Min menu

Pages

Ly hôn xong, bố mẹ tôi ăn mừng rình rang vì cho rằng tôi đã giải thoát. Chỉ 2 tháng sau, tôi mới hiểu mình mất gì và phải quỳ gối xin cô ấy trở lại.

 Tiếng sâm-panh nổ "bộp" một tiếng khô khốc, xé toạc không gian tĩnh lặng của phòng khách sang trọng. Bọt rượu trắng xóa trào ra, chảy tràn trên mặt bàn đá cẩm thạch sáng loáng, trông giống như những giọt nước mắt lạnh lẽo của một cuộc hôn nhân vừa bị khai tử. Trên bàn tiệc, những món sơn hào hải vị được bày biện cầu kỳ, rực rỡ dưới ánh đèn chùm pha lê, nhưng không khí lại nặc mùi mỉa mai đến ngạt thở.

Bà Phương thong thả nhấp một ngụm rượu vang đỏ, đôi mắt sắc lẹm như dao cau nhìn xoáy vào tờ quyết định ly hôn đặt ngay ngắn giữa bàn. Đối với bà, đó không phải là một văn bản pháp lý chia lìa đôi lứa, mà là một chiến lợi phẩm huy hoàng sau nhiều năm dày công dàn xếp. Bà nở nụ cười nửa miệng, vẻ đắc thắng hiện rõ trên những nếp nhăn được che đậy kỹ lưỡng bởi lớp phấn son đắt tiền.

"Chúc mừng con trai mẹ cuối cùng cũng 'tẩy trần' xong, rũ bỏ được cái gánh nợ đời ấy thật là sảng khoái biết bao nhiêu." Bà Phương cất giọng lanh lảnh, từng chữ thốt ra đều mang theo sự khinh miệt sâu cay. "Cái nhà này từ nay quét sạch được cái mùi dầu gió rẻ tiền và tiếng nạng gỗ lọc cọc nhức óc rồi, đúng là phong thủy đại cát, khí vận từ nay chắc chắn sẽ lên như diều gặp gió."

Ông Hùng ngồi đối diện, nhấp một ngụm xì gà, làn khói xám xịt phả ra khiến gương mặt ông trở nên mờ ảo và lạnh lùng hơn bao giờ hết. Ông hừ lạnh một tiếng, bồi thêm một câu đầy sự khinh rẻ nhắm thẳng vào người phụ nữ vừa bước ra khỏi cửa nhà mình không lâu. Với ông, danh tiếng và thể diện gia tộc mới là thứ tôn giáo duy nhất cần phải tôn thờ, còn tình nghĩa chỉ là rác rưởi.

"Phải đấy, đàn ông sự nghiệp đang lên, tiền đồ rộng mở mà đi cạnh một người vợ chân cao chân thấp, người ta không bảo con chung thủy đâu Duy ạ." Ông Hùng gõ gõ ngón tay xuống bàn, giọng nói vang lên đầy uy quyền nhưng thiếu vắng tình người. "Người ta sẽ bảo con bị 'mắt mù', bị cái giống 'tật nguyền' ấy nó ám vào vận may của gia tộc, may mà con tỉnh ngộ sớm, chứ để lâu thêm chút nữa thì hỏng cả đời."

Duy ngồi đó, giữa những lời tung hứng của bố mẹ, gương mặt anh vẫn còn chút bần thần như người vừa bước ra từ một cơn mê dài. 


Anh nhìn chằm chằm vào chiếc ghế trống nơi Lan vẫn thường ngồi, nơi cô luôn lặng lẽ gắp thức ăn cho anh bằng sự dịu dàng nhất. Nhưng sự bần thần ấy nhanh chóng bị che lấp bởi những lời rót mật, những lời hứa hẹn về một tương lai huy hoàng mà bố mẹ anh đang vẽ ra trước mắt.


Anh khẽ nhấp môi vào ly rượu, vị chát của nho hay vị đắng của lương tâm dâng lên, chính anh cũng không rõ nữa. Anh nghĩ đến Lan, người vợ vừa rời đi với một chiếc vali nhỏ và đôi chân khập khiễng đầy tội nghiệp. Đó là di chứng của vụ tai nạn thảm khốc năm xưa, khi cô đã không ngần ngại lao ra đẩy anh khỏi đầu chiếc xe tải đang mất phanh, đánh đổi cả tương lai rực rỡ của một nghệ sĩ múa để lấy mạng sống cho anh.


