Bà Phương đứng trước gương, chỉnh lại lớp phấn dày cộp đang cố che đi những vết chân chim hằn sâu nơi khóe mắt. Ở tuổi 60, bà vẫn diện chiếc váy cưới trắng tinh khôi, ôm sát cơ thể vốn đã bắt đầu xập xệ, nỗ lực phô diễn một vẻ sang trọng giả tạo mà bà đã dày công gây dựng suốt nhiều năm qua. Căn biệt thự bà đang ở thực chất chỉ là đồ thuê theo ngày, những chiếc túi hiệu cũng là hàng giả loại một, nhưng bà tin rằng "phong thái" quý tộc của mình sẽ lừa được con cá lớn nhất cuộc đời.
"Mẹ nhìn lại mình đi, mẹ định làm trò cười cho thiên hạ đến bao giờ nữa?" – Tuấn, con trai bà, đứng tựa cửa với ánh mắt đầy sự ghẻ lạnh và khinh bỉ. Anh không thể hiểu nổi tại sao mẹ mình lại có thể mặt dày đến mức đòi kết hôn với một thanh niên chỉ đáng tuổi con cháu mình. Đối với Tuấn, sự phù phiếm của mẹ đã chạm đến giới hạn của sự chịu đựng, nhất là khi anh biết rõ gia đình chẳng còn lấy một đồng dính túi.
Bà Phương không quay đầu lại, chỉ nhếch môi cười nhạt, đôi tay vẫn thoăn thoắt cài lại chiếc hoa tai lấp lánh kim cương nhân tạo. Bà đáp lại bằng giọng điệu sắc mỏng như dao cạo: "Con trai à, con nên học cách im lặng và hưởng thụ thành quả từ bộ não của mẹ con đi. Thay vì cứ ngồi đó mà phán xét đạo đức, hãy nghĩ xem sau đám cưới này, cái nợ ngân hàng của con sẽ được xóa sạch như thế nào."
Tuấn cười khẩy, bước tới gần hơn, giọng mỉa mai cay độc: "Xóa nợ? Bằng cách bán thân ở tuổi lục tuần sao? Mẹ nghĩ cậu ấm nhà họ Lâm đó ngu ngốc đến mức không nhận ra mẹ là một xác ve rỗng tuếch à? Cậu ta 25 tuổi, trẻ trung, giàu có, tại sao lại đâm đầu vào một người đàn bà già nua như mẹ nếu không phải vì một âm mưu nào đó?"
Bà Phương quay phắt lại, ánh mắt rực lên vẻ tham vọng đến điên cuồng, bà tiến sát mặt con trai mình.
"Cậu ta cần một người phụ nữ có 'kinh nghiệm' và 'đẳng cấp' để hợp thức hóa việc tiếp quản tài sản gia đình mà không bị các bóng hồng trẻ tuổi đào mỏ. Chúng ta là một giao kèo, Tuấn ạ. Mẹ cho cậu ta sự ổn định bề ngoài, cậu ta cho mẹ vinh hoa phú quý. Đừng đem cái thứ đạo đức rẻ tiền của con ra đây làm vẩn đục giấc mơ của mẹ."
Đúng lúc đó, Lâm – chú rể trẻ tuổi – bước vào với vẻ ngoài lịch lãm nhưng nụ cười lại mang theo nét lạnh lẽo khó đoán. Anh ta nhìn bà Phương từ đầu đến chân, ánh mắt lướt qua như đang định giá một món hàng cũ kỹ nhưng được bọc trong bao bì lộng lẫy. Lâm lên tiếng, giọng nói đầy vẻ cợt nhả: "Vợ yêu, bà đã sẵn sàng để bước vào lễ đường chưa? Tôi không muốn quan khách phải chờ đợi lâu để chiêm ngưỡng kỳ quan thiên nhiên thế giới này đâu."
Bà Phương khéo léo che đậy sự sượng sùng, nũng nịu bước đến khoác tay Lâm như một thiếu nữ đôi mươi. "Anh thật khéo đùa, Lâm ạ. Em chỉ đang dặn dò con trai mình một chút về cách cư xử trong giới thượng lưu thôi. Nó vẫn chưa quen với việc gia đình mình sắp đứng trên đỉnh cao xã hội." Bà liếc nhìn Tuấn với vẻ đắc thắng, trong khi Lâm chỉ cười nhạt, ánh mắt thoáng qua một tia khinh miệt sâu sắc.
Đám cưới diễn ra trong sự bàn tán xôn xao và những ánh nhìn đầy mỉa mai của giới thượng lưu thực thụ. Họ nhìn bà Phương như một sinh vật lạ, một kẻ trèo cao không biết lượng sức mình, nhưng bà mặc kệ tất cả. Bà nâng ly sâm panh đắt tiền, tận hưởng cảm giác được vây quanh bởi sự xa hoa, dù thâm tâm bà biết rõ mình đang đứng trên một tảng băng trôi sắp tan.
*
Một năm trôi qua, cuộc sống "phu nhân" mà bà Phương mơ ước không hề màu hồng như bà tưởng tượng. Lâm không hề yêu chiều bà, thực tế anh ta coi bà như một món đồ trang trí lỗi thời để đối phó với di chúc của gia đình. Những bữa tiệc sang trọng thưa dần, thay vào đó là những đêm Lâm biệt tăm biệt tích cùng những cô nhân tình trẻ đẹp, để lại bà Phương cô độc trong căn biệt thự lạnh lẽo với những khoản chi tiêu bị kiểm soát chặt chẽ.
