Min menu

Pages

Ngày cưới, ai cũng thương hại vì tôi bị mẹ kế ác độc gả cho người chồng nghèo làm phụ hồ, người đàn ông lương 30 triệu thì bà không gả. Sáng hôm sau, tôi ngập ngừng xin chồng 500 ngàn tiền chợ. Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ cầm điện thoại. 5 phút sau, tài khoản tôi báo.... và đó là lúc mọi người bắt đầu n;gã ngửa...

 Ánh chiều tà hắt qua những tấm kính màu của căn biệt thự cho thuê hạng sang, nơi bà Liễu đang soi mình trước gương với bộ váy cưới đuôi cá đính kim sa lóng lánh. Ở tuổi sáu mươi, lớp phấn son dày cộm không thể che giấu hoàn toàn những nếp chân chim, nhưng ánh mắt bà lại rực lên một thứ khát khao mãnh liệt, thứ khát khao của kẻ sắp chạm tay vào tấm vé số độc đắc. Bà hất hàm nhìn đứa con gái đang đứng thẫn thờ bên cạnh, đôi môi đỏ mọng khẽ nhếch lên một nụ cười đầy đắc thắng.

“Mẹ, mẹ nhìn lại mình đi, mẹ sáu mươi rồi, còn cậu ta mới hai mươi lăm, mẹ định làm trò cười cho cả thiên hạ này đến bao giờ?” Mai, con gái bà, thốt lên với giọng nói lạc đi vì xấu hổ và bất lực. Cô không thể hiểu nổi tại sao người mẹ vốn dĩ chỉ có một căn nhà cấp bốn nát bươm ở ngoại thành lại có thể dựng lên một vở kịch “phu nhân quý tộc” hoàn hảo đến thế để lừa gạt một gã thanh niên trẻ tuổi.

Bà Liễu quay phắt lại, chiếc vòng ngọc trai giả trên cổ bà rung lên bần bật theo nhịp thở gấp gáp, ánh mắt bà loé lên sự giận dữ lẫn mỉa mai. “Thiên hạ? Thiên hạ có cho mẹ con mình được miếng bò bít tết nào không, hay chỉ toàn là nước bọt và những lời dạy đời rẻ tiền? Con nên nhớ, cái nghèo là cái tội lớn nhất, và mẹ đang dùng sắc đẹp còn sót lại để chuộc lỗi cho sự nghèo hèn của hai mẹ con đấy thôi.”

Mai cười khẩy, một nụ cười chứa đựng sự kinh tởm tột độ dành cho chính mẹ ruột mình. “Sắc đẹp? Mẹ gọi lớp da nhăn nheo này là sắc đẹp sao? Mẹ đang lấy danh dự của con, của cả gia đình này để đổi lấy những bữa tiệc hào nhoáng đi mượn, mẹ không thấy nhục nhã à?” Cô không thể chịu đựng nổi khi thấy mẹ mình mỗi ngày đều đắp lên người những thứ đồ hiệu giả, đi thuê xe sang để đi dự tiệc hòng tiếp cận những cậu ấm nhẹ dạ.

Bà Liễu tiến lại gần, ngón tay sơn đỏ nhọn hoắt chỉ thẳng vào mặt con gái, giọng nói rít qua kẽ răng đầy cay độc.



 “Nhục nhã là khi phải ăn mì tôm qua ngày, là khi nhìn thấy người ta đi xe hơi còn mình lội bùn. Thằng Duy nó là con trai duy nhất của tập đoàn dệt may, nó giàu đến mức tiền có thể đốt cháy cả cái thành phố này, và mẹ sẽ là bà chủ của cái đống tiền đó, con hiểu không đồ ngu?”


Cánh cửa phòng bật mở, Duy – gã chồng trẻ kém bà Liễu ba mươi lăm tuổi – bước vào với bộ vest lịch lãm, gương mặt điển trai mang vẻ ngạo nghễ của một kẻ thừa kế giàu có. Anh ta nhìn bà Liễu bằng ánh mắt mà người ngoài nhìn vào cứ ngỡ là say đắm, nhưng nếu nhìn kỹ, đó là sự thỏa mãn của một gã thợ săn vừa bắt được một con mồi tự nguyện dâng hiến. Duy bước đến ôm eo bà Liễu, phớt lờ sự hiện diện của Mai như thể cô chỉ là một món đồ trang trí cũ kỹ trong căn phòng.


