Min menu

Pages

Mẹ chồng 60 tuổi bất chấp phản đối, nhất quyết cưới chàng trai mới 25. Một năm sau, hình ảnh họ bế đứa trẻ khiến cả họ chết lặng. Nhưng bí mật phía sau cuộc hôn nhân ấy còn đáng sợ hơn nhiều.

 Ánh nắng chiều tà hắt qua khung cửa sổ của căn biệt thự thuê theo ngày, làm nổi bật lớp phấn dày cộp trên khuôn mặt bà Hiền. Ở tuổi sáu mươi, bà vẫn cố gồng mình trong bộ váy lụa bó sát, tay đeo đầy những chiếc nhẫn vàng mỹ ký sáng loáng nhưng rỗng tuếch. Bà soi gương, tự mãn với vẻ ngoài "phu nhân" mà bà đã dày công xây dựng bằng những tấm hình sống ảo trên mạng xã hội, dù thực tế trong túi chẳng còn nổi vài đồng bạc lẻ.

"Mẹ điên rồi, mẹ định cưới một đứa trẻ ranh chỉ bằng tuổi con trai mẹ sao?" Tiếng hét của Tuấn, con trai bà, làm rung chuyển không gian ngột ngạt. Anh nhìn mẹ mình với ánh mắt vừa ghê tởm vừa bất lực, không thể tin nổi người đàn bà này lại có thể trơ trẽn đến thế. Đáp lại sự giận dữ đó, bà Hiền chỉ khẽ nhếch môi, nụ cười đầy sự mỉa mai dành cho chính đứa con ruột của mình.

"Con thì biết cái gì? Cái ngữ như con, đi làm công ăn lương cả đời cũng chẳng bằng một cái móng tay của cậu Lâm," bà Hiền vừa nói vừa thong thả dũa móng tay. "Lâm là thiếu gia nhà bất động sản, cậu ấy mê đắm vẻ đẹp mặn mà của mẹ. Con nên thấy hãnh diện vì sắp có một ông bố trẻ có thể mua đứt cái công ty nghèo nàn của con đi."

Tuấn cười cay đắng, anh bước tới giật lấy chiếc túi xách hàng hiệu giả của mẹ mình rồi ném xuống đất. "Mẹ nhìn lại mình đi! Vẻ đẹp mặn mà hay là vẻ đẹp của sự lừa lọc? Mẹ lấy tiền đâu ra để thuê căn nhà này, để bao nuôi cậu ta trong những tháng qua? Mẹ đang đánh cược cả danh dự cuối cùng vào một gã thợ săn đào mỏ đấy!"

Bà Hiền đứng bật dậy, đôi mắt trợn ngược đầy hung dữ, khuôn mặt biến dạng vì lớp trang điểm bị xô lệch. 


"Mày câm miệng lại! Đào mỏ ư? Lâm giàu đến mức tiền tiêu không hết, cậu ấy đi xe sang, dùng đồ hiệu, chính cậu ấy mới là người mang lại vinh hoa phú quý cho tao. Tao đã sống trong cái nghèo kiết xác này quá lâu rồi, tao không muốn chết trong căn nhà dột nát đó như bố mày!"


Ngày cưới diễn ra trong một khách sạn hạng sang, nơi mà bà Hiền đã phải vay nặng lãi để đặt cọc, nhằm giữ thể diện với gia đình chồng trẻ. Lâm xuất hiện trong bộ vest trắng bảnh bao, nụ cười nửa miệng đầy vẻ phong lưu nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo như tiền kim loại. Những vị khách mời – phần lớn là đám bạn "phông bạt" của bà Hiền – không ngừng xì xào, những lời mỉa mai cay nghiệt bay lơ lửng trong không trung như ruồi nhặng.


"Nhìn kìa, đúng là 'trâu già gặm cỏ non', nhưng con trâu này có vẻ sắp hết hơi rồi," một người phụ nữ môi mỏng dính thầm thì với người bên cạnh. Lâm nghe thấy nhưng chẳng buồn phản ứng, anh ta nhẹ nhàng nắm tay bà Hiền, diễn vai người chồng chung thủy một cách xuất sắc. Bà Hiền ngất ngây trong men say chiến thắng, bà tin rằng tấm vé số cuộc đời mình cuối cùng đã trúng giải độc đắc.


Sự xung đột lên đến đỉnh điểm khi người nhà của Lâm xuất hiện, họ không đến để chúc phúc mà để nhổ vào cái gọi là "tình yêu đích thực". Chị gái của Lâm bước tới trước mặt bà Hiền, nhìn bà từ đầu đến chân với vẻ kinh tởm không giấu giếm. "Bà già à, bà dùng bùa ngải gì mà khiến em trai tôi mờ mắt thế? Hay bà lại dùng mấy cái giấy tờ nhà đất giả để lừa nó? Loại người như bà, tôi gặp nhiều rồi, cuối cùng cũng chỉ là con sâu cái kiến bò lên đĩa vàng thôi."

