Min menu

Pages

Mẹ chồng 60t kiên quyết kết hôn với người chồng trẻ mới 25t mặc mọi người can ngăn, 1 năm sau thấy họ bế đứa con thì ai cũng sững sờ. Không ngờ đằng sau là bí mật kinh hoàng ....

 Ánh nắng chiều tà hắt qua khung cửa sổ của căn hộ chung cư cũ nát, nơi lớp sơn tường đã bong tróc từng mảng lớn như những vết sẹo thời gian. Bà Lan đứng trước chiếc gương ố vàng, cẩn thận dặm lại lớp phấn dày cộp để che đi những nếp nhăn hằn sâu nơi khóe mắt của tuổi sáu mươi. Bà diện chiếc váy lụa đỏ rực rỡ, loại hàng nhái cao cấp mà bà đã phải nhịn ăn cả tháng mới dám sắm về để duy trì cái vỏ bọc thượng lưu ảo huyền.

"Mẹ nhìn lại mình đi, mẹ định làm trò cười cho cả cái khu phố này đến bao giờ nữa?" Mai, con dâu bà, đứng tựa cửa với ánh mắt đầy mệt mỏi và chán chường. Cô không thể hiểu nổi tại sao mẹ chồng mình lại có thể u mê đến mức đòi kết hôn với một gã thanh niên chỉ mới hai mươi lăm tuổi, cái tuổi đáng tuổi con cháu bà. Sự tương phản giữa gương mặt già nua cố níu kéo thanh xuân và bộ đồ lòe loẹt khiến bà Lan trông giống như một con búp bê lỗi thời trong một tủ kính trưng bày bụi bặm.

Bà Lan không thèm quay đầu lại, đôi tay vẫn thoăn thoắt cài chiếc trâm cài tóc đính đá giả kim cương lấp lánh dưới ánh đèn tuýp lờ mờ. "Cô thì biết cái gì mà dạy đời tôi? Cái ngữ như cô, quanh năm suốt tháng chỉ biết cắm mặt vào mấy đồng lương ba cọc ba đồng thì làm sao hiểu được giá trị của sự đẳng cấp." Bà bĩu môi, giọng điệu đầy sự mỉa mai và khinh miệt dành cho đứa con dâu nghèo khó nhưng luôn sống thực tế.

"Đẳng cấp hay là sự lố bịch hả mẹ? Cậu ta là Huy, một thiếu gia nhà giàu, người ta thiếu gì những cô gái trẻ đẹp vây quanh mà lại đi đâm đầu vào một người già như mẹ?" 


Mai bước tới, giọng nói bắt đầu mất kiên nhẫn khi thấy sự cứng đầu của bà Lan đã lên đến đỉnh điểm. Cô biết rõ mẹ chồng mình luôn khao khát cuộc sống giàu sang, luôn muốn được ngồi xe hơi, ăn nhà hàng năm sao dù thực tế bữa cơm hàng ngày vẫn chỉ là rau muống luộc.


Bà Lan bật cười khanh khách, tiếng cười sắc lẹm và chói tai vang vọng khắp căn phòng nhỏ hẹp và bừa bộn đồ đạc phông bạt. "Đó gọi là sức hút của sự trải nghiệm, thứ mà mấy con ranh con hỉ mũi chưa sạch không bao giờ có được! Huy nó yêu cái tâm hồn này, yêu cái phong thái sang trọng này của tôi, cô có ghen tị cũng chẳng làm được gì đâu." Bà quay lại, ánh mắt rực lên niềm tin mù quáng vào một tương lai đổi đời rực rỡ bên cạnh gã chồng trẻ đầy tiềm năng tài chính.


Cuộc tranh cãi lên đến đỉnh điểm khi Huy xuất hiện ở dưới sân chung cư trên chiếc xe mui trần bóng loáng – thực chất cũng chỉ là xe thuê theo giờ để lòe thiên hạ. Anh ta đứng đó, vẫy tay với bà Lan bằng một nụ cười công tử bột, đầy vẻ phong lưu nhưng ẩn chứa sự gian xảo trong đôi mắt ti hí. Đám đông hàng xóm tụ tập bàn tán, những lời xì xào như những mũi kim châm chọc thẳng vào lòng tự trọng của Mai và chồng cô.


