Min menu

Pages

Chồng mừng vì bồ có thai, mời cả nhà chồng đi du lịch, tôi lặng lẽ làm một việc khiến 8 người đứng hình khi về nhà...

 Ánh nắng buổi sáng chói chang hắt qua cửa sổ sát đất của căn penthouse rộng lớn, nhưng nó không đủ sức làm ấm bầu không khí lạnh lẽo như băng giá trong phòng khách. Tôi ngồi đó, đôi tay đan chặt vào nhau, nhìn chồng mình – hay đúng hơn là người đàn ông tôi đã chung sống như vợ chồng suốt ba năm qua – đang hớn hở chuẩn bị hành lý. Thành không hề hay biết tôi đã tường tận mọi chuyện, anh ta vẫn đang mải mê trong viễn cảnh về một gia đình mới với cô nhân tình trẻ trung.

“Kìa Vy, sao em cứ ngồi đực ra đó như pho tượng thế? Mau giúp anh xếp đồ cho mẹ và cái Linh đi chứ, cả nhà mình đi chuyến này là để ăn mừng, em phải vui lên chứ!” Thành lên tiếng, giọng nói đầy sự hối thúc nhưng ánh mắt lại chẳng hề có chút tình nghĩa nào dành cho tôi. Anh ta gọi việc đưa cả gia đình đi du lịch là “ăn mừng”, nhưng điều anh ta giấu giếm chính là lý do thực sự: cô bồ nhí của anh ta vừa thông báo có thai, và anh ta muốn đưa cả nhà đi để chuẩn bị tâm lý đón “người mới”.

Mẹ chồng tôi, bà Lan, bước ra từ phòng trong với vẻ mặt hớn hở, tay cầm chiếc kính râm đắt tiền mà tôi đã mua tặng vào sinh nhật năm ngoái. Bà nhìn tôi bằng ánh mắt nửa khinh miệt nửa đắc ý, rồi quay sang bảo Thành: “Thôi con ạ, để nó ngồi đó mà suy ngẫm về phận mình. Có những người dù cố gắng đến đâu cũng chẳng thể đem lại tiếng cười cho cái nhà này bằng một tin vui từ phương xa.” Câu nói của bà sắc lẹm, đầy sự châm biếm về việc tôi kết hôn đã lâu mà chưa có con.

Linh, em gái Thành, cũng không vừa khi vừa soi gương vừa nói đế vào: “Đúng đấy anh Thành ạ, người ta có phúc thì mới có phần. Có người chỉ biết giữ cái vỏ bọc hào nhoáng mà bên trong thì rỗng tuếch. Chuyến đi này nhà mình phải chơi thật sướng, để bõ công bấy lâu nay phải chịu đựng cái không khí u ám trong cái nhà này.” Cô ta cố tình nhấn mạnh hai chữ “chịu đựng” như thể tôi là kẻ tội đồ đang giam cầm họ trong sự giàu sang mà bố đẻ tôi đã chu cấp.

Tôi khẽ mỉm cười, một nụ cười nhạt nhẽo và đầy ẩn ý mà họ chẳng thèm để tâm: “Phải rồi, mẹ và Linh cứ đi chơi cho thỏa thích. Ở nhà tôi sẽ lo liệu mọi thứ thật tươm tất, để khi mọi người trở về, tất cả sẽ thực sự bước sang một trang mới, đúng như ý muốn của anh Thành.” Tôi nhìn thẳng vào mắt Thành, người đàn ông đang mặc trên người bộ vest hàng hiệu do tôi mua, đứng trong căn nhà do bố tôi đứng tên, nhưng tâm hồn thì đã thuộc về một kẻ khác.

Thành hơi khựng lại một chút trước cái nhìn của tôi, nhưng sự hưng phấn của kẻ vừa tìm được “người nối dõi” đã lấn át tất cả.


 Anh ta vỗ vai tôi, giọng điệu giả tạo đến nực cười: “Em hiểu chuyện được như vậy là tốt. Thôi, xe đón ngoài cửa rồi, bọn anh đi đây. Em ở nhà nhớ chăm sóc mấy chậu lan quý của mẹ nhé, về mà thấy héo là bà không vui đâu đấy.” Anh ta nói rồi thản nhiên kéo vali bước đi, bỏ lại tôi trong căn nhà rộng lớn nhưng cô độc.


