Ánh đèn chùm pha lê trong căn biệt thự xa hoa tỏa xuống thứ ánh sáng vàng vọt, giả tạo như chính nụ cười trên môi Thành lúc này. Anh đứng trước gương, chỉnh lại nút áo sơ mi lụa đắt tiền, nhìn ngắm bản thân trong diện mạo một "thiếu gia" mới nổi. Kẻ từng lấm lem dầu mỡ trong xưởng máy nay đã là con rể của ngài Giám đốc quyền thế, một bước nhảy vọt mà kẻ đời gọi là "chuột sa hũ nếp", còn anh gọi đó là sự cứu rỗi.
Bên ngoài phòng khách, tiếng cười nói của giới thượng lưu vẫn chưa dứt, nhưng Thành chỉ nghe thấy tiếng lòng mình đang gào thét vì đắc thắng. Anh nhớ về người vợ cũ - Lan, người đàn bà có bàn tay thô ráp vì làm công nhân, người từng chắt chiu từng đồng lương bạc bẻ để nuôi anh ăn học. Một sự hy sinh cao cả mà Thành vừa mới vứt vào sọt rác bằng một tờ đơn ly hôn lạnh lùng cách đây ba tháng.
“Thành ơi, anh đang mơ về lâu đài cát hay đang hối hận vì bộ đồ này không vừa với cốt cách công nhân của anh thế?” Giọng nói lảnh lót, đầy vẻ mỉa mai của Ngọc – cô vợ mới, con gái cưng của Giám đốc – vang lên từ phía cửa. Cô ta tựa lưng vào khung gỗ chạm trổ, đôi mắt sắc lẹm nhìn Thành từ đầu đến chân như đang đánh giá một món hàng vừa mua bảo hiểm xong.
Thành quay lại, nở một nụ cười nịnh nọt đã được tập dượt kỹ lưỡng trước gương. Anh tiến lại gần, định nắm lấy tay cô nhưng Ngọc khéo léo né tránh, khinh khỉnh chỉnh lại chiếc váy cưới lộng lẫy trị giá bằng cả mười năm lương công nhân của Thành. Sự xa cách ấy không làm anh khó chịu, bởi anh thừa hiểu vị thế của mình trong căn nhà này chẳng khác gì một món đồ trang trí đắt tiền nhưng thiếu hơi ấm.
“Em nói gì lạ thế, anh đang nghĩ xem làm sao để xứng đáng với sự ưu ái của bố và em thôi.” Thành đáp, giọng điệu ngọt xớt đến mức chính anh cũng cảm thấy buồn nôn. Anh biết mình đang đóng kịch, một vở kịch mà phần thưởng là quyền lực và tiền bạc, thứ mà Lan – người vợ cũ nghèo khổ – không bao giờ có thể cho anh ngoài những bữa cơm đạm bạc và tình yêu chân thành rẻ mạt.
Ngọc cười nhạt, đôi môi đỏ mọng nhếch lên khinh bỉ:
“Xứng đáng? Đừng dùng những từ cao sang đó với tôi. Anh cưới tôi vì cái ghế Phó Giám đốc mà bố tôi đã hứa, còn tôi cưới anh vì... à, vì tôi cần một con chó trung thành, biết nghe lời và không sủa bậy khi chủ đang ngủ. Anh hiểu vị trí của mình rồi chứ?”
Lời nói của Ngọc như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt Thành, nhưng anh vẫn giữ nụ cười cứng đờ trên môi. Sự sỉ nhục này là cái giá anh đã tiên liệu trước khi quyết định "chui gầm chạn". Anh tự nhủ, chỉ cần có tiền, chỉ cần bước chân vào giới thượng lưu, thì danh dự hay lòng tự trọng cũng chỉ là những khái niệm xa xỉ của những kẻ nghèo hèn đang chết đói ngoài kia.
Đêm tân hôn bắt đầu trong bầu không khí ngột ngạt của sự khinh miệt và toan tính. Khi khách khứa đã về hết, căn biệt thự trở nên tĩnh mịch đến đáng sợ, chỉ còn tiếng bước chân của Thành vang lên trên sàn gỗ bóng loáng. Anh bước vào phòng ngủ, nơi Ngọc đang đợi sẵn. Trái tim Thành đập nhanh, không phải vì rung động, mà vì sự háo hức được chính thức chạm tay vào khối tài sản khổng lồ thông qua cuộc hôn nhân này.
