Ánh nắng chiều ráng đỏ hắt qua khung cửa kính của căn biệt thự thuê theo giờ, nơi bà Lan đang cố gồng mình diễn nốt vai phu nhân quyền quý. Bà đứng trước gương, tay run run chỉnh lại sợi dây chuyền giả kim cương lấp lánh nhưng vô hồn, đôi mắt hằn lên những vết chân chim của tuổi sáu mươi được lấp liếm bằng lớp phấn dày cộp. Hôm nay là ngày bà công bố một quyết định chấn động: bà sẽ kết hôn với Hoàng, một chàng trai mới tròn hai mươi lăm tuổi, trẻ hơn cả con trai ruột của bà.
"Mẹ điên rồi, mẹ nhìn lại mình đi, mẹ định làm trò cười cho thiên hạ đến bao giờ?" Nam, con trai bà, đập bàn đứng phắt dậy, gương mặt đỏ gay vì xấu hổ và giận dữ. Anh không thể tin nổi người mẹ vốn dĩ cơm chẳng đủ ăn, áo chẳng đủ mặc của mình lại đang mơ mộng về một cuộc tình "chị em" cách biệt gần bốn thập kỷ. Trong mắt anh, bà không chỉ là một người mẹ, mà là một kẻ nghiện sự hào nhoáng giả tạo, một con nghiện phông bạt đang lao đầu vào vực thẳm.
Bà Lan nở một nụ cười nửa miệng, đôi môi tô son đỏ thẫm cong lên đầy mỉa mai, bà nhấp một ngụm trà túi lọc nhưng phong thái lại như đang thưởng thức trà chiều tại London. "Con thì biết cái gì về tình yêu, hay con chỉ sợ khi mẹ lấy được đại gia, con không còn là ưu tiên duy nhất để mẹ ban phát lòng thương hại?" Bà vuốt lại mái tóc uốn lượn sóng, giọng nói sắc lẻm như dao. "Hoàng là cậu ấm nhà họ Trần, khối tài sản của cậu ấy đủ để mẹ con mình sống mười kiếp trong nhung lụa, thay vì cứ phải nhìn sắc mặt đám chủ nợ mỗi ngày."
"Cậu ấm? Mẹ tin một thằng nhóc hai mươi lăm tuổi, đẹp trai lồng lộn lại đi yêu một người phụ nữ bằng tuổi bà nội nó vì tâm hồn sao?" Nam cười cay đắng, tiếng cười chát chúa vang vọng trong căn phòng mướn. "Mẹ đang lừa nó bằng cái mác quý phu nhân này, hay mẹ đang tự lừa chính mình bằng những tấm ảnh check-in sang chảnh trên mạng xã hội? Sự thật là chúng ta đang nợ ngập đầu, và mẹ đang dùng hôn nhân để đánh bạc một ván bài mà mẹ cầm chắc phần thua."
Bà Lan tiến lại gần con trai, luồng nước hoa nồng nặc rẻ tiền nhưng cố bắt chước mùi hương của Chanel khiến Nam phải lùi lại một bước. Bà dùng ngón tay sơn móng đỏ rực chỉ thẳng vào mặt anh, giọng rít qua kẽ răng: "Câm miệng lại! Đừng có đem cái nghèo hèn của cha con ngày xưa ra mà dạy đời mẹ. Mẹ đã quá mệt mỏi với việc phải đếm từng đồng lẻ để mua bó rau, mẹ cần được phục vụ, cần được cung phụng trong những khách sạn năm sao, và Hoàng chính là chiếc chìa khóa vàng đó."
Đúng lúc ấy, Hoàng bước vào với phong thái của một thiếu gia chính hiệu: quần tây áo sơ mi hàng hiệu, đồng hồ Rolex lấp lánh trên cổ tay và nụ cười tỏa nắng nhưng có gì đó rất lạnh lẽo.
Cậu ta tiến lại ôm eo bà Lan, một cử chỉ thân mật khiến Nam cảm thấy buồn nôn vì sự kệch cỡm của nó. "Chào anh bạn trẻ, có vẻ như chúng ta sắp thành người một nhà rồi nhỉ?" Hoàng nói bằng giọng giễu cợt, đôi mắt cậu ta quét qua bộ đồ cũ kỹ của Nam với sự khinh miệt không hề che giấu.
