Min menu

Pages

Ngay giữa đám cưới, mẹ chồng hất bát canh nóng vào mẹ tôi trước mặt quan khách. Bố tôi lặng lẽ đứng dậy và hành động sau đó khiến cả hội trường chết lặng.

 Không gian sảnh tiệc của khách sạn năm sao lộng lẫy như một cung điện thu nhỏ, nhưng không khí bên trong lại đặc quánh sự căng thẳng. Trên sân khấu chính, ánh đèn vàng rực rỡ chiếu rọi vào những mảnh sứ vỡ tan tành dưới chân bà Xuân, mẹ chồng tôi. Vệt nước dùng từ bát canh măng mọc loang lổ trên tà áo dài tơ tằm quý giá của mẹ tôi, trông giống như một vết thương hở đang rỉ máu giữa sự xa hoa phù phiếm này.

Bà Xuân đứng đó, ngực phập phồng vì giận dữ, đôi mắt sắc lẹm như dao cau nhìn xoáy vào mẹ tôi. Bà không thèm để ý đến việc hàng trăm quan khách đang nhìn vào, giọng bà rít lên, sắc mỏng và đầy hơi lạnh: "Chị xem lại cách giáo dục con gái mình đi! Nhà tôi là gia đình gia giáo, lễ nghi đầy đủ, chứ không phải cái chợ búa ngoài mương để các người muốn bôi nhọ là bôi!"

Cả hội trường rơi vào một sự im lặng chết chóc, chỉ còn tiếng nhạc không lời du dương đến phát nghẹt. Mẹ tôi, người phụ nữ quanh năm chỉ biết đến ruộng đồng và những mùa trà, đứng run rẩy, đôi tay thô ráp cố gắng lau vệt nước nóng đang thấm vào da thịt. Bà lý nhí bằng giọng run rẩy: "Tôi xin lỗi bà... tôi không cố ý... Tôi chỉ nghĩ trà này là bố cháu tự tay sao trên đỉnh núi cao nhất, là tâm huyết cả đời của ông ấy dành cho ngày vui của con..."

Bà Xuân cắt ngang bằng một tiếng cười khẩy đầy vẻ ghê tởm, âm thanh đó vang vọng khắp loa đài như một bản án

"Tâm huyết? Cái thứ trà chát ngắt, hăng mùi khói bếp này chỉ để tưới gốc cây thôi! Đừng mang cái nghèo nàn của các người ra để làm bình phong cho sự thiếu hiểu biết. Đúng là 'mây tầng nào gặp mây tầng đó', tôi thật vô phúc mới rước loại con dâu không biết dạy dỗ này về nhà."


Ánh mắt bà ta quét qua tôi, rồi dừng lại ở mẹ tôi với sự miệt thị tột cùng: "Nhìn cái áo dài lỗi thời, đường may cẩu thả của chị đi, tôi cũng đủ hiểu cái 'tâm huyết' của nhà chị nó rẻ mạt đến mức nào rồi. Có lẽ cái nghèo nó đã ăn vào máu, nên đến cả cách cư xử tối thiểu cũng không học nổi." Những lời lẽ ấy như những nhát roi quất vào lòng tự trọng của tôi, đau đớn hơn bất kỳ vết bỏng nào.


Tôi nhìn sang Thành, chồng sắp cưới của mình, hy vọng vào một sự che chở cuối cùng trong giờ phút nhục nhã này. Nhưng Thành đứng đó, đầu cúi thấp, đôi bàn tay đan chặt vào nhau đầy vẻ nhu nhược. Anh không dám nhìn vào mắt tôi, cũng không dám hé môi nửa lời để bảo vệ người phụ nữ đã sinh ra mình hay người vợ sắp cưới đang bị chà đạp. Sự im lặng của anh ta còn đáng sợ hơn cả những lời chửi rủa của bà Xuân.


Sự nhục nhã lên đến đỉnh điểm khi bà Xuân cầm ly rượu vang đỏ bên cạnh, nụ cười mỉa mai hiện rõ trên khuôn mặt trang điểm đậm đà. Bà ta dợm bước định đổ tiếp ly rượu xuống sàn sân khấu, ngay sát chân mẹ tôi, như một hành động "tẩy uế" cho sự hiện diện mà bà gọi là thấp hèn. "Nếu các người không biết cách sạch sẽ, để tôi giúp các người rửa trôi cái mùi quê mùa này đi cho khuất mắt khách khứa nhà tôi!"