Ngọc ngồi trên giường, chiếc váy cưới xòe rộng phủ kín mặt đệm, che khuất đôi chân của cô. Cô nhìn Thành bằng ánh mắt bí hiểm, vừa như thách thức, vừa như đang giấu giếm một bí mật kinh khủng nào đó. Thành tiến lại gần, cố gắng tạo ra một cử chỉ lãng mạn, nhưng bàn tay anh run rẩy khi chạm vào vai cô. Anh cảm thấy như mình đang chạm vào một bức tượng đá lạnh lẽo hơn là một người vợ trẻ.
“Đến lúc rồi phải không em? Chúng ta đã là vợ chồng chính thức.” Thành thì thầm, cố gắng che đậy sự nôn nóng trong lòng. Anh muốn kết thúc màn dạo đầu giả tạo này để thực sự tận hưởng cảm giác của một kẻ chiến thắng. Anh nghĩ đến Lan, chắc giờ này cô ấy đang khóc thầm trong căn trọ tồi tàn, và anh cảm thấy một niềm khoái lạc bệnh hoạn khi so sánh sự thảm hại của quá khứ với sự huy hoàng của hiện tại.
*
Ngọc bỗng nhiên cười lớn, tiếng cười sắc lẹm như dao cắt vào màn đêm tĩnh lặng. “Anh nóng lòng vậy sao? Anh muốn thấy 'phần thưởng' của mình đến thế à?” Cô ta đứng dậy, nhưng không để Thành kịp phản ứng, Ngọc từ từ vén chiếc váy lộng lẫy lên. Thành nheo mắt, chờ đợi một vẻ đẹp hoàn mỹ của một tiểu thư khuê các, nhưng những gì hiện ra trước mắt khiến máu trong người anh như đông cứng lại.
Dưới lớp vải tuyn cao cấp, đôi chân của Ngọc không hề mịn màng như khuôn mặt kiều diễm của cô. Thay vào đó là những vết sẹo chằng chịt, sần sùi, thâm tím bủa vây từ đùi xuống tận cổ chân. Những vết sẹo ấy trông như những con rết khổng lồ đang bò trên làn da trắng bệch, có chỗ vẫn còn rướm máu đỏ tươi như vừa bị cào xé. Đó không phải là vết sẹo tai nạn bình thường, mà giống như dấu vết của một sự trừng phạt hay một căn bệnh quái ác đang gặm nhấm cơ thể cô.
Thành kinh hãi lùi lại, hơi thở dồn dập, cảm giác buồn nôn trào dâng trong cổ họng. “Cái... cái gì thế này? Tại sao chân em lại như vậy?” Tiếng kêu của anh lạc đi trong sự hoảng loạn. Hình ảnh lộng lẫy về một người vợ hoàn hảo sụp đổ tan tành, thay vào đó là một sự thật dị dạng khiến anh run rẩy. Anh cảm thấy mình vừa bước chân vào một hầm ngục chứ không phải một thiên đường như anh hằng tưởng tượng.
Ngọc tiến lại gần anh, đôi mắt long sòng sọc đầy vẻ điên dại và giận dữ. “Sợ rồi sao? Anh yêu tiền của tôi cơ mà? Anh chấp nhận làm chó chui gầm chạn cơ mà? Vậy thì hãy yêu luôn cả những vết sẹo này đi!” Cô ta cười gằn, giọng nói đầy sự hận thù. “Đây là cái giá của sự giàu sang đấy, Thành ạ. Bố tôi đã bán tôi cho quỷ dữ để có được cái ghế Giám đốc đó, và giờ ông ấy bán tôi cho anh để giữ lấy danh tiếng cho dòng họ này.”