"Cậu gọi ai là anh bạn? Cậu chỉ bằng tuổi tôi, thậm chí còn nhỏ hơn, cậu định làm bố dượng của tôi sao?" Nam nghiến răng, nắm đấm siết chặt đến mức nổi gân xanh. Hoàng không hề nao núng, cậu ta cười khẩy, tay vân vê sợi dây chuyền trên cổ bà Lan. "Tuổi tác chỉ là con số, quan trọng là ai có khả năng mang lại cho mẹ anh những gì bà ấy muốn. Anh nên cảm ơn tôi vì đã giải thoát bà ấy khỏi kiếp sống lầm than trong cái căn hộ tập thể cũ nát mà anh đang thuê."
Bà Lan nghe vậy thì như mở cờ trong bụng, bà liếc nhìn con trai với vẻ đắc thắng, như muốn nói rằng "thấy chưa, đây mới là đẳng cấp". Bà dựa hẳn người vào Hoàng, bỏ mặc những lời can ngăn từ bạn bè, hàng xóm và cả những lời chửi rủa cay nghiệt từ cộng đồng mạng khi tin tức về đám cưới của họ rò rỉ. Với bà, sự sỉ nhục của thiên hạ chẳng thấm vào đâu so với nỗi nhục phải nghèo khó; bà thà bị chửi là kẻ đào mỏ già nua còn hơn bị thương hại là bà lão bán vé số.
Ngày cưới diễn ra rình rang tại một trung tâm tiệc cưới sang trọng bậc nhất, nhưng tất cả chi phí đều được bà Lan vay mượn từ các ứng dụng tín dụng đen để giữ thể diện "nhà gái giàu có". Bà tin rằng ngay sau đêm tân hôn, khi đã chính thức là phu nhân nhà họ Trần, bà sẽ có tiền để trả sạch nợ nần và bắt đầu cuộc đời mới. Bà nhìn thực khách phía dưới, đa số là những người bà thuê để đóng giả họ hàng danh giá, lòng tràn đầy một sự thỏa mãn bệnh hoạn về một cú lừa ngoạn mục.
*
Một năm sau, tin đồn về việc bà Lan sinh con ở tuổi sáu mươi mốt khiến cả thành phố sững sờ, người ta coi đó là một kỳ tích hoặc một sự điên rồ của y học hiện đại. Khi họ thấy bà và Hoàng bế đứa trẻ đi dạo trong công viên, ai nấy đều phải ngã ngửa vì sự bền vững không ngờ của cặp đôi "đũa lệch" này. Tuy nhiên, đằng sau lớp kính râm đắt tiền và bộ xe đẩy trẻ em hàng hiệu là một sự thật kinh hoàng đang dần mục nát như một cái xác không hồn.
Đứa trẻ sinh ra không được khỏe mạnh, nó mang trong mình những chứng bệnh bẩm sinh do người mẹ quá lớn tuổi và sức khỏe suy kiệt vì những năm tháng sống kham khổ nhưng cố phông bạt. Tiếng khóc của đứa bé trong căn hộ cao cấp – thực chất cũng chỉ là một căn hộ thuê để lòe thiên hạ – nghe xé lòng và u ám. Bà Lan giờ đây không còn vẻ xuân sắc giả tạo, bà trông héo úa như một tàu lá chuối khô, đôi mắt thâm quầng vì mất ngủ và lo âu về những hóa đơn bệnh viện cao ngất ngưởng.
Bí mật bắt đầu vỡ lở khi Hoàng không còn mặn mà với vai diễn "chồng trẻ si tình", cậu ta bắt đầu bộc lộ bản chất của một gã đào mỏ ngược lại. Hóa ra, Hoàng chẳng phải thiếu gia nhà giàu nào cả, cậu ta cũng chỉ là một kẻ lừa đảo chuyên nghiệp, chuyên săn tìm những bà già có vẻ ngoài giàu sang để bám lấy. Khi phát hiện ra bà Lan thực chất chỉ là một "phu nhân rỗng túi", sự kinh tởm và tức giận trong Hoàng bùng phát thành những trận cãi vã kinh hoàng.
