Min menu

Pages

Tăng cân sau sinh là điều không tránh khỏi, tôi đành mua lại quần áo. Ai ngờ mẹ chồng nhìn thấy liền nói một câu cay độc, coi tôi như gánh nặng.

 Tiếng chuông cửa vang lên khô khốc, xé toạc không gian ngột ngạt của buổi chiều oi ả. Lam khó nhọc bế đứa con nhỏ mới hơn bốn tháng tuổi trên tay, một tay khác vươn ra nhận kiện hàng từ anh shipper. Đó là những bộ váy công sở dáng suông, rộng rãi mà cô đã chắt chiu đặt mua để chuẩn bị cho ngày quay lại văn phòng sau kỳ nghỉ sinh dài đằng đẵng. Cô đặt kiện hàng lên bàn, chưa kịp cắt lớp băng keo thì một giọng nói sắc lẹm, chát chúa từ phía cầu thang dội xuống như một gáo nước đá lạnh buốt.

Bà Phương chậm rãi bước xuống, đôi mắt sắc sảo như dao cau quét từ đầu đến chân con dâu với vẻ ghê tởm không hề giấu diếm. "Lại mua sắm à? Đàn bà con gái gì mà mập thù lù như cái lu, hay là cô nghĩ con trai tôi là cái máy in tiền, có thể chiều theo cái sở thích… ‘phát tướng’ của cô vô tội vạ như vậy?". Bà dừng lại ở bậc thang cuối cùng, khoanh tay trước ngực, môi trễ xuống đầy khinh bỉ khiến không khí trong phòng khách như đông đặc lại.

Lam siết chặt tà áo, cố nén cơn run rẩy đang trực trào trong lồng ngực, cô nhỏ giọng giải thích: "Con mua đồ để chuẩn bị đi làm lại ạ. Quần áo cũ từ trước khi bầu con không còn cái nào mặc vừa nữa, đi làm cũng cần phải tươm tất một chút để giữ thể diện cho chồng con". Cô hy vọng sự nhún nhường sẽ làm dịu đi cơn thịnh nộ vô lý của mẹ chồng, nhưng bà Phương chỉ đáp lại bằng một tiếng cười khẩy, âm thanh khô khốc như tiếng gỗ mục gãy vụn.

"Đi làm? Cô định vác cái thân hình tạ rưỡi ấy đến công ty để làm hỏng mỹ quan đô thị à? Người ta nhìn vào lại tưởng con trai tôi bỏ đói cô, nên cô mới phải ‘trương’ ra như bánh bao ngâm nước thế này cho thiên hạ khiếp sợ?". 


Bà Phương tiến lại gần, dùng ngón tay sơn đỏ chót chỉ trỏ vào kiện hàng như thể đó là đống rác rưởi. "Thằng Hải nó đi làm đổ mồ hôi sôi nước mắt, kiếm từng đồng tiền cực nhọc, còn cô thì ở nhà chỉ biết mỗi việc đẻ rồi ăn cho đẫy vào, giờ lại còn đổ tiền vào mấy cái giẻ rách này để che đậy sự lười biếng tập luyện sao?".


Nỗi uất ức dâng lên đến tận cổ họng, Lam ngước mắt nhìn thẳng vào mẹ chồng, giọng cô run lên vì xúc động: "Mẹ, con dùng tiền tích lũy của mình để mua, không xin anh Hải một đồng nào. Hơn nữa, con béo lên là vì ai? Vì mang thai cháu nội mẹ, vì sau sinh mẹ bắt con ăn mỗi ngày ba bát móng giò, bắt con nằm một chỗ không cho vận động để ‘có sữa cho cháu’... Chẳng lẽ những hy sinh đó đối với mẹ chỉ là sự lười biếng thôi sao?".


"À, giờ lại còn dám mở miệng đổ lỗi cho mẹ chồng! Cô giỏi thật đấy Lam ạ, cái miệng cô giờ cũng 'phát tướng' y như cái bụng cô vậy". Bà Phương cắt ngang, giọng cao vút đầy cay nghiệt. "Cô đừng có mang đứa trẻ ra làm tấm khiên cho sự tham ăn của mình. Đầy người đẻ xong vẫn thon thả như người mẫu, người ta thanh cao biết bao nhiêu, nhìn lại cô xem? Hay tại cái giống nhà cô nó vốn dĩ ‘phàm ăn tục uống’ nên giờ mới phát tiết ra ngoài một cách vô tội vạ? Nhìn cái mặt phúng phính của cô, tôi lại cứ ngỡ mình đang nuôi một con heo nái biết nói trong nhà, vừa tốn cơm vừa tốn diện tích".