*
Thành không chịu nổi nữa, anh quay người lao vội ra phía cửa, ý định duy nhất trong đầu lúc này là chạy trốn khỏi căn phòng ma quái này, chạy trốn khỏi người đàn bà với đôi chân đầy sẹo ấy. Nhưng khi tay anh vừa chạm vào nắm đấm cửa, một tiếng "cạch" khô khốc vang lên. Cánh cửa đã bị khóa chặt từ bên ngoài. Anh điên cuồng vặn tay nắm, đập cửa rầm rầm nhưng không có phản ứng nào từ bên ngoài.
“Mở cửa! Có ai không, mở cửa ra!” Thành gào thét, mồ hôi vã ra như tắm. Anh cảm thấy hơi thở của Ngọc ngay sát sau lưng mình. Sự im lặng của căn biệt thự lúc này trở nên đáng sợ hơn bao giờ hết. Anh nhận ra mình đã sập bẫy. Một cái bẫy được giăng ra bằng tiền bạc và địa vị để nhốt anh vào một cuộc đời không lối thoát, làm vật thế thân cho những tội lỗi và nỗi đau của gia đình họ.
Ngọc vòng tay qua cổ Thành từ phía sau, hơi thở lạnh ngắt chạm vào gáy anh. “Muộn rồi, Thành ạ. Cửa đã đóng, và anh đã ký vào bản hợp đồng bán thân rồi. Anh nghĩ bố tôi dễ dàng đưa một kẻ công nhân như anh lên làm Phó Giám đốc sao? Ông ấy cần một kẻ không có tiếng nói, một kẻ mà sự biến mất hay tồn tại cũng chẳng ai quan tâm, để che đậy cho sự thối nát của cái gia đình này.”
Thành khuỵu xuống sàn nhà, mặt cắt không còn giọt máu. Anh nhìn đôi chân đầy sẹo của Ngọc đang ở ngay sát mặt mình, những vết sẹo như đang cười nhạo sự tham lam của anh. Anh chợt nhớ đến Lan, nhớ đến đôi chân đầy vết chai sạn vì đứng máy suốt mười hai tiếng đồng hồ của cô. Những vết chai ấy tuy thô kệch nhưng lương thiện, còn những vết sẹo này... chúng mang mùi vị của sự mục rỗng và ác độc.
Những ngày sau đó là một chuỗi địa ngục trần gian đối với Thành. Anh không được phép ra khỏi nhà nếu không có sự đồng ý của Ngọc hoặc bố cô ta. Ở công ty, anh mang danh Phó Giám đốc nhưng thực chất chỉ là kẻ ký tên vào những giấy tờ sai phạm mà ông bố vợ đưa tới. Mỗi tối trở về, anh phải đối mặt với sự hành hạ tinh thần từ Ngọc. Cô ta bắt anh phải quỳ xuống, dùng khăn ấm lau từng vết sẹo trên chân mình, vừa lau vừa nghe cô ta nhục mạ về gốc gác nghèo hèn của anh.
“Lau cho kỹ vào, đôi tay này trước đây chỉ biết cầm cờ-lê, giờ được chạm vào da thịt tiểu thư là phúc đức ba đời nhà anh đấy,” Ngọc mỉa mai, dùng chân hất hàm Thành lên. Anh nghiến răng chịu đựng, sự nhục nhã lên đến đỉnh điểm. Anh nhận ra tiền bạc không mua được sự tự trọng, nó chỉ làm cho sự nô lệ trở nên sang trọng hơn mà thôi. Sự hối hận bắt đầu gặm nhấm tâm hồn Thành, anh khao khát được trở lại những ngày nghèo khó nhưng tự do bên Lan.
Một buổi chiều, khi đang bị nhốt trong thư viện, Thành vô tình tìm thấy một cuốn nhật ký cũ của Ngọc giấu sau những chồng sách luật. Tò mò và tuyệt vọng, anh mở ra đọc. Những dòng chữ nguệch ngoạc, đẫm nước mắt tiết lộ sự thật kinh hoàng: Ngọc không hề điên, cô cũng là nạn nhân. Những vết sẹo trên chân cô là kết quả của những lần bị cha ruột bạo hành tàn nhẫn mỗi khi ông ta gặp áp lực công việc hoặc thất bại trong kinh doanh từ khi cô còn nhỏ.
Thành bàng hoàng, sự căm ghét đối với Ngọc bỗng chốc biến thành một niềm thương cảm xa lạ. Anh nhận ra cả hai đều là những quân cờ trong tay người đàn ông quyền lực và máu lạnh kia. Ngọc xù lông nhím, tỏ ra độc ác chỉ để tự bảo vệ mình khỏi thế giới mà cô cho rằng ai cũng là kẻ săn mồi. Sự mỉa mai, châm biếm bấy lâu nay của cô chính là tiếng kêu cứu bị bóp nghẹt trong nhung lụa.
Đúng lúc đó, Ngọc bước vào phòng, thấy Thành đang cầm cuốn nhật ký, cô lao đến định giật lấy, đôi mắt đỏ ngầu vì giận dữ và xấu hổ. “Ai cho phép anh chạm vào nó? Anh cũng muốn sỉ nhục tôi như ông ta sao?” Cô gào lên, định tát Thành. Nhưng lần này, Thành không né tránh, cũng không cam chịu. Anh giữ chặt lấy tay cô, nhìn thẳng vào mắt cô bằng một ánh mắt mà Ngọc chưa từng thấy ở anh: sự thấu hiểu.
“Anh không sỉ nhục em. Anh xin lỗi, Ngọc ạ. Chúng ta đều là những kẻ đáng thương như nhau thôi.” Câu nói của Thành khiến Ngọc sững lại, cánh tay đang giơ cao run rẩy rồi buông thõng. Cô ngồi sụp xuống sàn, òa khóc nức nở như một đứa trẻ. Bao nhiêu lớp vỏ bọc kiêu kỳ, độc địa bấy lâu nay vỡ vụn. Lần đầu tiên trong căn phòng đó, không có tiếng mỉa mai, chỉ có tiếng khóc của hai linh hồn lạc lối đang tìm thấy nhau trong bóng tối.
Thành ngồi xuống bên cạnh, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay run rẩy của cô. “Chúng ta không thể cứ sống thế này mãi được. Bố em... ông ấy đang hủy hoại cả hai chúng ta. Anh đã từng tham lam, anh đã phản bội người phụ nữ tốt nhất đời mình chỉ vì tiền, và giờ anh đang trả giá. Nhưng em, em không có lỗi trong chuyện này.” Ngọc ngước lên nhìn anh, ánh mắt đầy sự hoài nghi nhưng cũng nhen nhóm một tia hy vọng mỏng manh.
Họ bắt đầu lên kế hoạch thoát thân. Thành dùng vị trí Phó Giám đốc của mình để bí mật thu thập các bằng chứng về những sai phạm tài chính và hành vi bạo hành của ông bố vợ. Anh biết đây là một trò chơi nguy hiểm, một bước đi sai lầm có thể khiến anh mất trắng, thậm chí là nguy hiểm đến tính mạng. Nhưng lúc này, Thành không còn sợ nghèo nữa, anh sợ phải sống trong sự mục nát này đến cuối đời.
Trong quá trình đó, Thành đã lén tìm gặp Lan. Anh đứng từ xa nhìn cô tan ca, dáng vẻ gầy gò nhưng đôi mắt vẫn kiên cường. Anh không dám lại gần, chỉ gửi lại một lá thư xin lỗi cùng một số tiền nhỏ mà anh chắt bóp được, coi như một phần bù đắp cho những tổn thương anh đã gây ra. Anh không mong cô tha thứ, anh chỉ cần biết cô vẫn ổn để có thêm động lực đối đầu với "con quái vật" trong căn biệt thự kia.
Cuộc đối đầu cuối cùng cũng đến. Trong một bữa tiệc tối chỉ có ba người, Thành đặt tập hồ sơ dày cộp lên bàn trước mặt ông bố vợ. Ông ta nhìn anh bằng ánh mắt khinh bỉ thường lệ, nhưng khi mở tập hồ sơ ra, khuôn mặt ông ta chuyển từ tái mét sang tím tái. “Mày... thằng công nhân hèn hạ, mày dám phản tao?” Ông ta gầm lên, định lao vào Thành nhưng Ngọc đã đứng chắn trước mặt anh.
