Min menu

Pages

Tết dương, tôi sang nhà người yêu chơi, tay xách quà, không khí rất vui. Về đến nơi, anh nhắn: “Cháu anh buồn vì không được lì xì”. Ủa, Tết dương cũng có lì xì từ bao giờ vậy?

 Ánh chiều tà của những ngày cuối năm hắt vào ô cửa kính của căn hộ chung cư cao cấp, nơi Lam đang tất bật với mớ giấy tờ quyết toán cuối năm. Tiếng chuông điện thoại vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ của cô, nhưng không phải điện thoại của Lam mà là của Thành – chồng cô, đang đặt ngay trên bàn làm việc. Màn hình sáng trưng hiển thị dòng chữ "Mẹ yêu", và vì Thành đang ở trong phòng tắm, Lam vô tình nghe thấy toàn bộ cuộc hội thoại qua loa ngoài được kết nối với thiết bị thông minh trong nhà.

Giọng bà Phương, mẹ chồng cô, vang lên lanh lảnh, sắc lẹm như tiếng kéo cắt vào vải lụa, mang theo cái uy quyền áp đặt của một người đàn bà luôn coi mình là trung tâm vũ trụ. "Thành à, mẹ dặn này, nếu con bận việc công ty mà nghỉ Tết muộn thì cứ bảo vợ con nó thu xếp về sớm trước một tuần mà dọn dẹp nhà cửa, mua sắm lễ nghĩa cho tổ tiên." Bà dừng lại một nhịp, rồi bồi thêm với giọng điệu đầy sự ban ơn mỉa mai: "Cái ngữ nhà nó ở quê chắc cũng chẳng có việc gì quan trọng, về đây mà học cách lo toan cho một gia đình quyền quý, chứ đừng có mang cái thói lười biếng, hoang dã ấy vào nhà này."

Lam ngồi lặng đi, từng chữ bà Phương thốt ra như những mũi kim tẩm độc đâm thẳng vào lòng tự trọng của cô. Cô nhớ lại ba năm làm dâu, chưa một lần bà Phương coi cô là một con người có sự nghiệp riêng, có cảm xúc riêng, mà chỉ xem cô như một món đồ gia dụng đa năng không lương. Mỗi dịp lễ Tết, cô phải gồng mình lên để làm hài lòng những quy chuẩn cổ hủ, khắc nghiệt của bà, chỉ để nhận lại những lời xỉa xói về nguồn gốc xuất thân trung lưu của mình.

Trong phòng tắm, tiếng nước chảy át đi tiếng trả lời ậm ừ của Thành, một sự nhu nhược quen thuộc khiến Lam cảm thấy buồn nôn hơn cả sự cay nghiệt của mẹ chồng.



 "Vâng, để con bảo nhà con..." – câu nói ấy của Thành như giọt nước tràn ly, khẳng định rằng trong mắt anh, cô cũng chỉ là một đối tượng để anh "bảo" và "sai khiến" theo ý mẹ. Lam nhìn chiếc điện thoại đang nằm im lìm, một ngọn lửa uất ức bùng lên mãnh liệt, đốt cháy mọi sự nhẫn nhịn cuối cùng mà cô đã dày công xây đắp.


Cô cầm điện thoại của mình lên, ngón tay lướt nhanh trên bàn phím, từng từ hiện ra mang theo sức nặng của một sự tuyên chiến không khoan nhượng. "Mẹ kính mến, con nghe nói mẹ đang cần người dọn dẹp chuồng lợn và mua sắm cho gia đình quyền quý của mẹ?" Lam viết, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo. "Con nghĩ mẹ nên dành cái 'ân huệ' học hỏi đó cho những người cùng đẳng cấp với mẹ, còn con bận về quê làm công chúa của bố mẹ đẻ con rồi. Chúc mẹ dọn dẹp trong sự cô đơn sang trọng nhé!"


Nhấn nút gửi, Lam cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng, một cảm giác giải thoát kỳ lạ bao trùm lấy tâm trí vốn đã quá mệt mỏi. Cô biết chắc chắn rằng lúc này, ở đầu dây bên kia, bà Phương sẽ "tức lộn ruột", mặt mũi tím tái vì không thể tin nổi đứa con dâu vốn dĩ chỉ biết cúi đầu lại dám trả đũa một cách tàn nhẫn như thế. Đó không chỉ là một tin nhắn, đó là bản tuyên ngôn độc lập của một người phụ nữ đã quá chán ngấy việc làm quân cờ trong tay kẻ khác.


Chưa đầy hai phút sau, điện thoại của Thành đổ chuông liên hồi, âm thanh gắt gỏng như tiếng thét của một con thú bị thương. Thành bước ra khỏi phòng tắm, quấn khăn ngang hông, vẻ mặt ngơ ngác cầm máy lên và rồi sắc mặt anh chuyển từ trắng sang xanh, từ xanh sang đỏ lựng. "Lam! Em đã làm cái quái gì thế này? Em nhắn cái gì cho mẹ anh đây?" Anh gầm lên, đôi mắt long lên sòng sọc, nhìn cô như thể cô vừa gây ra một tội ác không thể tha thứ.

*

Lam thong thả đứng dậy, thu dọn laptop vào túi chống sốc, cử chỉ bình thản đến mức tàn nhẫn đối lập hoàn toàn với sự lồng lộn của chồng. "Tôi nhắn sự thật thôi, Thành ạ. Sự thật là mẹ anh coi tôi là ô-sin, và anh coi tôi là một con rối để anh thể hiện lòng hiếu thảo giả tạo của mình." Cô nhìn thẳng vào mắt anh, ánh mắt không còn sự yếu mềm hay cầu xin, mà chỉ có sự khinh bỉ sâu sắc dành cho một kẻ không bao giờ biết bảo vệ người phụ nữ của mình.


"Em có biết mẹ đang lên cơn tăng xông không? Em là đồ vô giáo dục, đồ mất dạy!" Thành vung tay định tát cô, nhưng Lam không né tránh, cô chỉ đứng yên, đối diện với anh bằng vẻ mặt thách thức. Cánh tay Thành khựng lại giữa không trung, bị chặn đứng bởi sự kiêu hãnh tỏa ra từ người phụ nữ mà anh vẫn tưởng mình có thể kiểm soát hoàn toàn. Sự im lặng giữa họ lúc này còn đáng sợ hơn cả ngàn lời chửi bới, một vực thẳm ngăn cách vừa được đào sâu thêm vạn dặm.


"Đúng, tôi vô giáo dục vì tôi đã để anh và mẹ anh chà đạp quá lâu mà không biết tự bảo vệ mình." Lam cười nhạt, nụ cười mang theo vị đắng của những năm tháng thanh xuân bị vùi dập. "Nhưng từ hôm nay, tôi sẽ bắt đầu 'có giáo dục' bằng cách rời khỏi cái nơi bẩn thỉu này. Anh hãy về dọn dẹp nhà cửa với mẹ anh đi, hãy tận hưởng cái Tết quyền quý của các người trong căn nhà vắng bóng người đàn bà 'thấp kém' này."


Bà Phương gọi lại, lần này Thành bật loa ngoài, tiếng bà thét lên qua điện thoại như muốn xé toạc màng nhĩ: "Thành! Đuổi nó đi ngay! Cái loại con dâu mất dạy, hạng đào mỏ, hạng vô học ấy không được phép bước chân vào cửa nhà họ Trịnh nữa! Tao sẽ cho nó biết thế nào là lễ độ!" Tiếng chửi bới của bà Phương kéo dài, mang theo những từ ngữ chợ búa núp bóng dưới danh nghĩa dạy dỗ, bộc lộ toàn bộ bản chất thô lổ mà bà vẫn cố che đậy bằng lớp vỏ quý phái.


Lam không đợi thêm một giây nào nữa, cô kéo vali đã được chuẩn bị sẵn từ trong góc tủ – một sự chuẩn bị âm thầm cho ngày này từ lâu. Cô bước qua Thành như bước qua một đống đổ nát, không một lần ngoảnh lại, bỏ mặc anh ta đứng đó với chiếc điện thoại vẫn đang gào thét những lời nguyền rủa của mẹ. Ra đến cửa, cô hít một hơi thật sâu không khí se lạnh của mùa đông, cảm thấy lồng ngực mình nhẹ bẫng, một sự tự do mà cô đã đánh mất từ ngày khoác lên mình chiếc váy cưới.