*

Bà Hiền không vừa, bà vươn cổ lên, giọng rít qua kẽ răng đầy châm biếm. "Cô em chồng xinh đẹp à, cô nên học cách tôn trọng mẹ chồng tương lai của mình đi. Lâm yêu tôi vì tâm hồn, điều mà những tiểu thư rỗng tuếch như cô không bao giờ có được. Tiền của nhà cô lớn thật đấy, nhưng nó có mua được sự hạnh phúc mà Lâm đang có bên tôi không?"


Cuộc tranh cãi nổ ra dữ dội giữa sảnh tiệc, những lời nhục mạ về tuổi tác, tiền bạc và sự giả dối được quăng quật không thương tiếc. Cao trào đẩy lên đỉnh điểm khi Tuấn lao vào định kéo mẹ mình về, nhưng bà Hiền đã tát anh một cái cháy má trước mặt quan khách. "Từ nay tôi không có đứa con như anh! Tôi sắp là phu nhân nhà họ Lâm, anh cứ ôm cái nghèo của anh mà sống đi!"


Một năm sau, khi cơn bão dư luận đã lắng xuống, người ta bắt đầu thấy bà Hiền bế một đứa trẻ sơ sinh trên tay, gương mặt hốc hác không còn nhận ra. Không còn những bộ váy lụa là, không còn những tấm hình check-in sang chảnh, bà ngồi ở góc công viên với ánh mắt thẫn thờ. Đứa bé trên tay bà khóc ngằn ngặt, tiếng khóc yếu ớt và tím tái khiến ai đi qua cũng phải rùng mình thương xót.


Sự thật kinh hoàng bắt đầu lộ diện khi Lâm – người chồng trẻ mà bà từng tôn thờ – bước ra từ chiếc xe sang trọng cùng một cô gái trẻ măng. Anh ta nhìn bà Hiền như nhìn một đống rác rưởi bên lề đường, không một chút mảy may rung động trước đứa con đỏ hỏn. "Bà vẫn còn ở đây sao? Tôi đã nói rồi, đứa bé đó bị bệnh tim bẩm sinh là lỗi của bà, cái gen già nua của bà đã làm hỏng cuộc đời tôi!"


Bà Hiền run rẩy đứng dậy, bám lấy cánh tay Lâm nhưng bị anh ta gạt mạnh ra khiến bà ngã nhào xuống đất. "Lâm! Nó là con anh mà! Anh nói anh giàu có, anh nói anh sẽ lo cho mẹ con tôi cả đời mà? Tại sao anh lại đối xử với tôi như vậy?" Tiếng gào thét của bà lạc lõng giữa phố thị ồn ào, nơi những kẻ qua đường bắt đầu dừng lại chỉ trỏ.


Cô nhân tình trẻ bên cạnh Lâm che miệng cười khúc khích, giọng nói nũng nịu nhưng đầy nọc độc. "Ôi anh Lâm, đây là bà già 'phu nhân' mà anh kể sao? Nhìn chẳng khác gì bà bán đồng nát ngoài chợ. Bà già ơi, anh Lâm lấy bà chỉ để thách đố với đám bạn xem có thể đào được bao nhiêu tiền từ cái 'vỏ giàu sang' của bà thôi. Ai ngờ bà cũng chỉ là kẻ nghèo hèn phông bạt, cả hai đều lừa nhau, đúng là kịch hay!"

*

Bà Hiền bàng hoàng nhận ra, tất cả những dự án bất động sản, những tài sản kếch xù của Lâm đều là giả tạo giống như vẻ giàu có của bà. Lâm thực chất cũng là một kẻ lang thang, mượn mác thiếu gia để đi lừa những người đàn bà giàu có, nhưng đen đủi thay anh ta lại va phải một "cao thủ phông bạt" như bà. Hai kẻ lừa lọc gặp nhau, để rồi tạo ra một bi kịch đau đớn mang tên một đứa trẻ bệnh tật.


"Anh... anh cũng không có tiền sao?" Bà Hiền thốt lên trong sự tuyệt vọng cùng cực, trái tim bà như bị bóp nghẹt bởi sự thật trần trụi. Lâm nhổ một bãi nước bọt xuống đất, chỉnh lại cổ áo rồi cười lạnh. "Tiền của tôi đã nướng hết vào cờ bạc và những cô nàng trẻ đẹp này rồi. Bà giữ lấy đứa bé đó mà nuôi, coi như đó là cái giá cho sự ngu dốt và hám tiền của mình. Đừng bao giờ tìm tôi nữa!"


Lâm phóng xe đi mất, để lại bà Hiền cùng đứa con bệnh tật giữa cơn mưa bất chợt của mùa hạ. Bà ôm chặt đứa bé vào lòng, nước mắt hòa lẫn nước mưa, gột rửa đi lớp phấn son giả tạo cuối cùng trên khuôn mặt già nua. Bà nhận ra mình đã đánh mất tất cả: đứa con trai hiếu thảo, danh dự và cả tương lai, chỉ vì một ảo mộng phù hoa không có thực.


