Tiếng sâm-panh nổ "bộp" một tiếng khô khốc, vang vọng khắp phòng khách sang trọng của căn biệt thự vốn được trang hoàng bằng những thứ nội thất dát vàng lộng lẫy. Trên chiếc bàn dài trải khăn trắng muốt là những món sơn hào hải vị được bày biện cầu kỳ, nhưng không khí trong căn phòng lại không hề có chút ấm áp nào của một bữa tiệc gia đình. Thay vào đó, một mùi vị mỉa mai, cay nghiệt nồng nặc bốc lên, át cả hương vị tinh tế của những ly rượu đắt tiền đang sủi bọt.
Bà Phương thong thả nhấp một ngụm rượu vang đỏ, đôi mắt sắc lẹm như dao cạo nhìn chằm chằm vào tờ quyết định ly hôn đặt ngay ngắn trên bàn như một chiến tích vẻ vang. Bà khẽ nhếch môi, nụ cười nửa miệng chứa đầy sự thỏa mãn của một kẻ vừa loại bỏ được một chướng ngại vật ngứa mắt bấy lâu nay. "Chúc mừng con trai mẹ cuối cùng cũng 'tẩy trần' xong, cái nhà này từ nay quét sạch được cái mùi dầu gió rẻ tiền và tiếng nạng gỗ lọc cọc rồi," bà cất giọng lanh lảnh, từng chữ như mũi kim châm chọc vào không trung.
Ánh đèn chùm pha lê rọi xuống gương mặt bà, làm lộ rõ vẻ đắc thắng khi bà tiếp tục bồi thêm một câu với giọng điệu hả hê tột độ: "Đúng là phong thủy đại cát, tống khứ được cái vận đen ấy đi, mẹ cảm thấy hít thở cũng dễ dàng hơn hẳn." Bà Phương không hề giấu diếm sự ghê tởm dành cho người con dâu vừa mới bước ra khỏi cửa nhà mình với một tâm hồn tan nát.
Ông Hùng ngồi đối diện, tay xoay xoay chiếc ly pha lê, cũng lên tiếng với sự khinh miệt không kém phần cay độc.
"Phải đấy, đàn ông sự nghiệp đang lên như diều gặp gió mà đi cạnh một người vợ chân cao chân thấp, người ta không bảo con chung thủy đâu, người ta bảo con 'mắt mù'," ông cười nhạt, ánh mắt lạnh lùng quét qua con trai mình như thể đang phê bình một món hàng lỗi thời.
Giọng ông Hùng trầm xuống nhưng đầy uy lực và sự phán xét nhắm vào nhân phẩm của người phụ nữ đã hy sinh cả tuổi thanh xuân cho gia đình này. "May mà con tỉnh ngộ sớm, chứ để cái giống 'tật nguyền' ấy ám vào cái vận may của gia tộc này thêm nữa thì hỏng cả đời, đời người chỉ có một thời hoàng kim, không thể để hạng phế thải làm vướng chân được."
Duy ngồi đó, giữa những lời tung hứng đầy tàn nhẫn của bố mẹ, gương mặt anh ban đầu còn chút bần thần, một chút gợn sóng của lương tâm vừa mới bị đánh thức. Anh nghĩ đến Lan, người vợ vừa rời đi chỉ với một chiếc vali nhỏ và đôi chân khập khiễng – dấu vết đau đớn của một vụ tai nạn thảm khốc năm xưa khi cô lao ra chắn cho anh trước mũi xe tải. Nhưng rồi, những lời "rót mật" đầy định kiến và sự phù hoa của thực tại đã nhanh chóng làm mờ mắt anh, khiến sự biết ơn hóa thành gánh nặng.
Bà Phương lại tiếp tục, lần này giọng nói chua ngoa như xát muối trực tiếp vào vết thương lòng của bất kỳ ai có chút nhân tính: "Nghĩ lại cũng nực cười, nó tưởng cứ hy sinh cái chân là có thể bám lấy cái nhà này cả đời chắc? Nhà này là nơi thờ phượng sự giàu sang, không phải trại cứu tế cho những kẻ tàn phế." Bà cười khẩy, tay lắc lắc ly rượu như thể đang cử hành một nghi thức thanh tẩy.
Sự mỉa mai của bà Phương đạt đến đỉnh điểm khi bà nhắc đến một viễn cảnh mới, một "món hàng" khác xứng tầm hơn trong mắt bà. "Con xem, con bé Vy – con gái chủ thầu xây dựng bên kia – vừa đẹp vừa giỏi, đấy mới gọi là 'môn đăng hộ đối', là trang sức cho bộ mặt của gia đình này. Còn cái loại 'phế phẩm' kia, thôi thì coi như mình bố thí cho nó mấy năm cơm bữa, coi như trả tiền thuê một đứa giúp việc có thâm niên."
