Min menu

Pages

Mẹ kế ép tôi mặc váy cưới của con gái bà, thay chị ấy bước vào lễ đường với một người đàn ông… mù theo đúng lời đính ước 25 năm trước của 2 gia đình... Đêm tân hôn, tim tôi đập loạn vì sợ bị phát hiện. Nhưng ngay từ cái chạm đầu tiên, tôi biết anh đã nhận ra tôi không phải là chị. Nhưng anh không làm um lên cũng không đuổi tôi đi mà chỉ nhẹ giọng nói: “Nếu em đã đến đây, thì cứ ở lại.” Tôi không ngờ… sau giây phút đó cuộc đời tôi đã...

 Ánh đèn chùm trong sảnh chính của dinh thự họ Lâm tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt, lạnh lẽo như chính bầu không khí đang bao trùm lấy Linh. Cô đứng đó, siết chặt tà váy cưới ren trắng cao cấp nhưng lại cảm thấy nó nặng nề như một xiềng xích. Trước mặt cô, bà Xuân – mẹ kế của cô – đang thong thả nhấp một ngụm trà, đôi mắt sắc sảo không giấu nổi vẻ đắc ý và khinh miệt.


“Nhìn cho kỹ vào, cái váy này đáng giá bằng cả mạng sống của mẹ con mày cộng lại đấy,” bà Xuân lên tiếng, giọng nói rít qua kẽ răng đầy vẻ mỉa mai. “Đừng có làm hỏng nó bằng cái bộ mặt đưa đám đó. Hôm nay mày không phải là con nhỏ giúp việc trong nhà này nữa, mày là tiểu thư Lâm Tuệ Nhi. Hiểu chưa?”


Linh ngước lên, đôi mắt trong veo ẩn chứa sự uất nghẹn nhưng không thể bộc phát. Cô khẽ đáp, giọng run rẩy: “Dì biết rõ đây là lừa dối mà. Anh ta tuy khiếm thị, nhưng gia đình họ Hoắc không phải hạng người dễ qua mặt. Nếu họ phát hiện ra em không phải chị Tuệ Nhi, họ sẽ...”


Bà Xuân bật cười lanh lảnh, tiếng cười chói tai vang vọng khắp căn phòng vắng. Bà tiến lại gần, dùng ngón tay thon dài gõ mạnh vào trán Linh như thể đang dạy dỗ một kẻ ngốc. “Thì sao nào? Đằng nào cũng là gả một đứa con gái nhà họ Lâm sang đó. Một gã mù thì cần gì sắc đẹp hay danh tiếng? Nó chỉ cần một cái xác để lấp đầy chỗ trống trong lễ đường thôi.”


Tuệ Nhi – chị cùng cha khác mẹ với Linh – từ trên lầu thong thả bước xuống, tay cầm chiếc điện thoại đời mới nhất, môi nở nụ cười khẩy đầy ác ý.



 “Đúng đấy Linh ạ, em nên cảm ơn chị vì đã nhường cho em cơ hội bước chân vào hào môn. Chị không rảnh để phí hoài tuổi thanh xuân đi chăm sóc một gã tàn phế, suốt ngày chỉ biết nhìn vào bóng tối.”


Linh nhìn chị gái mình, người luôn nhận được mọi sự ưu ái tốt đẹp nhất, giờ đây lại đang đẩy cô vào một cuộc hôn nhân trao đổi đầy rẫy rủi ro. “Chị nói vậy không thấy quá đáng sao? Anh ấy là hôn phu của chị từ 25 năm trước, theo lời đính ước của ông nội. Anh ấy bị tai nạn mất đi thị giác, chứ không phải mất đi nhân cách.”


Tuệ Nhi bĩu môi, tiến lại gần chỉnh lại cái lúp trên đầu Linh một cách thô bạo. “Nhân cách có mài ra tiền mà ăn được không? Cứ để cái 'nhân cách' cao thượng đó cho em tận hưởng nhé. À, nhớ đấy, đừng có mở miệng ra mà nói gì nhiều. Gã mù đó chắc cũng chẳng thèm quan tâm vợ mình là ai đâu, miễn là có người dắt gậy cho lão là được.”


