Min menu

Pages

"Của chồng công vợ", anh ta ra lệnh cho vợ nộp 600 triệu mua xe cho chú em rồi thẳng tay đuổi cô khi bị từ chối. Nhưng sự ngông cuồng ấy dập tắt ngay lập tức sau cuộc gọi định mệnh của bố vợ. Anh ta không ngờ rằng, việc mất vợ cũng đồng nghĩa với việc mất đi tất cả danh dự và sự nghiệp.

 Ánh đèn huỳnh quang trong căn phòng khách chung cư cao cấp tỏa ra thứ ánh sáng lạnh lẽo, soi rõ gương mặt đang hằm hằm sát khí của Thành. Trên bàn, tờ thông báo khen thưởng cuối năm của công ty Minh vẫn còn nằm đó, con số 600 triệu đồng hiện lên rành rành như một mồi lửa ném vào kho thuốc súng. Thành gõ nhịp ngón tay xuống bàn, điệu bộ của một kẻ bề trên đang ban phát mệnh lệnh, ánh mắt gã nheo lại đầy tính toán và tham lam.

Thành hắng giọng, phá tan bầu không khí đặc quánh sự căng thẳng bằng một tông giọng ra lệnh không thể bàn cãi. Gã nhếch mép bảo Minh rằng số tiền này là "lộc trời cho" của cả gia đình, và vì là vợ, cô có nghĩa vụ phải biết hy sinh cho đại cuộc. Gã thản nhiên yêu cầu cô đưa hết số tiền đó để gã mua một chiếc ô tô cho cậu em trai tên Tiến, vì theo gã, "thằng bé cần cái phương tiện tử tế để ra đời làm ăn cho bằng bạn bằng bè".

Minh đứng lặng người bên cạnh giá sách, đôi bàn tay cô siết chặt lấy vạt áo, cảm giác nực cười dâng lên đến tận cổ họng. Cô nhìn người đàn ông mình gọi là chồng bằng ánh mắt lạ lẫm, như thể đang nhìn một kẻ xa lạ vừa đột nhập vào nhà để cướp bóc. Khoản tiền đó không phải từ trên trời rơi xuống, đó là kết quả của mười năm ròng rã cô thức khuya dậy sớm, là những chuyến công tác dài ngày kiệt sức, và là những đêm cô gục đầu bên bàn làm việc khi anh ta đang say sưa bên bàn nhậu.

"Anh nói nghe nhẹ nhàng nhỉ, cứ như thể 600 triệu này là tiền lẻ anh nhặt được ngoài đường vậy?"




 Minh bật cười, nụ cười đầy sự mỉa mai và cay đắng. Cô bước lại gần bàn, nhìn thẳng vào mắt Thành, không còn sự nhẫn nhịn như mọi ngày mà thay vào đó là một sự quyết liệt đầy kiêu hãnh. Cô bảo thẳng rằng đây là công sức mười năm cống hiến, là mồ hôi nước mắt của cô, và cô không có nghĩa vụ phải nuôi báo cô cả dòng họ nhà chồng.


Thành đập mạnh tay xuống bàn, tiếng động chát chúa vang lên khiến những ly nước trên bàn rung bần bật. Gã đứng bật dậy, chỉ tay sát mặt Minh, giọng gầm gừ như một con thú bị chạm vào lòng tự ái huyễn hoặc. Gã mỉa mai cô rằng đàn ông xây nhà, đàn bà xây tổ ấm, mà cái tổ ấm này có tồn tại được hay không là nhờ cái uy của gã. Gã quát lên: "Cô nên nhớ, cô là dâu con trong cái nhà này, tiền của cô cũng là tiền của tôi, là tiền của họ Vũ này!"


Minh không hề lùi bước, cô đáp trả bằng một giọng bình thản đến đáng sợ, sự châm biếm sắc lẹm như dao cạo. Cô hỏi Thành xem cái "uy" của gã đáng giá bao nhiêu tiền khi mà đến tiền đóng học cho con cũng phải chờ cô chuyển khoản. Cô bảo nếu anh ta muốn thể hiện vai trò làm anh đại, làm người dẫn dắt gia đình, thì hãy tự bỏ tiền túi ra mà mua xe cho em trai, đừng lấy mồ hôi của vợ mình để dát vàng lên mặt mình.


Cơn giận của Thành bốc lên ngùn ngụt, gương mặt gã đỏ gay vì bị trúng tim đen, sự gia trưởng ăn sâu vào máu khiến gã không thể chấp nhận được việc bị một người đàn bà "dạy đời". Gã gằn giọng: "Tiến nó là em ruột tôi, nó thành đạt thì cô cũng được nở mày nở mặt, loại đàn bà ích kỷ chỉ biết giữ khư khư cái túi tiền như cô thì làm sao hiểu được nghĩa khí?" Gã bắt đầu dùng những lời lẽ mạt hạng nhất để công kích nhân phẩm của cô, nhằm hạ bệ sự tự tin mà cô vừa mới gây dựng.