*
Những lời thoại kịch tính ấy cứ thế bay lơ lửng trong không gian căn biệt thự, biến bữa tiệc mừng thành một buổi hành quyết đạo đức mà nạn nhân đã vắng mặt. Họ hả hê vì đã rũ bỏ được một người phụ nữ mà họ coi là "vết sẹo" trên tấm áo gấm của gia đình, mà không hề biết rằng chính sự tận tụy, tỉ mỉ và nhẫn nại của Lan mới chính là chất keo giữ cho ngôi nhà này không đổ sụp trước những cơn sóng ngầm.
Duy uống cạn ly rượu, cảm giác đắng chát xộc lên cổ họng nhưng anh cố lờ đi bằng cách hùa theo những lời tán thưởng của bố mẹ. Anh tự huyễn hoặc mình rằng mình xứng đáng có một người phụ nữ hoàn hảo hơn, một người có thể cùng anh khiêu vũ trong những bữa tiệc thượng lưu thay vì một người vợ mỗi bước đi đều nhắc nhở anh về một quá khứ đầy tội lỗi và nợ nần.
Thời gian trôi đi, hai tháng sau ngày "tẩy trần" ấy, căn biệt thự từng là niềm tự hào của bà Phương bắt đầu bộc lộ những vết rạn nứt từ bên trong. Thiếu bàn tay chăm sóc thầm lặng của Lan, mọi thứ dần trở nên hỗn loạn một cách lạ lùng; những bình hoa héo úa không ai thay, những góc khuất bắt đầu đóng bụi và mùi hương tinh dầu dễ chịu trước kia được thay bằng mùi ẩm mốc của sự bỏ bê.
Bà Phương vốn chỉ quen đi spa, mua sắm và chỉ tay năm ngón, giờ đây phải đối mặt với một thực tế phũ phàng là bà không hề biết cách vận hành một ngôi nhà thực sự. Những hóa đơn điện nước tồn đọng, những cuộc gọi từ người giúp việc đòi nghỉ làm vì bà quá khắc nghiệt, và cả những mối quan hệ xã giao vốn được Lan vun vén bằng sự chân thành giờ đây cũng dần trở nên lạnh nhạt.
Trong khi đó, Duy bắt đầu hẹn hò với Vy theo đúng ý nguyện của mẹ mình, hy vọng tìm thấy một "vầng hào quang" mới để thay thế khoảng trống mà anh vẫn chưa dám thừa nhận. Nhưng trái ngược hoàn toàn với vẻ ngoài lung linh và học thức được thêu dệt, Vy lộ rõ là một tiểu thư đỏng đảnh, ích kỷ, người coi thế giới này chỉ xoay quanh nhu cầu của chính mình và không hề có khái niệm về lòng trắc ẩn.
*
Trong một bữa cơm gia đình được chuẩn bị sơ sài, Vy thản nhiên buông một câu mỉa mai khi nhìn thấy một vết bẩn trên khăn trải bàn: "Bác ơi, nhà mình sao mùi thức ăn kinh thế? Hồi xưa người cũ của anh Duy chắc không biết dùng máy hút mùi à?" Cô ta cười khanh khách, ánh mắt chứa đầy sự coi thường dành cho nơi mình đang đứng.
Vy không dừng lại ở đó, cô tiếp tục dội thêm gáo nước lạnh vào mặt bà Phương: "Mà thôi, em quên mất, người ta khuyết tật thì làm sao biết dùng đồ công nghệ cao, có khi còn tưởng cái máy hút mùi là cái hố đen ấy chứ." Lời mỉa mai thô thiển của Vy khiến bà Phương nghẹn ứ ở cổ, một cảm giác nhục nhã dâng trào mà bà chưa từng nếm trải từ người con dâu cũ hiền lành.
Đỉnh điểm của sự sụp đổ bắt đầu khi công việc kinh doanh của gia đình gặp trục trặc lớn do thiếu đi sự quản lý hậu phương tỉ mỉ mà Lan từng âm thầm đảm nhiệm. Duy bàng hoàng phát hiện ra tất cả những hợp đồng quan trọng, những ghi chú nhắc nhở ngày kỷ niệm với đối tác, và cả những chiến lược ngoại giao mềm mỏng đều được một tay Lan xây dựng bấy lâu nay.
Anh ngồi trước đống hồ sơ hỗn độn, nhận ra rằng những mối quan hệ đối tác cũ trung thành chỉ vì họ quý trọng sự chân thành và chu đáo của Lan, chứ không phải vì cái danh hão của anh. Khi Lan đi, cô mang theo cả cái "vận may" mà bố mẹ anh từng bảo là cô đã ám vào, để lại một khoảng trống hoác về cả tinh thần lẫn vật chất mà không tiền bạc nào bù đắp nổi.
