Min menu

Pages

Nghi tôi phản bội, chồng kéo đến nhà chủ gây ầm ĩ, không coi ai ra gì. Cho đến khi bà chủ xuất hiện, anh mới tái mặt và quỳ xuống cầu xin tha thứ.

 Trong không gian tĩnh lặng của khu đô thị cao cấp, nơi mà ngay cả tiếng lá rơi cũng dường như mang hơi thở của tiền bạc, một tiếng phanh xe cháy đường xé toạc bầu không khí sang trọng. Chiếc xe cũ kỹ, bám đầy bụi bặm của Đăng khựng lại ngay trước cổng căn biệt thự màu trắng uy nghi, trông như một vết nhơ khó chịu trên tấm thảm nhung. Đăng bước xuống, mặt đỏ gay vì men rượu nồng nặc và sự tự ái hèn mọn đang bốc cháy trong lồng ngực hẹp hòi của anh ta.

Anh ta không thèm bấm chuông để giữ lấy chút lịch sự tối thiểu của một con người có giáo dục, mà thay vào đó là những tiếng gào thét khản đặc. Đôi tay run rẩy của Đăng nắm chặt xấp ảnh chụp lén, những tấm hình mờ nhạt ghi lại cảnh tôi đang đứng cạnh ông chủ nhà lúc nhận lương cuối tháng. Với anh ta, đó không phải là thành quả lao động, mà là bằng chứng của một sự phản bội mà bộ não đầy định kiến của anh ta tự vẽ ra.

“Lam! Bước ra đây ngay! Cô giỏi lắm, hèn gì dạo này thay tính đổi nết, ăn diện hẳn lên, hóa ra là mượn cái mác ‘giúp việc’ để leo lên giường thằng già giàu có này à?” – Đăng gào lên, giọng nói khàn đặc đầy sự sỉ nhục. Những người hàng xóm quý phái bắt đầu hé mở rèm cửa, những ánh nhìn tò mò và khinh bỉ bắt đầu đổ dồn về phía cổng biệt thự, nơi một gã đàn ông đang tự bêu rếu danh dự gia đình mình.

Tôi chạy từ trong sân ra, gương mặt tái nhợt không phải vì sợ hãi mà vì nhục nhã tột cùng cho người đàn ông mà tôi gọi là chồng. 

Nhìn Đăng đứng đó, điên cuồng và mất kiểm soát, tôi cảm thấy trái tim mình như bị bóp nghẹt bởi một bàn tay lạnh lẽo. “Anh điên đủ chưa? Về nhà ngay, đây là chỗ tôi làm việc, đừng để tôi phải hận anh thêm nữa!” – Tôi thét lên, hy vọng chút lý trí còn sót lại trong anh ta sẽ trỗi dậy.


Nhưng Đăng không dừng lại, anh ta cười khẩy, một nụ cười méo mó chứa đựng tất cả sự đê tiện của một kẻ thất bại đang cố kéo người khác xuống vũng lầy cùng mình. Anh ta tiến tới, bàn tay thô bạo nắm chặt lấy cổ tay tôi, ghì mạnh đến mức tôi cảm thấy xương cốt mình như sắp vỡ vụn. “Làm việc hay làm tình nhân? Loại đàn bà như cô, ở nhà tôi cho ăn sung mặc sướng không muốn, lại thích đi ‘phục vụ’ đàn ông lạ à? Hay tại thằng này nó nhiều tiền hơn tôi, nó cho cô cái danh ‘bà chủ hờ’ nên cô quên mất đứa con đang đợi cơm ở nhà?”


Từng lời nói của Đăng như những xô nước bẩn dội thẳng vào mặt tôi giữa thanh thiên bạch nhật, khiến tôi nghẹt thở. Tôi nhìn vào mắt anh ta, chỉ thấy một khoảng không tối tăm của sự ích kỷ và hèn hạ, nơi tình yêu đã chết từ lâu và chỉ còn lại ham muốn kiểm soát bệnh hoạn. Đăng không hề yêu tôi, anh ta chỉ đang phát điên vì cảm thấy "quyền sở hữu" của mình bị đe dọa, và vì anh ta không chịu nổi việc tôi – một kẻ cam chịu bấy lâu – nay đã tự chủ về kinh tế.


Ngay lúc đó, ông chủ nhà – một người đàn ông trung niên với phong thái lịch lãm và điềm tĩnh – bước ra từ sảnh lớn. Ông nhìn đống hỗn độn trước cổng với đôi lông mày nhíu lại, định tiến lên can ngăn để bảo vệ nhân viên của mình. Nhưng sự xuất hiện của ông chỉ như thêm dầu vào lửa, khiến Đăng càng lồng lộn hơn, giống như một con thú bị dồn vào đường cùng.


“À, đây rồi! Thằng chủ đây chứ gì? Nhìn cũng đạo mạo, veston phẳng phiu đấy, hóa ra cũng chỉ là loại thích ăn vụng vợ người khác!” – Đăng văng tục, khạc nhổ một bãi xuống nền đá hoa cương sạch bong. Anh ta giơ xấp ảnh lên như một thứ vũ khí tối thượng: “Ông trả vợ cho tôi, hay để tôi rêu rao cho cả cái khu này biết bộ mặt thật của ông? Để xem cái tập đoàn của ông có chịu nổi tiếng xấu này không?”