Sự sững sờ thực sự ập đến khi bà Phương mang thai – một kỳ tích y học ở tuổi 61, nhưng cũng là khởi đầu cho một bi kịch không lối thoát. Khi bà bế đứa trẻ trên tay, những người xung quanh không còn mỉa mai nữa, họ nhìn bà bằng sự thương hại pha lẫn ghê tởm. Đứa bé sinh ra không được khỏe mạnh, khuôn mặt tím tái và tiếng khóc yếu ớt như một lời nguyền báo trước cho sự tham lam tột cùng.
Lâm đứng dựa vào tường bệnh viện, trên tay là chiếc điện thoại đang hiện tin nhắn từ một cô bồ trẻ trung, anh ta thậm chí không thèm nhìn đứa con vừa chào đời. "Bà nhìn đi, bà Phương. Đây là kết quả của việc cố gắng níu kéo thanh xuân và tiền bạc bằng mọi giá sao? Một đứa trẻ bệnh tật? Bà nghĩ tôi sẽ dành thời gian cho cái thứ rắc rối này à?"
Bà Phương run rẩy bế đứa con, nước mắt chảy tràn trên lớp phấn nền bắt đầu bong tróc, giọng bà nghẹn lại: "Nó là con của anh... anh không thể bỏ mặc nó như vậy. Tôi đã hy sinh tất cả, đã chịu đựng bao nhiêu lời nhục mạ để sinh nó ra cho anh." Bà cố bám lấy cánh tay Lâm, nhưng anh ta thô bạo hất ra, khiến bà suýt ngã xuống sàn hành lang lạnh lẽo.
*
Lâm cười lớn, nụ cười đầy sự châm biếm cay nghiệt: "Hy sinh? Bà sinh nó ra vì muốn giữ chân tôi và cái túi tiền của nhà họ Lâm này thôi! Đừng diễn kịch nữa, nó khiến tôi buồn nôn. Bây giờ, bà và đứa trẻ này chỉ là gánh nặng. Tôi đã có người mới, trẻ hơn, đẹp hơn và quan trọng là cô ấy không có mùi của sự già cỗi và dối trá như bà."
Bà Phương ngồi bệt xuống sàn, nhìn bóng lưng Lâm xa dần mà lòng đau thắt lại, nhận ra sự phông bạt bấy lâu nay đã sụp đổ hoàn toàn. Căn biệt thự bị thu hồi, những món đồ hiệu bị siết nợ, bà trở về với hai bàn tay trắng và một đứa trẻ cần được chăm sóc đặc biệt. Tuấn, người con trai từng bị bà hắt hủi, xuất hiện tại bệnh viện nhưng không phải để mỉa mai, mà để đón mẹ mình về căn nhà thuê chật hẹp.
Những ngày tháng sau đó là một chuỗi cực hình đối với người đàn bà vốn chỉ quen sống trong ảo mộng giàu sang. Bà phải làm đủ mọi việc, từ dọn dẹp thuê đến bán hàng rong để có tiền mua thuốc cho đứa con tội nghiệp. Đứa bé bị bệnh tim bẩm sinh, mỗi hơi thở của nó đều như bóp nghẹt trái tim đã chai sạn của bà Phương. Bà nhìn vào gương, không còn thấy một "phu nhân" quý phái, chỉ thấy một người đàn bà già nua, tiều tụy với đôi mắt trũng sâu.
Trong lúc túng quẫn nhất, bà Phương nhận ra rằng tình yêu thương thực sự không nằm ở những chiếc túi hiệu hay những lời tâng bốc giả tạo. Tuấn dù miệng lưỡi vẫn còn cay nghiệt nhưng hằng đêm vẫn thức trắng cùng bà để chăm sóc đứa em nhỏ. "Mẹ thấy chưa? Tiền bạc của mẹ đâu rồi? Người chồng trẻ của mẹ đâu rồi? Cuối cùng mẹ cũng chỉ còn lại những đứa con mà mẹ từng coi là gánh nặng này thôi," Tuấn vừa pha sữa vừa nói, giọng anh đã bớt đi phần sắc sảo.
Bà Phương cúi đầu, lần đầu tiên trong đời bà biết nói lời xin lỗi, tiếng thì thầm lạc đi trong không gian nhỏ hẹp: "Mẹ sai rồi, Tuấn ạ. Mẹ đã đuổi theo cái bóng của mình mà quên mất giá trị thật sự. Mẹ xin lỗi con, xin lỗi cả đứa bé này." Bà ôm lấy đứa trẻ vào lòng, cảm nhận nhịp tim yếu ớt của nó, và thề rằng sẽ dùng phần đời còn lại để sửa chữa lỗi lầm.
Và rồi, một phép màu đã xảy ra nhờ sự kiên trì không bỏ cuộc của hai mẹ con. Một tổ chức từ thiện đã biết đến hoàn cảnh của bà và hỗ trợ kinh phí phẫu thuật cho đứa bé. Sau ca đại phẫu kéo dài nhiều giờ, bác sĩ bước ra và gật đầu mỉm cười, thông báo rằng đứa trẻ đã qua cơn nguy kịch. Bà Phương quỵ xuống, nhưng lần này là vì hạnh phúc, vì một khởi đầu mới thực sự sau cơn ác mộng dài.
Kết thúc có hậu không phải là sự giàu sang trở lại, mà là sự thanh thản trong tâm hồn. Bà Phương giờ đây sống giản dị trong một căn nhà nhỏ ở vùng ngoại ô, cùng Tuấn nuôi dạy đứa em trai khôn lớn. Lâm sau đó cũng gặp quả báo khi bị chính cô bồ trẻ lừa sạch tài sản, nhưng bà Phương không còn bận tâm đến việc trả thù. Bà đứng giữa vườn rau nhỏ, nhìn hai đứa con mình vui đùa, nhận ra rằng hạnh phúc đích thực chính là sự chân thành và tình thâm, thứ mà không một núi tiền phông bạt nào có thể mua được.
LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.