Min menu

Pages

Mẹ chồng làm nhục mẹ tôi bằng bát canh nóng giữa tiệc cưới đông người. Không một lời phản ứng, bố tôi đứng lên và khiến tất cả nín thở.

 Ánh đèn chùm pha lê trong sảnh tiệc của khách sạn năm sao lấp lánh như hàng ngàn con mắt đang đổ dồn về phía sân khấu, nơi một bi kịch đang được dàn dựng dưới lớp vỏ bọc của một đám cưới hào nhoáng. Không khí đặc quánh mùi nước hoa đắt tiền trộn lẫn với mùi thức ăn sang trọng, nhưng tất cả bỗng chốc bị xé toạc bởi tiếng vỡ chát chúa của đồ sứ. Bà Xuân đứng đó, ngực phập phồng vì cơn giận giả tạo được dàn dựng công phu, đôi mắt sắc lẹm như dao cau nhìn chằm chằm vào vũng nước lênh láng dưới sàn.

Từng mảnh vỡ của bát canh măng mọc văng tung tóe, găm vào không gian sự im lặng đến rợn người của hàng trăm quan khách. Bà Xuân không thèm nhìn đến con dâu, mà hướng thẳng mũi dùi vào mẹ tôi, người phụ nữ đang đứng run rẩy với vạt áo dài tơ tằm thấm đẫm nước dùng nóng hổi. Ánh mắt bà Xuân lướt qua mẹ tôi từ đầu đến chân, một cái nhìn đầy sự ghê tởm như thể đang nhìn thấy một vết nhơ trên tấm thảm nhung sạch sẽ của gia đình mình.

“Chị xem lại cách giáo dục con gái mình đi, hay là ở cái xứ quê mùa ấy, người ta dạy con gái cách sỉ nhục nhà chồng ngay trong ngày cưới?” – Bà Xuân rít lên qua kẽ răng, giọng nói lanh lảnh nhưng chứa đầy thuốc độc. Bà ta đưa tay chỉnh lại chuỗi vòng cổ ngọc trai to bản, vẻ mặt cao ngạo như một nữ hoàng đang trừng phạt kẻ tôi tớ. “Nhà tôi là gia đình gia giáo, lễ nghi đến tận kẽ tóc, vậy mà chị để con gái mình dâng cái thứ trà rẻ tiền, hôi mùi khói này lên mời tôi trong lễ bái đường?”

Mẹ tôi mặt cắt không còn giọt máu, đôi bàn tay gầy guộc, chai sần vì nắng gió cố sức lau vệt nước nóng đang thấm dần vào da thịt. Bà không khóc, nhưng đôi vai run lên bần bật vì sự nhục nhã bất ngờ ập xuống giữa thanh thiên bạch nhật. “Tôi xin lỗi bà... tôi thật sự xin lỗi... tôi chỉ nghĩ trà này bố cháu tự tay sao trên đỉnh núi xa, là tâm huyết cả đời của ông ấy, muốn dành thứ quý nhất của nhà mình để kính bề trên...”

Bà Xuân bật cười, một tràng cười khô khốc và đầy mỉa mai khiến những người ngồi bàn đầu cũng phải rùng mình.

 “Tâm huyết? Chị nực cười thật đấy, cái thứ trà chát ngắt, đắng ngét như cuộc đời bần hàn của các người mà gọi là quý giá sao? Ở cái thành phố này, người ta dùng trà nhập khẩu tính bằng tiền đô, chứ không ai dùng thứ cỏ dại tưới bằng nước lã này để bái gia tiên cả.”


Bà ta tiến thêm một bước, chiếc giày cao gót nhọn hoắt nghiến lên một mảnh sứ vỡ tạo ra âm thanh ghê người. “Đúng là ‘mây tầng nào gặp mây tầng đó’, tôi đã nghi ngại ngay từ đầu khi con trai tôi đòi rước một đứa con gái gốc gác không rõ ràng về nhà. Nhìn cái áo dài lỗi thời, đường may vụng về của chị, tôi cũng đủ hiểu cái thứ gọi là ‘tâm huyết’ của nhà chị nó rẻ mạt và thấp kém đến mức nào rồi.”


