Min menu

Pages

Tết dương vừa rồi tôi qua nhà người yêu, có mang hoa quả, cả nhà rất vui vẻ. Nhưng lúc về, anh lại bảo: “Sao em không lì xì cháu, nó đợi mãi”. Hóa ra Tết dương giờ cũng phải lì xì sao mọi người?

 Ánh chiều tà hắt qua khung cửa sổ căn hộ chung cư cao cấp, nơi Lam đang tất bật với mớ hồ sơ quyết toán cuối năm. Tiếng chuông điện thoại của Thành – chồng cô – vang lên phá tan sự tĩnh lặng đầy áp lực. Anh đang ở trong bếp pha cà phê, nên Lam vô thức liếc nhìn màn hình: "Mẹ gọi". Một cảm giác bất an quen thuộc len lỏi vào lồng ngực cô, bởi cô biết mỗi cuộc gọi từ bà Phương, mẹ chồng cô, chưa bao giờ mang đến sự bình yên.

Thành bắt máy, bật loa ngoài để rảnh tay khuấy cốc cà phê đặc quánh. Đầu dây bên kia, giọng bà Phương lanh lảnh, sắc lẹm như tiếng kim loại va chạm, vang lên không chút nể nang: "Thành đấy à? Mẹ bảo này, năm nay công việc công ty con bận thì cứ ở lại mà làm, nhưng bảo vợ con thu xếp về sớm đi. Nhà cửa bừa bộn, sắm sửa Tết nhất bao nhiêu việc, không có người dọn dẹp thì thành cái chuồng lợn à?"

Bà Phương dừng lại một chút để lấy hơi, rồi bồi thêm một nhát dao đầy tính sát thương: "Cái loại đàn bà con gái gì mà đến tận 27 Tết vẫn còn dán mắt vào mấy cái sổ sách vô bổ. Bảo nó liệu mà về sớm, làm tròn cái bổn phận dâu con đi, chứ đừng để hàng xóm láng giềng họ cười vào mặt cái nhà này là rước phải hạng lười biếng, chỉ biết hưởng thụ."

Lam lặng người, đôi bàn tay đang gõ phím bỗng khựng lại, lạnh ngắt. Thành nhìn vợ với ánh mắt đầy vẻ ái ngại nhưng tuyệt nhiên không nói một câu phản kháng nào để bảo vệ cô. Anh chỉ ậm ừ qua loa: "Vâng, để con bảo cô ấy, mẹ cứ nghỉ ngơi đi." Sự nhu nhược của chồng giống như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào niềm tin mà Lam cố công gây dựng bấy lâu nay.

Khi Thành vừa đặt điện thoại xuống bàn để vào phòng tắm, Lam cảm thấy một luồng điện nóng hổi chạy dọc sống lưng.



Cô không còn muốn đóng vai người vợ hiền thục, nhẫn nhịn để đổi lấy sự khinh miệt của gia đình chồng nữa. Cô cầm lấy điện thoại của chính mình, mở mục tin nhắn gửi cho mẹ chồng, ngón tay lướt nhanh trên bàn phím như đang trút bỏ hàng tấn uất ức.


Nội dung tin nhắn chỉ vỏn vẹn vài dòng, nhưng từng chữ đều được mài sắc: "Mẹ ạ, con thấy mẹ lo nhà cửa thành chuồng lợn thì tốt nhất mẹ nên thuê một đội dọn vệ sinh chuyên nghiệp. Con bận làm việc để kiếm tiền, mà tiền của con thì không dùng để đi lau sàn cho những người không biết tôn trọng con. Tết này con về ngoại sớm để dọn dẹp nhà mình, vì ở đó bố mẹ con dạy con làm người, chứ không dạy con làm nô lệ. Chúc mẹ dọn dẹp vui vẻ!"


