Min menu

Pages

Tôi đến nhà người yêu dịp Tết dương, có chuẩn bị hoa quả đầy đủ. Nhưng khi về, anh trách tôi quên lì xì cho cháu. Không biết giờ Tết dương cũng thành Tết lì xì rồi à?

 Ánh chiều tà nhuộm đỏ rực cả một góc sân nhà họ Trịnh, nhưng cái sắc đỏ ấy chẳng mang lại chút ấm áp nào, trái lại, nó chỉ làm tôn thêm vẻ lạnh lẽo, thâm nghiêm của ngôi biệt thự cổ. Lam đứng ở hiên nhà, nhìn những chiếc lá khô bị gió cuốn vào góc tường, lòng cô cũng hoang mang và xơ xác như thế. Hôm nay là ngày giáp Tết, cái không khí mà người ta gọi là đoàn viên, nhưng với Lam, nó giống như một cuộc hành hình chậm rãi mà cô phải chịu đựng suốt năm năm qua kể từ khi bước chân vào làm dâu nhà này.

Bên trong phòng khách, mùi hương trầm đắt tiền tỏa ra ngào ngạt, quyện với mùi trà mạn đặc quánh tạo nên một không gian vương giả nhưng ngột ngạt đến khó thở. Bà Phương – mẹ chồng Lam – đang ngồi thong thả tỉa từng chiếc lá cho chậu mai thế, đôi mắt sắc lẹm thỉnh thoảng liếc nhìn về phía chiếc điện thoại đặt trên bàn đá. Bà đang chờ đợi một cuộc gọi từ Thành, con trai bà, người mà bà coi là niềm tự hào duy nhất, là cái rễ cái giữ vững gia phong của dòng tộc họ Trịnh danh giá này.

Tiếng chuông điện thoại vang lên, bà Phương nhấc máy, giọng nói đột ngột chuyển từ vẻ lạnh lùng sang sự ngọt ngào giả tạo dành riêng cho con trai. "Thành à, công việc ở công ty sao rồi con? Vất vả quá, Tết nhất đến nơi mà vẫn phải bù đầu thế kia thì sức nào chịu nổi," bà nói, nhưng ánh mắt lại xoáy thẳng vào Lam đang đứng lúi húi lau dọn kệ tủ phía xa. Lam cảm nhận được luồng điện từ ánh mắt ấy, một sự nhắc nhở về vị thế thấp kém của mình trong cái gia đình luôn lấy sự giàu sang để định đoạt giá trị con người.

"Nếu con bận quá, nghỉ Tết muộn thì cứ bảo vợ con về sớm mà dọn dẹp với đi mua sắm nhà cửa cho tươm tất," bà Phương tiếp tục, cố tình nhấn mạnh từng chữ để Lam nghe thấy. "Nhà mình khách khứa toàn người sang trọng, không thể để cái vẻ nhếch nhác như nhà quê của vợ con ám vào được. Con cũng phải biết dạy vợ, làm dâu nhà này không phải chỉ biết hưởng thụ, mà phải biết lăn xả vào mà phục dịch, kẻo người ta lại cười cho cái thói lười biếng, vô giáo dục."

Lam nghe từng lời như những nhát dao khứa vào lòng tự trọng vốn đã đầy sẹo của mình, tim cô thắt lại vì uất ức.



Cô không phải kẻ hưởng thụ, cô cũng đi làm, cũng đóng góp vào kinh tế gia đình và lo toan từ cái kim sợi chỉ trong nhà suốt bao năm qua. Nhưng trong mắt bà Phương, cô vẫn chỉ là một đứa "nhà quê" may mắn được bước chân vào chốn thượng lưu, một kẻ tôi tớ không công cần phải được răn đe thường xuyên để không quên mất gốc gác "thấp kém" của mình.


Thành ở đầu dây bên kia dường như chỉ ậm ừ cho qua chuyện, một sự nhu nhược quen thuộc khiến Lam cảm thấy buồn nôn hơn là thất vọng. Anh chưa bao giờ dám đứng ra bảo vệ vợ, chưa bao giờ dám nói một câu công bằng trước sự áp bức vô lý của mẹ mình. Sự im lặng của người chồng đôi khi còn tàn nhẫn hơn cả sự sỉ nhục của mẹ chồng, nó giống như một bản án chung thân giam cầm người phụ nữ trong cái lồng kính của sự cô độc và nhục nhã.


Bà Phương cúp máy, vẻ mặt thư thái như vừa thực hiện xong một nghĩa vụ thiêng liêng, bà quay sang nhìn Lam bằng nụ cười nửa miệng đầy mỉa mai. "Cô nghe thấy rồi đấy, Thành nó bận việc đại sự, không có thời gian lo mấy chuyện vặt vãnh này đâu. Sáng mai cô ra chợ sớm, mua cho tôi bộ bát đĩa sứ xương mới, rồi về lau sạch cái bộ đèn chùm này đi, đừng để tôi thấy một hạt bụi nào, kẻo tôi lại bảo nhà cô không biết dạy con dâu cách làm người."


Lam dừng tay lau, cô đứng thẳng người lên, cảm nhận một luồng khí nóng hừng hực đang bốc lên từ lồng ngực mình, lấn át cả sự sợ hãi vốn có. Cô chợt nhớ đến chiếc điện thoại mình đang cầm trong túi áo, một ý nghĩ táo bạo lóe lên như một tia chớp xé toạc bầu trời đêm tăm tối. Cô không còn muốn làm con dâu hiền lành, không muốn làm người vợ cam chịu để đổi lấy sự bình yên giả tạo dưới mái nhà rách nát về tình cảm này nữa.

*

Lam rút điện thoại ra, ngón tay lướt nhanh trên bàn phím, từng chữ hiện ra như những viên đạn đã được nạp sẵn, nhắm thẳng vào cái vỏ bọc cao quý của bà Phương. Cô không nhắn cho Thành, cô nhắn thẳng vào số của bà Phương – người đang ngồi cách cô chỉ vài mét với vẻ mặt đắc thắng. "Mẹ à, con thấy mẹ lo nhà cửa nhếch nhác như nhà quê thì tốt nhất mẹ nên thuê một đội dọn vệ sinh chuyên nghiệp, vì con về quê chăm bố mẹ đẻ của con rồi."


"Bố mẹ con tuy nghèo nhưng dạy con biết thế nào là lòng tự trọng, không dạy con cách đi lau giày cho những người coi thường mình. Tết này con bận dọn dẹp tâm hồn mình cho sạch sẽ sau năm năm bị ám bụi bởi sự khinh miệt của mẹ, nên mẹ cứ thong thả mà dọn cái biệt thự trống rỗng của mẹ nhé. Chúc mẹ một cái Tết cô đơn và rực rỡ trong đống bát đĩa sứ xương của mình!" – Lam nhấn nút gửi, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.


Chỉ mất vài giây sau, tiếng chuông thông báo tin nhắn vang lên từ chiếc điện thoại trên bàn đá, bà Phương thong thả cầm lên xem, nụ cười trên môi bà tắt ngấm trong tích tắc. Khuôn mặt bà chuyển từ trắng bệch sang tím tái, rồi đỏ gay như một con gà chọi đang điên tiết vì bị trúng đòn đau. Bà đập mạnh chiếc điện thoại xuống bàn, tiếng gốm sứ va chạm chát chúa vang khắp phòng khách, phá tan cái vẻ tĩnh lặng giả tạo bấy lâu nay.


"Cô... cô dám nhắn cái gì đây? Đồ mất dạy! Cô dám nói với mẹ chồng cô như thế à?" bà Phương thét lên, giọng bà lạc đi vì kinh hoàng và phẫn nộ tột độ. Bà đứng bật dậy, định lao về phía Lam nhưng đôi chân run rẩy khiến bà phải bám vào thành ghế để không ngã khuỵu. Lam nhìn bà, đôi mắt cô không còn vẻ né tránh, mà là một sự lạnh lùng đến tàn nhẫn, một cái nhìn của người đã không còn gì để mất và cũng không còn gì để sợ.


"Con chỉ đang nói sự thật thôi mẹ ạ, một sự thật mà mẹ luôn cố tình lờ đi để nuôi dưỡng cái tôi vĩ đại của mình," Lam bình tĩnh đáp, giọng cô vang lên đĩnh đạc lạ thường. "Mẹ coi con là người giúp việc, coi nhà đẻ con là rác rưởi, vậy thì tại sao con phải coi mẹ là mẹ chồng? Sự tôn trọng phải đến từ hai phía, và hôm nay con chính thức thu hồi lại sự tôn trọng vô nghĩa mà con đã lãng phí cho mẹ suốt năm năm qua."