“Em yêu, mọi người đang chờ phu nhân của anh dưới sảnh, đừng để những lời lảm nhảm của lũ nghèo hèn làm hỏng tâm trạng,” Duy nói, giọng nói trầm ấm nhưng chứa đựng sự khinh miệt rõ rệt hướng về phía Mai. Anh ta cố tình nhấn mạnh hai chữ “phu nhân” như để xát muối vào lòng tự trọng của cô gái trẻ, đồng thời vuốt ve cái tôi đang bay bổng của bà Liễu.


Bà Liễu nũng nịu tựa đầu vào vai Duy, liếc nhìn con gái bằng ánh mắt đầy sự thách thức và áp bức. “Con thấy chưa? Đây mới là đẳng cấp của mẹ, thay vì đứng đó mà phán xét, con nên học cách diện đồ sao cho giống người giàu, để sau này mẹ còn dắt con theo mà kiếm lấy một mối tử tế, chứ cái ngữ nhân viên văn phòng quèn của con thì cả đời cũng không ngóc đầu lên nổi đâu.”

*

Buổi lễ kết hôn diễn ra xa hoa đến mức lố bịch, nơi bà Liễu không ngừng phô trương những món trang sức lấp lánh và cử chỉ tao nhã một cách giả tạo. Những lời bàn tán xì xào của khách mời như những mũi kim đâm vào không gian, nhưng bà Liễu phớt lờ tất cả, bà chỉ quan tâm đến việc làm sao để bản hợp đồng hôn nhân này trở nên chặt chẽ nhất. Bà tin rằng mình đã chính thức bước chân vào thiên đường, nơi mà cái nghèo sẽ không bao giờ dám bén mảng tới.


Một năm sau, tin tức bà Liễu sinh con ở tuổi sáu mốt nổ ra như một quả bom giữa giới thượng lưu, khiến những kẻ từng mỉa mai bà phải sững sờ. Người ta thấy bà bế trên tay một đứa trẻ bọc trong nhung lụa, bước ra từ bệnh viện phụ sản đắt nhất thành phố, bên cạnh là Duy vẫn phong độ ngời ngời. Ai cũng nghĩ bà đã thực sự đổi đời, đã củng cố được vị trí trong gia đình hào môn bằng một người thừa kế, nhưng sự thật đằng sau cái bọc nhung lụa ấy lại là một hố đen của sự tuyệt vọng.


Đứa trẻ sinh ra không được khỏe mạnh, nó mang trong mình một căn bệnh bẩm sinh hiếm gặp khiến cơ thể yếu ớt và thường xuyên lên cơn co giật. Bà Liễu, người vốn dĩ chỉ muốn dùng đứa bé như một công cụ giữ chân chồng và vòi vĩnh tài sản, giờ đây phải đối mặt với thực tế nghiệt ngã của việc chăm sóc một sinh linh bệnh tật. Những khoản chi phí y tế khổng lồ bắt đầu bào mòn những khoản tiền ít ỏi mà bà biển thủ được từ Duy trước đó.


Khi hào quang của sự mới lạ vụt tắt, Duy bắt đầu lộ diện bản chất của một gã công tử bột ăn chơi trác táng và tàn nhẫn. Anh ta nhìn đứa con bệnh tật bằng ánh mắt ghê tởm, coi đó là một vết nhơ trong cuộc đời huy hoàng của mình. “Cô nhìn cái thứ quái thai này đi, cô nghĩ tôi sẽ đổ tiền vào để nuôi một đống thịt không biết nói này sao?” Duy quát lên, giọng nói đầy sự mỉa mai cay độc trong một buổi tối đầy mùi rượu.


Bà Liễu run rẩy bế đứa bé, nước mắt trào ra làm nhòe đi lớp trang điểm đã bắt đầu rạn nứt vì tuổi tác và lo âu. “Duy, nó là con anh, là giọt máu của anh mà, sao anh có thể nói như vậy?” Bà không thể tin được người đàn ông từng thề non hẹn biển, từng tung hô bà lên mây xanh giờ đây lại nhìn bà như nhìn một con mụ phù thủy độc ác đã lừa gạt anh ta.

*

Duy cười lớn, một điệu cười điên dại và khinh khỉnh đến tận cùng xương tủy. “Con tôi? Cô nhìn lại tuổi của cô đi, cô nghĩ tôi ngu đến mức tin rằng đây là con tôi sao? Hay cô đã dùng cái đống tiền tôi đưa để đi ‘mua’ một cái bào thai từ nơi nào đó để lừa tôi?” Những lời miệt thị của Duy như những nhát dao cắt đứt mọi hy vọng cuối cùng của bà Liễu, đẩy bà vào vực thẳm của sự nhục nhã.


