Min menu

Pages

Quyết tâm bỏ vợ làm công nhân để cưới con gái Giám đốc làm vợ, đời tôi coi như lên hương từ đây, ai chửi "chó chui gầm chạn" cũng được. Miễn có tiền! Đêm tân hôn tôi háo hức động phòng với cô vợ lá ngọc cành vàng, ai ngờ khi vợ vừa vén váy lên... tôi lao vội ra ngoài... nhưng cửa đã đóng... quá muộn rồi....

Ánh đèn chùm pha lê trong căn biệt thự xa hoa tỏa xuống thứ ánh sáng vàng vọt, lạnh lẽo như chính nụ cười của tôi lúc này. Tôi đứng trước gương, chỉnh lại nút áo sơ mi lụa đắt tiền, nhìn ngắm kẻ vừa rũ bỏ lớp áo công nhân bạc màu để khoác lên mình danh phận "con rể Giám đốc". Cái danh xưng đó thơm tho hơn mùi mồ hôi dầu trên công trường gấp vạn lần, dù nó đi kèm với cái mác "chó chui gầm chạn" mà thiên hạ vẫn đang râm ran sau lưng.

Lan, vợ cũ của tôi, chắc giờ này đang ngồi trong căn phòng trọ ẩm thấp, ôm lấy đứa con nhỏ mà khóc lóc cho cái số phận bị chồng ruồng rẫy. Tôi gạt phắt hình ảnh đó ra khỏi đầu, sự hối hận là thứ xa xỉ phẩm mà một kẻ đang khao khát đổi đời như tôi không thể chi trả. Ở thế giới này, lòng tự trọng không mua được xe hơi, và sự thủy chung không giúp tôi bước chân vào những bữa tiệc của giới thượng lưu.

"Anh còn đứng đó chiêm ngưỡng bản thân đến bao giờ nữa? Hay là đang nuối tiếc mùi xà phòng rẻ tiền trên người cô vợ cũ?" Tiếng nói thanh mảnh nhưng đầy vẻ mỉa mai vang lên từ phía cửa. Thùy Chi, con gái độc nhất của Giám đốc tập đoàn địa ốc, đang tựa lưng vào khung cửa, đôi mắt sắc lẹm nhìn tôi như nhìn một món đồ chơi vừa mua được từ phiên chợ đồ cũ.

Tôi quay lại, nở một nụ cười mà tôi cho là lịch lãm nhất, dù trong lòng cảm thấy một luồng điện xẹt qua vì sự khinh miệt lộ liễu của cô ta. "Em nói gì vậy Chi? Anh chỉ đang nghĩ xem mình đã may mắn thế nào khi có được em. Mọi thứ trước đây chỉ là sai lầm của tuổi trẻ, anh đã sửa sai bằng cách chọn em rồi đó thôi."

Chi bước tới, dùng ngón tay sơn đỏ chót nâng cằm tôi lên, ánh mắt cô ta chứa đựng sự giễu cợt sâu cay. "Sai lầm? Anh gọi sáu năm chung sống và một đứa con là sai lầm sao? Anh đúng là loại đàn ông máu lạnh nhất mà tôi từng thấy. Nhưng không sao, tôi thích điều đó. Sự tàn nhẫn của anh rất hợp với gia đình này. Chỉ là, đừng có mơ tưởng rằng cái nhẫn kim cương trên tay anh có thể biến anh thành phượng hoàng ngay lập tức."

Tôi nén một hơi thở dài, nụ cười vẫn treo trên môi một cách gượng gạo.



"Anh biết vị thế của mình mà. Em là lá ngọc cành vàng, còn anh chỉ là kẻ giúp sức cho cha em. Chúng ta là một cặp bài trùng, không phải sao? Em cần một người chồng biết nghe lời, còn anh cần một bệ phóng."


"Nghe lời?" Chi cười lớn, tiếng cười giòn tan nhưng buốt lạnh. "Anh nên nhớ, bệ phóng cũng có thể là hầm ngục. Cha tôi chọn anh không phải vì anh tài giỏi, mà vì anh đủ tham lam để dễ bề điều khiển. Đừng tưởng cưới được tôi là anh đã ngồi lên đầu thiên hạ. Ở căn nhà này, ngay cả con chó cảnh cũng có giá trị hơn một kẻ bán rẻ lương tâm như anh."


Mỗi lời cô ta nói ra như một cái tát nảy lửa vào mặt tôi, nhưng tôi chỉ biết nuốt cay đắng vào trong. Tôi đã đánh đổi cả nhân cách để đổi lấy sự giàu sang này, lẽ nào lại gục ngã trước vài lời mỉa mai của một tiểu thư đỏng đảnh? Tôi tiến lại gần, định ôm lấy eo cô ta nhưng Chi né tránh một cách khéo léo, đôi mắt đầy vẻ ghẻ lạnh.


