Tiếng chuông cửa vang lên dồn dập, xé toạc không gian ngột ngạt của buổi chiều tà. Lam mệt mỏi, đôi vai trĩu xuống vì cơn thiếu ngủ kéo dài, vừa bế đứa con nhỏ đang quấy khóc trên tay, vừa khó nhọc bước ra cửa. Mỗi bước đi của cô nặng nề, cơ thể sau sinh chưa kịp phục hồi khiến những thớ thịt như biểu tình đau nhức. Trước cửa là một kiện hàng nhỏ, bên trong chứa những bộ váy công sở mà Lam đã cân nhắc rất kỹ trước khi đặt mua, chuẩn bị cho ngày trở lại văn phòng sau kỳ nghỉ thai sản dài dằng dặc.
Vừa đặt kiện hàng lên chiếc bàn gỗ ở phòng khách, Lam chưa kịp thở phào thì một giọng nói sắc lẹm, chua ngoa từ phía cầu thang dội xuống như một gáo nước đá lạnh buốt. Bà Phương, mẹ chồng cô, đang chậm rãi bước xuống, đôi mắt sắc lẹm như dao cạo quét qua kiện hàng rồi dừng lại trên thân hình có phần đầy đặn của con dâu. Ánh nhìn ấy không có lấy một chút xót thương, chỉ có sự ghê tởm được phô bày một cách trần trụi và tàn nhẫn nhất có thể.
"Lại mua sắm à? Tôi tự hỏi cái tủ quần áo nhà này có tội tình gì mà cô cứ nhồi nhét vào đấy mấy cái thứ giẻ rách này suốt ngày thế?" Bà Phương dừng lại ở bậc thang cuối cùng, khoanh tay trước ngực, môi trễ xuống đầy khinh bỉ. "Đàn bà con gái gì mà mập thù lù như cái lu, hay là cô nghĩ con trai tôi là cái máy in tiền, có thể chiều theo cái sở thích… ‘phát tướng’ vô tội vạ của cô?"
Lam siết chặt tay vào gấu áo, cố giữ cho giọng mình không run rẩy trước sự tấn công trực diện. Cô hít một hơi sâu, đáp lại bằng giọng trầm ổn nhất có thể...
"Con mua đồ để chuẩn bị đi làm lại thôi ạ. Những bộ đồ cũ từ trước khi mang bầu con không còn mặc vừa nữa, con cần trang phục chỉn chu để gặp khách hàng."
Bà Phương bật cười khẩy, tiếng cười khô khốc mỉa mai vang vọng khắp gian phòng khách rộng lớn. Bà tiến lại gần, dí sát mặt vào Lam như muốn soi mói từng lỗ chân lông trên gương mặt nhợt nhạt của cô: "Đi làm? Cô định vác cái thân hình tạ rưỡi ấy đến công ty để làm hỏng mỹ quan đô thị à? Người ta nhìn vào lại tưởng con trai tôi bỏ đói cô, nên cô mới phải ‘trương’ ra như cái bánh bao ngâm nước thế này cho thiên hạ thấy kinh hãi sao?"
Sự sỉ nhục bắt đầu leo thang khi bà Phương không dừng lại ở đó, bà tiếp tục dấn tới bằng những lời lẽ nhắm thẳng vào lòng tự trọng của người phụ nữ vừa bước qua cửa tử để sinh con cho nhà bà. "Thằng Hải nó đi làm đổ mồ hôi sôi nước mắt, chắt bóp từng đồng để lo cho gia đình, còn cô thì ở nhà chỉ biết mỗi việc đẻ rồi ăn cho đẫy vào. Giờ lại còn đổ tiền vào mấy cái váy rộng thùng xình này để che đậy sự lười biếng của bản thân sao? Thật là nực cười cho cái thói tiêu hoang."
Lam cảm thấy lồng ngực mình thắt lại, nỗi uất nghẹn dâng lên tận cổ họng khiến cô nghẹn đắng. Cô nhìn thẳng vào mắt mẹ chồng, phản kháng: "Mẹ, con dùng tiền tích lũy riêng của mình để mua, không xin anh Hải một đồng nào. Hơn nữa, con béo lên là vì ai? Vì mang thai cháu nội mẹ, vì sau sinh chính mẹ bắt con ăn mỗi ngày ba bát móng giò để ‘có sữa cho cháu’. Con đã hy sinh cả vóc dáng lẫn sức khỏe vì cái nhà này, mẹ không thể công bằng hơn một chút sao?"