Sự thật kinh hoàng dần lộ diện: Duy thực chất chẳng phải cậu ấm nhà giàu nào cả, anh ta cũng chỉ là một gã lừa đảo chuyên nghiệp, mượn mác nhà giàu để tiếp cận những quý bà phông bạt như bà Liễu. Cả hai đều là những kẻ săn mồi hám tiền, đi lừa lọc nhau bằng những bộ vỏ hào nhoáng, để rồi cuối cùng bị trói buộc với nhau trong một cuộc hôn nhân đầy rác rưởi. Duy đã sớm có bồ trẻ bên ngoài, một cô gái trẻ đẹp thực sự, người đang tiêu xài những đồng tiền cuối cùng mà anh ta lừa được từ những phi vụ khác.


Bà Liễu bị tống ra khỏi căn biệt thự đi thuê khi chủ nhà đòi nợ, bà phải bế đứa con bệnh tật quay về căn nhà cấp bốn nát bươm cũ kỹ ở ngoại thành. Hình ảnh người đàn bà sáu mươi tuổi, bế đứa trẻ gầy gò, đứng trước căn nhà dột nát là một sự mỉa mai cay đắng cho giấc mộng phù hoa. Mọi người xung quanh nhìn bà bằng ánh mắt vừa thương hại vừa châm biếm, những lời nói ngày xưa bà dùng để áp bức con gái giờ đây quay lại quật ngã chính bà.


Mai, con gái bà, đứng ở cổng nhà, nhìn mẹ mình với đôi mắt chứa chan sự xót xa nhưng cũng đầy cứng cỏi. Cô không bỏ mặc mẹ, nhưng cô cũng không cho phép mẹ tiếp tục sống trong ảo tưởng của sự phông bạt nữa. “Mẹ thấy chưa, đây mới là sự thật, đây mới là cuộc đời của mẹ. Tiền bạc đi mượn không bao giờ xây được hạnh phúc, mẹ đã đánh đổi tất cả chỉ để nhận về một đống nợ và một đứa em bệnh tật.”


Bà Liễu quỵ xuống nền đất ẩm thấp, ôm chặt đứa bé vào lòng, tiếng khóc nghẹn ngào vỡ ra sau bao ngày gồng mình đóng kịch. Bà nhận ra rằng trong suốt một năm qua, bà không hề sống trong thiên đường, mà sống trong một vở hài kịch rẻ tiền mà chính bà là đạo diễn kiêm diễn viên chính. Cái giá của sự tham lam là quá đắt, nó không chỉ lấy đi tiền bạc mà còn lấy đi cả danh dự và lương tâm của một con người.


Duy biến mất hoàn toàn cùng cô bồ trẻ, để lại cho bà Liễu một khoản nợ khổng lồ từ những hợp đồng mua sắm trả góp mà bà đã ký tên. Những ngày tháng sau đó là một chuỗi địa ngục khi bà phải vừa chăm con bệnh, vừa đối mặt với những lời đe dọa từ phía chủ nợ. Sự phông bạt ngày nào giờ chỉ còn là những mảnh vụn ký ức đau đớn, mỗi khi nhìn vào tấm gương cũ kỹ, bà chỉ thấy một bà già tàn tạ và thất bại.


Tuy nhiên, trong tận cùng của tuyệt vọng, tình mẫu tử bản năng bắt đầu trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết trong lòng người đàn bà vốn dĩ đầy toan tính. Bà Liễu bắt đầu làm lụng quần quật, từ rửa bát thuê đến quét dọn vỉa hè, để có tiền mua thuốc cho con. Bà không còn diện những bộ váy kim sa, bà mặc những chiếc áo sờn vai, thấm đẫm mồ hôi, nhưng ánh mắt bà lại trở nên thanh thản một cách kỳ lạ.


Mai nhìn thấy sự thay đổi của mẹ, cô bắt đầu mở lòng và giúp đỡ bà chăm sóc đứa em nhỏ. Cô dùng số tiền tiết kiệm của mình để đưa em đi bệnh viện chuyên khoa, và may mắn thay, căn bệnh của đứa trẻ có dấu hiệu chuyển biến tích cực nếu được điều trị lâu dài. Sự đoàn kết giữa hai mẹ con, giữa những con người từng xung đột gay gắt vì tiền bạc, giờ đây lại được thắt chặt bằng tình thương và trách nhiệm.