*

Sự im lặng của ông chủ nhà và sự uất hận của tôi tạo nên một khoảng lặng đầy kịch tính, nhưng đó chỉ là sự yên lặng trước cơn bão lớn. Tôi đứng giữa hai người đàn ông, một người đại diện cho sự văn minh và lòng tốt, một người đại diện cho sự suy đồi và độc hại. Tôi cảm thấy ghê tởm người chồng mười năm đầu ấp tay gối của mình hơn bao giờ hết, một sự ghê tởm len lỏi vào từng tế bào, khiến tôi chỉ muốn gào thét để gột rửa sạch sẽ quá khứ.


Nhưng khi cao trào của sự sỉ nhục lên đến đỉnh điểm, khi Đăng định lao vào tấn công ông chủ nhà, cánh cửa biệt thự một lần nữa mở ra. Một người phụ nữ quý phái, diện bộ đồ lụa sang trọng màu xanh ngọc thạch, thong thả bước xuống bậc thềm với một thần thái áp đảo hoàn toàn. Vừa nhìn thấy bóng dáng ấy, cái vẻ hung hăng, bặm trợn của Đăng bỗng chốc tan biến như bong bóng xà phòng bị đâm thủng.


Gương mặt Đăng chuyển từ đỏ gay sang trắng bệch, đôi môi anh ta run rẩy, lắp bắp không thành tiếng như vừa nhìn thấy bóng ma từ địa ngục hiện về. Chân anh ta khuỵu xuống, xấp ảnh trên tay rơi lả tả trên mặt đất, những bằng chứng "ngoại tình" tự chế giờ đây trông thật nực cười và rẻ tiền. “Chị... Chị Lan?” – Tiếng gọi của Đăng nhỏ rí, chứa đựng sự kinh hoàng tột độ.


Người phụ nữ ấy chính là bà chủ thực sự của ngôi nhà, và cũng chính là chị ruột của Đăng – người mà anh ta luôn khoe khoang với bạn nhậu là "đại gia chống lưng" cho anh ta. Suốt bao năm qua, Đăng sống bằng niềm hãnh diện hão huyền về sự giàu sang của chị gái mình, nhưng thực tế, chị Lan đã cắt viện trợ từ lâu vì không thể dung túng cho thói cờ bạc và sự sĩ diện hão của cậu em trai bất tài.


Chị Lan nhìn Đăng bằng ánh mắt khinh bỉ tột độ, cái nhìn sắc lẹm như muốn lột trần mọi lớp mặt nạ hèn hạ của anh ta. Rồi chị quay sang tôi, ánh mắt ấy dịu lại, chứa chan sự xót xa và hối lỗi: “Lam, chị đã bảo em rồi, loại đàn ông vừa hèn vừa ác này không đáng để em phải giấu chị đi làm thuê kiếm tiền trả nợ cho nó đâu. Em càng hy sinh, nó càng nghĩ em dễ bắt nạt, càng coi thường lòng tự trọng của em.”

*

Đăng vội vàng quỳ sụp xuống, bò đến chân tôi như một con cún bị chủ mắng, giọng anh ta lạc đi vì sợ hãi và nhục nhã: “Lam ơi... Anh sai rồi. Anh không biết... anh thật sự không biết em làm việc cho chị cả. Anh cứ tưởng em đi với người khác nên anh mới ghen quá hóa dại. Xin em, xin chị, đừng bỏ rơi em, em mà đi thì anh chết mất!”


Chị Lan cười nhạt, một nụ cười chứa đựng sự châm biếm sâu cay: “Mày không biết vì mày có bao giờ quan tâm vợ mày đi đâu, làm gì không? Mày chỉ biết ngửa tay xin tiền vợ để ném vào sòng bạc, rồi khi không có tiền thì quay sang sỉ nhục người phụ nữ đang còng lưng nuôi sống mày. Cái loại đàn ông quỳ dưới chân vợ chỉ vì sợ mất nguồn tiền, chứ không phải vì hối lỗi về những vết thương lòng gây ra cho họ, thì thật sự chỉ là rác rưởi.”


Từng lời của chị Lan như những cái tát trời giáng vào mặt Đăng, phơi bày toàn bộ sự thảm hại của anh ta trước đám đông đang đứng xem. Tôi đứng đó, nhìn người đàn ông mình từng yêu thương đang quỳ mọp dưới chân, không cảm thấy hả hê, chỉ thấy một sự trống rỗng đến tận cùng. Sự sỉ nhục mà anh ta vừa gây ra cho tôi đã trở thành một sợi dây thừng tự siết chặt lấy cổ anh ta, kết thúc mọi hy vọng cứu vãn cuộc hôn nhân mục nát này.


