Min menu

Pages

Ngày cưới, tôi bị coi là số phận hẩm hiu khi phải lấy anh phụ hồ nghèo. Sáng hôm sau, tôi xin chồng 500 nghìn, anh chỉ im lặng nhìn điện thoại. Thông báo ngân hàng vang lên ngay sau đó… và mọi người bắt đầu tái mặt.

 Bà Lâm đứng trước gương, chỉnh lại lớp phấn dày cộp đang cố che đi những rãnh nhăn của thời gian. Ở tuổi sáu mươi, bà vẫn tin rằng mình có thể đánh bại quy luật tự nhiên bằng những bộ cánh lụa là hàng nhái cao cấp và những chiếc túi xách "siêu cấp" mua trả góp. Bà vuốt lại mái tóc nhuộm đen nhánh, mỉm cười với hình ảnh một "phu nhân quyền quý" trong gương, dù thực chất căn hộ bà đang ở chỉ là một căn thuê rẻ tiền nằm sâu trong ngõ nhỏ.

Cả khu phố xôn xao khi bà Lâm tuyên bố sẽ kết hôn với Tuấn, một thanh niên mới tròn hai mươi lăm tuổi, gương mặt búng ra sữa và luôn lái những chiếc xe hơi đắt tiền. Đám cưới này không đơn thuần là sự lệch pha về tuổi tác, mà là một canh bạc lớn nhất cuộc đời bà. Bà Lâm đã dùng tất cả số tiền tích góp, thậm chí là vay nặng lãi, để biến mình thành một góa phụ giàu có, một "máy bay" sang chảnh đủ sức hấp dẫn một cậu ấm nhà giàu nhưng thiếu thốn tình cảm mẫu tử.

Trong buổi họp mặt gia đình trước ngày cưới, không khí căng thẳng như một dây đàn sắp đứt. Những người hàng xóm và họ hàng xa kéo đến, không phải để chúc phúc mà để xem "vở kịch" hài hước nhất năm. Họ xì xào, bàn tán, những ánh mắt khinh bỉ ném về phía người đàn bà đang cố gồng mình trong bộ váy cưới lộng lẫy nhưng kệch cỡm.

"Chị Lâm này, chị định làm mẹ hay làm vợ người ta vậy? Nhìn cậu Tuấn đứng cạnh chị, tôi cứ tưởng cậu ấy đang đưa bà nội đi dạo phố cơ đấy," một người đàn bà trong họ lên tiếng với giọng điệu mỉa mai cay nghiệt. Bà Lâm không hề biến sắc, bà nhấp một ngụm trà, phong thái ung dung như một bà hoàng thực thụ, dù bàn tay đang run lên bần bật vì giận dữ.

Bà Lâm nhếch môi, nụ cười đầy sự khinh miệt đáp lại: "Mấy người không có tiền, cũng không có nhan sắc nên mới phải đi tọc mạch chuyện người khác. Tuấn yêu tôi vì tâm hồn, vì sự trải đời mà mấy cô gái trẻ trung, rỗng tuếch ngoài kia không bao giờ có được. Mà quan trọng nhất là, cậu ấy có thể mua cả cái khu phố này nếu tôi thích, còn mấy người thì cả đời chỉ biết đếm từng đồng lẻ đi chợ."

Tuấn bước vào, khoác vai bà Lâm một cách gượng gạo nhưng đủ để làm dịu đi những lời xì xầm. 


Anh ta nhìn quanh căn phòng với ánh mắt ngạo nghễ, thứ ánh sáng lấp lánh của chiếc đồng hồ đắt tiền trên cổ tay anh như một cái tát vào mặt những kẻ đang mỉa mai. "Mọi người nói xong chưa? Nếu xong rồi thì để chúng tôi đi chọn biệt thự, tôi không muốn vợ tôi phải ngồi lâu trong cái không gian chật hẹp, ám mùi nghèo khó này thêm phút nào nữa," Tuấn nói, giọng đầy vẻ châm chọc.


Những ngày đầu của cuộc hôn nhân là một chuỗi những màn kịch hoàn hảo. Bà Lâm liên tục đăng ảnh đi du lịch, mua sắm đồ hiệu và ăn uống tại những nhà hàng xa xỉ nhất. Bà tận hưởng cảm giác được người đời ganh tị, được khoác lên mình lớp vỏ bọc phu nhân hào nhoáng. Nhưng thực tế sau cánh cửa đóng kín, Tuấn bắt đầu lộ diện là một kẻ ăn chơi trác táng, tiêu tiền như nước và thường xuyên vắng mặt cả đêm với những lý do mơ hồ về công việc kinh doanh của gia đình.


Mâu thuẫn bùng nổ khi bà Lâm phát hiện ra Tuấn thực chất cũng chỉ là một kẻ "phông bạt" giống hệt mình. Chiếc xe hơi anh ta lái là đồ thuê, những căn biệt thự anh ta hứa hẹn chỉ là ảnh trên mạng. Cả hai đều là những kẻ lừa đảo gặp nhau trên một bàn cờ của sự tham lam. Khi sự thật vỡ lở, thay vì ly hôn, bà Lâm lại nảy ra một ý định táo bạo hơn: bà tuyên bố mình có thai để ràng buộc Tuấn và hy vọng vào khoản tiền trợ cấp từ bố mẹ Tuấn ở nước ngoài – những người mà bà tin là thực sự giàu có.


