Min menu

Pages

Ngày cưới, ai cũng xót xa khi tôi bị mẹ kế ép gả cho anh phụ hồ nghèo, bỏ qua người đàn ông lương 30 triệu. Sáng hôm sau, tôi ngập ngừng xin chồng 500 nghìn tiền chợ, anh chỉ lặng lẽ cầm điện thoại. 5 phút sau, tài khoản tôi báo số dư mới… và cả nhà bắt đầu ngã ngửa.

Bà Phương đứng trước gương, chỉnh lại vạt áo dài nhung đỏ thẫm đính đá lấp lánh, khuôn mặt trát phấn dày đến mức mỗi khi bà cười, những vết chân chim nơi khóe mắt lại hằn lên như những đường rãnh nứt nẻ. Ở tuổi sáu mươi, bà vẫn tin rằng mình có sức hút của một quý bà thượng lưu, dù căn hộ bà đang ở chỉ là đồ đi thuê và đống trang sức trên người phần lớn là hàng mỹ ký cao cấp. Bà mỉm cười với hình ảnh phản chiếu, một nụ cười đầy tham vọng và toan tính, bởi hôm nay là ngày bà sẽ chính thức bước chân vào hào môn bằng cuộc hôn nhân với Lâm – gã trai trẻ kém bà tới ba mươi lăm tuổi.

Tiếng gõ cửa vang lên dồn dập, đi kèm là giọng nói mỉa mai không giấu giếm của Lan, cô con dâu cũ vốn chẳng ưa gì bà. Lan đẩy cửa bước vào, nhìn mẹ chồng cũ từ đầu đến chân bằng ánh mắt khinh bỉ rồi bật cười thành tiếng. "Mẹ diện thế này định đi dự lễ hội hóa trang à? Hay là mẹ định diễn vai 'Bạch Tuyết phiên bản lão hóa' để quyến rũ cậu ấm nhà họ Trần?" Lan khoanh tay trước ngực, giọng điệu đầy sự châm chọc cay nghiệt khiến không khí trong phòng đặc quánh lại.

Bà Phương không thèm quay đầu lại, thong thả dặm thêm chút son đỏ chót như máu, giọng nói thản nhiên nhưng sắc lẹm. "Cô nên học cách im lặng và chiêm ngưỡng thành quả của tôi đi. Trong khi cô chật vật với mấy đồng lương ba cọc ba đồng, thì tôi sắp trở thành phu nhân của tập đoàn nhà họ Trần. Cái thứ trẻ tuổi mà nghèo hèn như cô thì có tư cách gì mà phán xét sự lựa chọn của một người phụ nữ đẳng cấp?" Bà khẽ hất cằm, ánh mắt lóe lên vẻ đắc thắng của một kẻ sắp chạm tay vào kho báu.

Lan cười khẩy, bước tới gần bà Phương hơn, hơi thở phả ra đầy sự kinh tởm. "Đẳng cấp? Mẹ dùng từ đó không thấy ngượng mồm sao? 


Cả cái thành phố này ai chẳng biết mẹ đang 'phông bạt' để lừa gạt một thằng nhóc chưa ráo máu đầu. Mẹ nghĩ Lâm nó yêu mẹ thật lòng vì cái tâm hồn già cỗi của mẹ à? Hay nó cũng giống mẹ, đều là những kẻ săn mồi đang rình rập xem ai mới là kẻ ngu ngốc hơn?" Những lời nói của Lan như những mũi kim đâm thẳng vào lòng tự trọng đang cố gồng gánh của bà Phương.


Bà Phương quay phắt lại, tát một cú trời giáng vào mặt con dâu cũ, đôi mắt đỏ ngầu vì giận dữ. "Câm miệng! Lâm không giống như loại đàn ông tầm thường mà cô biết. Cậu ấy là cậu ấm, là người có thể cho tôi cuộc sống mà cô cả đời này cũng không mơ tới được. Cô ghen tị vì tôi già mà vẫn có trai trẻ quỳ dưới chân, còn cô thì bị con trai tôi đá ra khỏi nhà như một con chó rách đúng không?" Sự xúc phạm ấy khiến gương mặt Lan biến dạng vì phẫn nộ, nhưng cô vẫn cố giữ nụ cười khinh bỉ trên môi.