Xung quanh bắt đầu rộ lên những tiếng xì xào, những ánh mắt thương hại lẫn mỉa mai đổ dồn về phía gia đình tôi. Thành, người chồng mà tôi vừa trao lời thề nguyện cách đây mười lăm phút, vẫn đứng trơ ra như một bức tượng sáp. Anh ta cúi gầm mặt, đôi bàn tay đan chặt vào nhau, không hề có một động thái nào để bảo vệ người vợ đang đứng chôn chân giữa vũng bùn nhục nhã hay người mẹ vợ đang bị lăng mạ tận cùng.


Tôi nhìn Thành, hy vọng thấy được một tia lửa giận dữ hay ít nhất là một cái nắm tay che chở, nhưng tất cả những gì tôi nhận được là sự im lặng hèn nhát. Anh ta sợ bà Xuân, sợ cái uy quyền và khối tài sản ảo mà bà ta luôn dùng để thao túng anh ta. Sự thất vọng trong tôi trào dâng, biến thành một nỗi đau thắt lại nơi lồng ngực, cay đắng hơn cả vị trà mà bà Xuân vừa miệt thị.

*

Bà Xuân thấy sự im lặng của mọi người như một chiến thắng, bà ta càng lấn tới, tay cầm lấy ly rượu vang đỏ sẫm trên bàn tiệc bên cạnh. “Cái thứ trà này thậm chí không xứng đáng để đổ xuống đất của nhà tôi, nó chỉ làm bẩn thêm sàn nhà thôi.” Bà ta hất hàm, định đổ tiếp ly rượu vào vũng trà dưới sàn như một hành động tẩy uế đầy khinh miệt. “Để tôi giúp các người tỉnh mộng, rằng cái nghèo không bao giờ có chỗ đứng ở nơi sang trọng này.”


Đúng lúc cái tay đeo đầy nhẫn kim cương của bà ta vừa nghiêng xuống, một bàn tay rắn rỏi và thô ráp đã giữ chặt lấy cổ tay bà ta. Bố tôi, người nãy giờ vẫn ngồi tĩnh lặng như một gốc cổ thụ giữa bão tố, đã đứng dậy từ lúc nào. Ông không hề nổi giận, khuôn mặt chữ điền vẫn bình thản đến lạ lùng, nhưng ánh mắt ông toát ra một thứ uy nghiêm khiến bà Xuân cứng đờ người lại, ly rượu vang chông chênh trên không trung.


Bố tôi nhẹ nhàng gỡ ly rượu khỏi tay bà ta, đặt lại lên bàn một cách từ tốn, rồi ông lấy chiếc khăn tay bằng vải thô sạch sẽ trong túi áo, cúi xuống lau vệt canh còn sót lại trên tay mẹ tôi. Hành động của ông chậm rãi, tỉ mỉ như thể cả thế giới này chỉ có mình bà là quan trọng nhất. Sau đó, ông quay sang phía ban nhạc, cầm lấy chiếc micro, âm thanh vang lên trầm đục nhưng đanh thép, át đi tất cả những tiếng xì xào trong khán phòng.


“Thưa bà Xuân, thưa toàn thể quan khách có mặt ngày hôm nay.” Bố tôi bắt đầu, giọng ông không hề run rẩy. “Trà này đúng là rẻ tiền đối với bà, vì nó được trồng bằng mồ hôi thật thà, bằng sự chân chất của những người bán lưng cho trời bán mặt cho đất, nó hoàn toàn không có mùi vị của sự tính toán hay lọc lừa. Áo dài của nhà tôi cũ, vì chúng tôi dành tiền để nuôi con ăn học thành tài, để dạy nó biết yêu thương chứ không phải để dát vàng lên sự ích kỷ và hợm hĩnh.”


Cả hội trường như nín thở trước từng lời nói của bố tôi, bà Xuân tái mặt, đôi môi run rẩy định thốt lên điều gì đó nhưng lại bị khí thế của bố tôi chặn đứng. Ông tiến lại gần bàn thờ gia tiên của nhà trai đang đặt trang trọng trên sân khấu, lấy từ trong túi ngực ra một phong bì đỏ thắm, đặt nhẹ nhàng lên đó. Đó không phải là tiền dẫn cưới, mà là một tờ giấy có đóng dấu đỏ mà sau này tôi mới biết đó là bằng chứng về sự minh bạch của gia đình mình.