Một buổi chiều mưa tầm tã, khi lòng Duy đang trĩu nặng những lo âu về những khoản nợ bắt đầu bủa vây, anh vô tình đi ngang qua một buổi triển lãm nghệ thuật sang trọng tại trung tâm thành phố. Trong không gian ngập tràn ánh sáng và âm nhạc cổ điển, Duy đứng chết lặng khi nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc đang đứng ở trung tâm của sự chú ý.
Đó là Lan, nhưng không còn là người phụ nữ khắc khổ với chiếc nạng gỗ cũ kỹ mà anh từng ruồng bỏ. Cô đứng đó, tựa nhẹ vào tay một người đàn ông lịch lãm với phong thái của một quý tộc thực thụ, người đang nhìn cô bằng ánh mắt đầy ngưỡng mộ và trân trọng. Lan mặc một chiếc váy lụa dài thướt tha, che đi vết sẹo năm xưa nhưng lại làm tôn lên vẻ thanh tao, rạng rỡ như một đóa hoa vừa được hồi sinh.
Hóa ra, sau khi rời khỏi "địa ngục" phù hoa kia, Lan đã dùng số tiền tiết kiệm riêng từ những bức tranh cô vẽ bí mật bấy lâu để điều trị dứt điểm vết thương ở chân và quay lại với niềm đam mê hội họa vốn có. Cô giờ đây là một họa sĩ đang lên, tự tin và tỏa sáng hơn bao giờ hết, không còn chút dấu vết nào của sự tự ti hay khổ đau mà gia đình Duy từng áp đặt lên cô.
Duy đứng từ xa, nép mình vào một góc tối, nhìn thấy sự thanh tao của người vợ cũ mà mình từng gọi là "phế phẩm". Tim anh thắt lại trong một nỗi đau đớn tột cùng, một sự hối hận muộn màng bắt đầu gặm nhấm tâm hồn anh. Anh chợt nhận ra một sự thật cay đắng: Lan không bao giờ là "gánh nặng", cô ấy chính là "linh hồn", là cái gốc vững chãi của đời anh mà anh đã dại dột tự tay bứng bỏ để đổi lấy một bông hoa nhựa lộng lẫy nhưng vô hồn.
Anh nhìn thấy người đàn ông bên cạnh Lan ân cần chỉnh lại lọn tóc cho cô, nghe thấy tiếng cười trong trẻo của cô vang lên – một âm thanh mà từ lâu đã biến mất trong căn biệt thự lạnh lẽo của mình. Duy cảm thấy mình như một kẻ ăn mày đang đứng nhìn vào một bữa tiệc mà chính anh đã từng là chủ nhân, nhưng giờ đây anh vĩnh viễn bị gạt ra ngoài lề bởi sự ngu xuẩn và lòng tham của chính mình.
Duy trở về nhà trong cơn mưa như trút nước, tâm trí anh quay cuồng với hình ảnh của Lan và thực tại thảm hại của gia đình mình. Ngay khi bước vào cửa, anh đập vào mắt cảnh tượng bố mẹ mình đang tranh cãi kịch liệt, bát đĩa văng tung tóe trên sàn nhà vốn đã không còn sạch bóng. Vy vừa mới gây ra một vụ bê bối lớn khiến gia đình mất mặt trong một bữa tiệc của giới thượng lưu, và cô ta cũng không ngại ngần đáp trả bà Phương bằng những lời lẽ chợ búa nhất.
"Đều tại mẹ! Mẹ chê Lan, mẹ chọn Vy, giờ thì mẹ trắng mắt ra chưa? Mẹ nhìn xem cái 'môn đăng hộ đối' của mẹ đang làm gì với cái nhà này đây!" Duy gào lên, sự ức chế bấy lâu nay bùng nổ như một ngọn núi lửa. Anh không còn giữ được vẻ điềm tĩnh giả tạo thường ngày, gương mặt anh méo mó vì sự hối hận và giận dữ nhắm vào chính những người đã xúi giục mình phản bội tình yêu.
Bà Phương sững sờ, tay run rẩy chỉ vào con trai, nhưng chưa kịp nói gì thì Duy đã lao ra khỏi nhà, không thèm mặc áo mưa, anh lao vào màn đêm trắng xóa của Sài Gòn. Anh chạy như kẻ điên, tâm trí chỉ còn một ý nghĩ duy nhất là phải tìm thấy Lan, phải cầu xin sự tha thứ, phải mang cái "linh hồn" ấy quay trở lại trước khi mọi thứ hoàn toàn tan thành mây khói.
Duy đứng đợi hàng giờ liền dưới sảnh chung cư cao cấp nơi Lan đang ở, thân hình anh ướt đẫm, run rẩy trong cơn lạnh thấu xương nhưng lòng anh còn lạnh hơn thế. Khi chiếc xe hơi sang trọng dừng lại và Lan bước xuống, Duy không màng đến sĩ diện, không màng đến sự chứng kiến của bảo vệ hay những người qua đường, anh vội vàng lao đến và khuỵu gối xuống ngay trước mặt cô.