Đúng lúc đó, tiếng lạch cạch của chìa khóa vang lên, Hải bước vào nhà với bộ vest bóng bẩy, trên tay là chiếc cặp da đắt tiền. Lam nhìn chồng bằng ánh mắt cầu cứu, hy vọng một lời bênh vực hoặc ít nhất là một sự thấu hiểu từ người đàn ông đã thề thốt yêu thương cô trọn đời. Nhưng Hải chỉ liếc qua kiện hàng trên bàn, rồi nhìn lướt qua thân hình có phần tròn trịa của vợ với một ánh mắt đầy sự thất vọng và xa cách.

*

"Mẹ nói cũng có ý đúng đấy Lam ạ. Em nên bớt chi tiêu linh tinh lại, nhìn em bây giờ… đúng là anh cũng chẳng muốn dắt đi đâu cùng bạn bè, xấu mặt anh ra". Hải buông một câu xanh rờn, giọng điệu dửng dưng như đang nói về một món đồ hỏng. "Thôi, vứt mấy cái váy đó đi, vào nấu cơm sớm đi. Tí nữa có mấy đối tác của mẹ đến chơi, em đừng có xuất hiện nhiều kẻo người ta lại hỏi anh lấy vợ hay lấy giúp việc mà để bản thân xập xệ thế này".


Trái tim Lam như có hàng nghìn mảnh thủy tinh găm vào, đau đớn đến mức không thể thở nổi. Sự sỉ nhục từ mẹ chồng vốn là một nhát dao sắc lẹm, nhưng sự đồng tình, hùa theo của người chồng lại chính là một đòn kết liễu, đập tan mọi chút hy vọng cuối cùng của cô về một mái ấm gia đình. Cô đứng lặng người giữa phòng khách, nhìn hai mẹ con họ trò chuyện vui vẻ về những dự định tương lai, nơi mà dường như cô chỉ là một vật cản, một "cái lu" xấu xí không đáng được tôn trọng.


Mười ngày sau trận cãi vã kinh hoàng đó, Lam đột nhiên trở nên im lặng một cách lạ thường. Cô không còn tranh luận, không còn giải thích hay rơi nước mắt trước những lời mỉa mai cay nghiệt của bà Phương. Mỗi sáng, khi bà Phương đứng ở cửa phòng khách, vừa tỉa móng tay vừa ném ra những lời cay độc: "Dậy sớm mà nấu cháo đi, béo thế này thì vận động cho nó tiêu bớt mỡ, chứ nằm ườn ra đó người ta lại tưởng cái thảm chùi chân cao cấp", Lam chỉ lẳng lặng làm theo, gương mặt không một chút cảm xúc.


Bà Phương đắc ý cho rằng mình đã hoàn toàn khuất phục được cô con dâu "cứng đầu", nhưng bà không thể ngờ rằng đằng sau sự cam chịu đó là một kế hoạch dứt khoát và lạnh lùng. Lam bắt đầu gửi con cho bà ngoại vào ban ngày với lý do "đi tập trị liệu hậu sản theo chỉ định của bác sĩ". Thực chất, cô đã bí mật quay lại văn phòng của công ty kinh doanh thời trang và mỹ phẩm riêng của mình – một doanh nghiệp nhỏ nhưng phát triển rất tốt mà bấy lâu nay cô đã tạm bàn giao cho người bạn thân quản lý để tập trung sinh nở.


Cô lao vào công việc như một cách để tìm lại chính mình, đồng thời tuân thủ một chế độ dinh dưỡng và tập luyện khắt khe dưới sự hướng dẫn của chuyên gia. Mỗi giọt mồ hôi rơi xuống trong phòng tập là một lần Lam tự nhắc nhở bản thân về những lời nhục mạ mà mẹ con bà Phương đã ném vào mặt cô. Cô không chỉ muốn giảm cân để lấy lại vóc dáng, mà còn muốn lấy lại sự tự tin về tài chính – thứ quyền lực tối thượng mà mẹ con Hải luôn dùng để chèn ép và khinh rẻ cô suốt thời gian qua.

