Cầm tấm thiệp cưới trên tay, tôi không nén nổi một tiếng cười khẩy đầy thỏa mãn, âm thanh vang vọng trong phòng làm việc sang trọng của một Phó Giám đốc trẻ tuổi. Vợ cũ của tôi, một người đàn bà từng cùng tôi nếm mật nằm gai, giờ đây lại chọn tái hôn với một gã đàn ông mà theo nguồn tin tôi biết được, chỉ là một tên bảo vệ quèn ở công ty cũ. Sự tương phản này khiến lòng tự tôn của tôi được vuốt ve một cách cực hạn, giống như một kẻ chiến thắng đang đứng trên đỉnh cao nhìn xuống vũng bùn.
Tôi quay sang nhìn Thanh, cô vợ mới xinh đẹp, kiêu kỳ và là con gái độc nhất của Giám đốc tập đoàn mà tôi đang đầu quân. Thanh đang dặm lại lớp phấn nền, đôi mắt sắc sảo của cô ta hiện lên vẻ khinh bỉ khi nghe tôi kể về thân thế của chú rể sắp tới. Với chúng tôi, việc tham dự đám cưới này không phải để chúc phúc, mà là một màn trình diễn để khẳng định rằng: Linh đã sai lầm thế nào khi rời bỏ tôi để chọn một kẻ thấp kém.
"Anh xem, người ta nói 'ngưu tầm ngưu, mã tầm mã' quả không sai chút nào, loại đàn bà bị vứt bỏ thì chỉ xứng với hạng gác cổng thôi sao?" Thanh thản nhiên thốt ra những lời độc địa, giọng nói trong trẻo nhưng chứa đầy thuốc độc. Cô ta khẽ vuốt lại chiếc váy hàng hiệu có giá bằng cả năm lương của một nhân viên bình thường, rồi cười nhạt: "Hôm nay em sẽ cho cô ta thấy, sự khác biệt giữa một phượng hoàng và một con sẻ bụi là như thế nào."
Tôi vuốt lại bộ suit đắt tiền, gật đầu đồng ý với nhận định đó, trong lòng tràn ngập một cảm giác thượng đẳng mù quáng. Tôi muốn Linh phải hối hận, phải nhục nhã khi nhìn thấy tôi rạng rỡ bên cạnh một người phụ nữ quyền quý, trong khi cô ấy phải khoác tay một kẻ chẳng có gì ngoài bộ đồng phục bảo vệ rẻ tiền. Chúng tôi bước ra xe, chiếc Mercedes bóng loáng nổ máy như một lời tuyên cáo về sự giàu sang sắp sửa đổ ập xuống ngôi nhà cưới bình dân kia.
Đến sảnh tiệc, tôi nhíu mày khi thấy quy mô của buổi lễ có vẻ hoành tráng hơn mức tưởng tượng của một gã bảo vệ.
Tuy nhiên, tôi nhanh chóng trấn an bản thân rằng có lẽ Linh đã dồn toàn bộ tiền tiết kiệm cả đời để "làm màu" cho một ngày duy nhất. Tôi hất cằm, dắt tay Thanh sải bước vào bên trong, mỗi bước đi đều cố ý tạo ra vẻ quyền uy của một kẻ thuộc tầng lớp thượng lưu đang đi ban phát sự hiện diện.
"Kìa, cô dâu của chúng ta kìa, trông cũng 'tươm tất' gớm nhỉ, nhưng sao cái mùi nghèo hèn vẫn cứ phảng phất đâu đây?" Thanh lên tiếng khi vừa chạm mặt Linh ở cửa phòng tiệc, giọng cô ta không quá lớn nhưng đủ để những người xung quanh đều nghe thấy. Ánh mắt Thanh quét từ đầu đến chân chiếc váy cưới đơn giản của Linh với một sự soi mói tàn nhẫn, như thể đang giám định một món đồ giả rẻ tiền.
Linh nhìn chúng tôi, ánh mắt cô ấy không có sự né tránh hay nhục nhã như tôi mong đợi, trái lại là một sự điềm nhiên đến đáng sợ. "Cảm ơn hai người đã đến, nhưng tôi nghĩ phép lịch sự tối thiểu là không nên làm vấy bẩn không khí bằng những lời lẽ thiếu giáo dục." Linh đáp lại nhẹ nhàng, nhưng từng chữ đều đanh thép khiến nụ cười trên môi Thanh đông cứng lại trong giây lát.
