Ánh nắng chiều tà hắt qua những tấm rèm nhung giả tạo của căn biệt thự thuê theo giờ, làm lộ rõ những lớp bụi bám trên đồ nội thất cũ kỹ mà bà Xuân vẫn luôn tự hào khoe khoán là đồ cổ đắt giá. Ở tuổi sáu mươi, gương mặt bà Xuân được đắp lên một lớp phấn dày đến mức mỗi khi bà cười, những vết rạn nứt lại hiện ra như một bản đồ của sự giả dối. Bà đang tỉ mỉ dặm lại màu son đỏ thẫm, đôi mắt sắc lẹm lướt qua bộ váy cưới đuôi cá bó sát – thứ phục trang kệch cỡm so với cái tuổi của mình nhưng lại là vũ khí để bà thực hiện cú lừa thế kỷ.
Bên ngoài phòng khách, tiếng cãi vã của con dâu bà – Linh – vang lên gắt gỏng, phá nát bầu không khí giả tạo mà bà đang cố gây dựng. Linh đẩy cửa bước vào, gương mặt hiện rõ sự ghê tởm lẫn mỉa mai khi nhìn thấy mẹ chồng mình trong bộ dạng lố lăng ấy. "Mẹ định làm trò cười cho cả thiên hạ đến bao giờ nữa? Một bà già sáu mươi đi kết hôn với thằng nhóc hai mươi lăm tuổi, mẹ nghĩ người ta nhìn vào sẽ thấy tình yêu hay thấy một vở hài kịch rẻ tiền?".
Bà Xuân không thèm quay đầu lại, thản nhiên chỉnh lại chiếc vương miện nhựa đính đá lấp lánh trên đầu, giọng nói thẽ thọt nhưng đầy sự khinh khỉnh. "Cô thì biết cái gì là giá trị của sự hy sinh? Tôi lấy cậu Lâm là vì cái tương lai của cái nhà này, vì cái danh gia vọng tộc của nhà họ Trần mà cậu ấy đang thừa kế. Cô nhìn lại mình đi, gả vào nhà này bao nhiêu năm mà vẫn chỉ là một đứa nhân viên quèn, chẳng giúp gì được cho túi tiền của tôi cả".
Linh bật cười thành tiếng, một điệu cười châm biếm sâu cay khiến không khí trong phòng trở nên nghẹt thở.
Bà Xuân đứng phắt dậy, đôi giày cao gót nện xuống sàn nhà kêu lên những tiếng khô khốc, bà tiến sát lại gần Linh, hơi thở nồng mùi nước hoa rẻ tiền. "Cô ngậm miệng lại! Cậu Lâm là quý tử của tập đoàn bất động sản phía Nam, nhìn những chiếc siêu xe cậu ấy lái, những bữa tiệc nghìn đô cậu ấy chiêu đãi tôi đi. Chỉ cần tôi bước chân vào nhà họ Lâm, cái loại như cô thậm chí không đủ tư cách để đứng dưới chân tôi mà lau giày đâu".
Tiếng chuông cửa vang lên cắt đứt cuộc đối thoại đầy thuốc súng, báo hiệu chú rể trẻ tuổi đã đến đón dâu. Lâm bước vào với bộ vest bảnh bao, mái tóc vuốt keo bóng loáng và nụ cười ngạo nghễ của một kẻ luôn coi thường thế giới. Anh ta nhìn bà Xuân bằng ánh mắt mà người ngoài nhìn vào sẽ thấy là say đắm, nhưng Linh chỉ thấy sự tính toán lạnh lùng hiện rõ trong đồng tử ấy.
"Em yêu, em đã sẵn sàng để trở thành người phụ nữ quyền lực nhất của anh chưa?" Lâm thốt lên những lời ngọt xới như mật ong nhưng lại mang vị đắng của sự dối trá. Anh ta thản nhiên lướt mắt qua Linh như thể cô chỉ là một vật trang trí rẻ tiền trong căn nhà, rồi vòng tay qua eo bà Xuân – một cái eo đã chảy xệ vì thời gian nhưng được nịt chặt bằng những lớp gen nịt bụng đau đớn.
Bà Xuân nép mình vào ngực Lâm, giả bộ thẹn thùng như một thiếu nữ mới lớn, khiến Linh cảm thấy lợm giọng ngay tức khắc. "Nhìn thấy chưa Linh? Đây là đẳng cấp mà cô cả đời cũng không chạm tới được. Hãy đứng đó mà chứng kiến tôi đổi đời, chứng kiến cái nghèo nàn rách nát này bị bỏ lại phía sau bằng một cuộc hôn nhân thế kỷ".
*
Đám cưới diễn ra trong sự ngỡ ngàng của bạn bè và hàng xóm, những người vốn đã quá quen với sự khoe khoang của bà Xuân. Họ nhìn bà dắt tay một chàng thanh niên chỉ hơn con trai bà vài tuổi bước lên lễ đài, ai nấy đều xì xào bàn tán về "vụ làm ăn" này hơn là một hôn lễ. Có người mỉa mai rằng bà Xuân đã "hết đát" nhưng vẫn cố "hồi xuân" bằng tiền, kẻ khác lại cười nhạo Lâm vì "khẩu vị mặn" khi chọn một bà già sắp xuống lỗ.