*

Trong quá trình rà soát lại các dòng tiền và tài sản cá nhân để chuẩn bị cho một cuộc chia ly, Lam bàng hoàng phát hiện ra một sự thật ghê tởm. Hải không hề đi làm vất vả hay là "trụ cột" duy nhất như anh ta vẫn rêu rao với mẹ mình. Những khoản tiền anh ta mang về cho bà Phương hằng tháng, thực chất là tiền lãi từ các khoản đầu tư chứng khoán và bất động sản chung của hai vợ chồng mà Lam là người đứng tên pháp lý. Anh ta đã lén lút rút tiền từ tài khoản chung, lấy danh nghĩa của vợ để chi tiêu cho những cuộc vui thâu đêm suốt sáng bên ngoài, nhưng khi về nhà lại đóng vai người chồng mẫu mực, gồng gánh cả gia đình để gây áp lực tâm lý lên cô.


Lam ngồi trong văn phòng, nhìn những con số biết nói trên màn hình máy tính mà khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười chua chát. Hóa ra, bấy lâu nay cô đang nuôi dưỡng một ký sinh trùng ngay trong chính căn nhà của mình. "Máy in tiền" mà bà Phương luôn tự hào khoe khoang thực chất chỉ là một kẻ trộm cắp tài hoa, chuyên rút tỉa sức lao động và tài sản của vợ mình để đổi lấy hư danh. Sự phát hiện này khiến sự đau khổ trong Lam biến mất, thay vào đó là một sự quyết tâm lạnh lùng đến đáng sợ.


Ngày kỷ niệm 5 năm ngày cưới đến gần, bà Phương hào hứng tổ chức một buổi tiệc lớn tại nhà, mời rất đông họ hàng và bạn bè thân thiết đến dự. Mục đích thực sự của bà không phải là chúc mừng hạnh phúc của con trai, mà là để khoe khoang sự hiếu thảo của "quý tử" và tiện thể bêu rếu cô con dâu "ăn bám, xồ xề" trước mặt đám đông. Bà muốn khẳng định vị thế của mình, muốn mọi người thấy bà đã dạy bảo con dâu vào khuôn phép như thế nào.


Trong bữa tiệc, không khí náo nhiệt với những lời tung hô giả tạo dành cho Hải. Bà Phương đứng ở vị trí trung tâm, tay cầm ly rượu vang, giọng oang oang: "Thằng Hải nhà tôi nó khổ lắm, một mình nuôi cả nhà, lại còn phải gánh thêm cái nợ đời ăn rồi nằm một chỗ. Tôi nói thật, phúc đức nhà này lớn lắm mới rước phải cô con dâu biết hưởng thụ như thế đấy". Đám đông cười rộ lên, những ánh mắt ái ngại và mỉa mai đổ dồn về phía cửa bếp, nơi họ nghĩ Lam đang tất bật chuẩn bị món ăn.


Bà Phương cầm một miếng thịt mỡ lớn, bỏ vào bát của Lam khi cô vừa bước ra, cười giả tạo trước mặt mọi người: “Ăn đi con, ăn cho nó ‘xứng’ với cái dáng cái lu của con. Nhà này chẳng có gì ngoài điều kiện, con cứ ăn cho béo tròn béo trục ra cho mẹ mát lòng mát dạ, để thiên hạ thấy tôi nuôi con dâu tốt đến mức nào”. Những tiếng cười khúc khích vang lên, Hải cũng đứng đó, tay cầm ly rượu, không hề có ý định can thiệp mà còn gật gù phụ họa theo lời mẹ.


Lam bình thản đặt đũa xuống, chậm rãi đứng dậy. Lúc này, cô cởi bỏ chiếc tạp dề đang khoác ngoài, lộ ra chiếc váy đỏ rực rỡ, bó sát lấy cơ thể đã được tập luyện săn chắc với những đường cong quyến rũ. Thần thái kiêu sa, khuôn mặt được trang điểm sắc sảo và ánh mắt đầy quyền lực của cô khiến cả khán phòng rơi vào im lặng tuyệt đối. Mọi người trố mắt nhìn "cái lu" ngày nào giờ đây xinh đẹp và lộng lẫy như một nữ hoàng.