Bà Phương thấy con trai im lặng, bà lại tiếp tục bồi thêm những nhát dao ngôn từ, giọng nói chua ngoa như xát muối vào vết thương chưa kịp khép miệng. Bà không hề thấy có lỗi, ngược lại còn tự hào vì đã tống khứ được một "vật cản" trên con đường thăng tiến của con trai mình. Đối với bà, giá trị của một con người chỉ nằm ở những gì họ có thể phô trương ra bên ngoài.


"Nghĩ lại cũng nực cười, nó tưởng cứ hy sinh cái chân là có thể bám lấy cái nhà này cả đời để hưởng vinh hoa phú quý chắc?" Bà Phương cười khanh khách, tiếng cười vang lên chói lót giữa căn phòng tĩnh lặng. "Cái nhà này là nơi thờ phượng, là nơi của những người đẳng cấp, không phải cái trại cứu tế cho những kẻ tàn phế bám víu, nó nên biết thân biết phận mà biến đi từ lâu rồi mới phải."

*

Ánh mắt bà Phương rực lên sự tham vọng khi nhắc đến những dự định tương lai, nơi mà Lan không bao giờ có chỗ đứng. Bà dặm lại lớp phấn, chỉnh lại vòng cổ ngọc trai, như thể đang chuẩn bị cho một cuộc tuyển chọn nhân sự mới cho vị trí con dâu. Với bà, phụ nữ chỉ là một món trang sức, và món trang sức cũ kỹ, sứt mẻ thì phải bị ném vào thùng rác không thương tiếc.


"Con xem, con bé Vy – con gái chủ thầu xây dựng bên kia – vừa đẹp vừa giỏi, gia thế lại khủng, đấy mới là 'môn đăng hộ đối' với con." Bà Phương vỗ về tay Duy, giọng nói chuyển sang tông điệu vuốt ve nhưng đầy tính toán. "Còn cái loại 'phế phẩm' kia, thôi thì coi như mình bố thí cho nó mấy năm cơm bửa, trả nợ ân tình như thế là quá đủ rồi, đừng có mà lưu luyến cái thứ rác rưởi ấy."


Duy nghe những lời ấy, trong lòng chợt dấy lên một cảm giác trống rỗng đến lạ kỳ, nhưng sự ích kỷ và áp lực từ gia đình đã bóp nghẹt sự hối hận vừa nhen nhóm. Anh tự nhủ rằng mình cần một người vợ có thể sánh bước cùng anh trong những buổi tiệc thượng lưu, chứ không phải một người vợ luôn làm anh thấy tự ti vì những ánh mắt thương hại của người đời. Anh đã chọn đứng về phía bóng tối của danh vọng thay vì ánh sáng của lòng biết ơn.


Bữa tiệc ăn mừng diễn ra trong sự hả hê của những con người tự cho mình là tầng lớp tinh hoa, họ nâng ly chúc tụng cho sự tự do mới của Duy. Họ không hề biết rằng, chính lúc họ cười nhạo sự khuyết tật của Lan, tâm hồn họ mới thực sự là thứ tàn phế và méo mó nhất. Họ đã tự tay đập vỡ cái trụ cột vững chắc nhất giữ cho ngôi nhà này đứng vững trước những sóng gió cuộc đời.


Thời gian trôi qua, hai tháng sau ngày Lan rời đi, căn biệt thự từng được bà Phương tự hào là "đại cát đại lợi" bắt đầu bộc lộ những vết nứt từ bên trong. Thiếu Lan, căn nhà mất đi bàn tay sắp xếp tận tụy, mất đi cái hơi ấm âm thầm mà cô vẫn luôn duy trì suốt những năm qua. Bà Phương vốn chỉ quen đi spa, làm móng và chỉ tay năm ngón, giờ đây phải đối mặt với một thực tế phũ phàng.