*

Xuống đến sảnh chung cư, Lam bắt gặp ánh mắt tò mò của những người hàng xóm, nhưng cô không còn quan tâm đến những lời xì xào bàn tán của thế gian. Cô gọi một chiếc taxi, nói địa chỉ nhà bố mẹ đẻ ở một vùng ven thành phố, nơi có những cánh đồng lúa xanh mướt và những con người sống với nhau bằng tình thương thật sự. Ngồi trên xe, nhìn những dãy phố đang rục rỡ đèn hoa đón Tết, Lam thấy lòng mình thanh thản đến lạ kỳ, một sự bình yên sau cơn bão lớn.


Trong khi đó, tại ngôi biệt thự của nhà họ Trịnh, bà Phương vẫn đang lồng lộn đập phá đồ đạc, cơn giận khiến bà không còn giữ được vẻ thanh cao thường ngày. Bà ta cảm thấy bị sỉ nhục bởi một đứa con dâu mà bà vẫn coi là "kẻ dưới", một sự phản kháng mà bà chưa từng lường trước trong kịch bản cuộc đời mình. Thành đứng nhìn mẹ mình trong sự bất lực, lần đầu tiên anh cảm thấy ngôi nhà rộng lớn này thật trống rỗng và lạnh lẽo đến rợn người.


Quay trở về nhà bố mẹ đẻ, Lam được đón nhận bằng những cái ôm ấm áp và nồi canh chua cá lóc nghi ngút khói của mẹ, tiếng cười hiền hậu của bố. Họ không hỏi nhiều về lý do cô về sớm, họ chỉ nhìn vào đôi mắt quầng thâm và vẻ mệt mỏi của con gái để hiểu rằng cô vừa trải qua một trận chiến cam go. Bố cô vỗ vai con gái, bảo: "Con về là nhà mình vui rồi, Tết này bố mẹ chỉ cần có con, đất cát nhà cửa thì để đó bố lo, con cứ nghỉ ngơi cho khỏe."


Những ngày tiếp theo, Thành liên tục gửi tin nhắn và gọi điện, lúc thì đe dọa ly hôn, lúc lại hạ giọng van xin cô quay về vì mẹ anh đang ốm. Lam đọc từng dòng chữ đó với một thái độ dửng dưng, cô nhận ra rằng sự "ốm" của bà Phương chỉ là một đòn tâm lý chiến rẻ tiền để kéo cô về lại cái lồng cũ. Cô nhắn lại một câu duy nhất: "Mẹ ốm thì anh là con ruột, anh nên tận hiếu bằng cách tự tay dọn dẹp nhà cửa, đừng đợi 'người ngoài' như tôi về làm thay."


Cái Tết năm đó là cái Tết hạnh phúc nhất của Lam trong suốt nhiều năm qua, cô cùng bố mẹ đi chợ hoa, gói bánh chưng và thăm hỏi họ hàng. Không còn những quy tắc khắt khe, không còn những lời mỉa mai về cách bày biện mâm cỗ, cô được là chính mình, một người con gái được yêu thương và trân trọng. Lam nhận ra rằng hạnh phúc không nằm ở những hào nhoáng bên ngoài hay sự công nhận của những kẻ ích kỷ, mà nằm ở sự bình yên trong tâm hồn.


Tại nhà họ Trịnh, viễn cảnh "quyền quý" mà bà Phương vẽ ra đã biến thành một thảm họa khi không có Lam quán xuyến mọi việc. Thành vụng về trong việc nội trợ, bà Phương thì chỉ biết ra lệnh mà không biết làm, căn nhà dần trở nên bừa bộn và u ám đúng như những gì Lam đã nhắn. Những người họ hàng đến chơi Tết đều nhìn thấy sự rạn nứt và hỗn loạn trong gia đình họ, những lời mỉa mai vốn dành cho Lam nay lại quay ngược lại phía bà Phương.