Linh cảm thấy lồng ngực mình thắt lại, nỗi đau đớn và sự tủi nhục dâng cao đến tận cổ họng. Cô biết mình không có quyền lựa chọn, vì cha cô – người đàn ông nhu nhược đang trốn tránh trong phòng làm việc kia – đã mặc kệ số phận của cô để đổi lấy khoản đầu tư từ tập đoàn Hoắc thị. Cô chỉ là một con cờ, một vật thế thân rẻ mạt trong mắt những người thân ruột thịt.


Chiếc xe hoa đen bóng sang trọng đã chờ sẵn ở cổng, im lìm như một con quái vật đang chờ nuốt chửng cô vào tương lai vô định. Bà Xuân đẩy mạnh vai Linh ra phía cửa, không quên dặn dò bằng giọng điệu đe dọa. “Nghe cho kỹ đây, nếu mày để lộ sơ hở làm hỏng chuyện làm ăn của nhà này, tao sẽ khiến mẹ mày ở bệnh viện không có nổi một viên thuốc uống. Nhớ lấy!”

*

Linh bước lên xe, nước mắt chực trào nhưng cô cố nuốt ngược vào trong để không làm nhòe đi lớp trang điểm cầu kỳ. Qua cửa kính, cô thấy bà Xuân và Tuệ Nhi đang vẫy tay chào với nụ cười giả tạo, một màn kịch hoàn hảo cho những kẻ đứng xem. Trong lòng cô lúc này chỉ có một nỗi sợ hãi tột cùng: Hoắc Kiến Phong, người chồng mù của cô, liệu sẽ là người như thế nào?


Lễ cưới diễn ra trong không gian tĩnh lặng đến đáng sợ của một nhà thờ cổ kính, chỉ có sự hiện diện của những người thân cận nhất. Linh đi bên cạnh người đàn ông cao lớn, khuôn mặt anh tuấn tú nhưng lạnh lùng như tạc tượng, đôi mắt anh che sau lớp kính đen bí ẩn. Anh không nói một lời, bàn tay anh khi nắm lấy tay cô để trao nhẫn lạnh ngắt, khiến cô rùng mình.


Khi vị linh mục tuyên bố họ chính thức là vợ chồng, Linh cảm thấy như một bản án chung thân vừa được thực thi. Cô nhìn sang người đàn ông bên cạnh, tự hỏi anh đang nghĩ gì đằng sau lớp kính đen kia. Có phải anh cũng đang cảm thấy bị áp đặt, hay anh thực sự không quan tâm ai là người đang đứng cạnh mình?


Đêm tân hôn tại căn biệt thự xa hoa của nhà họ Hoắc im lìm đến mức có thể nghe thấy tiếng tim mình đập. Linh ngồi trên mép giường rộng lớn, đôi tay đan chặt vào nhau, mồ hôi lạnh thấm đẫm lòng bàn tay. Căn phòng chỉ thắp vài ngọn nến vàng nhạt, tạo nên những bóng đen nhảy múa trên tường, càng làm tăng thêm sự căng thẳng trong lòng cô.


Tiếng cạch cửa vang lên, Hoắc Kiến Phong bước vào, không cần gậy dẫn đường nhưng những bước đi của anh rất chậm rãi và chuẩn xác. Linh nín thở, cô cố gắng thu mình lại nhỏ nhất có thể, hy vọng anh sẽ không chú ý đến sự khác lạ trong hơi thở hay mùi hương của mình. Sự im lặng kéo dài đến nghẹt thở, như một sợi dây thừng đang siết chặt lấy cổ cô.

*

Kiến Phong tiến lại gần giường, anh dừng lại ngay trước mặt Linh, hơi thở của anh mang theo mùi gỗ đàn hương thanh khiết nhưng đầy áp lực. Anh không vội vàng, mà từ từ đưa tay lên, những ngón tay thon dài chạm nhẹ vào gương mặt đang run rẩy của cô. Linh nhắm nghiền mắt, cảm thấy như mình đang đối mặt với một thẩm phán đang chuẩn bị tuyên án.


Ngón tay anh lướt qua gò má, rồi dừng lại ở bờ môi đang mím chặt của cô. Đột ngột, anh khẽ cười, một nụ cười không có chút ấm áp nào, chỉ có sự mỉa mai sâu sắc. “Em không phải là Tuệ Nhi,” anh nói, giọng trầm thấp và bình thản đến mức khiến Linh kinh hoàng. “Mùi nước hoa rẻ tiền trộn lẫn với sự sợ hãi này... không phải của tiểu thư nhà họ Lâm danh giá.”


