Min menu

Pages

Ngày vợ cũ lấy chồng bảo vệ, tôi đưa tiểu thư lá ngọc cành vàng đến dự để bêu rếu sự nghèo hèn của họ. Không ngờ, một cái nhìn từ chú rể đã khiến vợ tôi ngã quỵ vì sợ hãi, còn tôi thì nhận ngay tin sa thải hỏa tốc. Sự thật về "ông trùm" núp bóng bảo vệ ấy là đòn giáng chí mạng khiến tôi trắng tay.

Chiếc xe Mercedes bóng loáng dừng lại trước cửa trung tâm tiệc cưới nằm ở ngoại ô thành phố, nơi vốn dĩ dành cho những kẻ có tiền nhưng thiếu gu thẩm mỹ, ít nhất là theo cách nghĩ của Minh. Hắn chỉnh lại nút áo vest, liếc nhìn cô vợ mới – Lan – đang dặm lại lớp phấn dày cộp trên gương mặt xinh đẹp nhưng kiêu kỳ. Lan là con gái của Giám đốc điều hành nơi Minh đang làm việc, một tấm vé thông hành lên tầng lớp thượng lưu mà Minh đã phải đánh đổi bằng cả danh dự và sự tử tế.

Hôm nay là ngày cưới của Vy, vợ cũ của hắn. Minh nhếch mép cười, một nụ cười chứa đựng sự thỏa mãn độc địa khi nghĩ về tấm thiệp mời giản đơn mà Vy đã gửi. Nghe đâu chồng mới của cô ta chỉ là một gã bảo vệ từng làm việc tại công ty cũ của hai người, một kẻ vô danh tiểu tốt, nghèo kiết xác. Minh muốn Vy thấy rằng, rời bỏ hắn, cô chỉ có thể rơi xuống đáy của xã hội, trong khi hắn đang chễm chệ trên đỉnh cao của sự thành đạt.

"Em yêu, lát nữa nhớ diễn cho đạt vào, đừng để người ta bảo con gái Giám đốc lại đi tị nạnh với một con đàn bà bị bỏ rơi," Minh vỗ nhẹ vào tay Lan, giọng nói ngọt xớt nhưng ánh mắt lạnh lẽo. Hắn muốn buổi lễ này không phải là ngày vui của Vy, mà là một phiên tòa công khai để hắn sỉ nhục sự lựa chọn sai lầm của cô. Hắn đã chuẩn bị sẵn một phong bì dày cộp, không phải để chúc phúc, mà để ban phát sự thương hại.

Lan cười khẩy, đôi môi đỏ rực cong lên đầy vẻ khinh miệt: "Anh cứ lo xa, hạng người cưới cả một gã bảo vệ thì có gì để em phải để mắt tới? Em chỉ sợ đứng gần họ quá lâu, mùi nghèo khó sẽ ám vào bộ váy đắt tiền này mất thôi." Cô ta bước xuống xe, gót giày cao gót nện xuống mặt đường như muốn nghiền nát lòng tự trọng của bất kỳ ai thấp kém hơn mình.

Hội trường tiệc cưới không xa hoa như Minh tưởng, nó thanh lịch một cách lạ thường với tông màu trắng và những nhành hoa tươi cao cấp.




 Minh bước vào, cố tình chọn dáng đi kiêu ngạo nhất, tay trong tay cùng Lan tiến về phía sảnh đón khách. Hắn nhìn thấy Vy, cô vẫn xinh đẹp nhưng sự rạng rỡ hiện tại khiến hắn khó chịu. Vy diện chiếc váy cưới tinh khôi, không cầu kỳ nhưng toát lên vẻ thanh cao mà Lan – dù dát đầy hàng hiệu – cũng không bao giờ có được.


"Chào Vy, chúc mừng em nhé! Tôi thực sự bất ngờ khi em tìm được... ừm... bến đỗ mới nhanh như vậy," Minh lên tiếng, cố tình nhấn mạnh hai chữ "bến đỗ" với giọng điệu châm chọc. Hắn liếc nhìn xung quanh để tìm kiếm chú rể, hy vọng sẽ thấy một gã đàn ông thô kệch, mặc bộ đồng phục bảo vệ rẻ tiền để hắn có cớ tung ra những lời mỉa mai đã chuẩn bị sẵn.


Vy nhìn Minh, ánh mắt cô bình thản đến mức khiến hắn cảm thấy mình như một gã hề đang cố gắng gây chú ý. "Cảm ơn anh đã dành thời gian đến dự, Minh. Hạnh phúc đôi khi không nằm ở những gì người khác nhìn thấy bên ngoài," cô đáp lời nhẹ nhàng. Sự điềm tĩnh của cô là một gáo nước lạnh dội thẳng vào lòng tự tôn đang sưng tấy của Minh, khiến hắn càng muốn công kích mạnh mẽ hơn.