"Nhìn xem, bà Lan sắp thành phu nhân đại gia rồi đấy, đúng là gừng càng già càng cay, hay là càng già càng dại?" Một bà hàng xóm bĩu môi chua chát khi thấy bà Lan bước xuống cầu thang với dáng vẻ của một minh tinh màn bạc hết thời. Bà Lan không hề nao núng, bà hất hàm đầy kiêu ngạo, đi lướt qua những người quen cũ như thể họ chỉ là những hạt bụi bẩn thỉu cản bước chân bà đến với thảm đỏ giàu sang.

*

Đám cưới diễn ra trong sự ngỡ ngàng và cả những tiếng cười thầm kín của khách mời, một buổi tiệc xa hoa tại nhà hàng đắt đỏ nhất thành phố mà bà Lan đã bí mật đi vay nặng lãi để chi trả. Bà muốn thể hiện mình là một quý bà giàu có "ngầm", một người phụ nữ quyền lực đang ban phát ân huệ cho chàng trai trẻ tuổi. Huy nhìn bà bằng ánh mắt đắm đuối giả tạo, nhưng tay anh ta lại không ngừng kiểm tra tin nhắn từ những cô bồ trẻ trung trên điện thoại dưới gầm bàn.


Một năm trôi qua, căn hộ chung cư cũ của gia đình Mai bỗng trở nên yên ắng lạ thường kể từ khi bà Lan dọn đi hưởng phúc cùng chồng trẻ. Tuy nhiên, sự yên bình đó không kéo dài được lâu khi một buổi sáng, bà Lan xuất hiện ở cửa nhà với dáng vẻ tàn tạ không thể nhận ra. Trên tay bà bế một đứa trẻ sơ sinh đang khóc ngằn ngặt, gương mặt bà hốc hác, lớp phấn son ngày nào giờ chỉ còn là những mảng loang lổ trên làn da xám xịt.


"Mẹ... chuyện gì thế này? Sao mẹ lại ra nông nỗi này?" Mai bàng hoàng đón lấy đứa trẻ từ tay bà Lan, nhìn đứa bé tím tái, hơi thở khò khè đầy yếu ớt. Bà Lan đổ ụp xuống sàn nhà, nước mắt chảy dài làm nhòe đi cả ý chí sắt đá của một người đàn bà từng tự phụ nhất thế giới. Bí mật kinh hoàng bắt đầu được hé lộ qua những tiếng nấc nghẹn ngào và sự thật trần trụi về cuộc hôn nhân "đổi đời" mà bà từng kỳ vọng.


Thì ra, Huy không phải là cậu ấm nhà giàu như bà tưởng, hắn cũng chỉ là một kẻ đào mỏ chuyên nghiệp, dùng vẻ ngoài để lừa lọc những người đàn bà nhẹ dạ hoặc những người già ham giàu sang như bà Lan. Khi bà Lan mang thai đứa con của hắn ở tuổi sáu mươi – một sự kiện hy hữu mang tính đánh đổi mạng sống – hắn đã lấy sạch số tiền bà vay mượn và số vàng ít ỏi bà tích cóp được rồi biến mất. Hắn bỏ rơi bà ngay lúc bà đau đớn nhất trên bàn đẻ, chạy theo một cô bồ trẻ đẹp và có tiền thực sự.


"Nó bảo tôi là mụ già điên rồ, nó nói nó ghê tởm mỗi khi chạm vào tôi, Mai ơi!" Bà Lan gào lên trong đau đớn, sự sỉ nhục từ gã chồng trẻ như những vết dao chí mạng đâm vào trái tim kiêu ngạo của bà. Đứa trẻ tội nghiệp sinh ra trong sự thiếu thốn và di chứng từ tuổi tác của mẹ, nó bị bệnh tim bẩm sinh và cần một số tiền khổng lồ để phẫu thuật. Sự phông bạt ngày nào giờ đây đã biến thành một đống tro tàn, để lại một người đàn bà trắng tay và một sinh linh bé bỏng đang cận kề cái chết.