"Đừng chạm vào tôi khi tôi chưa cho phép. Anh có biết mùi 'người nghèo' trên người anh vẫn chưa tan hết không? Đi tắm đi, gột rửa cho sạch cái quá khứ rách nát đó đi rồi hãy nghĩ đến chuyện động phòng. Đêm nay là đêm tân hôn, tôi sẽ cho anh thấy thế nào là sự thật đằng sau những bức màn nhung."

*

Cánh cửa phòng tắm khép lại, tôi đứng dưới làn nước nóng, cố xua đi cảm giác nhục nhã đang bủa vây. Bên ngoài kia, âm thanh của buổi tiệc vẫn còn dư âm, những lời chúc tụng sáo rỗng và những ánh mắt đầy vẻ ngờ vực của quan khách vẫn ám ảnh tôi. Tôi tự trấn an mình rằng đây là cái giá phải trả cho sự thành công, rằng tiền bạc sẽ sớm làm dịu đi những vết thương lòng này.


Khi tôi bước ra khỏi phòng tắm, căn phòng tân hôn đã được thắp nến lung linh, mùi tinh dầu hoa hồng tỏa ra ngào ngạt. Thùy Chi đang ngồi trên giường, chiếc váy cưới lộng lẫy đã được thay bằng một bộ váy ngủ bằng lụa mỏng manh. Cô ta nhìn tôi, vẻ mặt không còn sự mỉa mai mà thay vào đó là một sự bình thản đến lạ lùng, một sự bình thản khiến tôi thấy lạnh sống lưng.


"Lại đây, chồng yêu." Chi vẫy tay, giọng nói ngọt ngào một cách bất thường. Tôi chậm rãi tiến lại gần, tim đập thình thịch vì sự hồi hộp và cả sự cảnh giác. Đây là người phụ nữ sẽ giúp tôi bước lên đỉnh cao, người phụ nữ mà tôi đã nhẫn tâm bỏ rơi vợ con để chiếm đoạt.


Tôi ngồi xuống mép giường, đưa tay định chạm vào vai cô ta. "Chi, em hôm nay lạ quá. Anh thực sự muốn chúng ta bắt đầu một cuộc sống mới thật hạnh phúc. Anh sẽ chứng minh cho cha em thấy anh xứng đáng với vị trí này."

*

Chi nhìn tôi, khóe môi hơi cong lên. "Xứng đáng? Anh nói từ đó nhẹ nhàng quá nhỉ. Anh muốn biết vì sao một tiểu thư như tôi lại chấp nhận cưới một gã công nhân thấp kém như anh không? Anh có bao giờ tự hỏi vì sao cha tôi lại vội vàng gả con gái mình cho một kẻ không có gì ngoài sự tham vọng không?"


Câu hỏi của cô ta làm tôi khựng lại. Đúng là tôi đã quá mờ mắt vì tiền bạc mà không suy nghĩ kỹ về sự đường đột của cuộc hôn nhân này. Tôi chỉ nghĩ đơn giản là mình có năng lực và sự liều lĩnh mà ông Giám đốc cần. Nhưng ánh mắt của Chi lúc này đang kể một câu chuyện khác, một câu chuyện tăm tối hơn nhiều.


"Anh muốn thấy bí mật của tôi không?" Chi nói, giọng thì thầm như hơi thở của quỷ. Cô ta từ từ vén tà váy lụa dài lên. Tôi nín thở, chờ đợi một vẻ đẹp hoàn mỹ của người vợ "lá ngọc cành vàng". Nhưng khi lớp vải được vén lên quá gối, tôi bỗng cảm thấy cổ họng mình nghẹn đắng, một cảm giác kinh hãi trào dâng.


Đôi chân của Chi, từ đùi trở xuống, không phải là làn da trắng ngần như tôi tưởng tượng. Thay vào đó là chi chít những vết sẹo chằng chịt, lồi lõm, thâm đen và dị dạng. Chúng như những con rết khổng lồ bò lổm ngổm trên đôi chân gầy guộc, trông thật đáng sợ và ghê tởm. Những vết sẹo này không giống như vết thương do tai nạn thông thường, mà trông giống như kết quả của những trận bạo hành kinh hoàng hoặc một căn bệnh hoại tử lâu ngày.


Tôi kinh hãi lùi lại, đầu óc quay cuồng. "Cái... cái gì thế này? Tại sao chân em lại..."


Chi cười, một điệu cười điên dại và đầy đau đớn. "Đẹp không? Đây là món quà từ người 'chồng hờ' trước đây của tôi đấy. Anh ta cũng giống anh, tham tiền và đầy tham vọng. Nhưng khi anh ta phát hiện ra cha tôi thực chất là một kẻ nợ nần chồng chất dưới vỏ bọc đại gia, anh ta đã hóa điên và hành hạ tôi như thế này đây."


