Min menu

Pages

Nghe tin vợ cũ cưới gã chồng từng làm bảo vệ ở công ty cũ, tôi cười đắc ý liền đưa vợ mới là con gái Giám Đốc tới dự để sỉ nhục vợ cũ, ai ngờ vừa nhìn thấy chú rể vợ tôi run bần bật rồi ngất ngay tại chỗ... còn tôi thì trắng tay ngay sau đó..

 Chiếc xe Mercedes đời mới nhất phanh kít trước sảnh khách sạn năm sao, nơi diễn ra đám cưới của Huệ - người vợ cũ mà tôi luôn coi là vết nhục trong lý lịch của mình. Tôi chỉnh lại nút áo măng-sét bằng vàng ròng, liếc nhìn cô vợ mới tên Vy - con gái rượu của Giám đốc điều hành một công ty phân phối lớn. Vy hôm nay diện chiếc váy đính kim cương lấp lánh, gương mặt kiêu kỳ như một con công, đang bận rộn dặm lại lớp phấn hồng trên đôi gò má cao ngạo.

"Anh chắc là chúng ta phải vào cái nơi nồng nặc mùi rẻ tiền này chứ?" Vy bĩu môi, ánh mắt quét qua dàn hoa giả dựng tạm bợ ở cổng chào. Tôi cười khẩy, vòng tay qua eo cô ta như một cách khẳng định quyền lực và sự đắc thắng. "Phải vào chứ, để em thấy rằng rời xa anh, loại đàn bà như Huệ chỉ có thể nhặt nhạnh được những mảnh vụn ở đáy xã hội, một gã bảo vệ quèn chẳng hạn."

Chúng tôi bước vào sảnh tiệc trong sự im lặng của những khách mời bình dân, những người vốn là bạn bè cũ và đồng nghiệp cũ của tôi. Tôi cố tình đi thật chậm, tiếng giày da bóng lộn gõ xuống sàn gạch như tiếng trống trận, đầy vẻ thị uy. Ánh mắt tôi sục sạo tìm kiếm Huệ, người đàn bà mà ba năm trước tôi đã ném tờ đơn ly hôn vào mặt chỉ vì cô ấy không thể giúp tôi thăng tiến như cách mà Vy đã làm.

Huệ xuất hiện trong chiếc váy cưới đơn giản đến mức đáng thương, đứng cạnh một người đàn ông cao lớn nhưng khoác trên mình bộ vest thuê có vẻ chật chội. Tôi tiến lại gần, tiếng cười vang lên giữa không gian đang trầm xuống, phá nát sự trang trọng tối thiểu của buổi lễ. "Chúc mừng nhé, Huệ! Tôi cứ ngỡ cô phải tìm được ai đó ít nhất là biết cách thắt cà vạt, chứ không phải một gã trông như vừa rời ca trực ở cổng công ty thế này."

Gã chú rể không nói gì, chỉ khẽ nheo mắt nhìn tôi, một ánh nhìn thản nhiên đến mức lạ lùng.






 Huệ siết chặt tay chồng, đôi mắt cô ấy bình thản một cách đáng sợ, không có chút gì là xấu hổ hay nhục nhã như tôi mong đợi. "Cảm ơn anh đã hạ cố ghé thăm, Nam. Hy vọng sự giàu sang hiện tại không làm anh quên mất cách cư xử tối thiểu của một con người."


"Cư xử? Với một kẻ bảo vệ và một người đàn bà bị bỏ rơi sao?" Vy lên tiếng, giọng nói rít qua kẽ răng đầy sự mỉa mai. Cô ta tiến lên một bước, dí sát chiếc túi xách hàng hiệu vào mặt Huệ như muốn khoe khoang sự chênh lệch đẳng cấp. "Cô nên cảm ơn Nam vì đã ly hôn cô, nhờ thế anh ấy mới có được vị trí Phó giám đốc hiện tại, dưới chân bố tôi."


Tôi đắc ý nhìn phản ứng của những người xung quanh, cảm giác quyền lực dâng cao như sóng trào trong lồng ngực. Tôi quay sang gã chú rể, kẻ mà tôi được biết là từng làm bảo vệ ở công ty cũ của mình, định tung ra đòn chí mạng cuối cùng. "Này anh bạn, nếu sau đám cưới mà không đủ tiền trả tiền tiệc, cứ bảo tôi một tiếng, coi như tôi bố thí cho sự dũng cảm của anh khi dám 'nhặt' lại món đồ cũ của tôi."


Đột nhiên, tôi cảm thấy cánh tay mình đang bị siết chặt đến đau điếng, không phải từ Huệ, mà là từ Vy. Tôi quay sang, định cười với cô vợ yêu quý nhưng nụ cười bỗng tắt ngấm khi nhìn thấy gương mặt cô ta. Vy tái nhợt, đôi môi run bần bật, đôi mắt mở to hết cỡ nhìn chằm chằm vào gã chú rể như thể vừa nhìn thấy một bóng ma hiện hình giữa ban ngày.