Mâu thuẫn giữa Thành và mẹ bắt đầu nảy sinh khi anh ta không thể chịu nổi sự gắt gỏng vô lý của bà khi không có người để trút giận. Thành nhận ra rằng, bấy lâu nay Lam chính là cái cột trụ giữ cho gia đình này không sụp đổ, là người chịu đựng mọi giông bão để anh có được sự bình yên giả tạo. Sự hối hận muộn màng bắt đầu gặm nhấm tâm trí anh, nhưng cái tôi quá lớn và sự phụ thuộc vào mẹ khiến anh không đủ dũng khí để thực hiện một sự thay đổi thật sự.


Sau Tết, Lam gửi đơn ly hôn đơn phương lên tòa án, kèm theo những bằng chứng về việc bị bạo hành tinh thần và áp bức trong suốt thời gian chung sống. Cô không đòi hỏi tài sản, cô chỉ cần sự tự do và quyền được sống một cuộc đời không có bóng dáng của họ Trịnh. Thành tìm đến văn phòng cô để thương lượng, nhưng anh ta chỉ nhận lại sự im lặng và thái độ kiên quyết từ luật sư của cô, một sự dứt khoát khiến anh ta hiểu rằng mình đã hoàn toàn đánh mất người phụ nữ ấy.


Phiên tòa diễn ra khá nhanh chóng khi Lam đưa ra những lập luận sắc bén về sự không hòa hợp và những xung đột không thể cứu vãn. Bà Phương không xuất hiện tại tòa, bà ta chỉ gửi những lời nhắn nhủ đầy hằn học thông qua con trai, nhưng tất cả đều trở nên vô nghĩa trước luật pháp. Ngày cầm bản án ly hôn trên tay, Lam mỉm cười nhìn lên bầu trời xanh thẳm, cảm thấy mình như một mầm xanh vừa vươn lên từ đống tro tàn, sẵn sàng cho một khởi đầu mới.


Lam quyết định dùng số tiền tiết kiệm bấy lâu để mở một cửa hàng hoa thủ công, nơi cô gửi gắm tình yêu cái đẹp và sự tinh tế của mình vào từng sản phẩm. Cửa hàng của cô nhanh chóng trở nên nổi tiếng không chỉ bởi những bó hoa đẹp mà còn bởi câu chuyện truyền cảm hứng về một người phụ nữ dám từ bỏ vinh hoa giả tạo để tìm về giá trị thật. Cô bắt đầu tham gia các hoạt động cộng đồng, giúp đỡ những phụ nữ gặp hoàn cảnh khó khăn trong hôn nhân, chia sẻ kinh nghiệm để họ biết tự chủ và yêu thương bản thân.


Trong một lần tình cờ đi giao hoa cho một sự kiện, Lam bắt gặp Thành đang đi dạo cùng một người phụ nữ mới – một người trông có vẻ rất "môn đăng hộ đối" theo tiêu chuẩn của bà Phương. Tuy nhiên, nhìn vào gương mặt mệt mỏi của Thành và những cái nhíu mày khó chịu của người phụ nữ kia, Lam hiểu rằng lịch sử đang lặp lại. Cô mỉm cười chào anh một cách xã giao, không còn chút oán hận hay nuối tiếc, chỉ còn lại sự thanh thản của một người đã hoàn toàn bước ra khỏi bóng tối.


Thành nhìn theo bóng dáng rạng rỡ, tự tin của Lam, anh cảm thấy một sự mất mát đau đớn tận tâm can mà không lời nào tả xiết. Anh nhận ra rằng người phụ nữ đứng cạnh mình hiện tại chỉ là một bản sao khác của mẹ anh, một người sẽ biến cuộc đời anh thành một chuỗi những quy tắc khô khốc. Anh đã đánh mất viên ngọc quý chỉ vì muốn giữ lại cái vỏ ốc xù xì, ích kỷ của chính mình và gia đình.


Bà Phương cuối cùng cũng phải đối mặt với thực tế khi không có ai có thể chịu đựng được tính cách của bà quá ba tháng. Những cô con dâu "môn đăng hộ đối" mà bà hằng mong ước đều là những người sắc sảo và thực dụng, họ không bao giờ chấp nhận làm ô-sin không công như Lam. Bà ta sống trong sự cô độc giữa ngôi biệt thự rộng lớn, hằng ngày lướt mạng xã hội thấy hình ảnh Lam thành công và hạnh phúc, sự đố kỵ và hối hận đan xen khiến sức khỏe bà ngày càng suy sụp.