*

Chính lúc đó, bố tôi – người nãy giờ vẫn ngồi im lặng như một pho tượng ở hàng ghế đầu của nhà gái – chậm rãi đứng dậy. Ông không giận dữ quát tháo, không một lời than khóc hay cầu xin. Bước chân của ông vững chãi, khảng khái, mỗi bước đi đều mang theo một uy lực vô hình khiến những người xung quanh tự động dạt ra, ngay cả bà Xuân cũng phải khựng lại vì sự uy nghiêm toát ra từ người đàn ông lam lũ ấy.


Bố tôi bước lên sân khấu, lấy chiếc khăn tay thêu tay phẳng phiu từ túi áo, nhẹ nhàng lau vệt canh còn sót lại trên tay mẹ tôi. Hành động của ông chậm rãi và đầy trân trọng, như thể thế giới xung quanh chẳng có ai ngoài bà. Sau đó, ông quay sang phía ban nhạc, giật lấy chiếc micro từ tay MC đang ngơ ngác, ánh mắt ông nhìn thẳng vào bà Xuân khiến bà ta bất giác lùi lại một bước.


"Thưa bà Xuân, thưa toàn thể quan khách có mặt ở đây," giọng bố tôi trầm hùng, vang vọng và bình thản đến lạ thường. "Trà này đúng là rẻ tiền, vì nó được trồng bằng mồ hôi thật thà, không có mùi của sự tính toán hay lừa lọc. Áo dài của nhà tôi cũ, vì nó đã dùng tiền để nuôi con gái tôi ăn học thành tài, để nó có cái đầu thông tuệ chứ không phải để dát vàng lên sự ích kỷ và rỗng tuếch."


Cả hội trường chết lặng, một vài người bắt đầu xì xào, nhưng bố tôi không dừng lại. Ông lấy từ trong túi ngực ra một phong bì đỏ thắm, đặt nhẹ nhàng lên bàn thờ gia tiên của nhà trai đang đặt trang trọng trên sân khấu như một lời cáo lỗi cuối cùng. Ông quay sang tôi, ánh mắt đầy sự bao dung nhưng vô cùng dứt khoát: "Lam, tháo nhẫn ra con. Bố đưa con về. Nhà mình nghèo nhưng không hèn, bố không gả con vào nơi mà lòng người còn lạnh hơn cả nước đá mùa đông."


Tôi không một chút do dự, tháo phăng chiếc nhẫn kim cương mà bà Xuân từng khoe khoang là trị giá hàng tỷ đồng, đặt nó xuống cạnh bát canh mọc vỡ tan. Tôi nắm lấy bàn tay thô ráp của mẹ, cảm nhận được hơi ấm và cả sự run rẩy của bà đang dịu đi. Chúng tôi quay lưng đi, để lại sau lưng một đống đổ nát của một cuộc hôn nhân chưa kịp bắt đầu và một bà Xuân đang tái mặt vì kinh ngạc.

*

Thành lúc này mới như sực tỉnh, anh ta chạy theo, nắm lấy tay áo tôi và quỵ xuống: "Lam, em đừng đi... Mẹ anh chỉ nóng tính thôi... Anh xin em!" Tôi nhìn anh ta, thấy sự hèn nhát hiện rõ trong đôi mắt đẫm nước kia, rồi nhẹ nhàng gỡ tay anh ta ra. "Thành ạ, sự nóng tính của mẹ anh là bản chất, nhưng sự im lặng của anh là một tội ác đối với tình yêu của chúng ta. Anh không xứng đáng để tôi phải cúi đầu thêm một lần nào nữa."


Chúng tôi rời khỏi khách sạn sang trọng bằng xe taxi cũ kỹ, mặc kệ những ánh mắt soi mói của quan khách và những tay phóng viên bắt đầu săn tin. Trên xe, mẹ tôi khóc nức nở vì thương tôi, nhưng bố tôi chỉ nắm chặt tay bà và bảo: "Khóc làm gì bà nó, hôm nay là ngày chúng ta cứu được con gái mình khỏi địa ngục đấy." Tôi tựa đầu vào vai bố, cảm nhận được một sự tự do chưa từng có trong đời.