"Mụ già hôi hám, mụ dám lừa tôi rằng mụ có biệt thự ở nước ngoài và cổ phần ở các tập đoàn lớn sao?" Hoàng gầm lên, ném cái bình hoa rẻ tiền vào tường, mảnh sứ văng tung tóe ngay cạnh nôi của đứa trẻ. "Tôi đã tốn bao nhiêu công sức để chiều chuộng cái thân xác tàn tạ này, chỉ để nhận lại một đống nợ và một đứa con bệnh tật này à?" Những lời mỉa mai của cậu ta giờ đây là những nhát dao đâm thẳng vào sự kiêu hãnh cuối cùng của bà Lan.
Bà Lan quỳ sụp dưới sàn, nước mắt dàn dụa tẩy trôi lớp phấn son, để lộ khuôn mặt thật già nua và khắc khổ. "Tôi... tôi chỉ muốn được giàu sang, tôi muốn thoát khỏi cái nghèo. Anh cũng đâu có tốt đẹp gì, anh cũng lừa tôi bằng cái mác thiếu gia đó thôi!" Bà gào lên trong tuyệt vọng, nhận ra rằng cả hai kẻ lừa đảo đã gặp nhau trong một vở kịch mà cả hai đều là nạn nhân của lòng tham chính mình.
*
Sự xung đột đẩy lên đỉnh điểm khi Hoàng công khai cặp bồ với một cô gái trẻ trung, giàu có thật sự ngay trước mắt bà Lan. Cậu ta không ngần ngại dẫn nhân tình về căn hộ chung, dùng những lời lẽ cay độc nhất để sỉ nhục vợ mình. "Nhìn cô ấy đi, đây mới là hơi thở của thanh xuân, còn bà chỉ là một đống thịt dư thừa đang chờ ngày tan biến," Hoàng cười khẩy khi cô nhân tình bé nhỏ che mũi trước mùi thuốc tây nồng nặc của đứa trẻ bệnh tật.
Đứa bé nằm đó, hơi thở yếu ớt, là minh chứng cho sai lầm khủng khiếp của một người đàn bà muốn dùng sinh mạng để giữ chân một gã trai trẻ và một giấc mơ phồn hoa. Nam, con trai bà, một lần nữa xuất hiện, nhưng lần này không phải để mỉa mai mà là để cứu vãn những gì còn sót lại từ đống tro tàn. Anh nhìn mẹ mình, nhìn đứa em trai bất hạnh, lòng thắt lại vì một sự căm giận lẫn xót thương vô hạn đối với người phụ nữ đã lầm đường lạc lối.
Nam tiến lại gần Hoàng, ánh mắt anh lạnh lùng và cương quyết đến mức gã trai trẻ kia phải chùn bước. "Cậu có thể đi, đi ngay lập tức với cô bồ của cậu. Nhưng đừng bao giờ vác mặt về đây nữa, tất cả những bằng chứng về việc cậu lừa đảo chiếm đoạt tài sản của mẹ tôi – dù nó chẳng còn bao nhiêu – sẽ được tôi gửi đến cơ quan chức năng nếu cậu còn dám bén mảng tới." Nam nói từng chữ một, đanh thép và uy lực, khiến Hoàng và cô nhân tình vội vã tháo chạy.
Bà Lan nhìn theo bóng dáng người chồng trẻ mà bà từng tôn thờ như vị cứu tinh, giờ đây chỉ còn là một kẻ hèn nhát chạy trốn thực tế. Bà quay sang nhìn con trai mình, người mà bà từng xua đuổi và coi thường vì sự nghèo khó chân chất của anh. "Mẹ xin lỗi... mẹ sai rồi, Nam ơi..." Bà nghẹn ngào, bàn tay già nua run rẩy chạm vào gấu áo của con trai, một sự hối lỗi muộn màng nhưng chân thành nhất trong cuộc đời bà.
Nam không nói gì, anh chỉ lặng lẽ bế đứa bé lên, đứa em trai tội nghiệp vốn không có tội tình gì trong trò chơi của người lớn. "Mẹ đứng dậy đi, chúng ta sẽ bán hết những món đồ giả tạo này, trả nợ được bao nhiêu thì trả, rồi về lại căn hộ cũ." Giọng anh trầm xuống, không còn sự gắt gỏng của ngày xưa, mà là sự bao dung của một người đàn ông đã đi qua đủ đắng cay để hiểu rằng gia đình mới là tất cả.