"À, giờ lại còn dám giở giọng đổ lỗi cho mẹ chồng!" Bà Phương cắt ngang, giọng cao vút lên đầy đắc thắng như thể vừa tóm được thóp của đối phương. "Cô đừng có mang đứa trẻ ra làm tấm khiên cho sự phàm ăn của mình. Đầy người ngoài kia đẻ xong vẫn thon thả như người mẫu đấy thôi, sao cô không nhìn lại mình đi? Hay tại cái giống nhà cô nó vốn dĩ ‘phàm ăn tục uống’ nên giờ mới phát tiết ra ngoài một cách kinh tởm thế này?"
*
Bà Phương tiến thêm một bước, ngón tay sơn đỏ chót chỉ thẳng vào mặt Lam, giọng nói rít qua kẽ răng đầy cay độc. "Nhìn cái mặt phúng phính toàn mỡ của cô, tôi lại cứ ngỡ mình đang nuôi một con heo nái biết nói trong nhà chứ không phải con dâu. Đừng có lấy danh nghĩa 'vì con' ra để bao biện cho sự xuống cấp của bản thân, nghe nó rẻ tiền lắm."
Đúng lúc cao trào của sự sỉ nhục lên đến đỉnh điểm, tiếng lạch cạch của chìa khóa vang lên, Hải – chồng Lam – bước vào nhà với dáng vẻ của một người đàn ông thành đạt đang mệt mỏi vì gánh nặng gia đình. Lam nhìn anh với ánh mắt cầu cứu, hy vọng một lời bênh vực, một cái nắm tay hoặc ít nhất là một sự im lặng thấu cảm. Nhưng Hải chỉ liếc nhìn kiện hàng trên bàn, rồi quay sang nhìn vợ với vẻ ngán ngẩm lộ rõ trên khuôn mặt.
"Mẹ nói cũng có ý đúng đấy Lam ạ, em đừng có cãi lại người lớn như thế." Hải buông một câu xanh rờn, tay ném chiếc cặp da xuống sofa một cách mạnh bạo. "Em nên bớt chi tiêu phù phiếm lại và nhìn lại gương đi. Nói thật, nhìn em bây giờ... đúng là anh cũng chẳng muốn dắt đi đâu cùng bạn bè hay đối tác nữa. Thôi, bỏ cái váy đó đi, vào nấu cơm đi, tí nữa khách của mẹ đến đấy, đừng để mẹ phải thêm bực mình."
Trái tim Lam như có hàng ngàn mảnh kính vỡ đâm vào, đau đớn đến mức tê dại. Sự sỉ nhục từ bà Phương vốn dĩ đã là một nhát dao, nhưng thái độ đồng tình đầy khinh bạc của Hải lại chính là sự kết liễu cho mọi hy vọng về một tổ ấm hạnh phúc. Cô đứng lặng người giữa phòng khách, nhìn hai con người mà cô từng coi là người thân nhất đang thản nhiên coi thường sự tồn tại của mình như một vật trang trí lỗi thời và xấu xí.
Trong khoảnh khắc đó, một sự lạnh lẽo bắt đầu lan tỏa trong tâm hồn Lam, thay thế cho nỗi đau là một sự quyết tuyệt đến đáng sợ. Cô không khóc, cũng không tranh cãi thêm một lời nào, chỉ lặng lẽ bế con vào phòng, đóng cửa lại. Bên ngoài, tiếng cười nói của bà Phương và Hải về những dự định buổi tối vẫn vang lên đều đặn, như thể sự hiện diện của cô chỉ là một vết gợn nhỏ không đáng bận tâm trong cuộc đời rạng rỡ của họ.
*
Mười ngày sau trận cãi vã kinh hoàng ấy, Lam trở nên im lặng một cách lạ lùng, cô không còn phản kháng, không còn giải thích hay thanh minh cho bất cứ điều gì. Mỗi sáng, khi bà Phương mỉa mai bằng những lời lẽ độc địa: "Dậy sớm nấu cháo đi, béo thế này thì vận động cho nó tiêu mỡ, chứ nằm ườn ra đấy người ta lại tưởng cái thảm chùi chân nhà này biết đẻ", Lam chỉ lẳng lặng làm theo, gương mặt không một chút biểu cảm.
Tuy nhiên, đằng sau sự cam chịu giả tạo đó là một kế hoạch dứt khoát và tỉ mỉ đang được thực hiện trong bóng tối. Mỗi ngày, Lam lấy lý do "đi tập trị liệu hậu sản" để gửi con cho bà ngoại, nhưng thực tế cô không hề đến phòng tập. Cô quay trở lại văn phòng riêng của mình, nơi cô từng là một nữ doanh nhân quyết đoán trước khi tạm bàn giao công việc kinh doanh cho người bạn thân để lui về làm tròn bổn phận dâu con.