*

"Em sao thế? Mệt à?" Tôi hỏi, giọng có chút lo lắng nhưng vẫn không giấu được sự hãnh tiến. Vy không trả lời, hơi thở cô ta trở nên dồn dập, gãy gọn thành từng nhịp nghẹn khuất trong cổ họng. Cô ta lảo đảo, đôi giày cao gót khụy xuống, và trước khi tôi kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, Vy đã đổ ập xuống sàn nhà như một tòa lâu đài cát bị sóng đánh tan.


Sự hỗn loạn bắt đầu bao trùm lấy sảnh tiệc, tiếng la hét của quan khách hòa lẫn với tiếng nhạc cưới rẻ tiền vẫn đang phát ra từ loa. Tôi cuống cuồng đỡ lấy Vy, miệng không ngừng gọi tên cô ta, nhưng đôi mắt Vy đã nhắm nghiền, gương mặt không còn một giọt máu. Trong lúc tôi đang hoảng loạn, một người đàn ông mặc suit đen lịch lãm bước lên sân khấu, cầm lấy micro với phong thái vô cùng chuyên nghiệp.


"Kính thưa quý vị, xin thứ lỗi cho sự cố vừa rồi," giọng của người dẫn chương trình vang lên, vang dội và đầy uy quyền. Hắn nhìn về phía chú rể, người nãy giờ vẫn đứng im lìm như một tảng đá, rồi cúi đầu cung kính một cách tuyệt đối. "Chúng tôi xin được trân trọng giới thiệu chú rể ngày hôm nay: Ngài Trần Thế Anh, Chủ tịch tập đoàn tài chính Đại Dương, người đã dành một năm qua cải trang làm nhân viên bảo vệ để trực tiếp khảo sát văn hóa doanh nghiệp tại các công ty con."


Cả khán phòng như rơi vào một hố đen của sự im lặng, tiếng kim đồng hồ tích tắc cũng trở nên chói tai. Tôi chết trân tại chỗ, bàn tay đang đỡ Vy run lên bần bật, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc sống lưng. Tập đoàn Đại Dương? Đó chẳng phải là tập đoàn mẹ, đơn vị sở hữu 70% cổ phần công ty mà bố vợ tôi đang làm Giám đốc, và cũng là nơi tôi đang hãnh diện với cái ghế Phó giám đốc sao?

*

Thế Anh - gã bảo vệ mà tôi vừa sỉ nhục - chậm rãi tháo chiếc kính giả cận ra, để lộ đôi mắt sắc sảo có thể nhìn thấu tâm can kẻ đối diện. Anh ta tiến lại gần tôi, mỗi bước chân như giẫm lên trái tim đang đập loạn nhịp của tôi, vẻ ngoài khắc khổ ban nãy hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một khí chất vương giả không thể làm giả. Anh ta đứng trước mặt tôi, khẽ mỉm cười, một nụ cười lạnh đến thấu xương.


"Anh Nam, có vẻ như 'món đồ cũ' mà anh nhắc tới lại là báu vật mà tôi phải mất rất nhiều công sức mới có được," Thế Anh nói, giọng điệu điềm tĩnh nhưng chứa đựng sức nặng nghìn cân. Anh ta liếc nhìn Vy đang nằm bất tỉnh, rồi lại nhìn tôi với vẻ thương hại sâu sắc. "Vợ anh có vẻ nhận ra tôi sớm hơn anh đấy. Cô ấy từng bị tôi phê bình gay gắt trong một lần tôi làm bảo vệ tại sảnh văn phòng của bố cô ấy, và dường như cô ấy chưa bao giờ quên cái tát về đạo đức đó."


Tôi lắp bắp, cổ họng khô khốc như vừa nuốt phải cát nóng, không thể thốt lên nổi một lời bào chữa nào. Huệ đứng bên cạnh chồng, ánh mắt cô ấy không có sự thù hằn, chỉ có một nỗi buồn man mác dành cho kẻ đã từng chung chăn gối nhưng lại đánh mất linh hồn mình trong danh vọng ảo. "Nam à, tôi đã định cho anh một cơ hội để giữ lại chút tự trọng cuối cùng, nhưng anh lại chọn cách vứt bỏ nó ngay trước khi buổi lễ bắt đầu."


Đêm đó, tôi đưa Vy về nhà trong sự nhục nhã ê chề, đầu óc quay cuồng với những viễn cảnh đen tối nhất. Vy tỉnh lại, nhưng cô ta chỉ biết khóc lóc và đập phá, miệng không ngừng lẩm bẩm về việc bố cô ta sẽ giết chết cả hai chúng tôi vì đã đắc tội với "con rồng" thực sự của giới tài chính. Tôi ngồi chết lặng trong bóng tối, điện thoại trên bàn liên tục rung lên với những thông báo từ nhóm làm việc của công ty.