Đứa bé lại lên cơn sốt, hơi thở yếu ớt khiến bà Hiền hoảng loạn chạy khắp nơi cầu cứu nhưng ai cũng lánh xa người đàn bà điên dại ấy. Trong lúc tuyệt vọng nhất, một bàn tay vững chãi đặt lên vai bà, đó là Tuấn. Dù bị mẹ xua đuổi, dù bị bà làm nhục trước bao nhiêu người, anh vẫn không thể bỏ mặc người mẹ lầm lỗi của mình trong lúc khốn cùng nhất.


"Mẹ, đưa em cho con," Tuấn nói bằng giọng khàn đục nhưng chứa đầy sự bao dung. Anh bế đứa trẻ lên, vội vàng chạy vào bệnh viện gần nhất, mặc cho bà Hiền quỳ sụp xuống giữa sảnh bệnh viện mà khóc nấc lên. Sự kiêu ngạo của một đời phông bạt đã hoàn toàn đổ vỡ, thay vào đó là sự sám hối muộn màng của một người mẹ đã đánh mất bản ngã.


Những ngày sau đó là chuỗi ngày gian khổ nhưng tràn đầy hơi ấm tình người tại khoa nhi của bệnh viện. Tuấn đã dùng toàn bộ tiền tiết kiệm và vay mượn bạn bè để phẫu thuật cho đứa em cùng mẹ khác cha của mình. Bà Hiền không còn mơ mộng về những biệt thự sang trọng, bà lầm lũi làm việc, dọn dẹp vệ sinh tại bệnh viện để kiếm thêm từng đồng tiền thuốc cho con.


Sự biến chuyển tâm lý của bà Hiền diễn ra chậm chạp nhưng sâu sắc, bà bắt đầu học cách yêu thương đứa trẻ mà bà từng coi là gánh nặng. Mỗi khi nhìn thấy Tuấn chăm sóc em, bà lại thấy lòng mình đau thắt vì sự ích kỷ trong quá khứ. Bà nhận ra rằng cái "giàu" thực sự không nằm ở những món đồ hiệu giả tạo, mà nằm ở sự hy sinh và lòng vị tha của những người thân yêu.


Một năm sau cuộc phẫu thuật thành công, đứa bé đã khỏe mạnh và bắt đầu tập đi, gọi bà là mẹ một cách ngây ngô. Bà Hiền lúc này đã trở thành một người đàn bà bình dị, gương mặt tuy nhiều nếp nhăn nhưng ánh mắt đã tìm lại được sự bình yên. Bà không còn dùng mạng xã hội để khoe mẽ, thay vào đó là những buổi chiều tĩnh lặng bên hiên nhà nhỏ cùng hai đứa con của mình.


Về phần Lâm, quả báo đã đến sớm khi anh ta bị bắt vì hành vi lừa đảo chiếm đoạt tài sản của nhiều người phụ nữ khác. Trong trại giam, anh ta chẳng còn vẻ hào hoa ngày nào, chỉ còn là một kẻ hèn nhát bị xã hội ruồng bỏ. Bà Hiền nghe tin nhưng lòng không còn gợn chút thù hận, bà chỉ thầm cảm ơn nghịch cảnh đã giúp bà nhận ra giá trị thực sự của cuộc đời.


Câu chuyện về người đàn bà sáu mươi tuổi kết hôn với chồng trẻ từng là tâm điểm mỉa mai của cả vùng, giờ đây lại trở thành một minh chứng cho sự hồi đầu thị ngạn. Người ta không còn cười nhạo bà, mà thay vào đó là sự tôn trọng dành cho một người phụ nữ đã dám đối diện với sự thật và làm lại từ đầu. Những lời châm biếm năm xưa đã lùi xa, nhường chỗ cho những lời động viên và chia sẻ chân thành.


Buổi tối cuối năm, Tuấn đưa vợ sắp cưới về ra mắt mẹ và em trai, căn nhà nhỏ tràn ngập tiếng cười và mùi thơm của nồi canh chua mẹ nấu. Bà Hiền nhìn các con, cảm nhận sự ấm áp của gia đình – thứ mà tiền bạc hay sự phông bạt không bao giờ mua được. Bà hiểu rằng, dù khởi đầu có đầy rẫy lừa lọc và cay đắng, nhưng nếu có lòng trắc ẩn và sự chân thành, con người ta vẫn có thể viết lại đoạn kết cho cuộc đời mình.


Ánh đèn vàng dịu nhẹ bao trùm lên căn nhà nhỏ, nơi những vết sẹo của quá khứ đang dần được chữa lành bằng tình yêu thương. Bà Hiền khẽ mỉm cười, một nụ cười không còn gượng ép hay đầy toan tính, mà nhẹ tênh như mây trời. Kết thúc có hậu không phải là sự giàu sang phú quý, mà là khi trái tim ta tìm về đúng bến đỗ bình yên sau những dông bão tự mình tạo ra.


LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.