Họ dời khỏi căn hộ cao cấp sang trọng nhưng lạnh lẽo, trở về với con ngõ nhỏ nơi có những người láng giềng tuy hay ngồi lê đôi mách nhưng lại sẵn sàng bát canh lúc tối đèn. Bà Lan bắt đầu học cách chấp nhận tuổi già của mình, bà không còn dùng phấn son dày cộp, thay vào đó là bộ quần áo bà ba giản dị để chăm sóc đứa con nhỏ bệnh tật. Những ngày tháng sau đó là một cuộc chiến khốc liệt với bệnh tật của đứa trẻ, nhưng lần này bà không còn cô độc.
Nam làm việc quần quật ngày đêm để có tiền chạy chữa cho em mình, anh không một lời oán trách người mẹ đã gây ra bao sóng gió. Sự hi sinh của anh như một liều thuốc chữa lành tâm hồn cho bà Lan, giúp bà hiểu ra rằng giá trị của một con người không nằm ở những tấm hình phông bạt, mà ở cách họ đối đãi với những người thân yêu khi hoạn nạn. Đứa bé dần dần có những chuyển biến tích cực, những tiếng cười đầu đời của nó vang lên trong căn nhà nhỏ như một phép màu.
Sự kiện bà Lan sinh con và bị chồng trẻ bỏ rơi ban đầu là đề tài đàm tiếu của cả khu phố, nhưng dần dần, sự kiên trì và hối lỗi của bà đã khiến mọi người thay đổi thái độ. Họ bắt đầu giúp đỡ bà, người cho hộp sữa, người cho bộ quần áo cũ của con mình, tạo nên một bầu không khí ấm áp mà bà Lan chưa bao giờ cảm nhận được khi còn sống trong ảo mộng thượng lưu. Bà nhận ra rằng, sự giàu sang thực sự nằm ở sự thanh thản trong tâm hồn và lòng tốt của con người xung quanh.
Một năm trôi qua kể từ ngày biến cố xảy ra, bà Lan ngồi trước hiên nhà, tay đưa nôi cho đứa con giờ đã cứng cáp hơn nhiều. Hoàng – gã chồng trẻ ngày nào – nghe đâu đã bị lừa lại bởi một "phu nhân" giả hiệu khác và đang phải trốn nợ khắp nơi, một cái kết đắng cho kẻ chỉ biết sống dựa vào sự lọc lừa. Bà Lan không còn oán hận, bà chỉ cảm thấy nhẹ nhõm vì mình đã thoát khỏi vũng bùn của sự phù phiếm để trở về với thực tại.
Nam đi làm về, trên tay xách một túi hoa quả và món đồ chơi nhỏ cho em trai, anh nở nụ cười rạng rỡ khi thấy mẹ mình đang bình thản đọc sách cho con nghe. Cảnh tượng ấy bình dị đến lạ kỳ, nhưng nó lại là đỉnh cao của hạnh phúc mà bà Lan từng đánh đổi cả danh dự để tìm kiếm trong vô vọng. Bà nhìn con trai, nhìn đứa bé, và thầm cảm ơn cuộc đời vì đã cho bà một cơ hội để làm lại từ đầu, dù cái giá phải trả là vô cùng đắt đỏ.
Hạnh phúc cuối cùng cũng mỉm cười với họ, không phải theo cách hào nhoáng trên những bìa tạp chí, mà là sự ấm áp tỏa ra từ căn bếp nhỏ luôn đỏ lửa. Đứa bé tuy còn yếu nhưng đôi mắt nó sáng ngời nghị lực, như chính sự hồi sinh của bà Lan sau cơn mê dài. Câu chuyện về "quý bà phông bạt" đã kết thúc, nhường chỗ cho chương đời của một người mẹ đúng nghĩa, sống thật với chính mình và những người xung quanh.
Cuộc sống vẫn tiếp diễn với những khó khăn vốn có, nhưng giờ đây bà Lan đã biết cách mỉm cười trước những lời mỉa mai của quá khứ. Bà hiểu rằng, dù ở tuổi sáu mươi hay bao nhiêu đi chăng nữa, chỉ cần tâm hồn ta chân thật, thì mọi nẻo đường đều sẽ dẫn về bến đỗ bình yên. Kết thúc có hậu không phải là việc bà giàu sang trở lại, mà là việc bà đã tìm thấy chính mình giữa những bộn bề giả dối của cuộc đời.
LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.