Sự im lặng của Lam khiến mẹ con bà Phương đắc thắng, họ tin rằng cô đã hoàn toàn bị khuất phục và chấp nhận số phận của một "cái lu" trong xó nhà. Bà Phương càng được đà lấn lướt, bà tự tiện lục lọi đồ đạc của Lam, mỉa mai cách cô chăm con, thậm chí còn bóng gió về việc Hải xứng đáng có một người vợ "đẳng cấp" hơn. Nhưng bà không hề biết rằng, Lam đang từng bước thu hồi tất cả những gì thuộc về mình, từ tài chính cho đến lòng tự tôn.
Trong quá trình rà soát lại các khoản đầu tư, Lam bàng hoàng phát hiện ra sự thật ghê tởm về người chồng mà cô từng tin tưởng hết lòng. Hải không hề đi làm vất vả hay gánh vác gia đình như anh ta vẫn rêu rao với mẹ mình. Những khoản tiền lớn anh ta mang về cung phụng bà Phương thực chất là trích từ các khoản lợi nhuận đầu tư chung mà Lam đứng tên quản lý. Hải đã lén lút lợi dụng danh nghĩa của vợ để rút tiền, dùng nó để tạo dựng hình ảnh "đứa con hiếu thảo" và chi tiêu cho những cuộc vui thác loạn bên ngoài.
Càng đi sâu vào tìm hiểu, Lam càng thấy sự mục nỗng trong đạo đức của mẹ con nhà này, họ không chỉ tham lam mà còn vô ơn đến tận cùng xương tủy. Hải dùng tiền của vợ để nuôi nhân tình, sau đó về nhà lại cùng mẹ mình xỉa xói, hạ nhục vợ để cô cảm thấy thấp kém mà không dám đòi hỏi quyền lợi. Đó là một trò chơi tâm lý độc ác, biến cô thành một nô lệ cả về thể chất lẫn tinh thần trong chính ngôi nhà của mình.
Thời gian trôi qua, Lam bắt đầu thay đổi một cách chóng mặt mà bà Phương và Hải, vì quá tự mãn, đã không hề nhận ra. Cô áp dụng chế độ dinh dưỡng khoa học và tập luyện cường độ cao tại một trung tâm chuyên nghiệp, nơi không ai biết cô là "cái lu" của bà Phương. Làn da nhợt nhạt được thay thế bằng vẻ hồng hào khỏe mạnh, ánh mắt lờ đờ vì thiếu ngủ giờ đây rực cháy một ngọn lửa của sự phục thù và tự do.
Cuối cùng, ngày kỷ niệm 5 năm ngày cưới cũng đến, đây là thời điểm mà bà Phương quyết định tổ chức một bữa tiệc linh đình tại nhà. Bà mời rất đông họ hàng, bạn bè đến, cốt để khoe khoang sự thành đạt của Hải và sự hiếu thảo của anh ta, đồng thời không quên lên kế hoạch bêu rếu cô con dâu "ăn bám và xồ xề" trước mặt đám đông để khẳng định uy quyền của mình.
Trong bữa tiệc, không khí rộn ràng tiếng cười nói, bà Phương diện bộ áo dài sang trọng, đi lại giữa các bàn tiệc như một bà hoàng. Khi mọi người bắt đầu ngồi vào bàn ăn, bà Phương cố tình cầm một miếng thịt mỡ thật lớn, đặt vào bát của Lam trước sự chứng kiến của tất cả khách khứa. Bà cười giả tạo, giọng nói đầy sự ban ơn: "Ăn đi con, ăn cho nó ‘xứng’ với cái dáng cái lu của con chứ. Nhà này chẳng có gì ngoài điều kiện, con cứ ăn cho béo tròn béo trục ra cho mẹ mát lòng mát dạ, béo đẹp béo khỏe mà!"
Tiếng cười rộ lên từ một vài người họ hàng nịnh bợ, trong khi Hải chỉ ngồi đó thản nhiên nhấp rượu, coi sự nhục nhã của vợ là một trò tiêu khiển rẻ tiền. Lam chậm rãi đặt đôi đũa xuống, một nụ cười nhẹ nhàng nhưng đầy bí hiểm hiện lên trên môi. Cô đứng dậy, cởi bỏ chiếc áo khoác rộng thùng xình bên ngoài, lộ ra chiếc váy đỏ bó sát vô cùng gợi cảm, tôn lên vóc dáng đồng hồ cát săn chắc và thần thái kiêu sa chưa từng thấy.