“Đủ rồi bố ạ!” Ngọc nói, giọng cô đanh thép và bình thản lạ thường. “Những vết sẹo này là quá đủ cho một đời người rồi. Con và Thành sẽ rời khỏi đây. Nếu bố ngăn cản, toàn bộ số tài liệu này sẽ được gửi đến cơ quan chức năng và báo chí ngay lập tức. Bố chọn danh tiếng ảo huyền của mình hay chọn sự tự do cho chúng con?” Ông ta nhìn con gái, nhìn đứa con rể mà ông luôn coi là con chó trung thành, rồi gục xuống ghế, nhận ra mình đã thua cuộc bởi chính những kẻ mà ông coi thường nhất.
Họ rời khỏi căn biệt thự ngay đêm đó, không mang theo bất cứ tài sản giá trị nào ngoài những bộ quần áo giản dị. Thành cảm thấy lồng ngực mình nhẹ bẫm, hơi thở của mùa xuân như đang tràn về trong phổi. Ngọc đi bên cạnh anh, dù đôi chân vẫn còn những vết sẹo xấu xí, nhưng bước đi của cô đã thanh thoát và tự tin hơn. Họ không còn là "tiểu thư" hay "Phó Giám đốc", họ chỉ là hai con người đang đi tìm lại chính mình.
Thành quay trở lại làm việc tại một xưởng cơ khí nhỏ ở ngoại ô, còn Ngọc bắt đầu học lại ngành thiết kế thời trang mà cô từng đam mê nhưng bị bố cấm đoán. Cuộc sống mới đầy rẫy khó khăn, họ phải ở trong một căn phòng trọ nhỏ, ăn những bữa cơm đạm bạc, nhưng tiếng cười đã bắt đầu xuất hiện. Thành không còn phải lau chân cho chủ, mà anh đang chăm sóc cho người phụ nữ anh thực sự thương cảm và gắn bó.
Một ngày nọ, Lan vô tình gặp lại Thành khi anh đang giao hàng qua khu trọ cũ. Cô nhìn thấy anh trong bộ quần áo lao động bạc màu nhưng nụ cười rạng rỡ, khác hẳn vẻ hào nhoáng giả tạo ngày trước. Thành đứng lại, cúi đầu chào cô một cách thành tâm nhất. Lan không nói gì, cô chỉ mỉm cười nhẹ rồi bước tiếp. Sự im lặng đó là sự tha thứ lớn nhất mà Thành nhận được, giúp anh rũ bỏ hoàn toàn gánh nặng của quá khứ.
Thành trở về nhà, nơi Ngọc đang đợi anh bên mâm cơm nóng hổi. Cô khoe với anh bản thiết kế đầu tiên được khách hàng chấp nhận – một bộ váy dài che kín đôi chân nhưng tôn lên vẻ đẹp thanh lịch của người phụ nữ. Thành ôm lấy vợ, cảm nhận hơi ấm thực sự của hạnh phúc. Anh nhận ra rằng, dù gầm chạn có dát vàng thì cũng không bằng mái nhà tranh mà ở đó con người ta được sống đúng với lương tâm và phẩm giá của mình.
Câu chuyện của Thành và Ngọc không phải là một câu chuyện cổ tích về sự giàu sang, mà là hành trình chữa lành những vết sẹo trong tâm hồn. Đôi chân của Ngọc vẫn còn những dấu vết của quá khứ, nhưng chúng không còn khiến cô đau đớn hay xấu hổ nữa. Chúng là minh chứng cho sự tồn tại mạnh mẽ và khát vọng tự do. Họ nắm tay nhau bước tiếp trên con đường đời, dù gập ghềnh nhưng đầy ánh sáng của sự thiện lương.
Cuối cùng, Thành đã hiểu ra giá trị của lao động và tình yêu đích thực. Anh không còn hối tiếc về những gì đã qua, bởi nếu không có những ngày tháng đen tối ấy, anh sẽ không bao giờ trân trọng được ánh sáng của hiện tại. Hạnh phúc không nằm ở chỗ chúng ta đứng ở đâu trên nấc thang xã hội, mà nằm ở chỗ chúng ta đang đi cùng ai và lòng chúng ta có thanh thản hay không.
LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.