*

Căn nhà trở nên hỗn loạn với những hóa đơn điện nước quá hạn, những bữa ăn không còn hợp khẩu vị và những góc khuất đầy bụi bặm mà đám người làm bắt đầu lười biếng bỏ qua. Bà Phương cáu gắt suốt ngày, những lời mắng mỏ vang lên khắp nhà nhưng không thể lấp đầy được sự thiếu hụt mà Lan đã để lại. Bà không hiểu vì sao một người "vô dụng" như Lan lại có thể quán xuyến mọi thứ trơn tru đến thế.


Duy bắt đầu những chuỗi ngày hẹn hò với Vy, cô tiểu thư giàu có theo ý muốn của mẹ mình, nhưng mọi chuyện không hề như anh tưởng tượng. Trái ngược với vẻ ngoài lung linh, Vy là một cô gái đỏng đảnh, kiêu kỳ và coi thường tất cả mọi người xung quanh, kể cả bố mẹ Duy. Cô đến nhà anh như một bà hoàng, đòi hỏi sự phục vụ và không bao giờ biết đến hai chữ "khiêm nhường".


Trong một bữa cơm gia đình, khi bà Phương đang cố gắng lấy lòng cô con dâu tương lai giàu có, Vy đã thản nhiên buông lời mỉa mai khiến bà nghẹn ứ. Vy nhăn mũi nhìn bát canh trên bàn, rồi đưa mắt nhìn quanh căn phòng với vẻ khinh khỉnh không thèm che giấu. Cô nàng này vốn chẳng coi ai ra gì, kể cả những người đang cố gắng bợ đỡ mình.


"Bác ơi, nhà mình sao mùi thức ăn nó cứ kinh kinh thế nào ấy, ám cả vào quần áo hiệu của cháu rồi này." Vy vừa nói vừa dùng khăn tay che mũi, giọng nói eo éo đầy sự giả tạo. "Hồi xưa người cũ của anh Duy chắc không biết dùng máy hút mùi hay sao ấy nhỉ? Mà thôi, người ta khuyết tật thì làm sao biết dùng đồ công nghệ cao, có khi còn chẳng biết phân biệt giữa nước hoa và nước mắm đâu bác ạ."


Bà Phương tái mặt, nụ cười trên môi đông cứng lại trước sự hỗn xược của cô gái mà bà từng tâng bốc lên tận mây xanh. Lời mỉa mai của Vy như một cái tát ngược lại vào mặt bà, nhắc nhở bà rằng bà đã đuổi đi một người biết kính trên nhường dưới để rước về một kẻ coi thường mình. Sự mỉa mai vốn là vũ khí của bà, nay lại bị kẻ khác dùng để đâm ngược lại chính bà.


Đỉnh điểm của sự sụp đổ bắt đầu khi công việc kinh doanh của gia đình gặp trục trặc lớn do thiếu sự tỉ mỉ và chu toàn trong quản lý. Duy phát hiện ra rằng, tất cả những hợp đồng quan trọng, những ghi chú nhắc nhở về ngày sinh nhật đối tác, hay thậm chí là những món quà ngoại giao đều do một tay Lan âm thầm vun vén. Thiếu cô, anh như một kẻ mù chữ giữa một thư viện khổng lồ, không biết bắt đầu từ đâu.


Những đối tác lâu năm bắt đầu rút vốn hoặc từ chối gia hạn hợp đồng vì họ không còn nhận được sự quan tâm tinh tế như trước. Duy quay cuồng trong những rắc rối, áp lực đè nặng khiến anh thường xuyên mất ngủ và trở nên cáu bẳn. Anh bắt đầu nhận ra rằng Lan không chỉ là vợ, mà còn là một bộ não vận hành đằng sau mọi thành công mà anh từng tự phụ cho là của riêng mình.


Một buổi chiều mưa tầm tã, khi bầu trời Sài Gòn xám xịt như tâm trạng của Duy, anh vô tình gặp lại Lan tại một buổi triển lãm nghệ thuật sang trọng. Anh đứng lặng đi từ xa, không tin vào mắt mình khi thấy người phụ nữ đang là tâm điểm của sự chú ý chính là vợ cũ của mình. Lan đứng đó, rạng rỡ và thanh cao hơn bao giờ hết, tỏa ra một sức hút kỳ lạ khiến mọi người xung quanh đều phải ngưỡng mộ.