Cô không nói một lời, lẳng lặng lấy từ trong túi xách hàng hiệu đặt trên kệ ra một xấp tài liệu dày cộp và đặt mạnh lên bàn tiệc, ngay giữa những đĩa thức ăn đầy mỡ màng. "Mẹ nói đúng, nhà này đúng là có điều kiện. Nhưng mẹ có lẽ đã quên mất một điều quan trọng: điều kiện đó là từ căn nhà bố mẹ đẻ con cho làm của hồi môn, và từ số cổ phần công ty con đứng tên mà anh Hải đang bí mật ‘quản lý’ bằng cách rút tỉa hằng tháng".


Hải tái mặt, ly rượu trên tay anh ta run rẩy đến mức nước sánh cả ra ngoài. "Lam, em nói cái gì vậy? Anh… anh chỉ là lo cho tương lai gia đình thôi mà. Em đừng nói lung tung trước mặt mọi người như thế". Hắn cố gắng cứu vãn tình hình bằng một giọng nói yếu ớt, nhưng Lam chỉ nhìn hắn bằng ánh mắt khinh bỉ tột độ, như nhìn một sinh vật tầm thường đang cố giãy giụa trong vũng bùn.


"Đây là đơn ly hôn tôi đã ký sẵn và quyết định của tòa án về việc thu hồi quyền sử dụng căn nhà này vì vi phạm các điều khoản cam kết ban đầu. Trong vòng một tuần, mời mẹ và anh Hải dời đi khỏi đây". Lam dõng dạc tuyên bố, giọng cô vang vọng khắp căn phòng, đập tan sự kiêu ngạo hão huyền của bà Phương. "Tôi đã chịu đựng đủ rồi. Một cái lồng kính đẹp đẽ nhưng đầy chất độc như thế này, tôi không có nhu cầu ở lại thêm một giây phút nào nữa".


Bà Phương bàng hoàng, chiếc ly trên tay rơi xuống sàn vỡ tan tành. Bà lắp bắp: "Cô... cô dám? Đây là nhà của con trai tôi, nó đi làm kiếm tiền..." Lam quay sang nhìn bà, mỉm cười đầy châm biếm: “Mẹ bảo anh Hải là máy in tiền? Đúng rồi ạ, nhưng mẹ nên biết, mực in và giấy in đều là của con. Bây giờ máy hỏng rồi, trục trặc quá nhiều và lỗi thời rồi, con không có nhu cầu bảo trì hay sửa chữa nữa. Mẹ từng bảo con là cái lu, vậy thì từ nay mẹ hãy tìm một cái ‘chén ngọc’ nào đó để ở nhờ nhé, vì cái lu này không chứa nổi lòng tham và sự ích kỷ của mẹ con mẹ nữa rồi”.


Hải lao đến định nắm lấy tay Lam, giọng khẩn khoản đầy giả tạo: "Lam ơi, anh biết lỗi rồi, là do mẹ xúi giục anh... Chúng ta còn con mà, em nghĩ cho con đi!". Lam lạnh lùng gạt tay hắn ra, ánh mắt không một chút gợn sóng: "Khi anh nhìn tôi và bảo không muốn dắt tôi đi đâu vì xấu mặt, anh có nghĩ đến con không? Khi mẹ anh gọi tôi là heo nái, anh có nghĩ đến việc tôi là mẹ của con anh không? Sự hối lỗi của anh rẻ tiền quá, tôi không mua nổi".


Lam bế đứa con nhỏ đã thức giấc và đang nhìn mẹ bằng đôi mắt tròn xoe, cô bước thẳng ra cửa mà không một lần ngoảnh lại. Mặc kệ tiếng gào khóc, chửi bới xen lẫn van nài của bà Phương phía sau, mặc kệ sự bẽ bàng của Hải trước mặt họ hàng, cô cảm thấy lồng ngực mình nhẹ bẫng. Nắng chiều hắt lên dáng người mảnh mai, mạnh mẽ của cô, soi sáng con đường tự do phía trước – một sự tự do mà cô đã phải đánh đổi bằng rất nhiều nước mắt và nỗi đau mới có thể tìm lại được.


Bước ra khỏi cánh cổng sắt nặng nề, Lam hít một hơi thật sâu không khí trong lành của buổi hoàng hôn. Cô nhìn xuống đứa con đang ngủ ngoan trong tay mình và mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ và chân thật nhất sau bao nhiêu năm chung sống trong bóng tối. Từ nay, cô sẽ sống cho chính mình, cho con, và sẽ không bao giờ để bất kỳ ai định nghĩa giá trị của cô dựa trên hình hài hay sự hy sinh của một người mẹ nữa.


LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.