Nhấn nút gửi, Lam cảm thấy một cảm giác sảng khoái đến run người. Cô biết chắc chắn lúc này bà Phương đang "tức lộn ruột", mặt mũi có lẽ đã tím tái vì không thể tin nổi đứa con dâu vốn dĩ luôn cúi đầu vâng dạ lại dám dùng những lời lẽ mỉa mai cay độc đến thế để đáp trả. Cô đứng dậy, dứt khoát đóng máy tính, bắt đầu thu dọn quần áo vào vali trước sự ngỡ ngàng của Thành khi anh vừa bước ra.


"Em vừa nhắn cái gì cho mẹ thế? Mẹ gọi cho anh, bà đang gào lên trong điện thoại, bảo em là đồ mất dạy, đồ vô giáo dục!" Thành lao đến, gương mặt đỏ gay vì giận dữ và cả sự sợ hãi trước cơn lôi đình của mẹ mình. Anh giật lấy chiếc vali trong tay Lam, giọng lạc đi: "Em điên rồi sao? Em muốn phá nát cái nhà này à?"

*

Lam nhìn thẳng vào mắt chồng, ánh mắt cô lạnh lẽo đến mức khiến Thành phải chùn bước. "Tôi không phá nhà, tôi đang phá bỏ cái xiềng xích mà anh và mẹ anh đã tròng vào cổ tôi suốt ba năm qua. Anh gọi đó là giáo dục khi mẹ anh coi tôi là người giúp việc, là hạng người thấp kém? Nếu sự nhẫn nhịn của tôi khiến các người tưởng tôi là rác rưởi, thì hôm nay tôi sẽ cho các người thấy rác rưởi cũng có thể gây cháy nhà đấy!"


Thành sững sờ, đây không phải là Lam – người phụ nữ luôn dịu dàng lo toan từng bữa cơm, giấc ngủ cho anh. Trước mặt anh là một người đàn bà đang rực cháy ngọn lửa của sự tự tôn bị xúc phạm. Anh định giơ tay lên, có lẽ là một cái tát để lập lại trật tự, nhưng cái nhìn kiên định của Lam khiến bàn tay anh khựng lại giữa không trung, thảm hại và nhu nhược.


"Anh cứ ở lại đây mà làm đứa con ngoan, làm cái cột trụ của cái chuồng lợn mà mẹ anh hằng lo sợ," Lam cười mỉa mai, một nụ cười chứa đựng tất cả sự khinh bỉ dành cho người đàn ông không dám bảo vệ vợ mình. "Tôi trả lại cho anh sự cao sang giả tạo này. Đơn ly hôn tôi sẽ gửi qua bưu điện sau khi ăn Tết xong tại nhà bố mẹ tôi – nơi tôi thực sự được coi là một con người."


Lam kéo vali bước ra khỏi cửa, tiếng gót giày gõ xuống sàn hành lang thanh thoát và dứt khoát. Phía sau lưng, tiếng điện thoại của Thành vẫn đổ chuông liên hồi, chắc chắn là bà Phương đang lồng lộn yêu cầu anh phải "trị tội" con dâu. Nhưng Lam không quan tâm nữa, cô bước vào thang máy, nhìn bóng mình trong gương và thấy một người phụ nữ hoàn toàn mới: mạnh mẽ, rạng rỡ và không còn vết tích của sự cam chịu.


Ra đến đường lớn, gió lạnh cuối năm thổi thốc vào mặt, nhưng Lam thấy lòng mình ấm áp lạ thường. Cô bắt một chuyến taxi về quê ngay trong đêm, không một chút do dự. Trên xe, cô nhìn những dãy phố đang rục rịch chuẩn bị đón Tết với những dải đèn hoa rực rỡ, lòng cô không hề có sự hối hận, chỉ có một niềm vui âm ỉ về sự giải thoát.

*

Về đến nhà bố mẹ đẻ, một căn nhà cấp bốn đơn sơ nhưng ngập tràn hương thơm của hoa vườn và tình yêu thương. Mẹ cô thấy con gái về bất ngờ với vali trên tay thì hốt hoảng, nhưng cha cô – một người thầy giáo già hưu trí – chỉ nhìn vào mắt con gái rồi gật đầu: "Về là tốt con ạ. Nhà mình tuy nghèo nhưng không thiếu chỗ cho lòng tự trọng cư ngụ. Rửa mặt mũi đi rồi vào ăn cơm, mẹ con vừa nấu nồi canh chua con thích đấy."