Cuộc tranh cãi bị cắt ngang khi Lâm bước vào, diện bộ vest lịch lãm nhưng ánh mắt lại trống rỗng, vô hồn. Anh ta nhìn bà Phương, rồi nhìn Lan, môi khẽ nhếch lên một nụ cười nửa miệng khó hiểu. "Xong chưa 'vợ yêu'? Xe hoa đang chờ dưới kia, đừng để bố mẹ tôi phải đợi lâu, họ vốn không có nhiều kiên nhẫn với những thứ... lỗi thời đâu." Câu nói của Lâm chứa đựng sự mỉa mai sâu cay, nhưng bà Phương vì quá mù quáng bởi giấc mộng giàu sang nên đã lờ đi tất cả, bà vội vàng bám lấy cánh tay trẻ khỏe của anh ta như bám lấy chiếc phao cứu sinh cuối cùng.


Lễ cưới diễn ra trong sự xì xầm bàn tán của quan khách, những ánh mắt dò xét và những lời thì thầm đầy ác ý bủa vây lấy cặp đôi lệch tuổi. Người ta bảo bà Phương là "mụ phù thủy hút máu", bảo Lâm là "kẻ biến thái hám của lạ", nhưng bà Phương mặc kệ hết thảy. Bà mải mê nâng ly champagne đắt tiền, cố gắng gồng mình diễn vai quý bà sang trọng giữa những người thực sự giàu có. Bà không nhận ra rằng, trong mắt bố mẹ Lâm, bà chỉ là một món đồ chơi tiêu khiển mà con trai họ mang về để chọc tức gia đình.

*

Đêm tân hôn, trong căn biệt thự lộng lẫy, bà Phương hào hứng chờ đợi một khởi đầu mới, nhưng Lâm lại ném cho bà một xấp giấy tờ thỏa thuận tài sản với vẻ mặt lạnh lùng. "Đừng nghĩ bước vào đây là có thể tiêu tiền như nước. Mọi thứ trong nhà này đều có cái giá của nó. Bà muốn làm phu nhân? Được thôi, nhưng hãy nhớ vai trò của mình là một con búp bê trong tủ kính, đừng có thò tay vào việc kinh doanh hay ví tiền của tôi." Lâm nói xong rồi quay lưng đi thẳng, bỏ mặc bà Phương ngơ ngác giữa căn phòng rộng lớn đầy hơi lạnh của tiền bạc.


Một năm trôi qua, cuộc sống "phu nhân" của bà Phương không hề màu hồng như bà tưởng tượng. Bà bị giam lỏng trong những quy tắc khắt khe của nhà họ Trần, bị người làm coi thường và bị Lâm ghẻ lạnh. Mỗi khi ra ngoài, bà vẫn phải cố diện những bộ đồ hiệu mượn từ các cửa hàng quen để giữ hình tượng "phu nhân giàu có" trên mạng xã hội. Sự thật về gia cảnh nghèo khó của bà dần bị lộ ra khi những chủ nợ cũ bắt đầu tìm đến tận cổng biệt thự, khiến bà sống trong nơm nớp lo sợ.


Cao trào của sự bi kịch ập đến khi bà Phương phát hiện mình mang thai ở tuổi sáu mươi – một điều kỳ tích nhưng cũng là khởi đầu cho chuỗi ngày đen tối. Bà hy vọng đứa con sẽ là sợi dây gắn kết bà với Lâm và tài sản nhà họ Trần, nhưng Lâm chỉ nhìn bà bằng ánh mắt ghê tởm. "Bà điên rồi sao? Ở tuổi này mà còn muốn đẻ con? Bà định để tôi làm bố hay làm ông nội của đứa trẻ đó?" Sự độc địa trong lời nói của người chồng trẻ khiến trái tim bà Phương thắt lại, bà nhận ra mình chỉ là một công cụ trong tay anh ta.


Ngày đứa bé chào đời, cả bệnh viện xôn xao không phải vì sự kỳ diệu của y học, mà vì sự xuất hiện của một sinh linh tội nghiệp. Đứa bé sinh ra với những dị tật bẩm sinh nghiêm trọng do tuổi tác của người mẹ quá cao. Khi nhìn thấy đứa trẻ nhăn nheo, yếu ớt trong lồng kính, Lâm không hề rơi một giọt nước mắt thương xót, anh ta chỉ ném một tờ chi phiếu xuống giường bệnh của bà Phương và nói: "Đó là cái giá cho sai lầm của bà. Từ nay đừng tìm tôi nữa, tôi không có loại con quái thai này."


Bà Phương bàng hoàng nhìn Lâm quay lưng bước đi cùng một cô gái trẻ đẹp, chân dài miên man đang chờ sẵn ở hành lang. Tiếng cười khúc khích của họ vang vọng như những nhát dao đâm vào lồng ngực bà. "Nhìn xem, phu nhân của anh kia kìa, trông bà ta như một xác ướp đang ôm một đống nợ vậy," cô gái kia mỉa mai, và Lâm chỉ đáp lại bằng một cái nhún vai đầy tàn nhẫn. Bà Phương nhận ra, tất cả những gì bà đánh đổi – danh dự, lòng tự trọng và cả cuộc đời – cuối cùng chỉ đổi lấy một đống tro tàn.