Cô không còn cần đến chiếc nạng gỗ khô khốc, mà đang tựa nhẹ nhàng vào cánh tay của một người đàn ông lịch lãm, phong độ. Cô mặc một chiếc váy lụa dài thướt tha, che khéo léo đi vết sẹo ở chân, nhưng bước đi của cô đã vững chãi và tự tin hơn rất nhiều. Hóa ra sau khi rời khỏi cái "tòa lâu đài bằng cát" kia, cô đã dùng số tiền tiết kiệm riêng và sự kiên trì để điều trị dứt điểm chấn thương và quay lại với niềm đam mê hội họa.


Duy đứng chôn chân tại chỗ, nhìn thấy sự thanh tao của người vợ cũ mà mình từng ruồng rẫy vì cho rằng cô là gánh nặng. Ánh đèn triển lãm chiếu rọi vào gương mặt Lan, một gương mặt không còn nét u buồn, cam chịu mà tràn đầy sức sống và hy vọng. Tim Duy thắt lại, một cơn đau âm ỉ lan tỏa khắp lồng ngực khi anh nhận ra mình đã đánh mất viên ngọc quý nhất để đổi lấy một nắm cát bụi phù hoa.


Anh chợt nhận ra một sự thật cay đắng: Lan chưa bao giờ là "gánh nặng" hay "phế phẩm" như lời mẹ anh nói. Cô ấy chính là linh hồn, là người giữ lửa và là người bảo vệ thầm lặng cho cuộc đời anh. Khi anh bỏ rơi cô, anh không chỉ bỏ rơi một người vợ, mà anh đã tự tay vứt bỏ đi phần tốt đẹp nhất, chân thành nhất trong cuộc đời mình.


Sự hối hận bắt đầu gặm nhấm tâm hồn Duy mỗi đêm, anh không thể nào quên được ánh mắt rạng rỡ của Lan bên người đàn ông kia. Trong khi đó, ở nhà, không khí ngày càng trở nên ngạt thở với những trận cãi vã không hồi kết. Vy sau khi đạt được mục đích tiền bạc đã bắt đầu lộ rõ bản chất là một kẻ thực dụng, cô ta không ngại dùng những lời lẽ nhục mạ nhất để xúc phạm bố mẹ Duy khi họ không đáp ứng được yêu cầu của cô ta.


"Các người nghĩ mình là ai mà dám bảo tôi phải làm cái này cái nọ?" Vy hét lên giữa phòng khách, ném chiếc túi xách đắt tiền xuống bàn tiệc nơi ngày xưa bà Phương từng ăn mừng ly hôn. "Tôi về đây là để làm bà chủ, chứ không phải để nghe mấy người già lẩm cẩm dạy đời! Nếu không vì cái công ty đang trên đà phá sản của các người, tôi đã chẳng thèm bước chân vào cái nhà ám mùi dầu gió này!"


Bà Phương run rẩy, không thốt nên lời trước sự láo xược của cô con dâu "môn đăng hộ đối" mà bà hằng mong ước. Ông Hùng cũng ngồi chết lặng, điếu xì gà trên tay đã tắt ngóm từ bao giờ, gương mặt ông già sọm hẳn đi vì lo âu và nhục nhã. Họ đã gieo nhân nào thì giờ đây đang phải gặt quả ấy, một cái quả đắng ngắt mà họ buộc phải nuốt trôi trong sự bẽ bàng.


Duy trở về nhà đúng lúc cuộc tranh cãi đang lên đến đỉnh điểm, sự ức chế bấy lâu nay trong anh cuối cùng cũng bùng nổ như một ngọn núi lửa. Anh nhìn đống hỗn độn trong căn nhà, nhìn gương mặt thảm hại của bố mẹ và sự kiêu ngạo của Vy, rồi anh cười chua chát. Một nụ cười đầy sự tự giễu cho sự ngu ngốc và mù quáng của chính mình và cả gia đình mình.