Cả căn phòng bỗng chốc im bặt, những ánh mắt chế giễu thay bằng sự ngỡ ngàng và trầm trồ trước sự "lột xác" ngoạn mục của Lam. Cô không còn là người phụ nữ cam chịu, mệt mỏi của mười ngày trước, mà là một nữ vương đang chuẩn bị đòi lại lãnh thổ của mình. Lam từ tốn lấy từ trong túi xách ra một xấp tài liệu dày đặc, đặt mạnh xuống bàn, ngay trước mặt mẹ chồng và chồng.
"Mẹ nói đúng, nhà này đúng là có điều kiện thật." Lam cất tiếng, giọng cô trong trẻo nhưng đanh thép, vang vọng khắp gian phòng. "Nhưng có một điều mẹ chưa kịp tìm hiểu kỹ, hoặc có lẽ anh Hải đã quên không nói với mẹ. Toàn bộ điều kiện mà mẹ đang thụ hưởng, từ căn nhà này cho đến số vốn anh Hải dùng để 'kinh doanh', đều là tài sản thừa kế từ bố mẹ đẻ của con và cổ phần do một mình con đứng tên quản lý."
Hải tái mặt, ly rượu trên tay anh ta run rẩy đến mức suýt rơi xuống sàn: "Lam, em đang nói cái gì vậy? Chuyện gia đình sao em lại mang ra đây nói... Chúng ta có gì thì vào phòng bảo nhau."
Lam quay sang nhìn thẳng vào mắt Hải, ánh mắt cô lạnh lẽo như băng giá: "Vào phòng bảo nhau sao? Để anh có thêm thời gian lấy tiền của tôi đi nuôi nhân tình và về đây cùng mẹ anh nhục mạ tôi à? Đây là đơn ly hôn tôi đã ký sẵn, cùng với quyết định thu hồi quyền sử dụng căn nhà này của tòa án. Trong vòng một tuần, mời mẹ và anh thu dọn đồ đạc và dời khỏi đây."
Bà Phương sững sờ, gương mặt trang điểm đậm chát của bà trở nên méo mó vì sốc và giận dữ: "Cô... cô dám? Cô định đuổi tôi ra khỏi nhà của con trai tôi sao? Đồ con dâu mất dạy, cô tưởng cô gầy đi một tí là có quyền làm loạn à?"
Lam bật cười mỉa mai, một điệu cười đầy quyền lực và khinh bỉ: "Mẹ bảo anh Hải là máy in tiền sao? Đúng rồi ạ, nhưng mực in và giấy in đều là của con cung cấp cả đấy. Bây giờ cái máy này không chỉ hỏng mà còn bị nhiễm virus phản bội nặng nề rồi, con không có nhu cầu bảo trì hay sửa chữa thêm một giây phút nào nữa. Mẹ từng bảo con là cái lu, vậy thì từ nay mẹ hãy tìm một cái ‘chén ngọc’ nào đó để ở nhờ nhé, vì cái lu này đã đầy sự khinh bỉ và không còn chỗ để chứa nổi lòng tham vô đáy của mẹ con nhà mẹ nữa rồi."
Lam quay lưng đi, không thèm liếc nhìn lấy một giây sự thảm hại của hai con người đang cuống cuồng trước sự thật vừa bị phơi bày. Cô bế đứa con nhỏ đã thức giấc, bước thẳng ra phía cửa chính. Mặc kệ tiếng gào khóc, chửi bới của bà Phương và sự van xin muộn màng, hèn nhát của Hải đang đuổi theo sau lưng, Lam không một lần ngoảnh lại.
Nắng chiều cuối ngày hắt lên dáng người mảnh mai, kiêu hãnh của Lam, tạo nên một cái bóng dài vững chãi trên sân gạch. Cô cảm thấy phổi mình như được lấp đầy bởi một luồng không khí mới, thanh khiết và tự do. Một chương cũ tăm tối đã khép lại bằng sự quyết đoán, và từ đây, cô sẽ sống một cuộc đời mà không ai có quyền được dùng danh nghĩa "người thân" để chà đạp lên phẩm giá của mình nữa.
Bước lên chiếc xe sang trọng đang đợi sẵn, Lam ôm chặt con vào lòng, mỉm cười với chính mình trong gương. Phía trước cô không còn là cái lồng kính ngột ngạt của sự áp bức, mà là một chân trời rộng mở, nơi cô sẽ lại là chính mình – một người phụ nữ mạnh mẽ, độc lập và đầy tự trọng. Sự tự do này, dù phải đánh đổi bằng rất nhiều nước mắt và nỗi đau, nhưng nó hoàn toàn xứng đáng cho một khởi đầu mới đầy rực rỡ.
LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.