Sự thật như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt tôi. Cha cô ta nợ nần? Tập đoàn địa ốc chỉ là cái vỏ rỗng? Tôi lắp bắp: "Không thể nào... Giám đốc... ông ấy vẫn đang điều hành những dự án nghìn tỷ mà?"


"Dự án nghìn tỷ trên giấy tờ thôi, đồ ngu!" Chi hét lên, sự mỉa mai đã chuyển thành sự giận dữ tột độ. "Ông ấy cần một kẻ chịu tội thay, một kẻ đứng tên trên những hợp đồng vay nợ khổng lồ. Và anh, gã công nhân tham lam, là con mồi hoàn hảo nhất. Anh tưởng anh chui gầm chạn sao? Không, anh vừa chui đầu vào giá treo cổ đấy!"


Tôi hoảng loạn, bản năng sinh tồn trỗi dậy. Tôi phải thoát khỏi đây, phải quay lại với Lan, với cuộc sống nghèo khó nhưng bình yên trước kia. Tôi lao vội ra phía cửa, đôi tay run rẩy vặn tay nắm. Nhưng cửa đã khóa chặt từ bên ngoài.


"Mở cửa! Có ai không? Mở cửa ra!" Tôi đập cửa điên cuồng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán.


Từ phía sau, tiếng của Chi vang lên đều đều, lạnh lẽo: "Quá muộn rồi. Đơn ly hôn với vợ cũ anh đã ký, hợp đồng ủy quyền tài sản cho cha tôi anh cũng đã ký chiều nay trước lễ cưới. Giờ đây, anh chính là người đại diện pháp luật của một công ty đang trên bờ vực phá sản với số nợ không tưởng. Chào mừng anh đến với địa ngục của giới thượng lưu."


Tôi ngã quỵ xuống sàn, lưng tựa vào cánh cửa vô hồn. Mọi thứ sụp đổ trước mắt tôi nhanh như một tòa lâu đài cát. Sự tham lam đã dẫn lối tôi vào một cái bẫy không lối thoát. Tôi đã phản bội những người yêu thương mình nhất để rồi nhận lại một cái kết đắng ngắt. Sự mỉa mai của số phận là đây, tôi muốn có tiền, và giờ tôi "có" hàng nghìn tỷ đồng – nhưng đó là nợ.


Tôi nhìn Chi, cô ta vẫn ngồi đó, vén tà váy nhìn đôi chân đầy sẹo của mình với vẻ thản nhiên đáng sợ. Cô ta cũng là một nạn nhân, một con tốt trong bàn cờ của chính cha ruột mình. Sự cay độc của cô ta chỉ là lớp vỏ bọc cho một trái tim đã tan nát.


"Tại sao... tại sao em lại nói với anh ngay lúc này?" Tôi thều thào hỏi, sức lực như bị rút cạn.


Chi nhìn tôi, đôi mắt cô ta lần đầu tiên thoáng qua một chút gợn sóng. "Vì tôi thấy anh giống tôi. Chúng ta đều là những kẻ bị bỏ rơi, bị lợi dụng. Tôi muốn anh biết sự thật sớm một chút, để xem anh sẽ làm gì khi không còn đường lui. Hay là anh sẽ chọn cách kết thúc giống như người trước?"


Tôi im lặng. Trong khoảnh khắc tăm tối nhất của cuộc đời, hình ảnh của Lan và đứa con nhỏ lại hiện về rõ nét hơn bao giờ hết. Tôi nhớ nụ cười hiền hậu của cô ấy, nhớ bát canh rau muống đơn sơ nhưng ấm áp tình thân. Tôi đã đánh mất tất cả chỉ vì một ảo mộng phù hoa.


Nhưng trong cơn tuyệt vọng, một tia sáng nhỏ nhoi lóe lên. Tôi không thể buông xuôi. Nếu cha cô ta đã tính toán kỹ lưỡng như vậy, chắc chắn vẫn còn những kẽ hở. Tôi nhìn Chi, một ý nghĩ táo bạo nảy ra.


"Nếu em cũng là nạn nhân, tại sao chúng ta không cùng nhau thoát ra?" Tôi đứng dậy, nhìn thẳng vào mắt cô ta. "Em hận cha em, đúng không? Em hận cái cuộc sống giả tạo này. Anh tuy tham lam, nhưng anh không muốn chết trong cái hầm ngục này. Giúp anh, và anh sẽ đưa em đi khỏi đây."


Chi sững sờ, đôi môi run rẩy. Cô ta chưa bao giờ nghĩ đến việc có ai đó sẽ đề nghị cứu mình, nhất là một kẻ mà cô ta vừa khinh miệt. "Anh... anh định làm gì? Ông ấy rất quyền lực, anh không đấu lại đâu."


