Min menu

Pages

Gia đình tôi coi việc tôi bỏ người vợ khuyết tật là chuyện đáng ăn mừng. Nhưng thời gian ngắn ngủi sau đó đã đẩy tôi vào khoảnh khắc nhục nhã nhất đời.

 Tiếng sâm-panh nổ "bộp" một tiếng khô khốc, xé toạc không gian ngột ngạt của căn biệt thự phủ đầy ánh đèn chùm pha lê lộng lẫy. Dòng chất lỏng màu vàng rơm sủi bọt, tràn ra khỏi miệng ly như một sự giải thoát muộn màng, nhưng mùi hương của nó không át được cái không khí nồng nặc sự mỉa mai đang bủa vây bàn tiệc. Trên mặt bàn đá cẩm thạch, những món sơn hào hải vị được bày biện cầu kỳ, rực rỡ sắc màu, nhưng lại trông giống như những vật tế thần trong một buổi lễ tẩy trần tàn nhẫn.

Bà Phương chậm rãi đặt chai rượu xuống, đôi bàn tay đeo đầy nhẫn kim cương lấp lánh khẽ vuốt phẳng tờ quyết định ly hôn đặt ngay ngắn ở vị trí trung tâm, bên cạnh đĩa tôm hùm. Ánh mắt bà sắc lẹm, soi mói từng dòng chữ trên tờ giấy ấy như thể đó là một bản tuyên ngôn độc lập, một chiến lợi phẩm quý giá nhất mà bà vừa đoạt được từ tay kẻ thù. Bà thong thả nhấp một ngụm rượu, để vị chát đọng lại trên đầu lưỡi trước khi buông một nụ cười nửa miệng đầy vẻ đắc thắng.

"Chúc mừng con trai mẹ cuối cùng cũng 'tẩy trần' xong, cái nhà này từ nay quét sạch được cái mùi dầu gió và tiếng nạng gỗ lọc cọc rồi, đúng là phong thủy đại cát!" Giọng bà vang lên, lanh lảnh và sắc nhọn như mảnh sành, mỗi từ thốt ra đều mang theo một sự khinh miệt không hề che giấu. Đối với bà, sự ra đi của Lan không phải là sự mất mát của một thành viên trong gia đình, mà là việc loại bỏ một vết ố trên tấm thảm nhung sang trọng mà bà đã dày công dệt nên.

Ông Hùng ngồi đối diện, gương mặt góc cạnh và lạnh lùng như một pho tượng đá, khẽ gật đầu đồng tình trong khi cắt một miếng bò bít tết chảy máu. Ông không nhìn con trai, mà nhìn vào không trung với một vẻ thượng đẳng, giọng nói trầm đục nhưng chứa đựng sự sát thương tàn khốc.


 "Phải đấy, đàn ông sự nghiệp đang lên mà đi cạnh một người vợ chân cao chân thấp, người ta không bảo con chung thủy đâu, người ta bảo con 'mắt mù'."


Ông dừng lại, nhai chậm rãi như đang thưởng thức nỗi đau của người vắng mặt, rồi bồi thêm một câu đầy cay nghiệt: "May mà con tỉnh ngộ sớm, chứ để cái giống 'tật nguyền' ấy ám vào cái vận may của gia tộc này thêm nữa thì hỏng cả đời. Nhà họ Trần chúng ta xưa nay chỉ thu nạp những gì hoàn hảo, không có chỗ cho những thứ lỗi thời và hư hỏng, dù nó có từng giúp ích cho mình đi chăng nữa."