Tôi tiến lên một bước, cười khẩy đầy mỉa mai: "Linh à, em vẫn cứng đầu như vậy, chẳng lẽ sự thật lại làm em đau lòng đến thế sao? Anh nghe nói chồng mới của em là một 'chuyên gia an ninh' tại công ty cũ, thực ra gọi là bảo vệ cho nó thân thuộc nhỉ? Nếu sau này anh ta thất nghiệp, cứ bảo anh, anh sẽ sắp xếp cho anh ta một chỗ... trông xe ở công ty vợ anh."
*
Những người bạn cũ đứng quanh đó bắt đầu xì xào, vài người nhìn tôi với ánh mắt kỳ lạ, nhưng tôi lại lầm tưởng đó là sự ngưỡng mộ dành cho thành công của mình. Tôi say sưa trong cảm giác được hạ thấp người khác, cảm thấy mình như một vị vua đang đứng trên ngai vàng của sự phản bội. Tôi không nhận ra rằng, phía sau lớp rèm sân khấu, một cơn bão đang hình thành và nó sẽ quét sạch tất cả những gì tôi đang có.
Lúc này, tiếng nhạc giao hưởng bỗng vang lên trầm hùng, ánh đèn trong khán phòng vụt tắt, chỉ còn lại một vệt sáng duy nhất chiếu thẳng lên sân khấu. MC bước ra với bộ vest lịch lãm, giọng nói dõng dạc phá tan bầu không khí căng thẳng: "Và ngay sau đây, xin mời toàn thể quý vị cùng hướng mắt về phía sân khấu để chào đón chú rể của buổi lễ trọng đại ngày hôm nay."
Tôi khoanh tay trước ngực, chuẩn bị sẵn một tràng cười nhạo khi gã bảo vệ kia xuất hiện trong bộ đồ đi thuê kệch cỡm. Nhưng ngay khi bóng dáng cao lớn của người đàn ông bước ra từ bóng tối, tôi cảm thấy cánh tay của Thanh đang khoác lấy mình bỗng run lên bần bật. Sự run rẩy ấy không phải vì xúc động, mà là một sự sợ hãi tột độ, giống như một con vật nhỏ đang đối diện với kẻ săn mồi đáng sợ nhất.
"Kìa em, sao thế? Nhìn thấy gã bảo vệ đó oai phong quá nên sợ à?" Tôi vẫn chưa nhận ra sự bất thường, quay sang định trêu chọc Thanh một câu. Nhưng nụ cười của tôi vụt tắt khi thấy gương mặt Thanh cắt không còn giọt máu, đôi mắt cô ta mở to trân trối nhìn lên sân khấu, miệng lắp bắp không thành tiếng: "Không... không thể nào... sao lại là ông ấy..."
*
Người đàn ông trên sân khấu không mặc đồng phục bảo vệ, mà khoác lên mình bộ vest được may thủ công tinh xảo, toát lên một phong thái uy nghiêm và quyền lực đến nghẹt thở. Gương mặt đó, ánh mắt sắc sảo đó, tôi cảm thấy quen thuộc một cách kinh khủng nhưng không tài nào nhớ ra đã gặp ở đâu. Tuy nhiên, thái độ của Thanh khiến tôi bắt đầu cảm thấy một luồng điện lạnh ngắt chạy dọc sống lưng.
"Thanh! Em sao thế? Anh ta là ai?" Tôi gặng hỏi, giọng bắt đầu lạc đi vì linh cảm chẳng lành. Thanh không trả lời tôi, cô ta chỉ đứng đó, hơi thở dồn dập rồi bất ngờ khuỵu xuống, ngất lịm ngay tại chỗ giữa những tiếng ồ lên kinh ngạc của khách mời. Tôi hoảng loạn đỡ lấy vợ mình, nhưng tai tôi vẫn nghe rõ mồn một lời giới thiệu của MC đang vang vọng khắp sảnh tiệc.
"Xin trịnh trọng giới thiệu với quý vị, chú rể của chúng ta chính là Ngài Chủ tịch của Tập đoàn Thiên Phú – tập đoàn mẹ đang nắm giữ 70% cổ phần của tất cả các công ty con trong hệ thống của chúng tôi. Thời gian qua, Ngài đã có một chuyến khảo sát thực tế dưới thân phận một nhân viên bảo vệ để hiểu rõ hơn về bộ máy vận hành, và thật tuyệt vời khi Ngài đã tìm thấy tình yêu của đời mình trong hành trình đó!"
Cả khán phòng nổ tung trong tiếng vỗ tay, còn tôi thì cảm thấy như có một tia sét đánh thẳng vào đỉnh đầu, khiến toàn thân tê liệt. Tập đoàn Thiên Phú? Đó chính là "gã khổng lồ" đứng sau công ty mà bố vợ tôi đang quản lý, là nơi nắm giữ vận mệnh kinh tế của cả gia đình Thanh và chính sự nghiệp của tôi. Người mà tôi vừa mỉa mai là "kẻ trông xe" hóa ra lại là vị chúa tể có thể định đoạt tương lai của tôi chỉ bằng một cái nháy mắt.