"Anh có thể là kẻ hèn hạ, nhưng anh là một công nhân đi lên từ gian khó. Anh biết cách chịu đựng và anh biết cách chiến đấu khi bị dồn vào đường cùng." Tôi tiến lại gần, cầm lấy bàn tay lạnh ngắt của cô ta. "Chúng ta không cần tiền của ông ta. Chúng ta chỉ cần tự do."


Suốt đêm đó, thay vì động phòng, chúng tôi đã ngồi bên nhau để vạch ra một kế hoạch. Chi cung cấp cho tôi những bằng chứng về việc gian lận tài chính của cha cô ta, những hồ sơ mật mà cô ta đã âm thầm thu thập suốt nhiều năm qua để chờ ngày trả thù. Tôi nhận ra rằng, đằng sau vẻ ngoài gai góc và những lời mỉa mai kia là một tâm hồn khao khát được yêu thương và bảo vệ.


Những tháng ngày sau đó là một cuộc chiến cân não thực sự. Tôi vẫn giả vờ là gã con rể ngoan ngoãn, làm theo mọi chỉ thị của ông Giám đốc, nhưng âm thầm cùng Chi chuyển các tài liệu quan trọng cho các cơ quan thanh tra độc lập. Mỗi ngày trôi qua là một lần đối mặt với hiểm nguy, nhưng sự hiện diện của Chi đã tiếp thêm sức mạnh cho tôi. Chúng tôi không còn mỉa mai nhau, mà thay vào đó là sự thấu hiểu của hai kẻ cùng khổ.


Cuối cùng, ngày đó cũng đến. Khi những sai phạm của tập đoàn bị phơi bày ra ánh sáng, cha của Chi đã phải đối mặt với pháp luật. Vì chúng tôi là người chủ động tố giác và cung cấp bằng chứng, đồng thời tôi chứng minh được mình bị lừa ký các văn bản trong tình trạng bị cưỡng ép tâm lý, chúng tôi đã thoát khỏi vòng lao lý.


Tôi đứng trước cổng tòa án, hít một hơi thật sâu không khí tự do. Chi đứng bên cạnh tôi, đôi chân vẫn đầy sẹo nhưng hôm nay cô đã tự tin mặc một chiếc quần tây thanh lịch. Cô không còn là tiểu thư đài các, và tôi cũng không còn là gã "chó chui gầm chạn".


"Anh định đi đâu bây giờ?" Chi hỏi, giọng nói nhẹ nhàng.


"Anh phải về xin lỗi Lan. Anh không mong cô ấy tha thứ ngay lập tức, nhưng anh phải làm trách nhiệm của một người cha." Tôi nhìn cô, ngập ngừng. "Còn em?"


Chi mỉm cười, một nụ cười thực sự chân thành lần đầu tiên tôi thấy. "Tôi sẽ đi chữa trị đôi chân này, và bắt đầu một cuộc sống mới bằng chính đôi tay mình. Cảm ơn anh vì đã không bỏ chạy đêm đó."


Tôi quay về căn phòng trọ cũ. Lan đứng đó, gầy đi nhiều nhưng ánh mắt vẫn chứa đựng sự bao dung vô bờ bến. Tôi quỳ xuống dưới chân cô ấy, không phải để cầu xin sự giàu sang, mà để cầu xin một cơ hội để làm lại từ đầu. Đứa con nhỏ lao vào lòng tôi, gọi tiếng "Bố" xé lòng.


Cuộc đời không bao giờ là quá muộn để bắt đầu lại, nếu chúng ta dám đối mặt với sai lầm và chọn con đường chân chính. Tôi nhận ra rằng, hạnh phúc không nằm ở những chiếc nhẫn kim cương hay biệt thự xa hoa, mà nằm ở sự thanh thản trong tâm hồn và vòng tay ấm áp của những người thân yêu.


Nhiều năm sau, tôi vẫn là một người lao động bình thường, nhưng là một người lao động có lòng tự trọng. Thỉnh thoảng, tôi vẫn nhận được bưu thiếp từ Chi, cô ấy giờ đã là một nhà thiết kế thời trang thành công, chuyên thiết kế trang phục cho những người có khiếm khuyết trên cơ thể. Chúng tôi, từ những kẻ thù đầy sự mỉa mai, đã trở thành những người bạn tri kỷ, cùng nhau bước ra từ bóng tối của sự tham vọng để tìm thấy ánh sáng của sự thiện lương.


Tôi nhìn Lan và con đang cười đùa trong sân nhỏ, lòng tràn ngập một cảm giác bình yên đến lạ kỳ. Đôi khi, những "vết sẹo" trong quá khứ không phải để nhắc nhở về nỗi đau, mà là để chứng minh rằng chúng ta đã mạnh mẽ thế nào để vượt qua nó.


LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.