Gió mùa đông bắc rít qua khe cửa căn chung cư cao cấp, nhưng cái lạnh bên ngoài chẳng thấm tháp gì so với bầu không khí đặc quánh sự thù hằn bên trong phòng khách. Thành đứng khoanh tay, đôi mắt ráo hoảnh nhìn vợ mình đang lúi húi thu dọn đồ đạc vào chiếc vali cũ kỹ, trong khi đứa con nhỏ ba tuổi đang khóc ngặt nghẽo trên vai mẹ. Anh ta nhếch mép, một nụ cười đầy vẻ khinh miệt hiện lên trên gương mặt vốn đã lạnh lùng từ lâu.
“Cô định diễn vở kịch hiếu thảo này đến bao giờ nữa?” Thành lên tiếng, giọng nói sắc lẹm như dao cạo, cắt ngang tiếng khóc của đứa trẻ. “Bố cô ốm nặng hay là cô đang tìm cớ để trốn tránh trách nhiệm làm dâu, làm vợ cái nhà này? Đừng có mang cái vẻ mặt đáng thương đó ra hòng lừa gạt lòng thương hại của tôi, nó rẻ tiền lắm.”
Mai không ngẩng đầu lên, bàn tay cô run rẩy nhét thêm vài chiếc tã giấy vào ngăn bên hông vali, cổ họng nghẹn đắng không thốt nên lời. Cô đã quá quen với những lời mỉa mai này, nhưng hôm nay, khi nhận tin bố mình đang hấp hối ở quê, sự nhẫn nhịn cuối cùng trong cô cũng vỡ vụn. Cô chỉ muốn về nhà, về với hơi ấm thực sự duy nhất mà cô còn lại trên đời này, thay vì ở lại cái lồng kính đầy gai nhọn này.
“Anh có còn là con người không, Thành?” Mai thều thào, đôi mắt đỏ hoe ngước lên nhìn chồng, một cái nhìn đầy sự thất vọng đến tột cùng. “Bố tôi đang nằm chờ chết, ông ấy chỉ muốn gặp cháu ngoại lần cuối, vậy mà anh vẫn có thể thốt ra những lời cay độc như thế sao? Sự ích kỷ của anh rốt cuộc đã lên đến đỉnh điểm rồi đấy.”
Thành cười khẩy, bước lại gần và dùng ngón tay nâng cằm vợ lên, buộc cô phải đối diện với sự tàn nhẫn trong mắt mình. “Ích kỷ? Ai mới là kẻ ích kỷ ở đây? Cô bỏ mặc ngôi nhà này, bỏ mặc người chồng đang làm việc quần quật để nuôi mẹ con cô, chỉ để về cái xóm nghèo nàn đó chăm sóc một ông già gần đất xa trời? Cô nghĩ mình là thánh nữ sao, hay chỉ là một kẻ đào mỏ đang cố tìm đường rút lui?”
Sự xúc phạm trắng trợn khiến Mai lặng người, cô gạt tay anh ta ra với một sức mạnh phi thường mà chính cô cũng không ngờ tới.
Cô bế xốc đứa con lên, xách chiếc vali nặng nề và bước thẳng ra cửa mà không ngoái đầu lại, mặc kệ tiếng cười nhạo báng của Thành vẫn đuổi theo sau lưng. Cô không còn gì để nói với người đàn ông này, kẻ mà cô từng lầm tưởng là bến đỗ bình yên của cuộc đời mình.
Thành đứng ở ban công, nhìn bóng dáng nhỏ bé của vợ và con khuất dần sau cánh cửa thang máy, lòng anh ta không hề có một chút hối hận hay lo lắng. Ngược lại, một cảm giác hả hê kỳ lạ xâm chiếm lấy tâm trí, anh ta cảm thấy mình vừa giành được một chiến thắng oanh liệt trong cuộc chiến quyền lực gia đình. Anh ta lấy điện thoại ra, bấm một dãy số quen thuộc của một dịch vụ vận chuyển chuyên nghiệp với một kế hoạch tàn nhẫn hơn.
“Alo, shipper hả? Đến ngay địa chỉ X, có một chiếc vali quần áo đã đóng gói sẵn, chở thẳng ra bến xe phía Nam cho tôi.” Thành nói vào điện thoại, giọng điệu thản nhiên như đang gửi một kiện hàng vô tri vô giác. “Phí vận chuyển là 500 nghìn, chỉ cần đưa tận tay người phụ nữ đang bế con nhỏ ở cổng chờ xe khách đi tỉnh Y. Nhớ nhắn thêm một câu: ‘Đi luôn, khỏi về’.”