Linh đóng băng tại chỗ, tim cô như ngừng đập trong một giây. Cô lắp bắp, cố gắng cứu vãn tình hình theo lời dặn của mẹ kế: “Anh... anh nói gì vậy? Em là Tuệ Nhi mà... Chắc do em mệt nên anh cảm thấy lạ thôi.” Cô cố gắng điều chỉnh tông giọng, nhưng sự run rẩy trong lời nói đã phản bội lại cô một cách triệt để.


Kiến Phong nghiêng đầu, đôi tay anh đột ngột siết nhẹ lấy cằm cô, buộc cô phải hướng về phía anh dù anh không thể nhìn thấy. “Nói dối là một nghệ thuật, nhưng em thì lại là một kẻ học việc tồi tệ. Tuệ Nhi là kẻ kiêu ngạo đến tận xương tủy, cô ta sẽ không bao giờ để bàn tay mình run rẩy thế này khi chạm vào một kẻ mù lòa như tôi.”


Linh biết mình không thể giấu được nữa, nỗi sợ hãi vỡ òa thành những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má. Cô nức nở, giọng nói nghẹn ngào: “Tôi xin lỗi... Tôi không muốn lừa dối anh. Nhưng tôi không còn cách nào khác. Họ ép tôi... Nếu tôi không làm, mẹ tôi sẽ...” Cô không thể nói hết câu, những uất ức bao ngày qua tuôn ra như suối.


Kiến Phong im lặng lắng nghe tiếng khóc của cô, bàn tay anh nới lỏng cằm cô nhưng vẫn không rời khỏi gương mặt cô. Anh khẽ thở dài, một tiếng thở dài mang theo chút mệt mỏi nhưng cũng có phần thú vị. “Gia đình họ Lâm quả nhiên là một lũ khốn nạn. Họ nghĩ rằng quăng một đứa con rơi vào đây là có thể xong chuyện sao?”


Linh ngước nhìn anh, dù biết anh không thấy, cô vẫn cố tìm kiếm một chút khoan dung trong đôi mắt sau lớp kính kia. “Anh sẽ đuổi tôi đi sao? Hay anh sẽ báo cảnh sát? Tôi biết mình sai rồi, nhưng xin anh đừng làm hại mẹ tôi.” Cô cầu xin trong tuyệt vọng, sẵn sàng quỳ xuống dưới chân anh để đổi lấy sự bình yên cho mẹ.


Nhưng trái với dự đoán của cô, Kiến Phong không hề nổi giận. Anh thu tay lại, thong thả tháo lớp kính đen ra, để lộ đôi mắt sâu thẳm nhưng dường như không có tiêu cự. “Nếu em đã đến đây, thì cứ ở lại,” anh nhẹ giọng nói, câu nói đó như một liều thuốc cứu mạng đối với Linh. “Tôi cũng cần một người đủ thành thật để sống trong căn nhà đầy rẫy sự dối trá này.”


Linh ngẩn người, không tin vào tai mình. “Anh... anh không giận sao? Anh không cảm thấy bị xúc phạm khi họ đưa tôi thay thế chị ấy sao?” Cô không hiểu nổi người đàn ông này, tại sao anh lại dễ dàng chấp nhận một kẻ giả mạo như cô vào cuộc đời mình một cách thản nhiên như vậy.


Kiến Phong đứng dậy, bước về phía cửa sổ, nhìn ra màn đêm đen kịt dù anh chẳng thấy gì. “Sự thật là, tôi cũng chẳng thiết tha gì cuộc hôn nhân này. Nhưng nếu là em, có lẽ mọi chuyện sẽ ít phiền phức hơn. Ít nhất, em không có dã tâm như mẹ con bà Xuân.” Anh quay lại, nở một nụ cười đầy bí ẩn. “Ngủ đi, từ mai em sẽ là bà Hoắc. Hãy làm cho tốt vai diễn của mình.”


