Ánh nắng chiều tà hắt qua khung cửa kính sát đất của căn biệt thự tại Thảo Điền, tạo nên những vệt sáng loang lổ như những vết máu khô trên nền gạch cẩm thạch. Lan thong thả nhấp một ngụm vang đỏ, thứ chất lỏng sóng sánh ấy như phản chiếu khát vọng quyền lực đang bốc cháy trong lòng cô ta. Đôi chân trần gác ngược lên chiếc bàn trà gỗ trắc, Lan lim dim mắt hưởng thụ cảm giác của một bà chủ thực thụ, mặc kệ bộ váy lụa đắt tiền đang nhăn nhúm dưới thân hình đầy toan tính.
Bà Xuân ngồi đối diện, gương mặt nhợt nhạt đến đáng sợ, đôi tay run rẩy bám chặt vào thành ghế sofa như để tìm kiếm một điểm tựa cuối cùng. Tiếng ho khan ngắt quãng của bà vang lên giữa không gian tĩnh mịch, nghe khô khốc và đầy tuyệt vọng. Ánh mắt Lan chợt mở ra, sắc lẹm và tràn đầy sự giễu cợt khi nhìn vào người đàn bà đã cưu mang mình suốt ba năm qua.
"Chị Xuân này, nhìn chị lúc này giống hệt một đóa hoa tàn bị người ta vứt vào sọt rác, chị có thấy vậy không?" Lan nhếch mép, giọng nói lanh lảnh như tiếng kim loại va chạm. "Da dẻ thì sạm đi vì lo toan, người lúc nào cũng nồng nặc mùi dầu mỡ của mấy món ăn anh Thắng thích, mà tệ nhất là cái bụng chị lại chẳng nảy nở được mụn con nào. Chị giữ cái ghế 'Phu nhân' này suốt 15 năm qua, tôi thấy ông trời cũng ưu ái chị quá mức rồi đấy."
Bà Xuân ngước nhìn Lan, đôi mắt đục ngầu vì đau đớn và bàng hoàng trước sự thay đổi chóng mặt của cô gái vốn hiền lành, nhu mì ngày nào. "Cô... cô dám bỏ thứ gì vào trà của tôi? Cô có biết mình đang làm gì không? Anh Thắng... anh ấy sẽ không bao giờ dung thứ cho loại người phản trắc như cô đâu."
Lan bật cười ngặt nghẽo, tiếng cười vang vọng khắp căn phòng khách sang trọng nhưng lạnh lẽo, một tiếng cười mang hơi hướm của sự điên loạn và đắc thắng.
"Ôi chị Xuân ơi, đừng diễn vai chính thất đạo mạo thêm một phút nào nữa, nhìn phát nôn ra được. Anh Thắng đang bận họp ở tỉnh, mà dù có ở đây, anh ấy cũng đã chán ngấy cái bản mặt tẻ nhạt của chị từ tám đời rồi."
Cô ta đứng dậy, lảo đảo bước lại gần bà Xuân, mùi nước hoa đắt tiền nồng nặc phả vào mặt người đàn bà đang kiệt sức. "Năm mươi tỷ tài sản chung, cộng với căn biệt thự này, nếu ly hôn thì chị vẫn giàu, nhưng tính tôi tham lắm, tôi muốn ăn trắng mặc trơn tất cả cơ. Ký vào tờ đơn ly hôn tự nguyện này đi, tôi sẽ làm phúc gọi xe cấp cứu, còn không thì cứ thong thả mà tận hưởng cơn suy tim đang hành hạ chị nhé."
Lan cúi sát mặt bà Xuân, đôi môi đỏ chót như máu ghé sát tai bà thì thầm những lời độc địa như nọc rắn. "Cái chết do bệnh lý, ai mà nghi ngờ một đứa con gái 'ngoan hiền' như tôi, đúng không? Nghĩ đến cảnh bố mẹ chị ở quê nhận xác con gái vì sốc thuốc, chắc họ sẽ tự hào lắm vì chị đã 'cống hiến' đến hơi thở cuối cùng cho gia đình này. Ký đi, để tôi còn kịp thay chị làm bà chủ, để tôi chăm sóc anh Thắng thay chị."
Bà Xuân nhắm mắt lại, một giọt nước mắt lăn dài trên gò má gầy gò, nhưng rồi bất ngờ, bà mở mắt ra với một tia sáng lạnh lẽo và sắc sảo chưa từng thấy. Khóe môi bà khẽ cong lên thành một nụ cười đầy bí ẩn, khiến Lan bất giác rùng mình lùi lại một bước vì cảm giác bất an đột ngột ập đến. Bà Xuân thản nhiên cầm tờ đơn ly hôn, xé toạc nó ra làm nhiều mảnh nhỏ rồi tung lên không trung như những cánh hoa tang.