Bà Phương lồng lộn như một con thú bị thương, bà bắt đầu gào thét gọi tên Thành, gọi tên những người hầu kẻ hạ trong nhà để chứng kiến "sự phản loạn" này. Nhưng Lam chẳng đợi ai đến, cô bước thẳng lên lầu, thu xếp những bộ quần áo đơn sơ của mình vào vali với một tốc độ chóng mặt. Từng món đồ bị ném vào vali như một lời vĩnh biệt dành cho quá khứ đau thương, cô không mang theo bất cứ thứ gì thuộc về tài sản của nhà họ Trịnh, kể cả những món trang sức đắt tiền mà Thành từng tặng để bù đắp cho những trận mắng nhiếc của mẹ anh.

*

Khi Lam xách vali bước xuống cầu thang, Thành cũng vừa chạy về sau cuộc gọi cháy máy của bà Phương, anh nhìn vợ mình với ánh mắt đầy vẻ trách móc và hèn nhát. "Lam, em làm cái trò gì vậy? Sao em lại nhắn tin xúc phạm mẹ đến thế? Em có biết mẹ đang lên cơn tăng huyết áp không?" anh gầm lên, cố gắng giữ lấy chút sĩ diện cuối cùng của người đàn ông trụ cột trong gia đình. Nhưng Lam chỉ cười nhạt, một nụ cười chứa đựng tất cả sự khinh bỉ mà cô dành cho người chồng này.


"Huyết áp của mẹ anh tăng vì mẹ anh không thể tin nổi nô lệ của bà lại dám lên tiếng, chứ không phải vì tôi xúc phạm bà đâu," Lam nói, giọng lạnh lẽo như băng giá. "Còn anh, hãy cứ ở lại mà làm đứa con hiếu thảo trong cái nghĩa địa tình cảm này đi. Tôi đi để tìm lại con người mình, để bố mẹ tôi không phải hổ thẹn vì có một đứa con gái sống quỳ mọt kiếp ở nhà chồng. Chúng ta kết thúc ở đây, đơn ly hôn tôi sẽ gửi sau khi tôi thấy tâm hồn mình thực sự sạch bụi."


Thành sững sờ, anh định níu tay cô lại nhưng Lam đã nhanh chóng gạt ra bằng một lực mạnh mẽ mà anh chưa từng thấy ở cô. Cô bước qua cánh cổng sắt nặng nề của nhà họ Trịnh, không một lần ngoảnh lại, bỏ lại sau lưng tiếng chửi rủa của bà Phương và vẻ mặt thảm hại của người chồng nhu nhược. Gió lạnh đêm cuối năm thổi vào mặt, nhưng Lam cảm thấy sảng khoái đến lạ kỳ, như thể cô vừa được hồi sinh từ một đống tro tàn của sự nhẫn nhịn vô ích.


Cô bắt một chuyến taxi về thẳng nhà bố mẹ đẻ ở một vùng quê nghèo, nơi không có đèn chùm pha lê hay sứ xương đắt tiền, nhưng lại tràn ngập mùi khói bếp ấm nồng và tình yêu thương chân thành. Trên xe, Lam nhìn ra cửa sổ thấy phố phường bắt đầu lên đèn đón Tết, lòng cô không hề có sự hối hận, chỉ có một cảm giác nhẹ nhõm vô biên. Cô mở điện thoại, chặn toàn bộ liên lạc từ nhà họ Trịnh, một hành động dứt khoát như chặt đứt những sợi xích vô hình đã khóa chặt đời cô bấy lâu nay.


Về đến nhà, bố mẹ Lam thấy con gái về đột ngột giữa đêm khuya thì hốt hoảng, nhưng khi nhìn thấy nụ cười thanh thản và vali quần áo, ông bà hiểu rằng con gái mình đã đưa ra một quyết định hệ trọng. Mẹ cô không hỏi nhiều, bà chỉ ôm cô vào lòng và nói: "Về nhà là tốt rồi con ạ, nhà mình nghèo nhưng lòng mình sạch, không ai có quyền làm nhục con cả. Cơm nóng mẹ vẫn để phần trên mâm, vào ăn rồi đi ngủ cho khỏe con nhé." Những lời giản đơn ấy khiến nước mắt Lam trào ra, nhưng đó là những giọt nước mắt của sự giải tỏa.


Những ngày Tết ở quê trôi qua trong sự bình yên thực sự, Lam cùng bố mẹ đi chợ hoa, gói bánh chưng và dọn dẹp căn nhà nhỏ cấp bốn đơn sơ nhưng đầy ắp tiếng cười. Cô nhận ra rằng giá trị của cuộc sống không nằm ở việc phục dịch người giàu để được mang danh phận sang quý, mà nằm ở việc được tôn trọng và được sống là chính mình. Cô bắt đầu lên kế hoạch cho cuộc sống mới, cô sẽ quay lại với nghề thiết kế thời trang – niềm đam mê mà cô đã phải từ bỏ theo yêu cầu "giữ hình ảnh dâu hiền" của bà Phương.