*

Mai nhìn đứa bé, nhìn mẹ chồng đang quỳ sụp dưới chân mình, lòng cô dâng lên một nỗi xót xa vô hạn thay vì sự hả hê mà cô từng nghĩ mình sẽ có. Cô nhận ra rằng, trong trò chơi của lòng tham và sự dối trá, kẻ thua cuộc cuối cùng luôn là những người đánh mất đi giá trị của bản thân để chạy theo những ảo ảnh phù du. Mai không nói lời mỉa mai nào nữa, cô lặng lẽ đỡ bà Lan dậy và bảo chồng chuẩn bị đưa đứa bé đi bệnh viện cấp cứu ngay lập tức.


Những ngày sau đó là cuộc chiến giành giật sự sống cho đứa trẻ tại bệnh viện, nơi bà Lan phải đối mặt với những ánh nhìn ái ngại của các bác sĩ về độ tuổi làm mẹ của mình. Bà ngồi thẫn thờ ngoài hành lang, đôi bàn tay gầy guộc run rẩy đan vào nhau, mỗi khi có ai đi qua bà lại giật mình như sợ bị nhận ra là quý bà "phông bạt" ngày nào. Sự trừng phạt lớn nhất đối với bà không phải là cái nghèo, mà là sự thật rằng bà đã bị khinh rẻ bởi chính thứ tình yêu mà bà tin là cứu cánh của đời mình.


"Bà nhìn xem, cuộc sống thượng lưu của bà đây sao? Một hành lang bệnh viện đầy mùi thuốc sát trùng và một đứa con không có cha?" Mai bước đến bên cạnh, đưa cho bà Lan một hộp cơm nóng, giọng cô đã dịu đi nhưng vẫn không giấu nổi sự nghiêm khắc. Bà Lan cúi đầu, không còn một lời phản kháng hay mỉa mai nào phát ra từ đôi môi khô khốc, bà hiểu rằng cái vương miện giả tạo mà bà tự đội lên đầu đã chính thức vỡ vụn.


Trong lúc tuyệt vọng nhất, Huy bất ngờ xuất hiện tại bệnh viện, nhưng không phải để thăm con hay tạ lỗi với vợ. Hắn đi cùng một cô gái trẻ trung, diện đồ hiệu từ đầu đến chân, nhìn bà Lan bằng ánh mắt như nhìn một đống rác rưởi bên lề đường. "Mụ già, ký vào đơn ly hôn nhanh đi, đừng để tôi phải dùng biện pháp mạnh. Đứa bé này cũng chẳng phải con tôi, ai biết mụ đã ngủ với ai để có nó ở cái tuổi này?" Những lời nhục mạ của hắn khiến cả hành lang bệnh viện phải ngoái nhìn.


Sự khinh bỉ của Huy đã chạm đến giới hạn cuối cùng của sự chịu đựng trong bà Lan, bà đứng phắt dậy, tát một cú trời giáng vào gương mặt đểu giả của hắn. "Mày có thể lừa tiền của tao, nhưng mày không được phép xúc phạm đến giọt máu này! Cút đi với cái sự hèn hạ của mày, từ nay về sau, tao không có người chồng nào tên Huy cả!" Đây là lần đầu tiên bà Lan nói năng mạnh mẽ mà không cần đến lớp vỏ bọc quý tộc, bà đang bảo vệ con mình bằng bản năng của một người mẹ thực thụ.


Huy định giơ tay đánh lại bà thì chồng Mai – con trai cả của bà Lan – đã kịp thời can thiệp, đuổi gã đàn ông tồi tệ đó ra khỏi khu vực bệnh viện. Sự việc này đã thức tỉnh hoàn toàn lý trí của bà Lan, bà nhận ra rằng những người bà từng coi thường, từng sỉ nhục là "nghèo hèn" lại chính là những người duy nhất ở lại bên cạnh bà lúc lâm nguy. Bà khóc nức nở trong lòng con trai và con dâu, những giọt nước mắt sám hối muộn màng nhưng chân thành.