*

Những ngày tháng sau đó là một chuỗi ác mộng dài đằng đẵng khi các chủ nợ ập đến đòi tiền, nhà họ Trần tuyên bố cắt đứt mọi quan hệ và đuổi bà ra khỏi biệt thự. Bà Phương bế đứa con bệnh tật trên tay, đứng giữa cơn mưa tầm tã của cuộc đời, không còn nhà để về, không còn tiền để thuốc thang cho con. Bà nhìn đứa trẻ đang khóc ngặt nghẽo vì đau đớn, lần đầu tiên trong đời, người đàn bà tham lam ấy biết hối hận. Bà hối hận vì đã chạy theo những hào nhoáng phù phiếm mà bỏ quên giá trị thực sự của con người.


Trong lúc tuyệt vọng nhất, Lan – người con dâu cũ từng bị bà sỉ nhục – lại là người xuất hiện. Lan không đến để cười nhạo hay mỉa mai như bà tưởng, cô nhìn đứa trẻ tội nghiệp rồi nhìn người đàn bà tàn tạ trước mặt, khẽ thở dài. "Mẹ hài lòng với cái kết này chưa? Tiền bạc, danh vọng của mẹ đâu cả rồi?" Lan hỏi, giọng không còn gay gắt mà đầy sự chua xót. Bà Phương chỉ biết cúi đầu khóc nức nở, những giọt nước mắt hòa lẫn nước mưa mặn chát, rửa trôi đi lớp phấn son giả tạo cuối cùng.


Lan đưa bà Phương và đứa bé về một căn nhà nhỏ ở ngoại ô, nơi cô đang sống thanh thản với công việc làm vườn. Tại đây, bà Phương bắt đầu học cách làm mẹ thực sự, không phải một phu nhân sang chảnh mà là một người đàn bà lam lũ chăm sóc đứa con tật nguyền. Bà bán đi tất cả những món đồ hiệu cuối cùng, gạt bỏ cái tôi kiêu ngạo để đi làm thuê, kiếm từng đồng tiền chân chính để chạy chữa cho con. Sự khắc nghiệt của cuộc đời đã nhào nặn lại một bà Phương hoàn toàn khác, biết yêu thương và sẻ chia.


Thời gian trôi qua, nhờ sự chăm sóc tận tình và những tiến bộ của y học, sức khỏe của đứa bé dần ổn định hơn. Một ngày nọ, khi bà Phương đang bế con đi dạo trong công viên nhỏ, bà tình cờ gặp lại Lâm. Anh ta bây giờ trông tiều tụy, già sạm đi vì những cuộc ăn chơi trác táng và sự nghiệp của nhà họ Trần đang bên bờ vực phá sản. Lâm nhìn đứa trẻ trong tay bà, định bước tới nhưng bà Phương đã lùi lại, ánh mắt bà nhìn anh ta giờ đây không còn sự oán hận hay cầu khẩn, mà chỉ là sự bình thản đến lạ lùng.


"Anh không cần phải lại gần đâu, đứa trẻ này không liên quan gì đến anh cả," bà Phương nói, giọng nhẹ nhàng nhưng dứt khoát. Lâm cười khổ, giọng khản đặc: "Bà có vẻ sống tốt nhỉ? Còn tôi thì mất trắng rồi. Cô bồ kia đã cuỗm sạch số tiền cuối cùng của tôi và biến mất." Bà Phương chỉ mỉm cười, một nụ cười thật sự xuất phát từ lòng nhẹ nhõm. "Tiền bạc có thể mất đi, nhưng những gì tôi có bây giờ mới là thực tại. Cảm ơn anh đã bỏ rơi tôi, để tôi biết thế nào là giá trị của một cuộc đời thực sự."


Bà Phương quay lưng bước đi, bóng bà đổ dài trên con đường đầy nắng, tay ôm chặt lấy đứa con nhỏ đang bập bẹ gọi "Mẹ". Phía xa, Lan đang đứng chờ họ với nụ cười ấm áp trên môi. Câu chuyện về người mẹ chồng 60 tuổi lấy chồng trẻ đã khép lại không phải bằng một đám cưới xa hoa hay khối tài sản khổng lồ, mà bằng sự thức tỉnh của một linh hồn và sự bao dung của tình người. Sau tất cả những cay đắng, bà Phương đã tìm thấy hạnh phúc đích thực trong căn nhà nhỏ đầy ắp tiếng cười và tình thương, nơi không có bóng dáng của sự lọc lừa hay hào nhoáng giả tạo.


LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.