Chiếc vali chứa đựng tất cả những vật dụng cá nhân còn sót lại của Mai nhanh chóng được chuyển đi bởi một người giao hàng đang hăm hở vì món tiền công hậu hĩnh. Thành ngồi xuống ghế sofa, thong thả rót một ly rượu vang đỏ, tự thưởng cho mình một buổi tối yên tĩnh không tiếng trẻ con khóc, không tiếng cằn nhằn của vợ. Anh ta tin rằng đây là đòn dằn mặt cuối cùng để Mai phải biết sợ mà quay về cầu xin sự tha thứ.
Ba mươi phút trôi qua trong sự im lặng giả tạo của căn hộ sang trọng, Thành bắt đầu lướt điện thoại để xem những tin tức giải trí vô bổ. Đột nhiên, màn hình điện thoại sáng rực lên với một tin nhắn dài từ số của Mai, khiến anh ta hơi sững sờ vì không nghĩ cô lại phản ứng nhanh đến thế. Anh ta nghĩ thầm chắc cô lại đang khóc lóc van xin hoặc giải thích dông dài như mọi bận, nhưng sự thật lại tàn khốc hơn nhiều.
*
“Tôi đã nhận được vali và lời nhắn của anh thông qua người shipper.” Mai viết, từng chữ như đóng đinh vào không gian. “Cảm ơn anh vì đã giúp tôi đưa ra quyết định cuối cùng này mà không còn chút do dự nào. Từ giây phút này, tôi chính thức tuyên bố ly hôn với anh. Đừng tìm mẹ con tôi, vì căn nhà này chưa bao giờ là nhà của chúng tôi cả. Chúc anh hạnh phúc với sự cô độc của chính mình.”
Dòng tin nhắn như một tia sét đánh thẳng vào lòng kiêu hãnh của Thành, khiến ly rượu trên tay anh ta suýt chút nữa rơi xuống sàn. Anh ta không tin vào mắt mình, người vợ cam chịu, nhu nhược thường ngày sao có thể viết ra những lời cứng rắn và dứt khoát đến vậy? Một cảm giác bất an len lỏi vào tim, nhưng cái tôi quá lớn vẫn khiến anh ta cố chấp soạn lại một tin nhắn đầy thách thức.
“Cô nghĩ mình đi được bao xa với hai bàn tay trắng và đứa con nhỏ?” Thành nhắn lại, những ngón tay gõ mạnh lên màn hình. “Đừng có dọa dẫm tôi bằng cái trò ly hôn rẻ tiền đó. Để xem không có tiền của tôi, cô và cái gia đình rách nát của cô trụ được bao nhiêu ngày. Cứ đi đi, rồi cô sẽ phải bò về đây để xin tôi một miếng cơm thôi.”
Nhưng đáp lại anh ta chỉ là một sự im lặng đáng sợ, tin nhắn không có thông báo đã đọc, cuộc gọi cũng bị chặn ngay lập tức. Căn hộ vốn rộng lớn nay bỗng trở nên trống rỗng và lạnh lẽo đến lạ lùng, Thành đứng dậy đi tới đi lui trong phòng khách, cố xua đi cảm giác hụt hẫng đang lớn dần. Anh ta nhìn vào căn phòng ngủ của con, những món đồ chơi vứt lung tung nay đã biến mất, chỉ còn lại cái giường trống không đầy ám ảnh.
Màn đêm buông xuống, Thành nằm trên chiếc giường rộng thênh thang nhưng không tài nào chợp mắt được, tiếng gió rít bên ngoài như tiếng cười nhạo sự ngạo mạn của anh ta. Anh ta bắt đầu nhớ lại những lúc Mai ân cần chăm sóc anh mỗi khi đi làm về muộn, những bữa cơm nóng hổi luôn đợi sẵn dù anh có đối xử tệ bạc thế nào. Sự hối hận muộn màng bắt đầu nảy mầm trong lòng, nhưng sự kiêu ngạo vẫn chưa cho phép anh ta thừa nhận sai lầm.
*
Ngày hôm sau, Thành nhận được một phong thư từ một văn phòng luật sư, bên trong là đơn ly hôn đã có chữ ký sẵn của Mai. Cô không đòi hỏi bất cứ tài sản nào, không cần trợ cấp, chỉ yêu cầu quyền nuôi con và sự tự do hoàn toàn khỏi cuộc hôn nhân này. Nhìn tờ giấy trắng mực đen, Thành cảm thấy như mình vừa bị tát một cú trời giáng, sự thật rằng anh ta đã mất tất cả bắt đầu hiện rõ mồn một.