Nhờ sự nỗ lực của các bác sĩ và sự chăm sóc tận tình của gia đình Mai, ca phẫu thuật của đứa bé đã thành công tốt đẹp ngoài mong đợi. Đứa trẻ dần hồng hào trở lại, tiếng khóc của nó không còn khò khè mà đã trở nên dõng dạc, như một sự khởi đầu mới cho cuộc đời của bà Lan. Bà quyết định bán đi những món đồ xa xỉ giả tạo cuối cùng, chuyển về sống cùng vợ chồng Mai trong căn hộ cũ, bắt đầu làm lại từ đầu bằng những công việc lao động chân tay giản dị.


Nhiều năm trôi qua, người ta không còn thấy một bà Lan "phông bạt" với những bộ váy lụa đỏ lòe loẹt và những lời mỉa mai sắc mỏng nữa. Thay vào đó là một bà lão hiền hậu, hàng ngày đưa đứa con trai nhỏ đi học, rồi về phụ giúp con dâu làm việc nhà và chăm sóc các cháu nội. Sự xung đột ngày nào đã được thay thế bằng sự thấu hiểu và lòng bao dung, khi mọi người đều nhận ra rằng giá trị thực sự của con người không nằm ở những gì họ khoác lên người.


Cuộc sống tuy vẫn còn nhiều khó khăn về kinh tế, nhưng trong ngôi nhà nhỏ ấy luôn tràn ngập tiếng cười và sự ấm áp của tình thân. Huy cuối cùng cũng phải trả giá cho những hành vi lừa đảo của mình khi bị những chủ nợ và những người tình khác kiện ra tòa, sống một đời chui lủi và bị xã hội khinh rẻ. Bà Lan nhìn con trai nhỏ đang chơi đùa cùng các cháu, bà khẽ mỉm cười, cảm ơn định mệnh đã cho bà một bài học đắt giá để bà biết trân trọng những gì thực sự quý giá.


Kết thúc có hậu không phải là khi bà Lan trở nên giàu có thực sự, mà là khi bà tìm thấy sự bình yên trong tâm hồn và sự tha thứ của người thân. Bà không còn cần những lời khen ngợi ảo từ những người lạ mặt, bà chỉ cần cái nắm tay ấm áp của con dâu và tiếng gọi "Mẹ ơi" trong trẻo của đứa bé từng bị bỏ rơi. Đó mới chính là đẳng cấp thực sự của một người phụ nữ đã đi qua hết những thăng trầm và sai lầm của cuộc đời để tìm về bến đỗ bình yên.


Ánh hoàng hôn một lần nữa buông xuống căn hộ chung cư cũ, nhưng lần này nó mang theo một sắc vàng ấm áp và dịu dàng đến lạ thường. Bà Lan ngồi bên cửa sổ, không còn chiếc gương ố vàng, không còn lớp phấn dày, bà chỉ nhìn ra phía chân trời và mỉm cười với thực tại giản đơn. Mỗi vết nhăn trên mặt bà giờ đây là một câu chuyện về sự trưởng thành, về tình yêu thương vô điều kiện đã giúp bà vượt qua cơn bão lòng kinh hoàng nhất trong đời.


Câu chuyện về "quý bà phông bạt" và gã chồng trẻ đã trở thành một giai thoại để răn đe những ai còn đang mải mê đuổi theo những giá trị ảo. Nhưng đối với gia đình Mai, đó chỉ là một chương cũ đã đóng lại để nhường chỗ cho những trang sách mới đầy hy vọng và yêu thương. Đứa bé ngày nào giờ đã lớn khôn, khỏe mạnh, nó chính là minh chứng sống động nhất cho sức mạnh của sự hối cải và lòng bao dung của con người.


Bà Lan nắm lấy tay Mai, khẽ nói: "Cảm ơn con đã không bỏ mặc mẹ lúc mẹ điên rồ nhất." Mai mỉm cười, ánh mắt đầy sự thấu hiểu: "Chúng ta là gia đình mà mẹ, gia đình thì không bao giờ từ bỏ nhau, dù có chuyện gì xảy ra đi nữa." Tiếng cười của trẻ nhỏ lại vang lên, xua tan đi những ký ức buồn bã, để lại một không gian ngập tràn hạnh phúc và sự gắn kết bền chặt giữa những con người đã từng có lúc tưởng chừng như xa cách muôn trùng.


LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.