Duy ngồi đó, giữa hai đấng sinh thành, gương mặt anh thoáng một chút bần thần, một sự trống trải mơ hồ chạy dọc sống lưng khi nhớ về bóng dáng nhỏ bé của Lan. Anh nhớ lại hình ảnh cô kéo chiếc vali nhỏ, bước đi khập khiễng trên đôi chân không còn lành lặn – di chứng của vụ tai nạn kinh hoàng năm xưa khi cô đẩy anh ra khỏi mũi xe tải để rồi chính mình phải gánh chịu sự nghiệt ngã của số phận. Nhưng rồi, sự bần thần ấy nhanh chóng bị vùi lấp bởi những lời rót mật của bố mẹ, những người luôn bảo anh rằng anh xứng đáng với những điều tốt đẹp hơn một "phế phẩm".


Bà Phương lại tiếp tục, giọng nói chua ngoa như xát muối vào một vết thương mà bà tin rằng nó cần phải được loét ra thì mới mau lành: "Nghĩ lại cũng nực cười, nó tưởng cứ hy sinh cái chân là có thể bám lấy cái nhà này cả đời chắc? Nhà này là nơi thờ phượng, là nơi của những kẻ quyền quý, không phải cái trại cứu tế để nuôi dưỡng những kẻ què cụt." Bà cười hô hố, tiếng cười khô khốc vang lên giữa căn phòng rộng lớn, át đi cả tiếng nhạc cổ điển đang phát ra từ dàn loa cao cấp.


"Con xem, con bé Vy – con gái chủ thầu xây dựng bên kia – vừa đẹp vừa giỏi, đấy mới là 'môn đăng hộ đối'. Còn cái loại kia, thôi thì coi như mình bố thí cho nó mấy năm cơm bửa, coi như trả tiền viện phí cho cái chân què của nó, thế là quá nhân đạo rồi." Bà Phương vừa nói vừa liếc nhìn Duy, mong đợi một sự đồng tình hoàn toàn từ đứa con trai mà bà hằng tự hào. Duy chỉ khẽ nhếch môi, một nụ cười gượng gạo hiện lên trên khuôn mặt điển trai, anh tự nhủ rằng mình đang làm điều đúng đắn cho tương lai.

*

Bữa tiệc ăn mừng diễn ra trong sự hả hê của những con người tự cho mình là tầng lớp thượng lưu, nơi sự tàn nhẫn được dọn lên mâm như một món đặc sản. Họ cụng ly, họ bàn tán về những hợp đồng nghìn tỷ, về những dự án tương lai mà không hề biết rằng, chính cái sự kiêu ngạo ấy đang bắt đầu gặm nhấm nền móng của ngôi nhà. Họ đã quên mất ai là người thức trắng đêm để chuẩn bị tài liệu cho Duy, ai là người tỉ mỉ ghi chú từng thói quen của đối tác, và ai là người luôn giữ cho căn nhà này hơi ấm của sự bình yên.


Hai tháng sau, sự hào nhoáng bắt đầu rạn nứt như một lớp sơn rẻ tiền bị bong tróc dưới nắng gắt. Căn biệt thự từng được bà Phương tự hào là "đại cát" giờ đây trở nên hỗn loạn một cách lạ thường. Thiếu Lan, căn nhà mất đi bàn tay sắp xếp tận tụy, mất đi cái trật tự ngầm định mà trước đây chẳng ai thèm để ý đến. Những bình hoa héo úa không người thay, những góc khuất trong nhà bắt đầu đóng bụi, và cả những hóa đơn tiền điện, tiền nước bỗng trở thành một mớ bòng bong khiến bà Phương đau đầu.


Bà Phương vốn chỉ quen đi spa, shopping và chỉ tay năm ngón, giờ đây phải đối mặt với thực tế trần trụi của việc quản gia. Bà gào thét mắng nhiếc những người giúp việc, nhưng chẳng ai có thể làm vừa ý bà như cái cách Lan từng lặng lẽ thực hiện. Những mối quan hệ xã giao vốn được vun đắp bởi sự khéo léo và quà cáp đúng lúc của Lan giờ đây cũng dần nguội lạnh, khi đối tác của Duy bắt đầu phàn nàn về sự thiếu chu đáo và thái độ trịch thượng của gia đình anh.