"Đều tại mẹ! Tất cả là tại mẹ và bố!" Duy gào lên, âm thanh vang vọng khắp căn biệt thự vốn đã không còn hơi ấm. "Mẹ chê Lan là phế phẩm, mẹ bảo cô ấy ám quẻ nhà mình, mẹ chọn Vy vì gia thế, vì tiền bạc. Giờ thì mẹ trắng mắt ra chưa? Mẹ nhìn xem cái 'môn đăng hộ đối' của mẹ nó đang dẫm đạp lên danh dự cái nhà này như thế nào kìa!"


Anh lao ra khỏi nhà, mặc kệ tiếng gọi thất thanh của bà Phương đằng sau, mặc kệ cơn mưa ngoài kia đang bắt đầu nặng hạt. Anh lái xe điên cuồng trong màn đêm, tâm trí chỉ tràn ngập hình ảnh của Lan, người phụ nữ đã từng yêu anh bằng cả sinh mạng. Anh cần gặp cô, cần nói một lời xin lỗi, dù anh biết rằng lời xin lỗi ấy có lẽ đã quá muộn màng và rẻ rúng.


Duy tìm đến căn hộ nhỏ nhưng ấm cúng của Lan, nơi cô đang sống một cuộc đời bình yên và kiêu hãnh. Dưới màn mưa trắng xóa của Sài Gòn, anh đứng đợi hàng giờ đồng hồ, để mặc cho nước mưa thấm đẫm vào lớp áo vest đắt tiền, làm run rẩy cả cơ thể lẫn trái tim đang rướm máu. Anh thấy mình thật thảm hại, chẳng khác gì một kẻ ăn xin đang chờ đợi một chút lòng thương hại từ người mình từng vứt bỏ.


Khi chiếc xe hơi sang trọng đỗ lại trước sảnh chung cư, Lan bước xuống với sự hỗ trợ của người đàn ông lịch lãm mà Duy đã thấy ở triển lãm. Anh vội vàng chạy đến, không màng đến sĩ diện, không màng đến những ánh mắt tò mò của mọi người xung quanh. Duy khuỵu gối xuống ngay trước mặt Lan, giữa vũng nước mưa lạnh lẽo, đôi bàn tay run rẩy bám lấy gấu váy của cô như một kẻ sắp chết đuối bám vào chiếc phao cuối cùng.


"Lan... anh sai rồi, thực sự sai rồi. Cả nhà anh đều sai rồi, xin em... làm ơn hãy quay về đi." Giọng Duy nghẹn lại trong tiếng mưa, những giọt nước mắt hòa lẫn với nước mưa chảy dài trên mặt. "Nhà mình giờ tan nát hết rồi, bố mẹ anh đang sống trong địa ngục, anh cũng không sống nổi nếu thiếu em. Anh nhận ra rồi, em mới là tất cả những gì anh cần."


Lan đứng lặng yên dưới chiếc ô lớn mà người đàn ông kia đang che cho cô, đôi mắt cô nhìn Duy bình thản đến lạ kỳ. Không có sự giận dữ bùng nổ, cũng không có sự cười nhạo đắc thắng, chỉ có một nỗi buồn xa xăm và sự tĩnh lặng như mặt hồ sau cơn bão. Cô nhìn người đàn ông từng là chồng mình, người mà cô từng thề non hẹn biển, nay lại đang phủ phục dưới chân cô trong sự thảm hại cùng cực.


Cô nhẹ nhàng, nhưng dứt khoát, rút tay mình ra khỏi sự níu kéo đầy tuyệt vọng của Duy. Hành động của cô không mang tính thù hận, mà là sự giải thoát cuối cùng cho cả hai, một sự chấm dứt cho những gì đã mục nát từ bên trong. Cô hít một hơi sâu, không khí lạnh lẽo của cơn mưa làm cô tỉnh táo hơn bao giờ hết, cô nhìn thẳng vào mắt anh bằng tất cả sự can đảm của một người đã hồi sinh từ đống tro tàn.


"Anh Duy, anh quỳ xuống đây là vì anh thực lòng yêu tôi, hay vì căn nhà xa hoa của anh đang thiếu một người giúp việc không công, một người quản gia tận tụy?" Lan cất giọng, tiếng cô thanh thoát và rõ ràng, lấn át cả tiếng mưa đang rơi lộp bộp trên tán ô. "Ngày mẹ anh bảo tôi là 'phế phẩm', ngày bố anh bảo anh 'mắt mù' vì cưới tôi, anh đã chọn cách im lặng để bảo vệ cái danh tiếng hão huyền đó."


