"Mù ư? Đúng là tôi đã từng không nhìn thấy gì. Nhưng có lẽ hai người không biết, ca phẫu thuật ở nước ngoài ba tháng trước đã thành công rực rỡ." Anh từ từ tháo cặp kính đen ra, đôi mắt sắc lạnh, tinh anh nhìn thẳng vào bà Liễu. "Tôi giả mù chỉ để xem, trong bóng tối, ai là người thật lòng với mình, và ai là những con quỷ đội lốt người."


Tôi bàng hoàng đứng chôn chân tại chỗ. Anh không mù? Anh đã nhìn thấy hết tất cả? Mọi hành động, mọi giọt nước mắt, mọi sự chăm sóc vụng về của tôi bấy lâu nay... anh đều nhìn thấy? Cảm giác bị lừa dối pha lẫn sự nhẹ nhõm khiến tôi không thốt nên lời.


Hoàng Minh tiến lại gần tôi, nắm lấy tay tôi một cách công khai trước mặt hai người phụ nữ đang run rẩy kia. "Còn về cô Lan," anh nhìn chị ta bằng ánh mắt ghê tởm, "người phụ nữ mà tôi 'đính ước' ban đầu hóa ra lại rẻ rúng đến mức sẵn sàng bán đứng em gái mình. Thật may mắn là tôi đã không phải cưới cô."


Chị Lan khuỵu xuống sàn, khuôn mặt trang điểm đậm giờ đây trông thật thảm hại. Bà Liễu định kéo con gái chạy trốn nhưng Hoàng Minh đã ngăn lại bằng một câu nói đanh thép: "Các người hãy biến khỏi đây ngay lập tức. Toàn bộ bằng chứng về việc bà biển thủ công quỹ của công ty cha tôi cũng như sự việc hôm nay, tôi sẽ gửi đến văn phòng luật sư. Đừng bao giờ xuất hiện trước mặt vợ tôi nữa."


Khi họ lủi thủi rời đi trong sự nhục nhã, căn phòng chỉ còn lại hai chúng tôi. Tôi nhìn anh, nước mắt lại rơi, nhưng lần này là vì sự giải thoát. "Anh... anh đã biết từ đầu sao?" Tôi hỏi, giọng run rẩy. "Kể cả đêm tân hôn đó?"


Hoàng Minh kéo tôi vào lòng, vòng tay anh ấm áp và vững chãi hơn bao giờ hết. "Từ lúc em bước vào lễ đường, tôi đã biết em không phải cô ta. Nhịp tim của em quá nhanh, và cách em nắm lấy tay tôi... nó chân thành đến mức khiến tôi muốn bảo vệ. Tôi đã nhìn thấy em khóc thầm bên giường tôi, nhìn thấy em tận tụy sắc thuốc cho cha tôi dù em chẳng có nghĩa vụ phải làm thế."


"Vậy tại sao anh lại lừa em?" Tôi nghẹn ngào, đấm nhẹ vào ngực anh. "Anh có biết em đã sợ hãi thế nào không?" Tôi cảm thấy mình vừa trải qua một trò đùa của số phận, nhưng trò đùa này lại mang đến một kết cục mà tôi chưa bao giờ dám mơ tới.


Anh hôn nhẹ lên tóc tôi, thì thầm: "Vì tôi muốn chắc chắn rằng, người ở bên cạnh tôi yêu tôi vì chính tôi, chứ không phải vì khối tài sản này hay vì một đôi mắt sáng. Linh, em là điều tốt đẹp nhất mà cái sự 'mù lòa' này mang lại cho tôi. Đừng sợ nữa, từ nay về sau, không ai có thể bắt nạt em được nữa."


Tôi tựa đầu vào ngực anh, lắng nghe nhịp tim đều đặn của người đàn ông đã thay đổi cuộc đời mình. Từ một quân cờ bị vứt bỏ, tôi đã tìm thấy bến đỗ bình yên nhất. Hóa ra, bóng tối không đáng sợ, đáng sợ là khi tâm hồn người ta mù lòa trước tình yêu và sự tử tế. Còn chúng tôi, dù bắt đầu bằng sự dối trá, nhưng đã kết thúc bằng sự thật lòng đẹp đẽ nhất.


"Em có ghét tôi vì đã lừa em không?" Hoàng Minh khẽ hỏi, tay anh vân vê lọn tóc của tôi. Tôi ngước lên nhìn đôi mắt sáng ngời của anh, mỉm cười: "Nếu sự lừa dối này mang anh đến cho em, thì em nguyện bị lừa cả đời." Anh bật cười, nụ cười rạng rỡ như ánh bình minh xua tan mọi tăm tối trong lòng tôi.


Chúng tôi cùng nhau bước ra ban công, nhìn về phía chân trời xa tắp. Ở đó, nắng đã lên, và cuộc đời mới của tôi – một cuộc đời thuộc về chính tôi và Hoàng Minh – thực sự bắt đầu. Không còn mỉa mai, không còn áp bức, chỉ còn lại sự thấu hiểu và những ngày tháng bình yên phía trước.


Mọi sóng gió đã qua đi, để lại một chân lý giản đơn: Khi một cánh cửa đóng lại, một cánh cửa khác sẽ mở ra, chỉ cần chúng ta đủ dũng cảm để bước tiếp và đủ chân thành để yêu thương. Và tôi biết, dù mai này có ra sao, đôi tay này sẽ luôn nắm chặt lấy tay tôi, dẫn lối tôi qua mọi thăng trầm của cuộc đời.


Câu chuyện của tôi kết thúc ở đây, nhưng hạnh phúc của chúng tôi thì chỉ mới bắt đầu. Mỗi ngày trôi qua, tôi lại càng trân trọng hơn cái "duyên nợ" kỳ lạ đã đưa mình đến với anh. Một người đàn ông "mù" đã dạy cho một cô gái "mù quáng" như tôi cách nhìn thấy vẻ đẹp của tâm hồn và giá trị của sự tự do.


Dưới ánh hoàng hôn rực rỡ, tôi thấy bóng mình và anh hòa quyện vào nhau trên sàn đá hoa cương. Đó không còn là bóng dáng của một kẻ thay thế và một người tàn tật, mà là bóng dáng của hai tâm hồn đã tìm thấy nhau giữa bộn bề toan tính. Chúng tôi mỉm cười, bình thản đón nhận tương lai.


LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.