Trong khi đó, Duy bắt đầu hẹn hò với Vy theo đúng ý nguyện của mẹ anh. Vy thực sự đẹp, rực rỡ và lộng lẫy như một bông hồng bằng nhựa, không tì vết nhưng cũng chẳng có hương thơm. Trái với vẻ ngoài lung linh, Vy là một tiểu thư đỏng đảnh, một kẻ chỉ biết đến những hóa đơn mua sắm dài dằng dặc và coi thường tất cả những gì không thuộc về thế giới của cô. Sự mỉa mai bắt đầu đổi chiều, khi giờ đây bà Phương trở thành mục tiêu trong những câu nói sắc mỏng của "con dâu tương lai".


"Bác ơi, nhà mình sao mùi thức ăn kinh thế? Hồi xưa người cũ của anh Duy chắc không biết dùng máy hút mùi à? Hay là vì chân đau nên mũi cũng hỏng luôn rồi?" Vy thản nhiên buông lời ngay trong bữa cơm tối, khi bà Phương vừa đích thân xuống bếp vì đầu bếp xin nghỉ việc. Câu nói mỉa mai ấy khiến bà Phương nghẹn ứ ở cổ, gương mặt bà tái đi vì giận dữ nhưng không thể thốt nên lời, bởi bà biết gia đình mình đang cần cái gật đầu của bố Vy cho dự án bất động sản sắp tới.

*

Đỉnh điểm của sự sụp đổ là khi công việc kinh doanh của gia đình gặp trục trặc lớn. Một bản hợp đồng quan trọng bị từ chối chỉ vì thiếu một chữ ký nháy trong phần phụ lục, một sai sót mà trước đây Lan chưa bao giờ để xảy ra. Duy điên cuồng lục tìm trong đống tài liệu cũ và phát hiện ra rằng, tất cả những thành công trước đây của anh không phải chỉ do tài năng cá nhân, mà là nhờ một hệ thống ghi chú tỉ mỉ, những lời nhắc nhở nhẹ nhàng và cả những mối quan hệ đối tác được Lan âm thầm vun vén suốt bao năm qua.


Duy ngồi trong phòng làm việc tối om, nhìn vào những tờ ghi chú dán trên bìa hồ sơ với nét chữ thanh mảnh của vợ cũ. Anh nhận ra rằng Lan đã dành toàn bộ cuộc đời mình để làm bệ phóng cho anh, để rồi khi anh bay cao, anh lại coi cô là một vật cản cần được loại bỏ. Sự hối hận bắt đầu nhen nhóm, cay đắng và đau đớn như một vết dao cứa sâu vào tâm can. Anh tự hỏi liệu cái giá của sự "hoàn hảo" mà mẹ anh theo đuổi có phải là sự cô độc và tan hoang như thế này hay không.


Một buổi chiều mưa tầm tã, khi những giọt nước quất mạnh vào cửa kính xe hơi như những lời buộc tội, Duy vô tình bắt gặp một bóng hình quen thuộc tại sảnh của một buổi triển lãm nghệ thuật đương đại. Tim anh như ngừng đập khi nhận ra đó là Lan. Cô đứng đó, giữa những bức tranh rực rỡ, nhưng cô mới chính là tác phẩm nghệ thuật đẹp nhất. Lan không còn chiếc nạng gỗ khô khốc, cô tựa nhẹ vào tay một người đàn ông lịch lãm, gương mặt anh ta tràn đầy sự trân trọng và yêu thương.


Cô mặc một chiếc váy lụa dài màu xanh ngọc, khéo léo che đi vết sẹo ở chân, nhưng cách cô đứng, cách cô cười lại toát lên một sự tự tin và thanh tao đến lạ kỳ. Hóa ra, sau khi rời khỏi cái nhà tù bằng vàng ấy, Lan đã dùng số tiền tiết kiệm riêng từ những bức tranh cô vẽ lén trong đêm để sang nước ngoài điều trị dứt điểm vết thương. Cô không còn là người phụ nữ khép nép, khập khiễng trong bóng tối của gia đình họ Trần, mà đã trở về là một họa sĩ tài năng, tỏa sáng dưới ánh đèn rực rỡ.