Tôi cúi xuống nhìn anh ta một lần cuối, đôi mắt không còn một tia lửa nào của sự oán hận, chỉ còn là mặt hồ phẳng lặng sau cơn bão. “Đăng, anh không sai vì anh không biết tôi làm ở đâu. Anh sai vì anh vốn dĩ không coi tôi là một con người, mà chỉ là một vật sở hữu để anh trút bỏ sự thất bại của mình.” – Giọng tôi nhẹ tênh nhưng nặng ngàn cân, khiến Đăng cúi gằm mặt không dám nhìn lên.


Cuộc đối đầu kịch tính ấy kết thúc bằng sự im lặng chết chóc của Đăng khi chị Lan yêu cầu bảo vệ kéo anh ta ra khỏi khu nhà. Tôi bước vào trong biệt thự cùng chị, để lại sau lưng những tấm ảnh nằm vương vãi – những mảnh vụn của một cuộc đời đầy lầm lỗi. Ngay tại phòng khách sang trọng, dưới sự chứng kiến của chị Lan, tôi đã đặt bút ký vào tờ đơn ly hôn mà tôi đã soạn sẵn từ nhiều tháng trước nhưng chưa đủ can đảm để đưa ra.


Đăng vẫn đứng ngoài cổng, gào khóc và van xin, nhưng những âm thanh đó giờ đây đối với tôi chỉ như tiếng muỗi kêu vo ve nơi xa xăm. Chị Lan nắm chặt tay tôi, giọng nói kiên định: “Em làm đúng lắm, Lam. Từ hôm nay, em không còn là 'con nợ' của nó nữa, em là chính em. Chị sẽ hỗ trợ em giành quyền nuôi con, đó là những gì tối thiểu chị có thể làm để chuộc lỗi cho sự tồi tệ của em trai mình.”


Những ngày sau đó là một chuỗi những thủ tục pháp lý căng thẳng, nhưng tôi cảm thấy nhẹ nhõm đến lạ kỳ. Không còn những trận đòn ghen vô cớ, không còn những lời nhục mạ khi cơm không ngon hay khi anh ta thua bạc. Tôi nhận ra rằng mình vẫn còn rất trẻ, tâm hồn mình vẫn đầy sức sống và khát vọng, chỉ là bấy lâu nay nó bị vùi lấp dưới lớp bùn lầy của một cuộc hôn nhân độc hại.


Đăng trở về căn nhà trống rỗng, nơi không còn mùi cơm thơm phức, không còn sự hy sinh thầm lặng của người vợ tảo tần. Không có tiền bạc, không có người chăm sóc, anh ta sớm bị những người bạn "nhậu nhẹt" trước kia quay lưng vì họ nhận ra gã "đại gia" ngày nào giờ chỉ là một kẻ trắng tay. Tài sản duy nhất anh ta còn lại là sự cô độc và hối hận muộn màng trong căn phòng ngập ngụa mùi rượu.


Một năm sau, tôi đứng trước cửa hàng nông sản nhỏ của riêng mình, nơi cung cấp những sản phẩm sạch từ vùng quê nghèo mà tôi luôn tự hào. Nắng ấm phủ trên vai tôi, một cảm giác ấm áp và tự do mà bấy lâu nay tôi lãng quên. Đôi khi, sự sỉ nhục tột cùng lại chính là cái tát đau đớn nhất nhưng cũng là cần thiết nhất để một người phụ nữ tỉnh mộng và bước ra khỏi vũng lầy của cuộc đời mình.


Tôi nhìn con trai đang chạy nhảy trong cửa hàng, lòng bình yên lạ kỳ, hiểu rằng mình đã chọn đúng con đường. Kết thúc của sự chịu đựng chính là khởi đầu của sự hồi sinh, nơi giá trị con người được khẳng định không phải qua lời nói của kẻ khác mà bằng chính đôi tay và nghị lực của bản thân. Đăng có lẽ vẫn đang chìm đắm trong quá khứ, nhưng tôi đã thuộc về một tương lai rạng rỡ hơn, nơi không còn chỗ cho những tiếng gào thét vô nghĩa.


Cuộc đời của tôi giờ đây không còn được đo bằng những xấp ảnh chụp lén hay những lời sỉ nhục trên phố, mà bằng những nụ cười của khách hàng và giấc ngủ ngon mỗi đêm. Tôi đã học được cách yêu thương chính mình trước khi đòi hỏi người khác yêu thương, và đó chính là bài học quý giá nhất mà cơn bão mười năm qua đã dạy cho tôi. Cửa hàng của tôi không chỉ bán rau quả, nó bán cả sự tự tôn của một người phụ nữ đã dám đứng lên từ đống tro tàn.


Bạn thấy đấy, dù câu chuyện có bắt đầu bằng sự cay nghiệt và sỉ nhục, nhưng nếu chúng ta đủ mạnh mẽ để đối diện, cái kết sẽ luôn là sự giải thoát ngọt ngào. Tôi mỉm cười, khép lại trang nhật ký của quá khứ để đón nhận những điều tuyệt vời đang chờ đợi phía trước. Hy vọng câu chuyện này có thể giúp bạn thấy được sức mạnh bên trong mình để vượt qua những khó khăn hiện tại! Bạn có muốn tôi viết thêm một đoạn về cuộc sống sau này của Lam không?


LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.