*
"Cô Lan này, cô học cách làm sang, học cách uống vang đắt tiền, nhưng lại quên học một điều quan trọng nhất: đó là học cách quan sát đối thủ." Giọng nói của bà Xuân đột ngột trở nên đanh thép, uy nghiêm, hoàn toàn không còn chút dấu vết nào của sự yếu đuối hay cơn đau tim ban nãy. Bà đứng phắt dậy, dáng vẻ cao sang của một người đàn bà đã cùng chồng gây dựng cơ đồ từ hai bàn tay trắng khiến Lan chết lặng.
Lan lắp bắp, gương mặt cắt không còn giọt máu, đôi tay nắm chặt lấy ly rượu như muốn bóp nát nó. "Chị... chị không sao? Thuốc đó... chính mắt tôi đã thấy chị uống hết ly trà mà tôi đã bỏ thuốc vào cơ mà? Không thể nào, tôi đã tính toán rất kỹ rồi!"
Bà Xuân thong thả đi đến bàn trà, rót một ly nước lọc tinh khiết và nhấp một ngụm đầy phong thái của kẻ làm chủ cuộc chơi. "Thuốc đó tôi đã đổi thành vitamin C từ lâu rồi, kể từ cái ngày tôi thấy cô lén lút trong phòng làm việc của tôi. Chào mừng cô đến với 7 ngày thanh lọc tâm hồn, hy vọng cô sẽ thích món quà cảm ơn vì sự 'chăm sóc' bấy lâu nay của cô."
Cánh cửa phòng khách đột ngột đóng sập lại bằng một hệ thống khóa điện tử thông minh, phát ra tiếng "cạch" khô khốc và đoạn tuyệt. Lan lao ra cửa, điên cuồng đập tay vào lớp gỗ quý nhưng vô vọng, toàn bộ mật mã đã bị thay đổi, và ngay cả sóng điện thoại cũng hoàn toàn biến mất. Cô ta quay lại nhìn bà Xuân, lúc này đang ngồi ung dung trên ghế, đôi mắt sắc lẹm như dao cạo đang mổ xẻ tâm can của kẻ phản bội.
Ngày thứ nhất của "địa ngục" bắt đầu khi bà Xuân ra lệnh cho vệ sĩ áp giải Lan vào một chiếc lồng kính lớn, vốn dùng để trưng bày những bình gốm cổ vô giá ngay giữa phòng khách. Lan gào thét, cào cấu lớp kính cường lực dày cộp, nhưng mọi âm thanh dường như đều bị hút sạch vào sự tĩnh lặng đáng sợ của căn biệt thự. Bà Xuân ngồi đối diện, thản nhiên dùng bữa tối với món bò bít tết chín tái, từng nhát dao cắt xuống miếng thịt đều khiến Lan cảm thấy như da thịt mình đang bị rạch nát.
*
"Cô muốn năm mươi tỷ đúng không? Để tôi cho cô thấy tiền bạc có ý nghĩa thế nào khi cô không còn tự do." Bà Xuân vừa nói vừa bấm nút điều khiển, một cơn mưa tiền âm phủ rải xuống xung quanh lồng kính của Lan. "Nhìn cho kỹ đi, đây là loại tiền duy nhất phù hợp với cái nhân cách đã chết của cô đấy, hãy tận hưởng sự giàu sang này trong lồng kính của cô đi."
Đến ngày thứ ba, sự tấn công không còn nằm ở thể xác mà chuyển sang đòn tâm lý tàn khốc khiến Lan bắt đầu có dấu hiệu hoảng loạn. Bà Xuân cho bật những đoạn băng ghi âm bí mật với âm lượng cực lớn, vang vọng khắp căn nhà suốt 24 giờ không nghỉ. Đó là tiếng Lan mỉa mai bà Xuân "già nua, héo úa", tiếng cô ta bàn mưu với gã nhân tình cờ bạc để tống tiền anh Thắng sau khi bà Xuân chết.
Mỗi khi Lan bịt tai gào khóc, bà Xuân lại lạnh lùng vặn loa to hơn, giọng nói của bà qua bộ đàm nghe như tiếng của một phán quan dưới điện Diêm Vương. "Nghe cho rõ giọng nói của mình đi Lan, nghe xem cái sự tham lam nó bốc mùi hôi thối đến mức nào. Cô nói tiếng hét của mình hay lắm mà, sao bây giờ lại không dám nghe thế? Tiếng tiền rơi của cô đâu rồi?"
Ngày thứ năm, cao trào của sự sụp đổ đổ sập lên đầu Lan khi bà Xuân cho cô ta xem một đoạn camera trực tiếp từ phòng ăn. Trong hình ảnh ấy, anh Thắng – người mà Lan tin rằng đang say đắm mình – đang ngồi ăn cơm cực kỳ ấm cúng cùng bà Xuân. Anh Thắng cười nhạo khi bà Xuân nhắc đến tên Lan: "Con bé giúp việc đó sao? Loại con gái tham tiền ấy chỉ để tiêu khiển lúc rảnh rỗi thôi, em cứ xử lý nó theo ý em, đừng để nó ám quẻ cái nhà này thêm giây nào nữa."
Lan khuỵu xuống sàn kính, trái tim tan nát khi nhận ra mình thực chất chỉ là một quân cờ rẻ tiền trong mắt cả bà chủ lẫn ông chủ. Sự phản bội từ người đàn ông cô ta tôn thờ như "phao cứu sinh" khiến toàn bộ ý chí của Lan tan vỡ thành nghìn mảnh. Cô ta không còn gào thét nữa, chỉ ngồi thu mình lại một góc, đôi mắt vô hồn nhìn vào những tờ tiền âm phủ đang phủ đầy sàn nhà.
Đến ngày thứ bảy, cánh cửa lồng kính cuối cùng cũng mở ra, nhưng người bước ra không còn là cô giúp việc xinh đẹp, kiêu ngạo của tuần trước. Lan bước ra với mái tóc rũ rượi, đôi mắt thâm quầng và đôi môi khô nẻ vì bỏ đói và thiếu ngủ, tinh thần hoàn toàn suy sụp trước những áp lực âm thanh và ánh sáng liên tục. Cô ta quỳ sụp xuống chân bà Xuân, đôi bàn tay từng gác lên bàn gỗ trắc giờ đây run rẩy nắm lấy gấu váy bà chủ.
"Em lạy chị... em sai rồi, em là con súc vật, em không xứng đáng được chị tha thứ." Lan khóc nấc lên, những giọt nước mắt hối hận muộn màng thấm đẫm sàn gạch. "Chị cho em đi đi, em không cần tiền, không cần gì hết, em sẽ biến khỏi thành phố này ngay lập tức, xin chị đừng hành hạ em thêm nữa, em sắp điên rồi."
Bà Xuân cúi xuống, dùng ngón tay nâng cằm Lan lên, một hành động đầy sự ban ơn nhưng ánh mắt thì vẫn lạnh lẽo như băng ngàn năm. "Cô nghĩ tôi sẽ báo cảnh sát để họ tống cô vào tù sao? Không, như thế thì nhẹ nhàng quá đối với loại người như cô. Tôi đã làm một việc tốt hơn, đó là thanh toán hết số nợ 3 tỷ đồng cho gã nhân tình cờ bạc của cô rồi."
Lan ngơ ngác nhìn bà, không hiểu tại sao bà lại hào phóng như vậy, nhưng câu nói tiếp theo của bà Xuân đã khiến cô ta rơi xuống vực thẳm của sự kinh hoàng. "Và đổi lại, hắn đã cung cấp cho tôi danh sách những chủ nợ 'đen' đang săn lùng hắn, cùng với thông tin về cô. Bây giờ, cô không còn là người nhà này, mà là món nợ di động của những kẻ ngoài kia. Tôi đã giúp cô trả nợ, giờ đến lượt cô 'phục vụ' họ để trả lại số tiền ấy cho tôi chứ?"
Bà Xuân ném cho Lan một chiếc túi xách cũ nát chứa vài bộ quần áo rẻ tiền và một ít tiền lẻ như thể bố thí cho một kẻ ăn mày. "Bước ra khỏi cánh cửa này, cô sẽ thấy thế giới thực sự kinh hoàng hơn 7 ngày trong căn nhà này rất nhiều. Đó là cái giá cho kẻ muốn trèo cao bằng cách đạp lên đầu người khác mà không có lấy một chút thực lực hay đạo đức."
Lan lảo đảo bước ra khỏi biệt thự, ánh nắng chói chang của ngày mới làm cô ta nhức mắt, cảm giác như cả thế giới đang quay cuồng đào thải mình. Phía xa, nơi cổng chính, vài bóng người xăm trổ, gương mặt bặm trợn đã chờ sẵn với những ánh mắt thèm khát và hung hãn. Tiếng động cơ xe máy gầm rú như tiếng gầm của bầy thú dữ đang đợi mồi, khiến Lan run bắn người vì sợ hãi.
Bà Xuân đứng bên cửa sổ tầng hai, thong thả nhấp một ngụm trà sen thơm ngát, đôi mắt nhìn theo bóng dáng tàn tạ của Lan đang bị đám người kia vây lấy. Trong cuộc chơi đầy rẫy sự lừa lọc này, bà hiểu rằng kẻ chiến thắng không nhất thiết phải là kẻ ác nhất hay quyền thế nhất. Kẻ chiến thắng thực sự là kẻ biết giữ cái đầu lạnh nhất, biết dùng sự tĩnh lặng để chế ngự sự ồn ào và dùng trí tuệ để nghiền nát những mưu hèn kế bẩn.
Ánh hoàng hôn rực rỡ buông xuống Thảo Điền, căn biệt thự lại trở về với vẻ yên bình vốn có của nó, chỉ có những mảnh vụn của tờ đơn ly hôn vẫn còn vương lại đâu đó như một lời nhắc nhở về một cuộc thanh trừng thầm lặng. Bà Xuân khẽ mỉm cười, một nụ cười của sự tự do và thanh thản, khi những rác rưởi đã được quét sạch khỏi ngôi nhà hạnh phúc của mình. Kết thúc một chương tăm tối, bà biết mình vẫn là phu nhân duy nhất, người đàn bà không thể bị thay thế bởi bất kỳ một ảo mộng phù hoa nào.
LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.