Trong khi đó, tại ngôi biệt thự họ Trịnh, cái Tết trôi qua trong sự ảm đạm và căng thẳng tột độ, bà Phương nằm bẹp trên giường vì tức giận và cũng vì không có ai chăm sóc chu đáo như Lam. Đội dọn vệ sinh chuyên nghiệp dù làm sạch bóng nhà cửa nhưng không thể mang lại cái không khí ấm áp hay sự tận tụy mà Lam từng mang lại. Thành thì lờ đờ như kẻ mất hồn, anh nhận ra rằng thiếu Lam, ngôi nhà này chỉ còn là một cái xác không hồn, và mẹ anh càng lúc càng trở nên cay nghiệt hơn khi không có ai để bà trút giận.


Mấy tháng sau, vụ ly hôn diễn ra khá nhanh chóng vì Lam kiên quyết không nhận bất cứ một đồng tài sản nào từ nhà họ Trịnh, cô muốn sự tự do hoàn toàn và sạch sẽ nhất. Ngày ra tòa, Thành nhìn cô với ánh mắt đầy hối tiếc, anh nhận ra mình đã đánh mất một báu vật mà tiền bạc hay sự cao quý giả tạo không bao giờ mua lại được. Còn Lam, cô bước ra khỏi tòa án với bộ trang phục tự tay mình thiết kế, rạng rỡ và tự tin như một đóa hoa vừa được giải cứu khỏi hầm tối.


Sự nghiệp của Lam phát triển rực rỡ sau đó, thương hiệu thời trang của cô mang tên "Freedom" nhanh chóng được biết đến nhờ những thiết kế phóng khoáng và tràn đầy năng lượng sống. Cô không còn là "vợ Thành" hay "con dâu bà Phương", cô là Lam – một phụ nữ tự chủ, thành đạt và được xã hội kính trọng vì chính năng lực của mình. Cô cũng gặp và kết hôn với một người đàn ông hiểu rõ giá trị của sự bình đẳng, người luôn đứng bên cạnh cổ vũ mọi giấc mơ của cô.


Gia đình họ Trịnh sau đó lâm vào cảnh sa sút, không phải vì mất tiền bạc, mà vì sự cô độc và rạn nứt từ bên trong khi bà Phương ngày càng khó tính, còn Thành thì sống trong sự dằn vặt khôn nguôi. Một lần tình cờ gặp lại Lam trên một tờ tạp chí nổi tiếng, bà Phương khẽ thở dài, trong lòng bà nhen nhóm một sự hối hận muộn màng nhưng cái tôi quá lớn vẫn không cho phép bà thừa nhận lỗi lầm. Bà nhận ra rằng, cái tin nhắn khiến bà "tức lộn ruột" năm ấy thực chất là một liều thuốc đắng giúp Lam tìm lại sự sống, còn bà thì vẫn kẹt lại trong cái lồng son của chính mình.


Kết thúc có hậu không phải là việc Lam trở nên giàu có hơn nhà chồng cũ, mà là cô đã tìm thấy sự bình yên trong tâm hồn và lòng tự trọng mà cô đã từng đánh mất. Câu chuyện của cô trở thành nguồn cảm hứng cho những phụ nữ đang cam chịu, nhắc nhở họ rằng đôi khi một tin nhắn dứt khoát, một hành động nổi loạn đúng lúc chính là chìa khóa mở ra cánh cửa hạnh phúc thực sự. Cuộc đời là một chuyến hành trình, và Lam đã chọn đúng con đường dẫn đến sự tự do và yêu thương chân chính.


Mỗi khi mùa xuân về, Lam lại mỉm cười nhớ về khoảnh khắc cô nhấn nút gửi tin nhắn năm ấy, không phải vì hận thù, mà vì lòng biết ơn đối với sự dũng cảm của bản thân. Cô hiểu rằng, chỉ khi ta biết trân trọng chính mình, thế giới mới bắt đầu trân trọng ta. Dưới mái ấm nhỏ đầy nắng của hiện tại, Lam ôm lấy đứa con nhỏ, khẽ hát một khúc ca xuân, lòng thảnh thơi đón chờ những điều tốt đẹp nhất đang chờ phía trước. Hạnh phúc hóa ra đơn giản là khi ta được là chính mình, không phải cúi đầu trước bất kỳ ai để xin một sự công nhận phù hoa


LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.