Lam gục đầu vào vai cha, nước mắt lúc này mới rơi, nhưng đó là những giọt nước mắt của sự nhẹ nhõm. Cô kể lại toàn bộ sự việc, không giấu giếm bất cứ lời miệt thị nào từ nhà chồng. Cha cô trầm ngâm hút điếu thuốc lào, khói trắng bay lãng đãng: "Con người ta sống trên đời, hơn nhau không phải ở tấm áo lụa hay nhà cao cửa rộng, mà ở chỗ có dám ngẩng cao đầu mà sống hay không. Con làm đúng, gia đình ta không có thói quen quỵ lụy để đổi lấy sự bố thí tình cảm."


Những ngày Tết ở quê trôi qua trong sự bình yên thực sự. Lam cùng mẹ đi chợ phiên, mua những bó hoa lay ơn rực rỡ, cùng cha gói bánh chưng bên bếp lửa bập bùng. Cô nhận ra rằng suốt ba năm qua, cô đã quá bỏ bê những hạnh phúc giản đơn này để chạy theo một hình mẫu con dâu hoàn hảo trong mắt những kẻ không bao giờ biết đủ. Sự mỉa mai lớn nhất của cuộc đời là chúng ta thường cố gắng làm hài lòng những người ghét mình, trong khi lại lãng quên những người thực lòng yêu thương mình.


Trong khi đó, ở phố thị, căn hộ của Thành trở nên lạnh lẽo và bừa bộn đúng như bà Phương lo sợ. Thành không biết nấu ăn, không biết dọn dẹp, và quan trọng nhất, anh không chịu nổi những cuộc điện thoại mắng nhiếc, chì chiết từ mẹ mình khi bà không có đối tượng nào khác để trút giận. Bà Phương đổ lỗi cho Thành không biết dạy vợ, còn Thành lại bắt đầu nhận ra sự ích kỷ đến tàn nhẫn của mẹ mình đã đẩy cuộc hôn nhân của anh vào hố thẳm.


Ngày mùng ba Tết, Thành lái xe về quê Lam, gương mặt tiều tụy và đầy hối hận. Anh đứng trước cổng nhà cô, bộ vest sang trọng giờ đây trông thật lạc lõng giữa khung cảnh làng quê thanh bình. Lam bước ra, tay vẫn còn cầm chiếc chổi tre dọn lá đa trong sân, cô nhìn anh như nhìn một vị khách không mời, không còn oán hận, chỉ còn sự thờ ơ đáng sợ.


"Lam, anh xin lỗi. Mẹ anh cũng đã biết lỗi rồi, bà đang ốm nằm một chỗ vì tức giận và hối hận. Em về với anh đi, anh hứa sẽ không để em phải chịu khổ nữa," Thành khẩn khoản, giọng nói đầy sự run rẩy. Anh cố gắng nắm lấy tay cô, nhưng Lam khẽ lùi lại, đôi mắt cô lấp lánh sự mỉa mai: "Bà ốm vì hối hận hay vì không có ai phục vụ, không có ai để bà thị uy? Anh về đi, mảnh đất này không dành cho những người chỉ biết nói lời hứa hẹn mà không có xương sống để bảo vệ nó."


Thành sụp xuống, anh nhận ra mình đã mất đi thứ quý giá nhất không phải vì một tin nhắn, mà vì sự hèn nhát tích tụ qua hàng ngàn ngày chung sống. Lam quay lưng bước vào nhà, đóng cánh cổng gỗ đơn sơ lại, chấm dứt mọi sợi dây liên kết cuối cùng. Cô biết rằng con đường phía trước sẽ có nhiều khó khăn, nhưng ít nhất cô được đi trên đôi chân của chính mình, với lòng tự tôn nguyên vẹn.