"Bà định lừa tôi đến bao giờ nữa? Cái thai đó là thật hay bà lại độn gối vào bụng?" Tuấn quát lên, ném chiếc ly rượu xuống sàn nhà. Bà Lâm nhìn anh ta bằng ánh mắt lạnh lẽo, không còn chút tình tứ nào: "Thật hay giả không quan trọng, quan trọng là bố mẹ anh tin đó là cháu đích tôn của họ. Nếu anh muốn họ tiếp tục gửi tiền về, tốt nhất là hãy diễn cho tròn vai người chồng mẫu mực đi."

*

Căng thẳng lên đến đỉnh điểm khi bà Lâm thực sự mang thai ở tuổi sáu mươi nhờ vào các biện pháp y học đắt đỏ và sự liều mạng đánh đổi sức khỏe. Một năm sau, khi đứa trẻ chào đời, cả khu phố sững sờ khi thấy bà Lâm bế trên tay một sinh linh bé nhỏ. Nhưng niềm vui chẳng tày gang, đứa trẻ sinh ra đã mang trong mình chứng bệnh di truyền hiếm gặp, đòi hỏi những khoản chi phí chữa trị khổng lồ mà cả hai kẻ lừa đảo đều không thể chi trả.


Ngay khi biết đứa con bị bệnh, bộ mặt thật của Tuấn hoàn toàn lộ diện. Anh ta nhìn đứa trẻ như nhìn một món nợ, một sai lầm trong cuộc đời. "Tôi không rảnh để nuôi một đứa trẻ bệnh tật và một bà già hết thời. Bà tự mà lo lấy, tôi đi tìm cuộc đời mới của mình đây," Tuấn lạnh lùng nói rồi bỏ đi theo một cô bồ trẻ đẹp, để lại bà Lâm cùng đứa trẻ trong căn phòng bệnh vắng lặng.


Bà Lâm suy sụp hoàn toàn, lớp vỏ bọc phu nhân sang chảnh vỡ tan tành như bong bóng xà phòng. Bà ngồi đó, giữa những hóa đơn viện phí chất cao như núi và tiếng khóc xé lòng của đứa trẻ. Sự mỉa mai của số phận đổ ập xuống đầu người đàn bà tham vọng. Bà nhận ra rằng tất cả những trang sức, lụa là kia không thể đổi lấy một hơi thở bình yên cho con mình. Những người hàng xóm từng bị bà khinh rẻ giờ đây lại là những người duy nhất nhìn bà bằng ánh mắt thương cảm thay vì chế giễu.


Trong lúc tuyệt vọng nhất, bà Lâm buộc phải bán đi tất cả những món đồ hiệu cuối cùng – những thứ vốn là niềm kiêu hãnh của bà – để đóng tiền viện phí. Bà bắt đầu đi làm thuê, dọn dẹp nhà cửa, làm những công việc chân tay mà trước đây bà cho là thấp kém. Mỗi tối, bà quay về bệnh viện, ôm lấy đứa con nhỏ và khóc nức nở. Sự hối hận muộn màng bắt đầu gặm nhấm tâm hồn bà, nhưng cũng chính từ đó, bản năng làm mẹ trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

*

Bà không còn quan tâm đến việc người ta nói gì về mình, không còn cần những bộ váy lộng lẫy để chứng minh giá trị. Bà chỉ cần con bà được sống. Những người hàng xóm vốn tưởng sẽ hả hê trước sự sụp đổ của bà, lại bất ngờ dang tay giúp đỡ. Họ mang đến cho bà từng bát cháo, từng bộ quần áo cũ của trẻ con, và cả những lời động viên chân thành nhất. Bà Lâm lần đầu tiên hiểu thế nào là tình người thật sự, thứ mà tiền bạc không bao giờ mua được.


Bất ngờ thay, một bác sĩ chuyên khoa lâu năm, người cảm động trước sự kiên trì và hy sinh của bà Lâm, đã đứng ra hỗ trợ toàn bộ chi phí phẫu thuật cho đứa bé thông qua một quỹ từ thiện. Ca phẫu thuật thành công rực rỡ trong sự ngỡ ngàng của mọi người. Đứa bé dần hồi phục, khỏe mạnh và bắt đầu biết mỉm cười với mẹ. Ánh mắt trẻ thơ trong veo ấy chính là sự cứu rỗi lớn nhất cho cuộc đời đầy lỗi lầm của bà Lâm.


Cuối cùng, bà Lâm không trở thành phu nhân giàu có như bà từng mơ ước, nhưng bà đã tìm thấy một hạnh phúc thực sự. Bà mở một tiệm cơm nhỏ tại khu phố, nơi bà dùng chính sự trải đời của mình để giúp đỡ những người có hoàn cảnh khó khăn. Tuấn, sau những cuộc chơi bời trác táng, cuối cùng trắng tay và phải trả giá cho sự bội bạc của mình trong sự cô độc. Còn bà Lâm, mỗi chiều hoàng hôn, bà dắt tay con đi dạo phố, nụ cười trên môi bà giờ đây tuy có thêm nhiều nếp nhăn nhưng lại rạng rỡ và thanh thản hơn bất cứ lớp phấn son nào trước đây.


Câu chuyện khép lại khi đứa trẻ bập bẹ gọi tiếng "Mẹ", bà Lâm ôm con vào lòng, nhìn về phía chân trời xa xăm. Bà biết rằng, dù xuất phát điểm là một sai lầm và sự tham lam, nhưng tình yêu thương và sự chân thành đã giúp bà viết lại một đoạn kết đẹp đẽ cho cuộc đời mình. Những lời mỉa mai xưa cũ đã lùi xa, nhường chỗ cho sự tôn trọng và bình yên trong tâm hồn người mẹ già. Bạn có muốn tôi viết thêm một chương ngoại truyện về cuộc sống sau này của hai mẹ con bà Lâm không?


LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào