Trong căn phòng khách sang trọng nhưng lạnh lẽo, tiếng bước chân của Minh dồn dập như gõ vào dây thần kinh căng thẳng của chính anh ta. Anh nhìn chiếc đồng hồ treo tường, rồi lại nhìn sang người vợ đang tất tả thu dọn tã bỉm, sữa bột và vài bộ quần áo cũ cho con. Sự im lặng giữa họ không phải là sự thấu hiểu, mà là một hố sâu ngăn cách bởi những lời cay độc đã tích tụ suốt nhiều năm qua.
"Cô định mang cái bộ mặt sầu thảm đó về quê bao lâu?" Minh tựa lưng vào khung cửa, môi nở một nụ cười khinh khỉnh, ánh mắt quét qua thân hình gầy gò của Lan. Anh ta không hề có một chút xót thương cho người vợ vừa thức trắng đêm trông con nhỏ, vừa lo lắng cho người cha đang hấp hối ở quê nhà. Với Minh, mọi vấn đề không sinh ra tiền bạc hay danh tiếng đều là sự phiền hà vô ích.
Lan không ngẩng đầu lên, đôi tay cô run rẩy khóa khóa kéo chiếc vali cũ kỹ, giọng cô khàn đặc vì thiếu ngủ. Cô chỉ nhẹ nhàng đáp rằng bố đang yếu lắm, bác sĩ nói chẳng biết qua được đêm nay không, nên cô phải đưa con về để ông ngoại nhìn mặt cháu lần cuối. Cô hy vọng một chút tình người còn sót lại trong gã đàn ông mà cô gọi là chồng sẽ khiến anh ta bớt lời cay nghiệt.
Nhưng Minh chỉ cười nhạt, tiếng cười khô khốc vang lên giữa căn phòng vắng lặng như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt Lan. Anh ta mỉa mai rằng cái "bài ca" bố ốm, mẹ đau này cô đã diễn đi diễn lại bao nhiêu lần rồi, và lần nào cũng là để vòi vĩnh hoặc trốn tránh nghĩa vụ làm dâu. Anh ta tiến lại gần, phả hơi thuốc lá vào không gian, nói rằng cô đi thì dễ, nhưng đừng có mang cái nghèo đói và xui xẻo từ cái làng quê rách nát đó ám vào cái nhà này.
"Anh có còn là con người không, Minh? Người nằm đó là bố tôi, là người đã nuôi nấng tôi trưởng thành!" Lan ngẩng lên, đôi mắt đỏ ngầu vì uất hận nhìn thẳng vào người chồng bạc bẽo. Cô không thể tin được rằng người đàn ông từng thề non hẹn biển lại có thể thốt ra những lời độc địa đến thế trong lúc cô đang tuyệt vọng nhất.
Minh nhún vai, thản nhiên chỉnh lại cổ áo sơ mi phẳng phiu, ánh mắt đầy vẻ thượng đẳng và coi thường. Anh ta bảo rằng bố cô thì liên quan gì đến anh ta, và nếu cô đã coi trọng cái "gốc gác" đó hơn cái tổ ấm này thì cứ việc đi cho khuất mắt. Sự ích kỷ của Minh đã lên đến đỉnh điểm khi anh ta cảm thấy bị xúc phạm chỉ vì vợ dám cãi lại mình.
Khi Lan bế đứa con nhỏ đang ngủ say ra đến cửa, Minh đột ngột gọi một gã shipper quen thuộc qua ứng dụng, ném vào tay gã tờ 500 nghìn đồng với một yêu cầu quái đản. Anh ta chỉ tay vào hai chiếc vali lớn đựng toàn bộ đồ đạc của Lan mà anh ta đã âm thầm gom lại từ trước, ra lệnh cho shipper chở thẳng ra bến xe vứt ở đó. Anh ta muốn tống khứ mọi dấu vết của Lan ra khỏi cuộc đời mình một cách tuyệt tình nhất.
"Đi luôn đi, và nhớ cầm theo đống rác rưởi này của cô, đừng bao giờ vác mặt về cái nhà này nữa!" Minh hét lên khi chiếc taxi chở Lan bắt đầu chuyển bánh, đồng thời gửi một tin nhắn ngắn gọn nhưng đầy sức công phá vào điện thoại cô: "Đi luôn, khỏi về". Anh ta cảm thấy một sự thỏa mãn bệnh hoạn khi nghĩ rằng mình đã hoàn toàn làm chủ được cuộc chơi và trừng phạt được người vợ "không biết nghe lời".
Chiếc xe shipper chở theo những món đồ gắn bó với thanh xuân của Lan lao đi trong gió, để lại Minh đứng đó với vẻ mặt đắc thắng của một kẻ chiến thắng trong cuộc chiến tâm lý. Anh ta quay vào nhà, mở một chai rượu vang, tự thưởng cho mình sự tự do mà anh ta cho là xứng đáng sau những ngày tháng phải chịu đựng sự "nhếch nhác" của vợ con. Anh ta tin rằng Lan sẽ sớm phải quỳ gối xin quay lại vì cô chẳng có gì ngoài hai bàn tay trắng.
Đúng 30 phút sau, khi ly rượu trên tay Minh còn chưa kịp cạn, điện thoại anh ta rung lên bần bật bởi một tin nhắn từ Lan. Anh ta nhếch mép cười, tin chắc rằng đó là lời xin lỗi hoặc van nài được tha thứ từ người vợ yếu đuối. Nhưng khi những dòng chữ hiện ra, nụ cười trên môi Minh bỗng chốc đông cứng lại, hơi lạnh chạy dọc sống lưng anh ta như một dòng điện cực mạnh.
"Cảm ơn anh đã giúp tôi đưa ra quyết định cuối cùng. Tôi sẽ không bao giờ quay lại cái địa ngục này nữa. Đơn ly hôn tôi sẽ gửi sau khi lo xong hậu sự cho bố. Từ giờ phút này, tôi và con không còn liên quan gì đến loại người máu lạnh như anh." Tin nhắn của Lan ngắn gọn nhưng đanh thép, không còn một chút do dự hay đau khổ thường thấy, chỉ còn lại sự dứt khoát đến đáng sợ.
*
Minh cười khẩy, ném điện thoại xuống bàn, tự nhủ rằng cô ta chỉ đang làm mình làm mẩy, rằng một người phụ nữ không nghề nghiệp, không tiền bạc như cô ta thì lấy gì để sống. Anh ta lẩm bẩm rằng để xem cô trụ được bao lâu với cái tự trọng hão huyền đó trước khi phải bò về đây cầu xin anh ta bố thí cho từng đồng tiền bỉm sữa.
Nhưng sự im lặng của những ngày sau đó bắt đầu gặm nhấm sự tự tin của Minh một cách tàn nhẫn. Ngôi nhà vốn đầy tiếng trẻ con khóc và tiếng bước chân lạch cạch của Lan giờ đây im lìm như một ngôi mộ, sự ngăn nắp mà Minh hằng mong muốn giờ đây lại trở nên lạnh lẽo và đáng sợ. Anh ta bắt đầu nhận ra rằng, những thứ anh ta coi là "rác rưởi" thực chất lại là linh hồn của căn nhà này.
Sự mỉa mai của số phận bắt đầu lộ rõ khi Minh phát hiện ra một bí mật mà Lan đã giấu kín bấy lâu nay trong ngăn kéo bàn trang điểm cũ. Đó là một cuốn sổ tiết kiệm và những giấy tờ chuyển nhượng quyền thừa kế mảnh đất giá trị ở quê từ người bố đang ốm nặng. Hóa ra, Lan không hề nghèo khó và phụ thuộc như anh ta vẫn tưởng; cô chỉ chọn cách sống giản dị để giữ gìn sự bình yên cho gia đình.