Nửa năm sau, vụ ly hôn hoàn tất nhanh chóng vì Lam không đòi hỏi bất cứ tài sản nào, cô chỉ cần sự tự do. Cô chuyển công tác về một thành phố ven biển, mở một hiệu sách nhỏ kết hợp cà phê hoa cỏ – điều mà cô hằng mơ ước nhưng trước đây mẹ chồng luôn cho là "phí thời gian, không ra tiền". Cuộc sống của cô bắt đầu nở hoa theo đúng nghĩa đen, cô rạng rỡ và tràn đầy sức sống, thu hút những tâm hồn đồng điệu tìm đến.


Tại hiệu sách, Lam gặp Minh – một kiến trúc sư có tâm hồn tự do và sự thấu cảm sâu sắc. Anh không đòi hỏi cô phải là một người vợ công dung ngôn hạnh theo kiểu cũ, anh yêu cô vì chính cái sự sắc sảo, độc lập và cả những vết sẹo tâm lý mà cô đã dũng cảm vượt qua. Tình yêu của họ không bắt đầu bằng những lễ nghi rườm rà, mà bằng sự tôn trọng và đồng hành trong từng ý tưởng kinh doanh lẫn sở thích cá nhân.


Về phía gia đình Thành, bà Phương sau một trận ốm nặng đã phải thuê người giúp việc, nhưng chẳng ai ở lại được quá một tháng vì tính cách khắc nghiệt của bà. Thành tái hôn với một người phụ nữ do bà Phương chọn lựa, người này tuy có vẻ ngoài hiền lành nhưng lại vô cùng ghê gớm, cô ta lấy hết quyền kiểm soát tài chính và sẵn sàng cãi tay đôi với bà Phương mỗi ngày. Bà Phương lúc này mới thường xuyên nhắc về Lam trong nước mắt, nhưng đó là sự muộn màng của kẻ chỉ biết giá trị của kim cương khi đã ném nó vào bùn đen.


Kết thúc có hậu không phải là sự trả thù bằng bạo lực hay vật chất, mà là khi Lam tìm thấy sự bình yên trong chính tâm hồn mình và một tình yêu chân thành dựa trên sự bình đẳng. Cô đứng trên ban công hiệu sách, nhìn sóng biển rì rào vỗ vào bờ cát, thầm cảm ơn tin nhắn "tức lộn ruột" năm ấy. Chính cái khoảnh khắc dám phá bỏ sự cam chịu đó đã mở ra cho cô một chân trời mới, nơi cô là chủ nhân của cuộc đời mình, không còn là "người giúp việc không lương" hay "con dâu nô lệ".


Mỗi khi Tết đến, Lam không còn sợ hãi những cuộc điện thoại hay những lời mỉa mai, vì giờ đây xung quanh cô là những người trân trọng giá trị của sự lao động và tình cảm chân thành. Cô hiểu rằng, cuộc đời là một chuỗi những lựa chọn, và cô đã chọn đúng con đường dẫn đến hạnh phúc thực sự. Câu chuyện của Lam trở thành nguồn cảm hứng cho nhiều người phụ nữ đang loay hoay trong những cuộc hôn nhân ngột ngạt, nhắc nhở họ rằng: Lòng tự trọng chính là món trang sức lộng lẫy nhất mà không một gia đình chồng nào có quyền tước đoạt.


Dưới ánh nắng rạng rỡ của một mùa xuân mới, Lam cùng Minh dắt tay nhau đi dạo trên bờ cát, nụ cười của cô rạng rỡ hơn bất cứ đóa hoa nào trong vườn. Quá khứ đã lùi xa như một giấc mơ cũ, chỉ còn lại hiện tại tươi đẹp và một tương lai đầy hứa hẹn. Hạnh phúc hóa ra lại đơn giản đến thế, khi ta biết nói "không" với sự áp bức và nói "có" với chính bản thân mình. Một kết thúc có hậu thực sự bắt đầu từ giây phút chúng ta dám cầm lấy chiếc điện thoại và nhắn đi thông điệp của sự tự do.


LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.