Anh ta điên cuồng tìm cách liên lạc với gia đình vợ ở quê, nhưng mọi nỗ lực đều vô vọng, người nhà cô đều đồng lòng bảo vệ cô khỏi người chồng tệ bạc. Thành quyết định lái xe về quê Mai ngay trong đêm, hy vọng rằng sự xuất hiện của mình sẽ làm cô mủi lòng, hoặc ít nhất là để anh ta có cơ hội buông lời nhục mạ thêm một lần nữa cho bõ tức. Anh ta vẫn không tin rằng mình đã thua cuộc trong trò chơi tình cảm này.
Khi đến được ngôi nhà cũ kỹ ở vùng thôn quê, Thành thấy không khí tang tóc bao trùm, bố của Mai đã qua đời chỉ vài giờ sau khi cô về đến nơi. Nhìn thấy Mai trong bộ đồ tang, gầy gò và xanh xao nhưng đôi mắt lại sáng quắc một vẻ kiên định, Thành bỗng thấy nghẹn lời. Những lời mỉa mai chuẩn bị sẵn trong đầu bỗng chốc tan biến, thay vào đó là một cảm giác tội lỗi nặng nề chưa từng có.
Mai bước ra cổng, nhìn người đàn ông đang đứng trước mặt mình như nhìn một người xa lạ, không có thù hận, cũng chẳng có yêu thương, chỉ còn lại sự trống rỗng. “Anh đến đây làm gì? Để xem tôi khổ sở thế nào sao?” Cô hỏi, giọng nói bình thản đến đáng sợ. “Bố tôi mất rồi, tôi cũng không còn gì để anh sỉ nhục nữa. Làm ơn đi đi, để gia đình tôi được yên.”
Thành lắp bắp, đôi bàn tay run rẩy đưa ra định chạm vào vai cô nhưng Mai đã lùi lại một bước, sự xa cách đó khiến anh ta đau đớn hơn bất cứ lời chửi rủa nào. “Mai, anh... anh chỉ muốn xem em thế nào. Anh không biết chuyện bố em lại tệ đến mức này.” Lời nói của Thành nghe thật giả tạo và lạc lõng giữa không gian trang nghiêm của đám tang.
“Anh biết chứ, nhưng anh không quan tâm.” Mai ngắt lời, đôi môi nhếch lên một nụ cười cay đắng. “Anh chỉ quan tâm đến cái tôi của anh, đến sự kiểm soát mà anh áp đặt lên mẹ con tôi. Bây giờ tôi đã tự giải thoát cho mình rồi, anh nên mừng vì không còn kẻ ăn bám này làm phiền cuộc sống thượng lưu của anh nữa chứ?”
Những lời mỉa mai ngược lại từ Mai khiến Thành như bị lột trần mọi bản chất xấu xa, anh ta đứng lặng người dưới cơn mưa phùn lạnh giá của miền Bắc. Những người hàng xóm xung quanh nhìn anh ta với ánh mắt kỳ thị và khinh bỉ, họ biết hết những gì anh ta đã đối xử với Mai qua lời kể của cô trong những lúc yếu lòng nhất. Thành cảm thấy mình như một kẻ tội đồ bị cả thế giới quay lưng.
Suốt những ngày sau đó, Thành không trở về thành phố mà thuê một nhà nghỉ gần đó, hằng ngày đứng từ xa nhìn vào nhà Mai. Anh thấy cô mạnh mẽ lo liệu đám tang cho bố, thấy cô ôm con vào lòng với một sự che chở mà anh chưa bao giờ dành cho con. Anh nhận ra rằng bấy lâu nay mình đã phá hủy một kho báu quý giá nhất chỉ để thỏa mãn cái tôi ích kỷ và những thói ích kỷ cá nhân.
Sự biến chuyển tâm lý trong Thành bắt đầu diễn ra mạnh mẽ hơn bao giờ hết, nỗi cô đơn và hối hận gặm nhấm anh ta từng đêm. Anh ta bắt đầu viết những lá thư xin lỗi, không phải để cầu xin cô quay về ngay lập tức, mà để thú nhận tất cả những lỗi lầm và sự hèn hạ của mình. Anh ta gửi chúng qua khe cửa nhà cô, mỗi ngày một lá, chứa đựng tất cả sự chân thành muộn màng mà anh ta có thể gom góp được.