*

Minh nhìn Thành, ánh mắt cô giờ đây chỉ còn sự khinh bỉ tột độ, cô thấy gã thật thảm hại trong cái vỏ bọc hào nhoáng giả tạo. Cô thong thả ngồi xuống ghế đối diện, khoanh tay trước ngực và bảo rằng "nghĩa khí" của gã thật lạ lùng khi nó chỉ tồn tại dựa trên ví tiền của người khác. Cô mỉa mai rằng nếu cậu Tiến muốn làm ăn, thì tốt nhất nên bắt đầu bằng việc lao động chân chính chứ không phải ngồi chờ chị dâu "tế" một chiếc xe hơi để đi lòe thiên hạ.


Cuộc tranh luận nhanh chóng biến thành một trận chiến ngôn từ đầy kịch tính, nơi sự thật và thói đạo đức giả va chạm chan chát. Thành không thể cãi lý, gã bắt đầu lôi những hủ tục, những quy tắc lỗi thời của gia đình gã ra để áp chế Minh, ép cô phải tuân phục. Gã đe dọa rằng nếu cô không đưa tiền, cô sẽ không còn chỗ đứng trong cái nhà này, và gã sẽ cho cô biết thế nào là lễ độ của một người vợ bất tuân.


Đỉnh điểm của sự xung đột là khi Thành lao đến giật lấy tập hồ sơ trên bàn, xé nát nó như một cách để giải tỏa sự bất lực của chính mình. Gã gào lên rằng cô chỉ là một "cỗ máy kiếm tiền" không hơn không kém, và nếu không có gã đứng ra "che chở" thì cô chẳng là gì xã hội này. Minh đứng dậy, đối diện với gã bằng một tư thế hiên ngang, cô nói một câu khiến Thành hoàn toàn mất kiểm soát: "Sự che chở của anh là thứ độc hại nhất mà tôi từng phải chịu đựng, nó còn rẻ rúng hơn cả đống giấy vụn anh vừa xé."


Trong cơn cuồng nộ vì bị sỉ nhục, Thành mất hết lý trí, gã vung tay giáng một tát nảy lửa vào mặt Minh khiến cô ngã nhào xuống sàn nhà. Cú tát mạnh đến mức khóe môi cô rớm máu, tai ù đi trong tích tắc, nhưng nỗi đau thể xác không thấm thía gì so với sự lạnh lẽo đang lan tỏa trong lòng. Thành không dừng lại ở đó, gã túm lấy tóc cô, lôi xệch cô ra phía cửa chính với vẻ mặt điên cuồng của một kẻ bạo chúa vừa bị phế truất.


Gã mở toang cửa, gió lạnh đêm đông ùa vào căn phòng, nhưng không lạnh bằng giọng nói của gã lúc này. Gã quát: "Cút! Cút ra khỏi nhà tôi ngay lập tức! Loại vợ láo lếu như cô, tôi không cần! Đi mà ôm lấy 600 triệu của cô mà sống, xem có thằng nào chịu đựng được hạng đàn bà như cô không!" Gã đẩy mạnh Minh ra hành lang chung cư rồi đóng sầm cửa lại, tiếng khóa trái lạnh lùng vang lên trong đêm vắng.

*

Minh đứng lặng giữa hành lang tối mờ, hơi lạnh thấm qua lớp áo mỏng nhưng đôi mắt cô lại sáng quắc một cách lạ thường, không có lấy một giọt nước mắt nào rơi xuống. Cô đứng dậy, phủi nhẹ bụi trên quần áo, chậm rãi rút điện thoại ra từ túi xách. Cô không gọi cho Thành để van xin, cũng không gọi cho hội bạn thân để khóc lóc; cô bấm một dãy số quen thuộc, đầu dây bên kia nhanh chóng bắt máy với giọng nói trầm ấm và đầy uy quyền của bố cô.


Ở bên kia đầu dây, ông Sơn – bố của Minh – lắng nghe con gái tường thuật ngắn gọn sự việc với một sự im lặng đáng sợ. Ông không hề nổi giận đùng đùng, nhưng những ai biết ông đều hiểu rằng đây là sự im lặng trước một cơn bão lớn. Ông chỉ nói ngắn gọn một câu: "Con cứ về nhà đi, mọi chuyện để bố lo. Đã đến lúc phải dọn dẹp đống rác rưởi này rồi." Minh mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhõm như vừa trút bỏ được xiềng xích nặng nề.


Chưa đầy ba mươi phút sau, khi Thành đang hả hê uống rượu trong nhà, tin rằng Minh đang phải lang thang khổ sở và sẽ sớm quay lại quỳ gối xin lỗi, thì điện thoại gã rung lên. Nhìn thấy tên "Bố vợ" hiển thị trên màn hình, Thành có chút giật mình nhưng vẫn giữ thái độ hách dịch, gã định bụng sẽ lên tiếng trách cứ ông không biết dạy con. Nhưng vừa nhấn nút nghe, giọng ông Sơn đã vang lên, lạnh băng và đanh thép như một bản án.