*

Bố quay sang nhìn tôi, ánh mắt hiền từ nhưng kiên định vô cùng. “Lam, tháo nhẫn ra con. Bố đưa con về. Nhà mình nghèo nhưng không hèn, bố không gả con vào nơi mà lòng người còn lạnh hơn cả nước đá, nơi mà sự sang trọng chỉ là cái vỏ bọc cho một tâm hồn mục rỗng.” Câu nói của ông như một nhát dao dứt khoát, cắt đứt hoàn toàn sợi dây ràng buộc mong manh giữa tôi và gia đình hào nhoáng giả tạo kia.


Tôi không hề do dự, ngón tay run rẩy tháo chiếc nhẫn kim cương lấp lánh – thứ mà bà Xuân luôn tự hào là vô giá – rồi đặt mạnh xuống bàn. Tôi bước đến bên mẹ, nắm lấy bàn tay còn đang nóng hổi vì nước dùng của bà. Cảm giác nhục nhã lúc nãy biến mất, thay vào đó là một luồng sức mạnh mạnh mẽ cuộn trào trong huyết quản. Tôi nhìn thẳng vào mắt Thành, lần đầu tiên thấy anh ta nhỏ bé và thảm hại đến đáng thương.


“Anh Thành, cảm ơn anh vì đã không lên tiếng,” tôi nói bằng giọng mỉa mai cay đắng nhất có thể. “Sự hèn nhát của anh đã giúp tôi nhận ra rằng, chiếc nhẫn này quá nặng đối với một người muốn sống ngẩng cao đầu như tôi. Chúc anh và mẹ anh tiếp tục sống vui vẻ trong tòa lâu đài bằng giấy của mình.”


Bà Xuân lúc này mới tìm lại được giọng nói, bà ta gào lên: “Các người... các người dám sỉ nhục nhà tôi sao? Đồ quân xướng ca vô loài, đồ nhà quê không biết trời cao đất dày là gì! Cút đi! Cút ngay khỏi đây trước khi tôi gọi bảo vệ!”


Bố tôi chỉ mỉm cười, một nụ cười bao dung nhưng đầy sự khinh bỉ. “Bà không cần đuổi, không khí ở đây đã quá ô nhiễm cho những người tử tế như chúng tôi rồi. À, còn một điều nữa, bà Xuân ạ. Thứ mà bà gọi là ‘trà quê’ ấy, thực ra là loại trà cổ thụ mà những nhà sưu tầm trà thượng hạng phải săn lùng bằng cả gia tài đấy. Nhưng đúng là, người chỉ biết nhìn vào giá tiền thì mãi mãi không bao giờ hiểu được giá trị thực sự.”


Chúng tôi quay lưng bước đi, gót giày của tôi nện xuống sàn đá hoa cương tạo thành những âm thanh dứt khoát. Sau lưng tôi, Thành ngã quỵ xuống ghế, đầu óc quay cuồng trước sự đổ vỡ tan tành của một đám cưới thế kỷ. Tiếng mắng chửi của bà Xuân vẫn còn vang vọng nhưng nhỏ dần, nhỏ dần khi chúng tôi bước ra khỏi cánh cửa khách sạn, đón lấy luồng gió trời mát rượi của buổi hoàng hôn.


Trên chuyến xe khách cũ kỹ trở về quê ngay trong đêm ấy, mẹ tôi cứ sụt sùi khóc vì thương tôi lỡ dở một đời. Bố tôi nắm chặt tay bà, rồi quay sang bảo tôi: “Con đừng buồn. Danh dự không nằm ở việc con cưới được đại gia, không nằm ở cái đám cưới triệu đô này. Nó nằm ở chỗ con có dám đứng thẳng lưng trước những kẻ coi thường mình hay không. Hôm nay, con đã thắng rồi.”