Tiếng động cơ xe xa dần, trả lại cho căn nhà sự tĩnh lặng vốn có của nó. Tôi đứng dậy, chậm rãi đi vòng quanh phòng khách, những món đồ nội thất sang trọng này đều do chính tay tôi chọn lựa, từng góc nhỏ đều in đậm dấu ấn của tôi. Nhưng từ hôm nay, chúng sẽ không còn bị vấy bẩn bởi sự tham lam và dối trá của những con người kia nữa. Tôi nhấc điện thoại lên, gọi một dãy số đã được lưu sẵn trong danh bạ với cái tên “Bố yêu”.


“Bố ạ, họ đi rồi. Con nghĩ đã đến lúc chúng ta dọn dẹp lại 'đống rác' này một lần và mãi mãi.” Giọng tôi bình thản đến lạ thường, không còn những giọt nước mắt uất ức như đêm qua khi nghe lén được cuộc điện thoại của Thành với cô nhân tình. Đầu dây bên kia, giọng bố tôi trầm ấm nhưng đanh thép: “Được rồi con gái, bố sẽ qua ngay. Đừng lo lắng, những gì thuộc về con thì không ai có quyền tước đoạt, nhất là những kẻ ăn cháo đá bát.”


Khoảng hai tiếng sau, bố tôi xuất hiện cùng với một đoàn người mặc đồng phục công ty vận chuyển và hai luật sư của gia đình. Bố nhìn tôi, ánh mắt đầy xót xa nhưng cũng tràn đầy sự tự hào: “Con đã chịu đựng đủ rồi, Vy ạ. Hôm nay bố sẽ giúp con đòi lại sự công bằng.” Tôi gật đầu, cảm nhận được hơi ấm và sự bảo vệ từ người đàn ông duy nhất trên đời này yêu thương tôi vô điều kiện.


Chúng tôi bắt đầu kế hoạch “tổng vệ sinh”. Toàn bộ đồ đạc của gia đình Thành, từ quần áo, giày dép đến những món đồ trang sức mà họ đã dùng tiền của tôi để mua sắm, đều được đóng gói cẩn thận vào những thùng carton rẻ tiền. Tôi yêu cầu những nhân viên vận chuyển không được để sót bất cứ thứ gì, dù là một chiếc bàn chải đánh răng. Tôi muốn căn nhà này phải hoàn toàn sạch bóng dấu vết của họ trước khi mặt trời lặn.

*

Trong lúc mọi người đang làm việc, tôi ngồi lại với hai vị luật sư để hoàn thiện các thủ tục pháp lý. Vì tôi và Thành chưa đăng ký kết hôn, ngôi nhà lại đứng tên tôi và do bố tôi mua, nên về mặt pháp lý, Thành và gia đình anh ta chỉ là những người ở nhờ. Tôi đã soạn sẵn một thông báo chấm dứt việc cho ở nhờ, có hiệu lực ngay lập tức. Mọi thứ đều được chuẩn bị kỹ lưỡng, không để sót một kẽ hở nào cho sự tráo trở của Thành.


Buổi chiều hôm đó, căn nhà trở nên trống trải lạ thường, nhưng lòng tôi lại nhẹ nhõm hơn bao giờ hết. Bố tôi thuê một đội thợ khóa đến thay toàn bộ hệ thống khóa cửa, từ cửa chính đến cửa mật mã và vân tay. Những dãy số cũ gắn liền với ngày sinh của Thành và mẹ anh ta bị xóa sạch, thay vào đó là những lớp bảo mật mới mà họ không bao giờ có thể xâm nhập. Tôi cũng thuê một nhóm vệ sĩ đứng túc trực tại sảnh tòa nhà để đảm bảo không có sự cố nào xảy ra.


Đúng ba ngày sau, theo như lịch trình, gia đình Thành trở về. Tôi và bố ngồi trong phòng khách, nhâm nhi tách trà nóng, bình thản chờ đợi màn kịch hay nhất sắp diễn ra. Qua hệ thống camera an ninh, tôi thấy chiếc xe taxi dừng trước sảnh, tám người bước xuống gồm Thành, mẹ anh ta, em gái Linh, cô nhân tình tên My (người mà họ đã bí mật đón đi cùng), cùng ba người họ hàng xa mà Thành kéo theo để khoe mẽ sự giàu sang.


Họ bước vào sảnh chung cư với vẻ mặt rạng rỡ, tay xách nách mang đủ thứ quà cáp từ chuyến du lịch xa hoa. Mẹ Thành còn đang thao thao bất tuyệt với mấy người họ hàng về việc “con dâu tôi nó hiếu thảo lắm, nó lo cho chúng tôi từ chân răng đến kẽ tóc”. Tôi nghe mà thấy buồn nôn cho sự trơ trẽn đó. Khi họ đến trước cửa căn penthouse và Thành đưa tay định bấm mật mã, tiếng tít tít báo lỗi vang lên khô khốc.