"Lan... anh sai rồi. Cả nhà anh đều sai rồi. Xin em... quay về đi. Nhà mình giờ tan nát hết rồi, anh không sống nổi nếu thiếu em, anh thực sự không sống nổi..." Duy nức nở, đôi bàn tay từng đẩy cô ra khỏi đời mình giờ đây đang run rẩy níu lấy vạt áo cô. Tiếng khóc của anh hòa lẫn vào tiếng mưa, thảm hại và hèn mọn đến cực điểm.
Lan đứng yên, đôi mắt cô nhìn xuống người đàn ông từng là chồng mình đang quỳ dưới chân, gương mặt cô bình thản đến mức đáng sợ. Trong đôi mắt ấy không có sự cười nhạo, cũng không có ngọn lửa giận dữ nào bùng cháy, chỉ có một sự tĩnh lặng mênh mông của một người đã thực sự buông bỏ. Cô khẽ thở dài, một hơi thở nhẹ tênh nhưng nặng nề hơn mọi lời mắng chửi.
Cô nhẹ nhàng nhưng dứt khoát rút tay ra khỏi sự níu kéo của Duy, giọng nói cô vang lên đều đều, bình thản nhưng sắc lẹm: "Anh Duy, anh quỳ xuống đây là vì anh yêu tôi, hay vì căn nhà của anh đang thiếu một người giúp việc không công? Ngày mẹ anh bảo tôi là 'phế phẩm', anh đã im lặng. Ngày đó, tâm hồn anh mới là thứ khuyết tật, chứ không phải chân tôi."
Câu nói ấy như một nhát dao chí mạng đâm xuyên qua sự tự tôn cuối cùng của Duy. Lan tiếp tục, ánh nhìn của cô hướng về phía xa xăm: "Tôi đã từng yêu anh đến mức quên cả bản thân mình, nhưng sự hy sinh đó chỉ nhận lại sự mỉa mai và khinh rẻ. Giờ đây, tôi đã học được cách tự yêu lấy mình, và trong thế giới của tôi, không còn chỗ cho những kẻ chỉ biết nhìn vào giá trị bề ngoài."
Lan quay lưng đi, bước chân cô đều đặn, vững chãi tiến về phía sảnh tòa nhà mà không một lần ngoảnh lại nhìn kẻ đang quỳ dưới mưa. Duy chết lặng, cảm giác như cả thế giới vừa sụp đổ dưới chân mình. Phía xa, bố mẹ anh cũng vừa chạy tới, họ chứng kiến cảnh tượng đứa con trai độc nhất – niềm kiêu hãnh của gia tộc – đang quỳ gối thảm hại giữa đường phố, một hình ảnh phản chiếu sự thất bại nhục nhã của chính họ.
Bà Phương và ông Hùng đứng đó, chết trân trong cơn mưa, nhìn vào tòa nhà rực rỡ nơi Lan vừa biến mất. Sự mỉa mai lớn nhất cuộc đời họ không phải là việc mất đi một nàng dâu, mà là việc họ nhận ra rằng họ đã dành cả đời để xây dựng một tòa lâu đài bằng cát, dùng sự tàn nhẫn để đắp xây sự phù hoa. Để rồi khi cơn sóng của sự thật ập đến, họ chẳng còn lại gì ngoài sự trống rỗng, cô độc và nỗi hối hận muộn màng sẽ ám ảnh họ cho đến tận cuối đời.
Mưa vẫn rơi, gột rửa đi lớp phấn son giả tạo trên mặt bà Phương và sự kiêu ngạo trên trán ông Hùng, chỉ để lộ ra những gương mặt già nua, khắc khổ và đầy cay đắng. Họ đã chiến thắng trong việc đuổi Lan đi, nhưng họ đã thua cuộc trong chính canh bạc của cuộc đời mình, khi nhận ra người "khuyết tật" thực sự chính là những kẻ đứng trong căn biệt thự lộng lẫy kia nhưng trái tim đã mục nát từ lâu.
Duy vẫn quỳ đó, đầu gục xuống sàn đá lạnh lẽo, những giọt nước mắt hối hận cuối cùng cũng rơi xuống, nhưng chúng không còn giá trị cứu vãn nào nữa. Câu chuyện về một gia đình phù hoa sụp đổ trở thành một bài học đắt giá cho những kẻ coi thường chân tình, để lại một kết thúc tuy có hậu cho người xứng đáng như Lan, nhưng lại là sự trừng phạt tàn khốc nhất cho những kẻ chỉ biết sống bằng sự mỉa mai và độc ác.
LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.