Những ngày sau đó, cuộc sống của Linh thay đổi hoàn toàn. Cô không còn phải làm việc quần quật như kẻ hầu người hạ, mà được sống trong sự nhung lụa của nhà họ Hoắc. Tuy nhiên, cô luôn giữ đúng bổn phận của mình, chăm sóc Kiến Phong một cách tận tụy nhất. Cô học cách đọc sách cho anh nghe, học cách dắt anh đi dạo trong vườn, và học cả cách hiểu những tâm tư thầm kín của anh.


Dần dần, Linh nhận ra Kiến Phong không hề lạnh lùng như vẻ bề ngoài. Anh là một người đàn ông có kiến thức uyên thâm và một tâm hồn nhạy cảm. Những cuộc trò chuyện giữa họ không còn là những lời mỉa mai, mà trở thành những buổi tâm sự chân thành. Anh dạy cô về hội họa, về âm nhạc, những thứ mà trước đây cô chưa bao giờ dám mơ tới.


Một buổi chiều trong vườn hoa hồng, Linh đang miêu tả cho anh nghe về sắc đỏ của những đóa hoa đang nở rộ. Kiến Phong lắng nghe một cách chăm chú, rồi đột ngột hỏi: “Linh, em có bao giờ hối hận vì đã gả cho một kẻ mù như tôi không? Em còn trẻ, em xứng đáng có một người đàn ông có thể đưa em đi ngắm thế giới này.”


Linh khựng lại, cô nhìn vào đôi mắt tĩnh lặng của anh và nhận ra trái tim mình đã lỡ nhịp từ lâu. “Không, tôi chưa bao giờ hối hận. Thế giới của tôi trước đây vốn dĩ cũng chỉ có màu đen của sự rẻ rúng. Chính anh đã mang lại màu sắc cho cuộc đời tôi, dù anh không thể nhìn thấy chúng. Với tôi, nhìn thấy anh hạnh phúc là đủ rồi.”


Kiến Phong im lặng hồi lâu, bàn tay anh siết chặt lấy tay cô. Trong khoảnh khắc đó, Linh cảm thấy một sợi dây liên kết vô hình nhưng vô cùng mạnh mẽ đang thắt chặt hai người lại với nhau. Cô không biết rằng, đằng sau lớp kính đen và vẻ ngoài tàn phế ấy, người đàn ông này đang nắm giữ những bí mật có thể làm đảo lộn cả cuộc đời cô một lần nữa.


Sự yên bình không kéo dài được lâu khi bà Xuân và Tuệ Nhi bắt đầu đánh tiếng đòi hỏi quyền lợi từ cuộc hôn nhân này. Một ngày nọ, họ đột ngột ghé thăm biệt thự họ Hoắc với vẻ mặt hống hách. Tuệ Nhi nhìn em gái mình trong bộ váy lụa đắt tiền, đôi mắt đỏ rực vì ghen tị. “Chà, xem ra con nhỏ giúp việc này thích nghi nhanh gớm nhỉ? Sống bám vào gã mù mà cũng ra dáng phu nhân phết.”


Linh đứng chắn trước cửa phòng của Kiến Phong, giọng cô kiên định: “Chị và dì đến đây có chuyện gì? Nếu là chuyện tiền bạc, xin mời liên hệ với trợ lý của anh Phong.” Cô đã không còn là con bé Linh yếu ớt ngày nào để họ mặc sức chà đạp. Sự bảo bọc của Kiến Phong đã tiếp thêm cho cô sức mạnh để đứng vững.


Bà Xuân cười nhạt, tiến lại gần định giơ tay tát Linh. “Mày láo thật rồi! Có chút hơi ấm của đàn ông là quên mất ai đã nuôi mày lớn à? Bảo gã mù kia ký vào bản hợp đồng chuyển nhượng đất đai này ngay, nếu không tao sẽ khui chuyện mày là kẻ giả mạo cho cả thế giới biết!” Bà ta ném một xấp tài liệu xuống bàn, gương mặt hiện rõ vẻ tham lam vô độ.


Đúng lúc đó, cánh cửa phòng bật mở. Kiến Phong bước ra, lần này anh không đeo kính, và đôi mắt anh sắc lạnh như dao cạo hướng thẳng về phía bà Xuân. “Bà muốn khui chuyện gì cơ?” Giọng nói của anh uy nghiêm và đầy quyền lực, khiến cả hai mẹ con bà Xuân chết lặng. Điều kinh ngạc nhất là anh bước đi một cách vững chãi, không hề có vẻ gì là của một người mù.