Lan đứng bên cạnh không bỏ lỡ cơ hội, cô ta đưa tay lên vuốt lọn tóc, để lộ chiếc nhẫn kim cương cỡ lớn dưới ánh đèn: "Chào chị Vy, nghe nói chồng chị làm bảo vệ à? Nếu sau này anh ấy có thất nghiệp, cứ bảo anh Minh một tiếng, công ty bố em vẫn đang thiếu người trông xe đấy. Người quen cả, bọn em sẽ trả lương cao hơn một chút gọi là giúp đỡ." Tiếng cười khúc khích của Lan vang lên, lạc lõng và chói tai trong không gian trang trọng.

*

Khách mời xung quanh bắt đầu xì xầm, nhưng lạ thay, họ không nhìn Vy với ánh mắt thương hại, mà lại nhìn vợ chồng Minh như nhìn những sinh vật lạ vừa sổng chuồng. Minh cảm thấy có gì đó không ổn, nhưng sự đắc thắng đã che mờ lý trí của hắn. Hắn lôi phong bì ra, chìa về phía Vy: "Đây là chút lòng thành, coi như tôi giúp chồng mới của em mua thêm vài bộ đồng phục mới cho tươm tất."


Ngay khoảnh khắc Minh đang tận hưởng cảm giác thượng đẳng đó, tiếng nhạc của buổi lễ vang lên, trầm hùng và uy nghiêm. Cánh cửa lớn của hội trường mở ra, chú rể bước vào. Không có bộ đồng phục bảo vệ nào cả, thay vào đó là một người đàn ông trong bộ suit thủ công tinh xảo nhất từ Savile Row, thần thái toát lên sự quyền uy tuyệt đối của một kẻ đứng đầu. Người đàn ông ấy bước đi với phong thái của một vị vua, đôi mắt sắc sảo lướt qua đám đông.


Minh khựng lại, nụ cười trên môi đóng băng. Gương mặt này... hắn đã thấy ở đâu đó rồi? Đúng, đó chính là gã bảo vệ già nua, hay cười hiền lành ở cổng công ty cũ của hắn. Nhưng tại sao bây giờ, người đó lại trẻ trung, quyền lực và mang một áp lực vô hình khiến kẻ khác phải cúi đầu như thế này? Minh cảm thấy cổ họng mình khô khốc, chiếc phong bì sỉ nhục trên tay bỗng trở nên nặng nề như chì.


Bên cạnh hắn, Lan bỗng dưng run rẩy kịch liệt. Đôi mắt cô ta trợn ngược, hơi thở dồn dập như thể vừa nhìn thấy một bóng ma từ địa ngục trở về. "Bố... không... không thể nào..." Lan lắp bắp, đôi chân vốn dĩ đang đứng trên đôi giày cao gót kiêu sa bỗng khuỵu xuống. Trước sự ngỡ ngàng của tất cả mọi người, Lan đổ ập xuống sàn nhà, ngất xỉu ngay tại chỗ trong sự kinh hoàng tột độ.

*

Minh hốt hoảng đỡ vợ, đầu óc hắn quay cuồng không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Đúng lúc đó, tiếng của vị MC trịnh trọng vang lên qua loa phóng thanh, dõng dạc và đầy uy lực: "Kính thưa quý vị, xin được trân trọng giới thiệu chú rể của chúng ta ngày hôm nay: Ngài Chủ tịch Tập đoàn Thiên Hải – công ty mẹ của hệ thống mà tất cả chúng ta đang làm việc. Ngài đã dành hai năm qua cải trang làm bảo vệ nội bộ để khảo sát thực tế, và hôm nay, ngài chính thức công khai danh tính cùng người bạn đời của mình!"


Tai Minh như ù đi, tiếng vỗ tay của khách mời vang lên như những tiếng sấm dội vào lồng ngực hắn. Chủ tịch tập đoàn mẹ? Người đàn ông nắm giữ sinh sát toàn bộ sự nghiệp của hắn và cả bố vợ hắn lại chính là gã bảo vệ mà hắn từng xua đuổi, mỉa mai? Minh nhìn xuống vợ mình đang nằm bất tỉnh, rồi nhìn lên Vy – lúc này đang mỉm cười rạng rỡ bên cạnh người đàn ông quyền lực nhất. Hắn hiểu rằng, vở kịch sỉ nhục mà hắn dày công dàn dựng, hóa ra lại là sân khấu để hắn tự đào huyệt chôn vùi chính mình.


LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.