Một năm sau, tin tức bà Xuân sinh con khiến cả khu phố rúng động, người ta không tin nổi một người phụ nữ sáu mươi tuổi lại có thể thực hiện thiên chức làm mẹ. Ngày bà bế đứa bé trở về, ai nấy đều tò mò kéo đến xem "kỳ tích", nhưng họ chỉ thấy một người đàn bà tàn tạ, hốc hác, không còn chút dấu vết nào của sự sang chảnh phông bạt ngày trước. Bà Xuân ôm khư khư đứa trẻ trong tay, đôi mắt đảo liên tục như một con thú bị dồn vào đường cùng, sợ hãi bất cứ ai chạm vào bí mật của mình.
Đứa bé không hề khóc như những đứa trẻ bình thường, nó nằm im lìm với làn da tím tái và hơi thở khò khè đầy khó nhọc. Mọi người bắt đầu sững sờ khi nhận ra đứa trẻ bị hội chứng bẩm sinh nghiêm trọng, một hệ quả của việc mang thai quá tuổi và sự thiếu chăm sóc y tế cần thiết. Sự thật dần lộ ra như một vũng bùn hôi hám: bà Xuân không hề giàu có như bà vẫn rêu rao, và Lâm cũng chẳng phải cậu ấm nhà giàu nào cả.
Thì ra, Lâm chỉ là một kẻ lừa đảo chuyên nghiệp, dùng vẻ ngoài bóng bẩy và những chiếc xe thuê để săn lùng những "quý bà" hám danh lợi nhưng thực chất là rỗng túi. Khi nhận ra bà Xuân cũng chỉ là một kẻ "phông bạt" đang nợ đầm đìa, Lâm đã không ngần ngại lộ bộ mặt thật tàn nhẫn của mình. Hắn ta chỉ coi cuộc hôn nhân này là một trò tiêu khiển và là cách để che giấu những khoản nợ cờ bạc của bản thân, mong chờ bà Xuân có số tiền bí mật nào đó.
Trong căn phòng trọ tối tăm mà bà Xuân phải chuyển đến sau khi bị ngân hàng siết nợ, tiếng chửi bới của Lâm vang lên chát chúa giữa đêm khuya. "Đồ bà già ngu ngốc! Tôi tưởng bà có tiền tỷ giấu trong ngân hàng nên mới chấp nhận ngủ với cái xác héo úa của bà, không ngờ bà lại là con nợ hạng nặng. Nhìn cái đứa quái thai này đi, nó là gánh nặng mà bà tự chuốc lấy, đừng mong tôi bỏ một xu nào ra để chữa chạy cho nó".
*
Bà Xuân quỳ sụp dưới chân Lâm, đôi bàn tay gầy guộc run rẩy níu lấy ống quần anh ta, nước mắt làm nhòa đi lớp trang điểm đã quá hạn. "Lâm ơi, dù sao nó cũng là con của anh, xin anh hãy cứu lấy nó, nó đang sốt cao lắm. Tôi sai rồi, tôi không nên lừa anh về tài sản, nhưng đứa trẻ này vô tội, làm ơn hãy đưa nó đi bệnh viện".
Lâm dùng chân đạp phăng bà Xuân ra một bên, ánh mắt hắn lạnh lẽo như một loài bò sát, không một chút tình người. "Con của tôi? Chắc gì nó đã là con của tôi hay là sản phẩm của một gã nào đó mà bà dùng để bấu víu? Tôi không rảnh để lo cho một sinh linh tàn tật trong khi những cô gái trẻ đẹp, giàu có ngoài kia đang chờ tôi. Bà hãy ôm cái đống nợ và đứa trẻ này mà xuống mồ đi!".
Hắn quay lưng bỏ đi, không một lần ngoảnh lại, để mặc bà Xuân ôm đứa con bệnh tật trong bóng tối bao trùm của sự tuyệt vọng. Lúc này, Linh xuất hiện ở cửa, cô không còn vẻ mỉa mai như trước mà thay vào đó là sự điềm tĩnh đến đáng sợ. Cô đã biết tất cả, đã chứng kiến toàn bộ vở kịch suy tàn này và đứng đó như một nhân chứng cho sự nhân quả nhãn tiền.
Linh bước vào, nhìn đứa trẻ đang tím tái trên tay bà Xuân, cô nhanh chóng lấy điện thoại gọi cấp cứu trong sự quyết đoán. "Mẹ hài lòng chưa? Cái giá của sự phông bạt, cái giá của việc lấy chồng trẻ để đổi đời là đây sao? Một đứa trẻ sinh ra trong sự dối trá và bị chính cha nó ruồng bỏ ngay từ khi mới lọt lòng".