Bí mật kinh hoàng về gã chồng hờ và cuộc đời phông bạt cuối cùng cũng phai nhạt dần theo thời gian, nhường chỗ cho những nỗ lực thực tế của cuộc sống thường nhật. Bà Liễu nhận ra rằng niềm vui thực sự không nằm ở những bữa tiệc hào nhoáng, mà nằm ở lúc thấy con mình khẽ mỉm cười hay lúc cả gia đình quây quần bên mâm cơm đạm bạc. Bà đã học được bài học đắt giá nhất cuộc đời: hạnh phúc không có lối tắt, và sự chân thành mới là thứ trang sức lộng lẫy nhất.


Mười năm sau, đứa trẻ ngày nào đã khôn lớn, tuy không hoàn toàn khỏe mạnh như bạn bè cùng trang lứa nhưng lại rất ngoan ngoãn và hiếu thảo. Bà Liễu lúc này đã bảy mươi tuổi, tóc bạc phơ nhưng dáng vẻ lại vô cùng hiền hậu, bà cùng Mai mở một cửa hàng bán rau sạch nhỏ tại địa phương. Cuộc sống tuy không giàu có nhưng vô cùng bình yên, ngôi nhà cấp bốn ngày nào nay đã được sửa sang lại vững chãi, tràn ngập tiếng cười và sự ấm áp.


Duy, gã chồng cũ, trong một lần sa cơ lỡ vận đã vô tình đi qua cửa hàng của bà Liễu, anh ta trông già nua và rách nát sau những năm tháng ăn chơi trác táng. Anh ta đứng nhìn từ xa, thấy bà Liễu đang vui vẻ cân rau cho khách, thấy đứa con mà anh ta từng gọi là “quái thai” đang chăm chỉ quét sân. Một cảm giác hối hận muộn màng thoáng qua, nhưng anh ta không đủ can đảm để bước tới, bởi anh ta biết mình không còn chỗ đứng trong cái thế giới bình dị mà cao quý ấy nữa.


Bà Liễu liếc nhìn ra cửa, bà nhận ra bóng dáng quen thuộc của Duy nhưng bà không còn cảm thấy hận thù hay căm phẫn. Bà mỉm cười, một nụ cười bao dung của kẻ đã bước qua giông bão và tìm thấy bến đỗ của cuộc đời mình. Bà quay lại ôm lấy vai con trai, thầm cảm ơn những biến cố năm xưa đã giúp bà tỉnh ngộ khỏi giấc mộng phông bạt phù phiếm, để bà có được hạnh phúc chân thật như ngày hôm nay.


Câu chuyện về người mẹ chồng sáu mươi tuổi lấy chồng trẻ năm nào giờ trở thành một bài học được mọi người truyền tai nhau, không còn là lời mỉa mai mà là sự ngưỡng mộ cho nỗ lực làm lại cuộc đời. Kết thúc có hậu không phải là việc bà Liễu trở nên giàu có, mà là khi bà tìm thấy chính mình, tìm thấy giá trị của tình thân và lòng tự trọng. Giữa những bộn bề của cuộc sống, tình yêu và sự chân thành vẫn luôn là ánh sáng dẫn lối cho những linh hồn lầm lạc trở về với bản ngã thiện lương.


Mai nhìn mẹ và em trai, cô cảm thấy tự hào vì cuối cùng gia đình cô cũng thoát khỏi cái bóng của sự dối trá. Cô biết rằng con đường phía trước vẫn còn nhiều khó khăn, nhưng với sự gắn kết này, không có gì là không thể vượt qua. Ánh nắng ban mai lan tỏa khắp cửa hàng nhỏ, báo hiệu một ngày mới tràn đầy hy vọng, nơi những giá trị ảo ảnh đã lùi vào quá khứ, chỉ còn lại sự thật và tình người ở lại.


Bà Liễu khẽ vuốt tóc con trai, thì thầm những lời yêu thương mà trước đây bà chưa bao giờ nói. Đứa bé ngước nhìn mẹ bằng đôi mắt trong veo, như một sự khẳng định rằng mọi lỗi lầm đều có thể được tha thứ nếu ta biết sửa chữa. Cuộc đời bà đã từng là một vở kịch hỏng, nhưng đoạn kết lại là một bài ca hy vọng, ngọt ngào và sâu lắng vô cùng.


LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.