Tôi tựa đầu vào cửa sổ xe, nhìn những ánh đèn thành phố lùi dần về phía sau. Trong lòng tôi lúc đó, nỗi đau vẫn còn nhưng sự thanh thản đã bắt đầu nảy nở. Tôi tự hứa với bản thân sẽ không bao giờ để bất cứ ai chà đạp lên lòng tự trọng của gia đình mình thêm một lần nào nữa. Cơn ác mộng vừa trải qua thực chất lại là một món quà, một cuộc giải cứu ngoạn mục mà bố đã dành cho tôi trước khi tôi lún sâu vào vũng lầy của nhà họ Trần.


Về đến căn nhà gỗ nhỏ nằm lọt thỏm giữa đồi chè, tôi cứ ngỡ mình sẽ phải đối mặt với những lời gièm pha, mỉa mai của xóm giềng về một “cô dâu bị trả về”. Nhưng lạ thay, mọi người nhìn tôi bằng ánh mắt cảm thông và nể phục. Câu chuyện về người cha dám hủy hôn ngay trên sân khấu để bảo vệ vợ con đã lan truyền khắp vùng. Họ không cười tôi, họ cười vào mặt sự hợm hĩnh của những kẻ giàu sang nhưng thiếu tình người.


Vài tuần sau, sự thật bắt đầu lộ ra như một bức tranh bị bong tróc lớp sơn đẹp đẽ. Một người bạn cũ của Thành tìm đến tôi và kể lại rằng, gia đình bà Xuân thực chất đang nợ nần chồng chất. Những căn biệt thự, xe sang đều là đồ đi thuê hoặc đã thế chấp ngân hàng để duy trì vẻ ngoài hào nhoáng. Bà ta muốn Thành cưới tôi không phải vì yêu thương gì, mà vì bà ta đã bí mật biết được mảnh đất đồi chè rộng lớn của bố tôi nằm trong diện quy hoạch thành khu du lịch trọng điểm của tỉnh.


Bà ta đã tính toán kỹ lưỡng: dùng đám cưới để thâu tóm mảnh đất đó thông qua tôi, rồi dùng tiền đền bù để trả nợ. Màn kịch hạ nhục mẹ tôi ở đám cưới thực chất là một nước cờ “phủ đầu”, bà ta muốn tôi sợ hãi, muốn gia đình tôi cảm thấy thấp kém để sau này dễ bề thao túng và ép buộc bố tôi sang tên đất đai. Nếu bố tôi không cứng rắn, nếu tôi không dứt khoát, có lẽ giờ đây gia đình tôi đã trắng tay và tôi đang sống kiếp tôi đòi trong sự đày nghiến của bà ta.


Thành liên tục tìm về quê, anh ta đứng dưới gốc cây chè cổ thụ trước nhà tôi suốt nhiều đêm liền, quỳ gối xin lỗi, thề thốt rằng anh ta cũng bị mẹ lừa dối. Tôi đứng trên hiên nhà, nhìn dáng vẻ tiều tụy của anh ta nhưng lòng không chút mủi lòng. Giờ đây, nhìn Thành, tôi chỉ thấy sự hèn nhát được che đậy vụng về dưới cái mác "con trai hiếu thảo". Một người đàn ông không bảo vệ được người phụ nữ của mình trong lúc họ bị lăng mạ đau đớn nhất, thì mãi mãi không xứng đáng có được tình yêu.


“Anh về đi, Thành ạ,” tôi nói, giọng bình thản đến lạ lùng. “Sự tha thứ của tôi không dành cho những người đứng nhìn người thân của mình bị giày đạp. Anh không phải là con trai hiếu thảo, anh chỉ là một kẻ nhu nhược không có bản lĩnh. Hãy về lo cho những khoản nợ của mẹ anh đi, đừng làm bẩn thêm không khí của đồi chè nhà tôi nữa.”


Thành lầm lũi ra về, bóng anh ta đổ dài trên con đường đất đỏ, cô độc và thảm hại. Đó là lần cuối cùng tôi nhìn thấy anh ta với tư cách là người đàn ông tôi từng định gắn bó cả đời. Tôi quay vào nhà, thấy bố đang tỉ mẩn sao trà bên bếp lửa. Mùi trà thơm nồng đượm, vị chát thanh tao và hậu vị ngọt lịm tỏa ra khắp gian nhà nhỏ. Đây mới là giá trị thật sự, thứ giá trị không thể mua bằng tiền hay đo bằng những chuỗi ngọc trai giả tạo.