Duy đứng chôn chân từ xa, nhìn thấy sự rạng rỡ của người vợ cũ mà mình từng gọi là "phế phẩm". Anh thấy người đàn ông kia cúi xuống nói nhỏ vào tai cô điều gì đó khiến cô bật cười – một nụ cười mà anh chưa từng được thấy trong suốt những năm họ chung sống. Cảm giác ghen tuông trộn lẫn với sự nhục nhã khiến Duy cảm thấy nghẹt thở. Anh chợt nhận ra: Lan chưa bao giờ là "gánh nặng", cô ấy là "linh hồn", là cái gốc vững chãi nhất của đời anh mà anh đã dại dột tự tay bứng bỏ để trồng vào đó một đóa hoa nhựa phù phiếm.


Duy trở về nhà giữa lúc cơn bão trong lòng và cơn bão ngoài trời cùng lúc bùng phát. Trong phòng khách, ông Hùng và bà Phương đang tranh cãi kịch liệt về việc Vy vừa khiến gia đình mất mặt trong một bữa tiệc lớn của giới thượng lưu bằng thái độ hống hách và những phát ngôn thiếu não. Vy đã không ngần ngại gọi bà Phương là "người đàn bà lỗi thời" ngay trước mặt bạn bè của bà.


"Đều tại mẹ! Mẹ chê Lan là phế phẩm, mẹ ép con cưới Vy, giờ thì mẹ trắng mắt ra chưa? Cái 'phong thủy đại cát' của mẹ đâu rồi?" Duy gào lên, sự ức chế và hối hận bấy lâu nay bùng nổ như một quả bom. Anh không còn giữ được vẻ điềm tĩnh thường ngày, đôi mắt anh đỏ ngầu, nhìn thẳng vào người mẹ đang bàng hoàng. "Mẹ có biết Lan bây giờ thế nào không? Cô ấy đang tỏa sáng, cô ấy đang hạnh phúc, còn chúng ta... chúng ta chỉ là một lũ thất bại trong chính tòa lâu đài mục nát này!"


Nói rồi, Duy lao ra khỏi nhà, bất chấp cơn mưa trắng xóa của Sài Gòn đang đổ xuống như trút nước. Anh lái xe điên cuồng trong màn mưa, tâm trí chỉ còn hình ảnh nụ cười của Lan tại buổi triển lãm. Anh tìm đến căn hộ nhỏ của cô, nơi anh từng biết qua một người bạn chung. Duy đứng đợi hàng giờ dưới gốc cây bằng lăng, nước mưa thấm đẫm bộ vest đắt tiền, làm tan chảy vẻ ngoài của một tổng giám đốc đầy quyền lực, chỉ còn lại một kẻ đàn ông thảm hại và hèn nhát.


Khi chiếc xe hơi sang trọng của Lan vừa dừng lại trước cổng tòa nhà, Duy vội vàng chạy đến. Khi thấy Lan bước xuống cùng người đàn ông kia, Duy không còn màng đến sĩ diện, không màng đến cái danh dự hão huyền mà anh hằng tôn thờ. Trước sự chứng kiến của bảo vệ và những người đi đường, Duy khuỵu gối xuống ngay trước mặt Lan, đôi tay run rẩy bám lấy gấu váy của cô.


"Lan... anh sai rồi. Cả nhà anh đều sai rồi. Xin em... làm ơn quay về đi. Nhà mình giờ tan nát hết rồi, mẹ anh suy sụp, công ty gặp chuyện, anh không sống nổi nếu thiếu em. Anh xin lỗi vì tất cả những gì anh đã làm, anh sẽ bù đắp cho em..." Giọng Duy lạc đi, hòa cùng tiếng mưa rơi tầm tã. Anh trông như một kẻ ăn xin đang cầu khẩn một sự ban ơn cuối cùng từ người mà anh từng coi khinh.


