Tiếng chuông cửa vang lên khô khốc, xé toạc không gian ngột ngạt của buổi chiều tà. Lam khó nhọc ôm đứa con nhỏ mới ba tháng tuổi bằng một tay, tay kia cố gắng mở chốt cửa để nhận kiện hàng vừa tới. Gương mặt cô nhợt nhạt, những quầng thâm hằn sâu dưới mắt vì những đêm thức trắng chăm con, mái tóc búi vội còn vài sợi lòa xòa trên trán. Cô vừa đặt mấy gói đồ lên bàn, định bụng sẽ thử xem những chiếc váy mới có giúp mình che đi lớp mỡ thừa sau sinh hay không, thì một giọng nói sắc lẹm, chói tai vang lên từ phía cầu thang.
Bà Phương chậm rãi bước xuống, đôi mắt sắc sảo như dao cạo quét một lượt từ đầu đến chân con dâu với vẻ ghê tởm không hề che giấu. Bà dừng lại trước kiện hàng, dùng ngón tay sơn đỏ chót khều nhẹ vào lớp túi nilon rồi bĩu môi một cách khinh bỉ. "Lại mua sắm à? Đàn bà con gái gì mà giờ mập thù lù như cái lu, hay là cô nghĩ con trai tôi là cái máy in tiền, có thể chiều theo cái sở thích 'phát tướng' vô độ của cô?", bà Phương mỉa mai, giọng cao vút như muốn cả khu phố đều nghe thấy.
Lam siết chặt tay vào vạt áo, cố gắng giữ giọng bình thản nhất có thể dù lồng ngực đang phập phồng vì uất ức. "Con mua đồ để chuẩn bị đi làm lại sau kỳ nghỉ sinh ạ, quần áo cũ từ hồi trước con không còn cái nào mặc vừa nữa mẹ ạ", cô giải thích, hy vọng một chút thấu hiểu từ người cũng từng làm mẹ. Nhưng không, bà Phương chỉ cười khẩy, tiếng cười khô khốc và chứa đầy sự xúc phạm khiến không khí trong phòng như đông đặc lại.
Bà tiến lại gần, ghé sát tai Lam và gằn giọng: "Đi làm? Cô định vác cái thân hình tạ rưỡi ấy đến công ty để làm hỏng mỹ quan đô thị à? Người ta nhìn vào lại tưởng con trai tôi bỏ đói cô, nên cô mới phải 'trương' ra như cái bánh bao ngâm nước thế này cho thiên hạ khiếp sợ?". Bà lùi lại một bước, khoanh tay trước ngực, ánh nhìn đầy vẻ thượng đẳng: "Thằng Hải đi làm đổ mồ hôi sôi nước mắt, còn cô ở nhà chỉ mỗi việc đẻ rồi ăn cho đẫy vào, giờ lại còn đổ tiền vào mấy cái giẻ rách này để che đậy sự lười biếng?"
"Mẹ, con dùng tiền tích lũy của chính mình để mua, không xin anh Hải đồng nào cả", Lam run run đáp lại, nước mắt đã chực trào ra.
"Hơn nữa, con béo lên là vì ai? Vì mang thai cháu nội mẹ, vì suốt ba tháng qua mẹ bắt con ăn mỗi ngày ba bát móng giò hầm đến phát ngán để 'có sữa cho cháu'. Chẳng lẽ tất cả những hy sinh này đối với mẹ chỉ là sự lười biếng thôi sao?". Cô nhìn thẳng vào mắt bà Phương, tìm kiếm một chút lòng trắc ẩn nhưng chỉ thấy sự lạnh lùng đến sởn gai ốc.
Bà Phương đập mạnh tay xuống bàn, giọng rít qua kẽ răng: "À, giờ lại còn dám đổ lỗi cho mẹ chồng! Cô đừng có mang đứa trẻ ra làm tấm khiên cho sự phàm ăn của mình. Đầy người đẻ xong vẫn thon thả như người mẫu đấy thôi, nhìn lại mình xem có khác gì cái thùng phuy di động không? Hay tại cái giống nhà cô nó vốn dĩ 'phàm ăn tục uống' nên giờ mới phát tiết ra ngoài?". Bà bĩu môi, dùng lời lẽ cay độc nhất: "Nhìn cái mặt phúng phính của cô, tôi lại cứ ngỡ mình đang nuôi một con heo nái biết nói trong nhà, thật chẳng biết xấu hổ là gì".