Một năm sau, dự án du lịch chính thức được triển khai như những gì bà Xuân đã tính toán, nhưng người sở hữu nó không phải là bà ta. Bố tôi không bán đất, ông cùng tôi và một số hộ dân trong vùng thành lập một hợp tác xã du lịch sinh thái gắn liền với văn hóa trà cổ thụ. Vùng quê nghèo thay da đổi thịt, những đồi chè xanh mướt giờ đây trở thành điểm đến của những người thực sự biết thưởng thức cái đẹp của thiên nhiên và tâm hồn.


Tôi không còn là cô gái rụt rè, luôn cảm thấy thấp kém trước sự giàu sang của phố thị. Tôi trở thành người điều hành quỹ hỗ trợ phụ nữ và trẻ em có hoàn cảnh khó khăn tại địa phương. Tôi dạy họ cách đứng thẳng lưng, cách biến nỗi đau thành sức mạnh và cách nhận diện những kẻ dùng tiền bạc để che đậy sự thấp hèn của nhân cách. Cuộc sống của tôi tràn đầy ý nghĩa và sự tự do mà trước đây tôi chưa từng dám mơ tới.


Trong một lần tình cờ lên thành phố để tham gia một hội thảo về nông nghiệp bền vững, tôi đi ngang qua một quán trà nhỏ nằm sâu trong hẻm. Từ bên trong, tiếng la hét chói tai vang lên khiến tôi bất giác dừng lại. Tôi thấy bà Xuân, lúc này trông già sạm đi hẳn, gương mặt hằn học đầy những nếp nhăn của sự cay nghiệt, đang lớn tiếng tranh cãi với nhân viên quán trà chỉ vì vài đồng tiền lẻ tính nhầm. Bộ áo dài sang trọng ngày nào giờ đã sờn cũ, chuỗi ngọc trai không còn thấy đâu, thay vào đó là sự nhem nhuốc của một kẻ đang bị nợ nần bủa vây.


Bà ta nhìn thấy tôi khi tôi chuẩn bị bước lên chiếc xe hơi đời mới đang chờ sẵn phía cửa. Ánh mắt chúng tôi giao nhau trong một tích tắc. Tôi thấy trong mắt bà ta sự ngỡ ngàng, đố kỵ và cả một chút bàng hoàng khi thấy con dâu hụt ngày nào giờ lại rạng rỡ và thành đạt đến thế. Tôi không hề cảm thấy đắc thắng, cũng không có ý định mỉa mai bà ta thêm một lời nào. Tôi chỉ mỉm cười một nụ cười nhẹ nhàng, một nụ cười dành cho người lạ, rồi lướt qua như thể bà ta chưa từng hiện diện trong cuộc đời mình.


Sự trừng phạt lớn nhất đối với những kẻ coi thường người khác không phải là sự trả thù, mà là nhìn thấy người mình từng khinh rẻ sống tốt hơn mình gấp vạn lần, trong khi bản thân vẫn kẹt lại trong vũng bùn của sự ích kỷ. Tôi lên xe, chiếc xe chuyển bánh êm ru, để lại phía sau những mảnh vụn của quá khứ. Thành phố vẫn ồn ào, nhưng trong lòng tôi giờ đây là sự tĩnh lặng của những đồi chè buổi sớm mai.


Bố tôi nói đúng, khi ta can đảm buông bỏ những thứ không xứng đáng, đôi tay ta mới thực sự có chỗ để nắm giữ lấy hạnh phúc và phẩm giá. Đám cưới hụt năm ấy không phải là một vết sẹo, mà là một cuộc giải vây ngoạn mục, một bước ngoặt để tôi tìm lại chính mình. Tôi trở về nhà, nơi có hương trà ấm áp và nụ cười hiền hậu của bố mẹ đang chờ đón, biết rằng mình đã thực sự chạm tay vào một cuộc đời rực rỡ và đầy kiêu hãnh.


LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.