Bà Xuân không còn sức để phản kháng, bà chỉ biết khóc nấc lên từng hồi, ôm chặt lấy đứa con vào lòng như để bù đắp cho sự nhẫn tâm của mình. "Linh ơi... cứu lấy con mẹ... mẹ sai rồi... mẹ thật sự sai rồi...". Những lời nói muộn màng tan chảy trong không gian đặc quánh mùi thuốc súng và sự thất bại ê chề của một kiếp người tham lam.
Tại bệnh viện, các bác sĩ chẩn đoán đứa bé bị bệnh tim bẩm sinh và cần một khoản kinh phí rất lớn để phẫu thuật giữ lại mạng sống. Bà Xuân ngồi bần thần trên hàng ghế đá, đôi mắt vô hồn nhìn vào khoảng không, bà không còn lấy một đồng dính túi, danh dự mất sạch, người chồng trẻ thì đang vui vẻ bên nhân tình mới. Lâm đã công khai cặp bồ với một tiểu thư thực thụ ngay sau khi rời bỏ bà, thậm chí còn dùng những lời lẽ nhục mạ bà trên mạng xã hội để làm thú vui cho thiên hạ.
Trong khoảnh khắc tăm tối nhất, Linh chính là người đã đứng ra thanh toán mọi viện phí và túc trực bên cạnh đứa bé mỗi đêm. Cô không làm điều đó vì bà Xuân, cô làm vì sự trắc ẩn đối với một sinh linh bé nhỏ không có lỗi trong những toan tính bẩn thỉu của người lớn. Sự bao dung của Linh như một cái tát vào mặt bà Xuân, làm bà nhận ra bấy lâu nay mình đã đối xử tệ bạc với những người thực lòng quan tâm đến mình như thế nào.
Bà Xuân nhìn Linh chăm sóc đứa trẻ, lòng bà quặn thắt bởi sự xấu hổ và hối hận chưa từng có trong đời. "Tại sao cô lại giúp tôi? Tôi đã luôn sỉ nhục cô, luôn coi thường cô là hạng người nghèo hèn...". Linh dừng tay, nhìn bà Xuân với ánh mắt nghiêm nghị nhưng không còn oán trách. "Tôi giúp vì tôi không muốn mình trở nên máu lạnh như mẹ hay thằng chồng hờ của mẹ. Cái nghèo không đáng sợ bằng cái nghèo về nhân cách, mẹ ạ".
Cuộc phẫu thuật diễn ra thành công trong sự lo âu tột độ, đứa bé dần hồng hào trở lại, như một tia hy vọng nhen nhóm giữa đống tro tàn. Bà Xuân quyết định bán đi những món đồ hiệu giả cuối cùng, từ bỏ cuộc sống phông bạt để cùng Linh chăm sóc đứa trẻ và đi làm thuê kiếm tiền trả nợ. Bà không còn mơ về biệt thự hay siêu xe, giờ đây bà chỉ mong được sống một cuộc đời bình dị, làm một người mẹ, người bà đúng nghĩa.
Thời gian trôi qua, Lâm trong một lần ăn chơi trác táng đã bị lừa trắng tay bởi một kẻ cao tay hơn, hắn lâm vào cảnh nợ nần chồng chất và bị giới giang hồ truy đuổi. Hắn tìm đến bà Xuân để xin tiền, tưởng rằng bà vẫn còn chút gì đó để hắn lợi dụng. Nhưng lần này, đón tiếp hắn không phải là người đàn bà lụy tình ngu ngốc, mà là một bà Xuân rắn rỏi với đôi bàn tay thô ráp vì lao động.
"Biến đi trước khi tôi gọi công an vì tội quấy rối," bà Xuân nói với giọng đanh thép, không còn một chút lưu luyến nào với kẻ đã từng là niềm tự hào của bà. Lâm nhìn bà đầy kinh ngạc, rồi nhìn thấy Linh và đứa trẻ đang chơi đùa trong căn nhà nhỏ nhưng ngăn nắp, hắn hiểu rằng mình đã mất tất cả. Sự mỉa mai của số phận đã đẩy hắn vào con đường cùng, trong khi người phụ nữ hắn khinh miệt lại tìm thấy sự bình yên.
Câu chuyện về bà già sáu mươi và chồng trẻ kết thúc không phải bằng một đám cưới xa hoa hay sự giàu có tột đỉnh, mà bằng sự tỉnh ngộ của một linh hồn lầm lạc. Đứa trẻ lớn lên khỏe mạnh, mang theo cái tên mới thể hiện sự hồi sinh và lòng biết ơn đối với cuộc đời. Bà Xuân và Linh cùng nhau gây dựng một cửa tiệm nhỏ, nơi tiếng cười của trẻ thơ thay thế cho những lời châm biếm, mỉa mai của quá khứ đen tối.
Kết thúc có hậu không phải là khi bạn có tất cả tiền bạc trong tay, mà là khi bạn biết dừng lại đúng lúc trước vực thẳm của tham vọng để tìm về giá trị chân thật của tình thân. Bà Xuân nhìn ánh nắng ban mai chiếu rọi qua khung cửa sổ mới, bà thầm cảm ơn những biến cố kinh hoàng đã giúp bà lột bỏ lớp mặt nạ phông bạt để sống một cuộc đời thực sự ý nghĩa.
LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.