Mai đọc những lá thư đó nhưng không phản hồi, cô cần thời gian để chữa lành những vết sẹo quá sâu trong tâm hồn mình. Tuy nhiên, sự kiên trì và những hành động âm thầm của Thành như giúp đỡ hàng xóm, sửa sang lại con đường trước nhà cô mà không để lộ danh tính bắt đầu làm cô suy nghĩ. Cô thấy một khía cạnh khác của anh ta, một con người đang cố gắng gột rửa những vết nhơ của quá khứ.
Một buổi chiều, khi Mai đang ngồi ngoài sân nhìn con chơi đùa, Thành xuất hiện với một túi quà nhỏ trên tay, gương mặt anh ta giờ đây đã bớt đi vẻ kiêu ngạo, thay vào đó là sự khắc khổ và chân thành. Anh ta không tiến lại gần mà chỉ đứng ở cổng, nhìn con trai một cách âu yếm nhưng đầy xa cách. Anh ta đặt túi quà xuống đất và định quay lưng bước đi như mọi khi.
“Thành, đứng lại đó đi.” Mai lên tiếng, giọng cô đã bớt đi phần sắc lẹm nhưng vẫn giữ một khoảng cách nhất định. “Anh định cứ thế này mãi sao? Những lá thư đó, những việc anh làm... anh nghĩ nó có thể xóa sạch những gì anh đã gây ra cho tôi không? Đừng quá ngây thơ như vậy, tổn thương không dễ dàng biến mất chỉ bằng vài lời xin lỗi đâu.”
Thành dừng lại, hít một hơi thật sâu để nén cơn xúc động đang chực trào. “Anh biết, Mai ạ. Anh không mong em tha thứ ngay lập tức, anh chỉ muốn em biết rằng anh thực sự hối hận. Anh đã sống quá lâu trong sự ngạo mạn và ích kỷ đến mức quên mất cách yêu thương. Nếu em cho phép, anh muốn được bù đắp cho con, không phải với tư cách một người chồng, mà là một người cha đang cố gắng sửa sai.”
Nhìn thấy sự chân thành thực sự trong mắt Thành, Mai thở dài, một tiếng thở dài trút bỏ bớt gánh nặng tâm lý bấy lâu. Cô nhận ra rằng hận thù cũng là một loại xiềng xích ngăn cản cô tìm thấy hạnh phúc thực sự. Cô không hứa hẹn điều gì, nhưng cô đồng ý để anh được gặp con vào mỗi cuối tuần, một cơ hội nhỏ nhoi nhưng lại là ánh sáng cuối đường hầm cho Thành.
Thời gian trôi qua, Thành không còn là người đàn ông hách dịch của ngày xưa, anh ta dành nhiều thời gian hơn cho gia đình và những công việc thiện nguyện. Sự thay đổi của anh ta không phải là một sớm một chiều, mà là một quá trình tu dưỡng gian khổ để xứng đáng với sự bao dung của Mai. Anh ta học cách lắng nghe, học cách thấu hiểu và hơn hết là học cách trân trọng những giá trị giản đơn nhất.
Mai cũng dần mở lòng hơn, cô thấy được nỗ lực không ngừng nghỉ của Thành trong việc trở thành một người cha tốt và một người đàn ông có trách nhiệm. Sự mỉa mai, châm biếm năm xưa đã biến mất hoàn toàn, thay vào đó là những cuộc trò chuyện văn minh và đầy sự tôn trọng giữa hai người. Họ không vội vàng hàn gắn, mà để mọi thứ diễn ra tự nhiên như quy luật của mùa xuân sau một mùa đông dài giá rét.
Một năm sau, vào ngày giỗ đầu của bố Mai, Thành lại có mặt từ sớm để giúp đỡ mọi việc trong nhà như một người con thực thụ. Không khí gia đình giờ đây đã ấm áp trở lại, tiếng cười của trẻ thơ hòa cùng tiếng trò chuyện của người lớn. Khi hoàng hôn buông xuống, Thành và Mai cùng đứng trước mộ bố, họ không nói gì nhiều nhưng cái nắm tay nhẹ nhàng đã thay cho mọi lời cam kết về một tương lai mới.
Câu chuyện khép lại với hình ảnh ba người cùng đi bộ trên con đường làng yên bình, bóng của họ đổ dài trên mặt đất hòa vào nhau thành một khối thống nhất. Những sóng gió và kịch tính của quá khứ đã lùi xa, nhường chỗ cho sự thấu hiểu và tình yêu thương được xây dựng lại trên nền tảng của sự bao dung. Đó không chỉ là một kết thúc có hậu, mà là một khởi đầu mới đầy hy vọng cho tất cả họ.
LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.