Năm sau đó, Lam gặp Minh – một kiến trúc sư điềm đạm, người luôn trân trọng sự độc lập và tâm hồn nhạy cảm của cô. Minh không hứa hẹn cho cô một cuộc sống quyền quý, nhưng anh luôn đứng bên cạnh để cùng cô xây dựng những giấc mơ nhỏ bé nhưng chân thành. Tình yêu của họ nảy nở từ sự thấu hiểu và tôn trọng, nơi mà mỗi người đều được là chính mình mà không cần phải gồng mình lên để làm hài lòng bất kỳ ai.


Đám cưới của Lam và Minh diễn ra giản dị tại một khu vườn đầy hoa, với sự hiện diện của gia đình và những người bạn thân thiết nhất. Nhìn con gái rạng rỡ trong chiếc váy trắng đơn giản, bố mẹ Lam không giấu được giọt nước mắt hạnh phúc, họ biết rằng con mình đã tìm thấy bến đỗ thực sự sau bao sóng gió. Lam cầm tay Minh, nhìn sâu vào mắt anh và biết rằng đây chính là khởi đầu của một chương mới đầy hy vọng và ấm áp.


Kết thúc câu chuyện không phải là sự trả thù bằng bạo lực hay tiền bạc, mà là sự trả thù ngọt ngào nhất bằng cách sống một cuộc đời rực rỡ và hạnh phúc hơn bao giờ hết. Lam đã chứng minh rằng lòng tự trọng và sự tự chủ mới là thứ tài sản quý giá nhất của một người phụ nữ. Tin nhắn "tức lộn ruột" năm ấy không phải là một hành động bộc phát, mà là bước ngoặt vĩ đại giúp cô tìm lại bản ngã đã mất.


Dưới ánh nắng vàng của mùa xuân mới, Lam cùng Minh dạo bước trên những con đường ngập tràn sắc hoa, họ cùng nhau bàn về những dự án tương lai và những chuyến đi thiện nguyện. Quá khứ về nhà họ Trịnh giờ đây chỉ còn là một bài học đắt giá để cô thêm trân trọng những gì mình đang có. Cuộc đời vốn dĩ công bằng, nó sẽ lấy đi của bạn những thứ không xứng đáng để bù đắp bằng những điều tuyệt vời hơn, miễn là bạn đủ dũng cảm để buông bỏ.


Câu chuyện về Lam trở thành một giai thoại nhỏ trong giới phụ nữ, nhắc nhở họ rằng đừng bao giờ để ai đó dùng danh nghĩa "người nhà" để tước đoạt đi quyền được tôn trọng của mình. Hạnh phúc có hậu luôn chờ đợi những người biết đứng lên vì chính mình, biết yêu thương và tin tưởng vào giá trị của bản thân. Và Lam, người phụ nữ từng bị coi là "người ngoài", giờ đây đã trở thành nữ hoàng trong vương quốc hạnh phúc do chính tay mình gây dựng.


Mỗi khi Tết về, Lam lại mỉm cười khi nghĩ về mẹ chồng cũ, không phải với sự hận thù, mà với sự biết ơn sâu sắc vì bà đã đẩy cô đến tận cùng giới hạn để cô nhận ra sức mạnh phi thường bên trong mình. Cô thầm cảm ơn cuộc điện thoại và tin nhắn định mệnh đó, vì nhờ có nó, cô mới có được sự tự do và tình yêu đích thực như ngày hôm nay. Cuộc đời là một chuỗi những sự lựa chọn, và Lam đã chọn đúng con đường dẫn tới sự bình yên vĩnh cửu.


Ánh sáng rực rỡ của tương lai đang vẫy chào Lam, một người phụ nữ mạnh mẽ, kiên cường và đầy lòng trắc ẩn. Câu chuyện của cô khép lại nhưng mở ra hàng ngàn hy vọng cho những người phụ nữ khác đang loay hoay trong những cuộc hôn nhân không hạnh phúc. Hãy cứ tin rằng, sau cơn mưa trời lại sáng, và sau mỗi lần vấp ngã là một lần chúng ta đứng dậy vững vàng hơn, kiêu hãnh hơn dưới ánh mặt trời.


LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.