“Anh... mắt anh...” Tuệ Nhi lắp bắp, lùi lại phía sau vì sợ hãi. “Anh không mù sao? Chuyện này là thế nào?” Sự thật phơi bày khiến họ không kịp trở tay. Kiến Phong không hề bị mù, anh chỉ giả vờ để thanh lọc những kẻ tiếp cận mình vì mục đích xấu và để quan sát bộ mặt thật của những người xung quanh.


Kiến Phong tiến lại gần Linh, vòng tay ôm lấy eo cô một cách che chở. “Tôi vốn dĩ đã bình phục từ lâu, nhưng nếu không giả mù, làm sao tôi thấy được sự bẩn thỉu trong lòng các người? Và quan trọng nhất, làm sao tôi tìm được một người con gái thuần khiết như Linh?” Anh nhìn bà Xuân bằng ánh mắt khinh bỉ tột độ, khiến bà ta run cầm cập.


“Các người định dùng bí mật của Linh để đe dọa tôi sao? Nực cười!” Kiến Phong ném xấp tài liệu vào mặt bà Xuân. “Chính tôi là người đã chọn cô ấy ngay từ khoảnh khắc cô ấy bước vào nhà này. Còn các người, từ ngày mai, tất cả các khoản đầu tư và tài sản của nhà họ Lâm sẽ bị đóng băng. Hãy chuẩn bị tinh thần để quay về cái máng lợn cũ của mình đi.”


Bà Xuân và Tuệ Nhi nhục nhã rời đi trong sự hốt hoảng và trắng tay. Linh nhìn Kiến Phong, vẫn chưa hết bàng hoàng trước sự thật vừa được tiết lộ. “Anh... anh lừa tôi sao? Anh nhìn thấy tất cả, ngay từ đầu?” Cô cảm thấy một chút hụt hẫng vì bị giấu giếm, nhưng hơn hết là sự nhẹ nhõm vì anh không hề tàn phế như cô vẫn nghĩ.


Kiến Phong xoay người Linh lại, nhìn sâu vào mắt cô bằng tất cả sự chân thành và yêu thương. “Anh xin lỗi vì đã giấu em. Anh cần thời gian để chắc chắn rằng tình cảm em dành cho anh là thật lòng, chứ không phải vì khối tài sản này. Linh, cảm ơn em đã không bỏ rơi anh khi anh ở trong bóng tối. Bây giờ, hãy để anh đưa em đi ngắm thế giới thực sự nhé?”


Linh bật khóc, nhưng lần này là những giọt nước mắt của hạnh phúc. Cô vùi đầu vào lồng ngực ấm áp của anh, cảm nhận nhịp tim đập đều đặn và mạnh mẽ. Cuộc đời cô từ một màu xám xịt của sự áp bức, giờ đây đã nở hoa rực rỡ bên cạnh người đàn ông mà cô yêu thương nhất. Họ sẽ cùng nhau xây dựng một tương lai mới, nơi chỉ có sự thật và tình yêu ngự trị.


Những ngày tháng sau đó là chuỗi ngày ngọt ngào nhất trong đời Linh. Kiến Phong đưa cô đi du lịch khắp nơi, bù đắp cho những năm tháng khổ cực mà cô đã phải chịu đựng. Anh cưng chiều cô hết mực, khiến ai nhìn vào cũng phải ngưỡng mộ. Còn mẹ của Linh cũng đã được anh chuyển đến bệnh viện tốt nhất và hoàn toàn bình phục, sống vui vẻ tuổi già.


Trong một buổi chiều hoàng hôn trên bờ biển, khi ánh nắng vàng rực rỡ bao trùm lấy hai người, Kiến Phong khẽ hôn lên trán Linh và thầm thì: “Em chính là ánh sáng thực sự của cuộc đời anh.” Linh mỉm cười, nắm chặt tay anh, biết rằng từ nay về sau, họ sẽ không bao giờ phải đối mặt với bóng tối hay sự dối trá nào nữa. Hạnh phúc cuối cùng cũng đã mỉm cười với cô gái có trái tim nhân hậu.


LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.