Cô mỉm cười, một nụ cười buồn nhưng đầy sự tự trọng, khiến Duy cảm thấy mình càng thêm nhỏ bé và hèn hạ trước mặt cô. Cô không cần dùng những lời lẽ đao to búa lớn để trừng phạt anh, bởi chính sự thật đã là hình phạt tàn khốc nhất. Những lời cô nói như những mũi kim châm vào sâu trong tâm khảm anh, bóc trần sự ích kỷ và hèn nhát mà anh luôn cố gắng che đậy dưới lớp vỏ bọc thành đạt.


"Ngày đó, chân tôi có thể bị thương, có thể khập khiễng, nhưng tâm hồn anh mới thực sự là thứ khuyết tật, Duy ạ." Lan nói tiếp, ánh mắt cô lướt qua Duy như lướt qua một người lạ xa xôi. "Tôi đã từng yêu anh hơn cả chính mình, đã từng coi gia đình anh là tất cả, nhưng các người đã dùng chính sự chân thành đó để dẫm đạp lên tôi. Sự tổn thương ấy, không một lời xin lỗi hay một cái quỳ gối nào có thể bù đắp được."


Cô quay lưng đi, bước chân vững chãi tiến về phía cửa chung cư, không một lần ngoảnh lại nhìn người đàn ông đang gục ngã trong mưa. Người đàn ông lịch lãm đi bên cạnh khẽ đặt tay lên vai cô như một sự ủng hộ thầm lặng, họ cùng nhau bước vào vùng ánh sáng ấm áp bên trong, để lại Duy một mình giữa bóng tối và sự lạnh lẽo của cơn mưa Sài Gòn dai dẳng.


Phía xa, một chiếc xe khác vừa trờ tới, bà Phương và ông Hùng bước xuống, chứng kiến cảnh con trai mình – niềm tự hào duy nhất của họ – đang quỳ gối thảm hại trước người con dâu mà họ từng gọi là "phế phẩm". Họ đứng đó, chết lặng giữa màn mưa, sự kiêu hãnh của cả một đời sụp đổ tan tành như một tòa lâu đài cát trước cơn sóng dữ. Không ai nói với ai lời nào, nhưng trong lòng họ đều hiểu rằng, họ đã đánh mất thứ quý giá nhất mà tiền bạc không bao giờ mua lại được.


Sự mỉa mai lớn nhất của cuộc đời không phải là việc họ mất đi một nàng dâu đảm đang, hay việc gia đình họ đang đứng bên bờ vực của sự tan rã. Sự mỉa mai lớn nhất chính là việc họ đã dành cả cuộc đời để xây dựng một cái vỏ bọc hào nhoáng nhưng trống rỗng, để rồi khi cơn bão đi qua, họ chẳng còn lại gì ngoài sự hối hận muộn màng và một tâm hồn tật nguyền giữa đống đổ nát của sự phù hoa.


Lan bắt đầu một chương mới của cuộc đời, nơi cô được trân trọng và yêu thương vì chính tâm hồn rực rỡ của mình, vết sẹo ở chân giờ đây chỉ là một huân chương cho sự dũng cảm của quá khứ. Còn Duy và gia đình anh, họ sẽ phải học cách sống với sự trống rỗng và những ký ức về một người phụ nữ tuyệt vời mà họ đã dại dột vứt bỏ. Cơn say của phù hoa đã tan, để lại một thực tại đắng cay mà họ buộc phải đối mặt đến hết đời.


Câu chuyện khép lại khi ánh nắng ngày mai bắt đầu len lỏi qua những đám mây đen, chiếu rọi vào căn hộ của Lan nơi những bức tranh đầy màu sắc đang chờ được hoàn thiện. Cuộc đời vốn dĩ công bằng, những người có trái tim chân thành sẽ tìm thấy bến đỗ bình yên, còn những kẻ chỉ biết tôn thờ hư danh sẽ mãi mãi lạc lối trong chính lâu đài cát mà họ đã tự tay gây dựng.


LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.