Lan cúi đầu nhìn người đàn ông từng là chồng mình, người từng đứng nhìn mẹ anh sỉ nhục cô mà không một lời bênh vực. Đôi mắt cô bình thản đến lạ kỳ, không có một tia giận dữ, cũng không có sự hả hê, chỉ là một sự tĩnh lặng như mặt hồ sau cơn bão. Cô nhẹ nhàng nhưng dứt khoát rút tay ra khỏi sự níu kéo của anh, người đàn ông bên cạnh khẽ đặt tay lên vai cô như một sự bảo vệ âm thầm.


"Anh Duy, anh quỳ xuống đây là vì anh yêu tôi, hay vì căn nhà của anh đang thiếu một người giúp việc không công?" Câu hỏi của Lan nhẹ tênh nhưng nặng tựa ngàn cân, vạch trần cái sự ích kỷ vẫn còn đang nấp sau lời xin lỗi của anh. "Ngày mẹ anh bảo tôi là 'phế phẩm', anh đã im lặng. Ngày đó, tâm hồn anh mới là thứ khuyết tật thực sự, chứ không phải chân tôi. Tôi đã dành cả thanh xuân để chữa lành cho anh, nhưng không ai có thể chữa lành cho một người cố tình mù quáng."


Cô quay lưng đi, bước chân vững chãi và thanh thoát đi vào sảnh tòa nhà mà không một lần ngoảnh lại. Duy chết lặng trong cơn mưa, cảm giác cái lạnh thấu xương của nước mưa không thấm tháp gì so với sự lạnh lẽo trong tâm hồn mình. Phía xa, từ trong bóng tối, ông Hùng và bà Phương cũng vừa xuống xe, họ đứng đó chứng kiến cảnh đứa con trai duy nhất mà họ luôn tự hào đang quỳ gối thảm hại dưới chân người con dâu "què cụt" mà họ từng ruồng rẫy.


Sự mỉa mai lớn nhất không phải là việc họ mất đi một nàng dâu đảm đang, mà là việc họ nhận ra rằng tất cả những danh vọng, tiền tài và sự "hoàn hảo" mà họ dành cả đời để xây dựng chỉ là một tòa lâu đài bằng cát. Khi cơn sóng sự thật ập đến, nó cuốn trôi tất cả, chỉ để lại những con người trơ trọi với sự trống rỗng và hối hận muộn màng. Họ đã thắng trong cuộc chiến giành giật quyền lực, nhưng đã thua trắng trong cuộc đời làm người.


Ánh đèn từ sảnh tòa nhà vụt tắt khi Lan đi khuất, để lại gia đình họ Trần giữa màn đêm đen kịt và tiếng mưa gào thét như những tràng cười mỉa mai của số phận. Họ vẫn giàu có, vẫn sang trọng, nhưng trong trái tim mỗi người, một sự nghèo nàn tột độ về tình người đã bắt đầu thối rữa, một vết thương tâm hồn mà không có bao nhiêu kim cương hay tiền bạc có thể chữa lành được.


Câu chuyện khép lại với hình ảnh Lan ngồi trong căn hộ ấm cúng của mình, bên cạnh giá vẽ và người đàn ông luôn trân trọng cô. Cô đã tìm thấy hạnh phúc thực sự, một hạnh phúc không cần phải đánh đổi bằng lòng tự trọng hay sự hy sinh mù quáng. Cô mỉm cười, một nụ cười của sự tự do, trong khi ngoài kia, những kẻ từng coi thường cô đang bắt đầu nếm trải cái giá của sự bạc bẽo trong chính sự cô độc của sự giàu sang.


LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.