Trở về căn nhà nhỏ ở quê, nơi có những đồi trà xanh ngắt trải dài đến tận chân trời, tôi cứ ngỡ mình sẽ phải đối mặt với sự gièm pha của xóm giềng vì chuyện "bị hủy hôn". Nhưng thật lạ lùng, những người hàng xóm lại đến thăm, mang theo bánh trái và sự cảm thông chân thành. Họ bảo: "Nhà ông bà đúng là có phúc, dám từ bỏ cái vinh hoa giả dối để giữ lấy cái nghĩa cái tình, con Lam nhà này xứng đáng với người tốt hơn gấp vạn lần."


Bố tôi dẫn tôi ra đồi trà sau nhà, chỉ tay về phía những mầm non đang vươn lên dưới nắng sớm: "Danh dự không nằm ở việc con cưới được đại gia, mà nằm ở chỗ con có dám đứng thẳng lưng trước những kẻ coi thường mình hay không. Con có biết tại sao bà ta lại khao khát cuộc hôn nhân này đến thế không?" Tôi nhìn bố, chờ đợi một sự thật mà bấy lâu nay mình chưa hề hay biết.


Hóa ra, vẻ ngoài hào nhoáng của gia đình bà Xuân chỉ là một cái vỏ rỗng tuếch được đắp điếm bằng những khoản nợ khổng lồ từ các phi vụ đầu tư bất động sản thất bại. Bà ta đã bí mật tìm hiểu và biết được vùng đất đồi trà của nhà tôi sắp được quy hoạch thành một khu du lịch sinh thái cấp quốc gia. Cuộc hôn nhân của tôi và Thành thực chất chỉ là một nước cờ tàn độc để bà ta nhắm vào khối tài sản đất đai mà bố tôi đang đứng tên, nhằm lấy lại vị thế đã mất.


Sự cay nghiệt của bà ta tại đám cưới không phải là bột phát, mà là một màn kịch "phủ đầu" được tính toán kỹ lưỡng. Bà ta muốn dìm hàng gia đình tôi ngay từ đầu để sau này tôi sẽ sống trong mặc cảm tội lỗi và hèn kém, từ đó dễ dàng thao túng tôi ký vào các giấy tờ chuyển nhượng đất đai mà không mảy may nghi ngờ. Tôi rùng mình khi nghĩ đến cảnh nếu mình nhẫn nhịn ở lại, cuộc đời mình sẽ bị họ xâu xé đến mức nào.


Thành liên tục tìm về quê trong những tháng sau đó, anh ta quỳ gối trước cổng nhà tôi suốt nhiều đêm liền dưới mưa. Anh ta khóc lóc nói rằng mình bị mẹ ép buộc, rằng anh ta vẫn yêu tôi tha thiết. Nhưng giờ đây, nhìn vào người đàn ông từng là tất cả đối với mình, tôi chỉ thấy một sự trống rỗng cùng cực. "Anh không yêu tôi, Thành ạ," tôi nói khi đứng trước cổng, giọng bình thản như mặt nước hồ thu. "Anh chỉ đang tiếc nuối cái phao cứu sinh cuối cùng cho gia đình anh mà thôi."


Tôi nhận ra suốt thời gian yêu nhau, Thành đã khéo léo che đậy sự nhu nhược và toan tính dưới cái mác "con trai hiếu thảo". Mỗi lần bà Xuân gây khó dễ, anh đều bảo tôi hãy nhịn vì bà bị bệnh tim, vì bà đã vất vả nuôi anh. Hóa ra, đó chỉ là những lời nói dối ngọt ngào để xoa dịu con mồi trước khi vào bẫy. Tôi đóng sập cửa, để mặc anh ta cùng những lời xin lỗi giả tạo tan biến trong tiếng mưa rừng.


Một năm trôi qua, dự án du lịch chính thức được triển khai đúng như những gì bà Xuân từng thèm khát, nhưng nó không thuộc về bà ta. Gia đình tôi trở thành cổ đông lớn của tập đoàn du lịch nhờ vào quỹ đất quý giá và quy trình chế biến trà thủ công độc đáo. Chúng tôi khấm khá hơn, xây dựng lại căn nhà khang trang hơn, nhưng bố tôi vẫn duy trì thói quen thức dậy từ sớm để sao trà trên núi, bàn tay vẫn thô ráp nhưng nụ cười đã rạng rỡ hơn nhiều.