Vừa đúng 8 giờ sáng ngày hôm sau, khi những tia nắng đầu ngày chiếu vào căn hộ cao cấp mà tôi vẫn hằng tự hào, tiếng chuông báo email vang lên khô khốc. Tôi run rẩy mở điện thoại, tiêu đề thư hiện lên ngắn gọn: "Thông báo sa thải và chấm dứt hợp đồng vô thời hạn". Nội dung thư không dài dòng, chỉ là những điều khoản về việc vi phạm đạo đức nghề nghiệp và thái độ ứng xử gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến hình ảnh tập đoàn.


Phía dưới cùng của email là một dòng tái bút được viết bằng tay, ký tên Trần Thế Anh: "Chúc anh chị sức khỏe để bắt đầu lại từ con số không. Hy vọng ở vị trí của một người thất nghiệp, anh sẽ học được cách nhìn người bằng trái tim chứ không phải bằng chức danh trên danh thiếp." Tôi buông thõng cánh tay, chiếc điện thoại rơi xuống sàn, màn hình nứt toác như chính tương lai của tôi lúc này.


Sự sụp đổ đến nhanh như một cơn lốc, bố của Vy bị đình chỉ công tác để thanh tra lại toàn bộ quy trình bổ nhiệm nhân sự mà ông ta đã ưu ái cho con rể. Vy nhìn tôi với ánh mắt đầy thù hận, cô ta thu dọn hành lý ngay trong ngày, gào thét rằng tôi là vận xui của đời cô ta. Tôi đứng giữa căn hộ trống rỗng, chợt nhận ra mình chẳng còn gì cả, không tiền bạc, không quyền lực, và quan trọng nhất là không còn một ai thực lòng ở bên.


Trong những ngày tháng đen tối nhất, tôi buộc phải đi xin việc ở những công ty nhỏ, nơi mà cái danh Phó giám đốc cũ chỉ là trò cười cho thiên hạ. Có lần, tôi vô tình đi ngang qua trụ sở của tập đoàn Đại Dương, thấy Huệ bước ra từ một chiếc xe sang trọng, nhưng cô ấy vẫn giữ nụ cười dịu dàng và giản dị như ngày xưa. Cô ấy đang cùng chồng tham gia một chiến dịch thiện nguyện, bàn tay họ đan chặt vào nhau, một sự gắn kết không dựa trên những toan tính phù hoa.


Tôi cúi mặt bước đi thật nhanh, cố tránh để họ nhìn thấy bộ dạng nhếch nhác hiện tại của mình. Trong lòng tôi dâng lên một nỗi hối hận muộn màng, giá như tôi biết trân trọng những gì mình có, giá như tôi không để lòng tham và sự kiêu ngạo dẫn lối. Nhưng cuộc đời không có nút quay lại, mỗi cái giá phải trả đều tương xứng với những tội lỗi mà ta đã gieo trồng.


Thời gian trôi qua, tôi bắt đầu chấp nhận thực tại và làm lại từ những công việc chân tay nặng nhọc nhất để mưu sinh. Một buổi chiều, khi đang khuân vác hàng hóa tại một kho bãi, tôi gặp lại một người đồng nghiệp cũ từng bị tôi sỉ nhục vì nghèo khó. Anh ta không cười nhạo tôi, trái lại còn đưa cho tôi một chai nước và hỏi han tình hình, sự bao dung đó khiến tôi bật khóc như một đứa trẻ.


Tôi bắt đầu học cách khiêm nhường, học cách lắng nghe và thấu hiểu nỗi đau của người khác, điều mà trước đây tôi coi là sự yếu đuối. Tôi viết một lá thư xin lỗi gửi đến Huệ, không phải để cầu xin sự giúp đỡ, mà để giải thoát cho chính tâm hồn mình khỏi gánh nặng của sự thù hằn. Thật bất ngờ, vài tuần sau, tôi nhận được một bưu phẩm nhỏ, bên trong là một cuốn sách về triết lý sống và một lời nhắn ngắn gọn: "Quá khứ đã ngủ yên, hãy sống tốt cho hiện tại."


Câu chuyện của tôi cuối cùng cũng tìm được một lối thoát bình yên, dù không còn giàu sang như trước nhưng tôi cảm thấy nhẹ lòng hơn bao giờ hết. Tôi đã tìm được một công việc ổn định tại một xưởng mộc nhỏ, nơi tiếng cưa xẻ và mùi gỗ thơm giúp tôi quên đi những ồn ào của danh vọng phù phiếm. Kết thúc có hậu không nhất thiết phải là sự giàu sang trở lại, mà là khi ta tìm thấy bản ngã chân thật của mình giữa những đổ nát của sai lầm.



LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.