Đúng lúc cao trào của sự sỉ nhục ấy, tiếng lạch cạch của ổ khóa vang lên, Hải bước vào nhà với chiếc cặp táp trên tay. Lam nhìn anh như nhìn thấy một chiếc phao cứu sinh giữa dòng nước lũ, cô hy vọng chồng sẽ nói một lời công bằng để bảo vệ danh dự của vợ mình. Nhưng Hải chỉ liếc qua kiện hàng trên bàn, rồi nhìn lướt qua thân hình của Lam với một sự chán ghét kín đáo nhưng rõ rệt. Anh ta không hề ôm lấy vợ, cũng không hỏi han đứa con đang ngủ trên tay cô mà chỉ thở dài một tiếng đầy mệt mỏi.
"Mẹ nói cũng có ý đúng đấy Lam ạ, em nên bớt chi tiêu hoang phí lại đi", Hải buông một câu xanh rờn, giọng điệu đầy sự trịch thượng. "Nhìn em bây giờ... đúng là anh cũng chẳng muốn dắt đi đâu cùng bạn bè, nhìn chẳng ra làm sao cả. Thôi, bỏ mấy cái váy vớ vẩn đó đi, vào nấu cơm cho tử tế, tí nữa khách quý của mẹ đến nhà dùng bữa đấy, đừng có để cái bộ dạng xồ xề này làm xấu mặt cả gia đình". Anh ta nói xong thì quay sang nịnh nọt bà Phương, bỏ mặc Lam đứng trơ trọi giữa phòng khách như một món đồ nội thất lỗi thời.
*
Trái tim Lam vụn vỡ thành nghìn mảnh, sự sỉ nhục từ mẹ chồng vốn dĩ là một nhát dao, nhưng sự đồng tình của chồng lại là một sự kết liễu tàn nhẫn. Cô lặng lẽ quay lưng đi vào bếp, đôi chân run rẩy tưởng chừng như không thể đứng vững trên mặt sàn lát đá hoa cương lạnh lẽo. Những giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống má con, Lam tự thề với lòng mình rằng đây sẽ là lần cuối cùng cô để họ chà đạp lên lòng tự trọng của mình như một loại rác rưởi không giá trị.
Mười ngày sau trận cãi vã kinh hoàng đó, Lam đột nhiên trở nên im lặng một cách lạ lùng, cô không còn tranh luận hay giải thích bất cứ điều gì nữa. Mỗi sáng, khi bà Phương mỉa mai bằng những lời lẽ thậm tệ: "Dậy sớm nấu cháo đi, béo thế này thì vận động cho nó tiêu mỡ, chứ nằm ườn ra đấy người ta lại tưởng cái thảm chùi chân cao cấp của nhà này", Lam chỉ lẳng lặng làm theo như một cỗ máy. Sự im lặng của cô khiến bà Phương đắc ý, bà tưởng rằng mình đã hoàn toàn thuần hóa được cô con dâu "cứng đầu" bằng quyền uy và sự sỉ nhục.
Tuy nhiên, đằng sau sự cam chịu đó là một kế hoạch dứt khoát và tỉ mỉ mà Lam âm thầm gây dựng lại từ đống đổ nát của cuộc hôn nhân. Cô bắt đầu gửi con cho bà ngoại vào ban ngày với lý do "đi tập trị liệu hậu sản" để hồi phục sức khỏe, nhưng thực chất cô bí mật quay lại điều hành công ty kinh doanh thời trang riêng. Đó là sản nghiệp cô đã gầy dựng từ trước khi cưới, vốn đã tạm bàn giao cho người bạn thân nhưng nay cô quyết định giành lại quyền kiểm soát hoàn toàn để độc lập về tài chính.
Trong những lúc mẹ con bà Phương mải mê hưởng thụ, Lam miệt mài làm việc, kết hợp với chế độ ăn uống và tập luyện khoa học để lấy lại vóc dáng. Cô không chỉ giảm cân để đẹp, mà cô muốn tống khứ cái bóng dáng của một "con heo nái" mà họ đã gán ghép lên cô bằng sự độc hại. Sự tự tin về tiền bạc – thứ vũ khí duy nhất mà mẹ con bà Phương dùng để chèn ép cô – đang dần quay trở lại tay Lam một cách mạnh mẽ hơn bao giờ hết qua những bản hợp đồng giá trị.