Chủ tịch bước xuống sân khấu, ông ta không nhìn về phía đám đông đang tung hô, mà sải bước thẳng về phía tôi – kẻ đang quỳ trên sàn ôm lấy người vợ đã ngất xỉu. Mỗi bước chân của ông ta như giẫm lên trái tim đang đập loạn nhịp của tôi. Linh đi bên cạnh ông, vẻ mặt vẫn bình thản, nhưng trong ánh mắt ấy giờ đây là một sự thương hại sâu sắc dành cho một kẻ nông cạn và hợm hĩnh như tôi.
"Cậu nói muốn sắp xếp cho tôi một chỗ trông xe ở công ty con sao?" Giọng nói của vị Chủ tịch trầm thấp nhưng uy lực như tiếng sấm, khiến tôi không dám ngước mặt lên nhìn. "Sự nhiệt tình của cậu thật đáng ghi nhận, nhưng tôi e rằng năng lực quản lý của cậu không đủ để trông coi ngay cả một chiếc xe đạp của tập đoàn này đâu."
Tôi cứng họng, cảm giác nhục nhã tràn trề chưa từng có trong đời, mọi sự đắc ý trước đó giờ đây hóa thành những cái tát nảy lửa vào mặt. Những lời mỉa mai tôi dành cho Linh giờ quay lại đâm thẳng vào lồng ngực tôi, đau đớn và cay đắng. Tôi nhìn Linh, muốn thốt lên một lời xin lỗi nhưng cổ họng đắng ngắt, nhận ra rằng bản thân mình mới chính là kẻ thấp hèn nhất trong căn phòng này.
Đêm đó, tôi đưa Thanh về nhà trong sự im lặng chết chóc, cả hai chúng tôi đều hiểu rằng một thảm họa đang giáng xuống. Sáng hôm sau, khi ánh nắng mặt trời còn chưa kịp sưởi ấm căn phòng, tiếng chuông thông báo email vang lên như một hồi chuông báo tử. Tôi run rẩy mở điện thoại, và đập vào mắt là dòng tiêu đề đỏ rực từ phòng nhân sự của tập đoàn.
"Thông báo sa thải." Nội dung ngắn gọn, súc tích nhưng chứa đựng sự tàn khốc tuyệt đối. Không chỉ tôi, mà cả Thanh và bố của cô ấy cũng nhận được thông báo đình chỉ công tác để thanh tra toàn diện về các sai phạm trong quản lý. Lý do được đưa ra là: "Không phù hợp với văn hóa đạo đức của tập đoàn". Kèm theo đó là một dòng tái bút đầy tính châm biếm: "Chúc sức khỏe và hy vọng anh sớm tìm được công việc trông xe như ý muốn."
Tôi ngồi bần thần trên sofa, nhìn căn hộ sang trọng mà tôi từng tự hào – thứ vốn dĩ được mua bằng những khoản tiền tạm ứng và vay mượn dựa trên vị thế công việc. Chỉ trong một đêm, tôi từ một Phó Giám đốc đầy triển vọng trở thành kẻ trắng tay, danh tiếng bị hủy hoại, nợ nần bủa vây. Thanh ngồi bên cạnh, không còn vẻ kiêu kỳ thường ngày, cô ta chỉ biết khóc nức nở trong sự tuyệt vọng tột cùng.
Nhiều tháng sau, tôi tình cờ gặp lại Linh khi cô ấy bước ra từ một quỹ từ thiện lớn, trông cô ấy rạng rỡ và hạnh phúc thực sự, không phải cái thứ hạnh phúc giả tạo mà tôi từng cố trưng trổ. Tôi đứng nép vào góc đường, không còn đủ can đảm để tiến lại gần. Tôi hiểu rằng, sự trừng phạt lớn nhất không phải là mất đi tiền bạc, mà là phải sống cả đời trong sự hối hận vì đã đánh mất một viên ngọc quý chỉ để chạy theo những phù hoa hư ảo.
Kết thúc có hậu không dành cho kẻ phản bội và hợm hĩnh, nhưng nó đã mỉm cười với Linh – người phụ nữ đức hạnh đã tìm thấy bến đỗ xứng đáng. Còn tôi, bài học về sự khiêm tốn và nhân quả này sẽ theo tôi đến cuối cuộc đời, trong những ngày dài lao động vất vả để trả giá cho những sai lầm của quá khứ. Tôi ngước nhìn bầu trời, hít một hơi thật sâu, bắt đầu bước đi trên con đường chuộc lỗi của chính mình.
LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.