Tôi không còn là cô gái nhút nhát, luôn cúi đầu nhận lỗi về mình như trước. Tôi dùng một phần lợi nhuận để thành lập một quỹ hỗ trợ phụ nữ đơn thân và trẻ em có hoàn cảnh khó khăn tại địa phương. Tôi dạy họ cách làm trà, cách đứng vững trên đôi chân của mình và cách nói "không" với những sự áp bức mang danh nghĩa tình cảm. Tôi sống một cuộc đời tự do, kiêu hãnh và rạng rỡ như những đóa trà hoa trắng tinh khiết giữa sương sớm.


Trong một lần tình cờ lên thành phố để tham dự một hội thảo về nông nghiệp sạch, tôi đi ngang qua một quán trà nhỏ nằm sâu trong một con hẻm tối tăm. Tôi chợt khựng lại khi bắt gặp một hình bóng quen thuộc đang lớn tiếng tranh cãi với nhân viên phục vụ về vài đồng tiền lẻ lẻ thừa. Đó là bà Xuân, nhưng không còn là bà Xuân của những bộ áo dài lụa tơ tằm và nhẫn kim cương sáng chói ngày nào.


Gương mặt bà ta hằn học, già sạm đi vì những lo toan và có lẽ là cả những khoản nợ nần chưa trả hết sau khi các dự án ảo bị đổ bể. Bà ta nhìn thấy tôi bước xuống từ chiếc xe hơi sang trọng, diện một bộ váy thanh lịch và toát ra khí chất của một người phụ nữ thành đạt. Đôi mắt bà ta trợn trừng kinh ngạc, rồi nhanh chóng lảng tránh, bàn tay run rẩy giấu đi chiếc ví cũ sờn vào túi xách.


Tôi mỉm cười nhẹ nhàng, một nụ cười không có sự thù hận, cũng chẳng có sự đắc thắng, chỉ đơn giản là sự bình thản của một người đã bước qua được cơn bão. Tôi lướt qua bà ta như lướt qua một người lạ chưa từng quen biết, không một lời mỉa mai, không một câu chào hỏi. Sự lãng quên đôi khi còn tàn nhẫn hơn cả sự trả thù, và bà ta xứng đáng nhận lấy sự im lặng đó cho những gì đã gây ra.


Bố tôi nói đúng, khi ta buông bỏ những thứ không xứng đáng, đôi tay ta mới có đủ chỗ trống để nắm giữ lấy hạnh phúc thực sự. Đám cưới hụt năm ấy không phải là một thất bại thảm hại, mà là một cuộc giải vây ngoạn mục mà bố đã dành cho cuộc đời tôi. Nhờ có những mảnh bát vỡ và vệt canh nóng ấy, tôi mới tìm lại được bản ngã của chính mình, một Lam Tuệ Lâm mạnh mẽ, tự chủ và tràn đầy lòng kiêu hãnh.


Phía trước tôi giờ đây là bầu trời cao rộng, nơi không còn những lời cay nghiệt hay những sự áp bức mỉa mai. Tôi hít một hơi thật sâu cái không khí trong lành của buổi chiều tà, lòng thầm cảm ơn những chén trà đắng của bố đã giúp tôi tỉnh táo để nhận ra giá trị thật sự của con người. Hạnh phúc không phải là được dát vàng, mà là được sống đúng với tâm huyết và lòng tự trọng của chính mình.


Tôi sẽ tiếp tục hành trình của mình, mang hương trà quê hương đi xa hơn nữa, không phải để chứng minh điều gì với những kẻ như bà Xuân, mà để tri ân những người đã yêu thương và bảo vệ mình. Cuộc đời vốn dĩ công bằng, bùn đất dưới chân có thể làm bẩn vạt áo, nhưng nó lại là nơi nuôi dưỡng những đóa hoa sen thanh cao nhất. Tôi mỉm cười, bước lên xe và hướng về phía đồi trà xanh ngát, nơi hạnh phúc thật sự đang chờ đợi.



LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.