Cũng trong thời gian này, Lam bí mật kiểm tra các tài khoản đầu tư mà cô và Hải từng đứng tên chung từ những ngày đầu khởi nghiệp. Cô bàng hoàng phát hiện ra Hải không hề đi làm vất vả hay "đổ mồ hôi sôi nước mắt" như anh ta luôn miệng rên rỉ mỗi tối. Thực chất, số tiền anh ta mang về nộp cho mẹ hàng tháng là tiền trích từ lợi nhuận các khoản đầu tư của Lam, anh ta lén lút rút ra dưới danh nghĩa quản lý tài sản chung để chi tiêu cho những cuộc vui thác loạn bên ngoài.
Hải đã đóng kịch quá giỏi, một người chồng gồng gánh cả gia đình nhưng thực tế lại là một kẻ ký sinh trùng chuyên nghiệp núp bóng sự thành đạt của vợ. Anh ta vừa muốn hưởng thụ tiền của cô, vừa muốn dẫm đạp lên cô để cảm thấy mình có quyền lực, một sự ích kỷ hèn hạ được che đậy bằng vẻ đạo mạo. Lam thu thập tất cả bằng chứng, từ những hóa đơn khách sạn của Hải đến các bản sao kê ngân hàng bị rút lõi, chuẩn bị cho một đòn giáng trả cuối cùng thật đau đớn.
*
Ngày kỷ niệm 5 năm ngày cưới đến, bà Phương quyết định tổ chức một bữa tiệc linh đình tại nhà, mời rất nhiều họ hàng và đối tác kinh doanh đến tham dự. Mục đích của bà không phải để chúc mừng đôi trẻ, mà là để khoe khoang sự hiếu thảo của "con trai vàng ngọc" và tiện thể bêu rếu cô con dâu "ăn bám, xồ xề" trước mặt bàn dân thiên hạ. Bà Phương trang điểm đậm, đeo đầy vàng bạc trên người, đi lại giữa đám đông với vẻ mặt vênh váo như một bà hoàng trong vương quốc nhỏ hẹp của mình.
Trong bữa tiệc, trước sự chứng kiến của đầy đủ quan khách, bà Phương cố tình gọi Lam ra giữa phòng, rồi cầm một miếng thịt mỡ lớn bỏ vào bát của cô với nụ cười giả tạo đến ghê người. "Ăn đi con, ăn cho nó 'xứng' với cái dáng cái lu của con chứ, nhà này chẳng có gì ngoài điều kiện, con cứ ăn cho béo tròn béo trục ra cho mẹ mát lòng mát dạ", bà nói lớn để mọi người cùng nghe thấy. Những tiếng cười khẽ vang lên trong đám đông, họ nhìn Lam với ánh mắt ái ngại xen lẫn mỉa mai, chờ đợi một sự lúng túng từ "cái lu" ấy.
Nhưng Lam không cúi đầu như mọi khi, cô từ từ đặt đôi đũa xuống bàn một cách dứt khoát, âm thanh đó vang lên thanh mảnh nhưng đầy uy lực. Cô đứng dậy, cởi bỏ chiếc tạp dề đang mặc, để lộ một chiếc váy đỏ nhung bó sát, cắt xẻ tinh tế tôn lên vóc dáng đồng hồ cát đã được tập luyện săn chắc và đầy quyến rũ. Thần thái của cô lúc này không còn là của một bà mẹ bỉm sữa tội nghiệp, mà là của một nữ doanh nhân thành đạt với ánh mắt sắc lạnh và đầy kiêu sa khiến cả căn phòng đột ngột im bặt.
Mọi người trầm trồ kinh ngạc trước sự thay đổi ngoạn mục của Lam, từ một người bị coi là "xồ xề" bỗng chốc trở nên lộng lẫy như một minh tinh màn bạc. Lam chậm rãi lấy từ trong túi xách ra một xấp tài liệu dày đặc, được ép phẳng phiu và đặt mạnh lên bàn tiệc ngay trước mặt bà Phương và Hải. "Mẹ nói đúng, nhà này đúng là có điều kiện, nhưng mẹ quên mất một chi tiết nhỏ là tất cả những điều kiện này đều do ai mang lại rồi", Lam lên tiếng, giọng cô trong trẻo nhưng đầy sức nặng.