Trong những ngày lo tang lễ cho bố ở quê, Lan như lột xác thành một con người khác, mạnh mẽ và kiên cường hơn bao giờ hết. Sự phản bội và tuyệt tình của Minh không làm cô ngã quỵ, mà ngược lại, nó là liều thuốc đắng giúp cô tỉnh ngộ khỏi cơn mê muội của một cuộc hôn nhân độc hại. Cô nhận ra rằng mình xứng đáng được trân trọng hơn là việc phải chịu đựng những lời miệt thị mỗi ngày.
Minh bắt đầu hoảng loạn khi thấy tài khoản mạng xã hội của Lan đăng ảnh cô và con vui vẻ bên người thân, tuyệt nhiên không có một lời nhắc hay một chút tiếc nuối nào về anh ta. Sự kiêu ngạo của anh ta bị giáng một đòn chí mạng khi nhận ra rằng mình không hề quan trọng như mình tưởng. Anh ta bắt đầu gọi điện, nhắn tin, từ giọng ra lệnh chuyển sang van xin, nhưng tất cả chỉ nhận lại sự im lặng đáng sợ hoặc những hồi chuông dài không người đáp.
*
Mọi thứ càng trở nên kịch tính hơn khi luật sư của Lan xuất hiện tại căn hộ của Minh với tờ đơn ly hôn đã có chữ ký sẵn của cô. Vị luật sư nhìn Minh bằng ánh mắt đầy sự mỉa mai, đưa ra những bằng chứng về việc Minh đã ngược đãi tinh thần vợ mình trong suốt thời gian dài. Minh cố gắng gào thét, cho rằng Lan không có quyền mang con đi, nhưng luật sư chỉ nhẹ nhàng nhắc nhở anh ta về tin nhắn "Đi luôn, khỏi về" mà chính anh ta đã gửi.
"Đó là bằng chứng rõ nhất cho việc anh từ bỏ trách nhiệm gia đình và xua đuổi vợ con mình," vị luật sư nói bằng giọng lạnh lùng, mỗi lời nói như một cái tát vào sự tự tôn của Minh. Minh sụp đổ hoàn toàn trên sàn nhà, nhận ra rằng chính sự ngạo mạn và thói coi thường người khác đã đẩy anh ta vào cảnh trắng tay, cô độc giữa sự xa hoa vô nghĩa.
Thời gian trôi qua, Lan không hề nhìn lại quá khứ đau thương đó với sự oán hận, mà coi đó là một bài học đắt giá để trưởng thành. Cô dùng số tiền thừa kế để mở một cửa hàng kinh doanh nhỏ và chăm sóc con trai thật tốt, sống một cuộc đời tự do và rạng rỡ. Sự thanh thản trong tâm hồn đã khiến cô xinh đẹp và tự tin hơn bao giờ hết, trái ngược hoàn toàn với hình ảnh người vợ lầm lũi ngày nào.
Về phần Minh, anh ta sống trong sự dằn vặt và hối hận muộn màng, mỗi khi đi qua bến xe, anh ta lại nhớ về cái ngày mình đã thuê shipper chở vợ con đi trong sự khinh miệt. Sự nghiệp của anh ta cũng bắt đầu đi xuống vì tính cách hống hách, khiến bạn bè và đối tác dần xa lánh. Anh ta nhận ra rằng tiền bạc có thể mua được sự phục vụ, nhưng không bao giờ mua được chân tình và sự tôn trọng.
Kết thúc câu chuyện, Lan đứng giữa cánh đồng hoa ở quê nhà, bế con trên tay và nhìn về phía chân trời xa, nơi ánh nắng hoàng hôn đang rực rỡ nhất. Cô mỉm cười, một nụ cười thực sự hạnh phúc và bình yên, bởi cô biết rằng mình đã vượt qua được cơn bão để tìm thấy bến đỗ thực sự của cuộc đời. Đó là một khởi đầu mới, nơi không còn những lời mỉa mai, chỉ còn lại tình yêu thương và sự tử tế chân thành.
LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.