Ông Sơn không hề phí lời hỏi thăm, ông vào thẳng vấn đề: "Thành, tôi vừa gửi đơn tố cáo hành vi bạo lực gia đình của anh kèm theo bằng chứng hình ảnh và video trích xuất từ camera giấu kín trong nhà Minh. Đội dân phòng và công an phường đang trên đường đến nhà anh đấy." Thành nghe xong, ly rượu trên tay gã rơi xuống sàn vỡ tan tành, mặt gã cắt không còn một giọt máu, đôi môi lắp bắp không thành tiếng.


Thành cố gắng vớt vát bằng cách thanh minh rằng đó chỉ là chuyện xích mích vợ chồng nhỏ nhặt, nhưng ông Sơn cắt lời ngay lập tức. Ông bảo rằng gã đã sai lầm khi nghĩ Minh đơn độc, và gã càng sai lầm hơn khi dám chạm vào con gái ông. Ông thông báo thêm một tin sét đánh: "Tôi cũng đã liên hệ với ban giám đốc công ty anh, những bằng chứng về nhân cách kém cỏi này sẽ được gửi đến đó ngay sáng mai. Một kẻ bạo lực gia đình không xứng đáng ngồi ở vị trí quản lý."


Chưa đầy mười lăm phút sau, tiếng gõ cửa dồn dập vang lên, nhưng không phải là Minh quay về van xin mà là lực lượng chức năng đến làm việc. Thành bị mời về trụ sở công an để làm rõ hành vi hành hung người khác, trước sự chứng kiến và xì xào của những người hàng xóm vốn đã khó chịu với tính cách hống hách của gã bấy lâu nay. Hình ảnh gã bị dẫn đi, đầu cúi thấp, vai run rẩy, hoàn toàn trái ngược với vẻ oai phong lẫm liệt lúc đuổi vợ ra khỏi nhà.


Những ngày sau đó đối với Thành là một chuỗi ác mộng kéo dài không hồi kết, sự nghiệp mà gã dày công gây dựng bấy lâu nay sụp đổ như quân bài domino. Tin tức về việc gã bị lập hồ sơ về hành vi bạo lực gia đình lan truyền nhanh chóng, công ty sa thải gã ngay lập tức để bảo vệ hình ảnh. Bạn bè, đồng nghiệp trước kia hay tung hô gã giờ đây cũng lặn mất tăm, thậm chí cậu em trai Tiến – người mà gã định mua xe cho – cũng quay lưng vì sợ bị liên lụy.


Trong khi đó, Minh dành thời gian nghỉ ngơi tại nhà bố mẹ đẻ, tận hưởng sự bình yên mà bấy lâu nay cô đã lãng quên. Cô dùng số tiền thưởng 600 triệu để đầu tư vào một dự án riêng mà cô đã ấp ủ từ lâu, đồng thời hoàn tất thủ tục ly hôn đơn phương với những bằng chứng không thể chối cãi. Cô nhận ra rằng, việc mất đi một người chồng gia trưởng không phải là thất bại, mà là một cuộc giải phóng vĩ đại nhất trong cuộc đời mình.


Ngày nhận quyết định ly hôn cuối cùng, Minh đứng trước cổng tòa án, ánh nắng rực rỡ chiếu rọi gương mặt xinh đẹp và đầy sức sống của cô. Thành bước ra sau, dáng vẻ tiều tụy, quần áo nhăn nhúm, đôi mắt hằn học nhìn cô như muốn ăn tươi nuốt sống nhưng lại chẳng thể làm gì được. Gã định tiến lại gần để buông một lời nguyền rủa cuối cùng, nhưng Minh đã nhanh hơn, cô rút điện thoại và gửi cho gã một dòng tin nhắn ngắn gọn.


Thành mở điện thoại ra, từng chữ trong tin nhắn hiện lên như những nhát dao cứa vào lòng tự trọng rách nát của gã: “600 triệu em giữ. Còn anh… giữ lấy tính gia trưởng.” Gã đứng lặng người nhìn theo bóng dáng Minh bước lên chiếc xe hơi sang trọng mà cô tự mua bằng tiền của chính mình, rồi phóng đi mất hút. Thành hiểu rằng, gã không chỉ mất đi một người vợ, một số tiền lớn, mà gã đã mất đi cả tương lai chỉ vì cái tôi ích kỷ và sự lỗi thời của chính mình.


Câu chuyện khép lại khi Minh bắt đầu một hành trình mới, rực rỡ và tự do hơn bao giờ hết, nơi cô được là chính mình mà không phải chịu đựng bất kỳ sự áp bức nào. Còn Thành, gã phải đối mặt với một cuộc đời cô độc, tay trắng, ôm theo cái tính gia trưởng mà gã coi là báu vật nhưng thực chất lại là nấm mồ chôn vùi chính gã. Công lý đã được thực thi theo cách trọn vẹn nhất, minh chứng cho việc kẻ gieo gió chắc chắn sẽ phải gặp bão.


LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.