"Căn nhà này là tài sản bố mẹ đẻ con cho con đứng tên trước khi cưới, và 80% cổ phần trong các khoản đầu tư mà anh Hải đang bí mật quản lý cũng là của con", cô tiếp tục, hướng ánh mắt khinh bỉ về phía Hải đang tái mét mặt mày. "Đây là đơn ly hôn con đã ký sẵn, cùng với quyết định thu hồi quyền sử dụng căn nhà này đã được luật sư xác nhận. Trong vòng một tuần tới, mời mẹ và anh Hải dời đi cho, vì con không có nghĩa vụ phải nuôi những người luôn miệng nhục mạ mình".
Hải run rẩy, chiếc ly trên tay anh ta suýt rơi xuống đất, giọng nói lắp bắp không thành tiếng: "Lam... em nói cái gì vậy? Sao em lại... Anh chỉ đùa thôi mà, anh vẫn yêu em...". Anh ta định tiến lại nắm tay Lam nhưng cô lạnh lùng lùi lại một bước, ánh nhìn như muốn xuyên thấu qua lớp mặt nạ dối trá của anh ta. "Đùa sao? Những lời sỉ nhục thân thể tôi, những lần anh lén rút tiền của tôi để bao gái, đó cũng là đùa sao? Anh không yêu tôi, anh chỉ yêu cái máy in tiền mang tên Lam này thôi".
Lam quay sang nhìn bà Phương, người lúc này đang đứng chôn chân tại chỗ, gương mặt trát phấn dày cộm bỗng chốc trở nên méo mó vì sợ hãi và nhục nhã. "Mẹ bảo anh Hải là máy in tiền? Đúng rồi ạ, nhưng mực in và giấy in đều là của con cả mẹ ạ. Bây giờ máy hỏng rồi, con không có nhu cầu bảo trì hay sửa chữa nữa, mẹ cầm lấy cái máy không mực này mà dùng nhé". Lam mỉm cười đầy châm biếm, nụ cười mà trước đây bà Phương thường dùng để đối xử với cô, giờ được trả lại một cách sòng phẳng.
"Mẹ từng bảo con là cái lu, vậy thì từ nay mẹ hãy tự đi tìm một cái 'chén ngọc' nào đó để ở nhờ nhé, vì cái lu này không chứa nổi lòng tham và sự độc ác của mẹ nữa rồi", Lam dõng dạc tuyên bố. Cô nhìn khắp lượt những người họ hàng đang xầm xì bàn tán, những người vừa mới cười nhạo cô vài phút trước nay đang nhìn cô với sự kính nể và sợ hãi. Cô không cần sự thương hại của họ, cô chỉ cần họ hiểu rằng cái lu khi đã vỡ thì những kẻ bên trong cũng chẳng thể yên ổn mà tồn tại.
Lam bước vào phòng trong, bế đứa con nhỏ đã thức giấc nhưng không hề quấy khóc, dường như đứa bé cũng cảm nhận được sự tự do đang đến gần. Cô khoác thêm chiếc áo choàng, cầm chìa khóa xe và bước thẳng ra cửa, không một lần ngoảnh lại nhìn đống đổ nát phía sau. Mặc kệ tiếng gào khóc thảm thiết của bà Phương khi nhận ra mình sắp mất đi cuộc sống vinh hoa, mặc kệ sự hối lỗi muộn màng và những lời van xin hèn hạ của Hải đang đuổi theo sau lưng.
Nắng chiều hắt lên dáng người mảnh mai, kiên định của Lam, đổ dài trên con đường phía trước như một lối đi đầy ánh sáng. Sự tự do này thật đắt, cô đã phải trả bằng rất nhiều nước mắt, bằng những đêm dài đau đớn và cả sự sụp đổ của một niềm tin ngây thơ, nhưng nó hoàn toàn xứng đáng. Lam mỉm cười nhìn con, một cuộc đời mới đang mở ra, nơi cô sẽ không bao giờ cho phép bất cứ ai được quyền định nghĩa giá trị của mình dựa trên những lời lẽ cay độc hay vẻ bề ngoài hào nhoáng.
Chiếc xe lăn bánh khỏi cổng biệt thự, để lại sau lưng những tiếng cãi vã xâu xé giữa mẹ chồng và con trai khi họ bắt đầu đổ lỗi cho nhau về sự mất mát lớn lao này. Lam hít một hơi thật sâu không khí trong lành của buổi tối, cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể như một dòng điện ấm áp. Từ hôm nay, cô không còn là "cái lu" trong chiếc lồng kính đầy xiềng xích, mà là một cánh chim phượng hoàng rực rỡ, tự tin sải cánh giữa bầu trời tự do của chính mình.
LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.