*

Thành nhíu mày, thử lại lần nữa, rồi lần thứ ba, kết quả vẫn là ánh đèn đỏ chớp nháy. “Lạ thật, sao mật mã lại sai được nhỉ?” Thành lầm bầm. Mẹ anh ta bắt đầu mất kiên nhẫn: “Cái con Vy này làm gì mà đổi mã không báo cho anh một tiếng? Chắc nó lại dỗi hờn gì rồi, đúng là đồ đàn bà hẹp hòi.” Linh thì đập cửa ầm ầm: “Chị Vy! Mở cửa ra! Làm cái trò gì mà khóa cửa bên trong thế này? Định để cả nhà đứng ngoài hành lang làm trò cười cho thiên hạ à?”


Đúng lúc đó, tôi chậm rãi mở cửa, nhưng chỉ hé một khoảng nhỏ đủ để tôi và bố đứng bên trong nhìn ra ngoài. Sự xuất hiện của bố tôi khiến cả nhà Thành đứng hình mất vài giây. Gương mặt họ chuyển từ tức giận sang ngỡ ngàng, rồi lúng túng. Thành gượng cười, giọng lắp bắp: “Ơ, bố... bố mới lên chơi ạ? Sao... sao mật mã nhà con lại không mở được thế này?” Anh ta vẫn trơ trẽn gọi đó là “nhà con”.


Bố tôi bước lên phía trước, vẻ mặt uy nghiêm khiến tất cả bọn họ phải lùi lại một bước. Bố lên tiếng, giọng vang vọng khắp hành lang: “Nhà của anh? Anh Thành, có lẽ anh đã quên mất ai là người trả tiền cho từng viên gạch của căn nhà này rồi. Và Vy, con gái tôi, không có nghĩa vụ phải chứa chấp những kẻ phản bội và tham lam trong nhà của nó.” Sự mỉa mai trong giọng nói của bố khiến mặt Thành tái mét.


Bà Lan, mẹ Thành, thấy tình hình không ổn liền thay đổi thái độ ngay lập tức, bà nở một nụ cười giả tạo: “Ơ kìa ông thông gia, có chuyện gì thì vào nhà đóng cửa bảo nhau. Sao lại đứng đây nói năng nặng lời thế? Thằng Thành nó có gì sai thì để tôi dạy bảo nó.” Tôi bước lên, cắt ngang lời bà bằng một giọng nói lạnh lùng: “Bà không cần phải dạy bảo ai nữa đâu, vì từ giây phút này, bà không còn là mẹ chồng của tôi, và anh ta cũng chẳng phải chồng tôi.”


Tôi ra hiệu cho vệ sĩ mang ra những thùng carton đã đóng gói sẵn và đặt chúng ngay ngắn ở hành lang. “Đây là tất cả đồ đạc của mọi người. Tôi đã kiểm tra kỹ, không thiếu một sợi tóc. Mời mọi người cầm lấy và rời khỏi đây ngay lập tức. À, còn cô My nữa,” tôi nhìn thẳng vào cô nhân tình đang nép sau lưng Thành với cái bụng hơi lùm lùm, “chúc mừng cô đã tìm được một 'gia đình' tuyệt vời như thế này. Hy vọng cô sẽ hạnh phúc trong những tháng ngày sắp tới.”


Linh hét lên, định lao vào phía tôi: “Chị điên rồi! Chị không có quyền đuổi chúng tôi! Anh Thành đã ở đây ba năm, anh ấy có quyền của anh ấy!” Bố tôi rút ra một tệp tài liệu, ném nhẹ xuống chân cô ta: “Đây là giấy tờ sở hữu nhà đứng tên con gái tôi, và đây là văn bản thông báo chấm dứt việc cho ở nhờ đã có sự xác nhận của văn phòng luật sư. Nếu các người không đi, tôi sẽ gọi cảnh sát vì tội xâm nhập gia cư bất hợp pháp.”


Thành lúc này mới thực sự hoảng loạn, anh ta quỳ sụp xuống, cố nắm lấy tay tôi qua khe cửa: “Vy, anh xin lỗi! Anh sai rồi, là do cô ta dụ dỗ anh. Anh chỉ nhất thời lầm lỡ, anh vẫn yêu em mà. Em không thể đối xử với anh và mẹ như thế này được, chúng ta là gia đình mà!” Tôi nhìn anh ta với sự ghê tởm tột độ, gỡ tay anh ta ra một cách dứt khoát: “Gia đình? Gia đình là khi anh cùng mẹ và em gái mình lên kế hoạch chiếm đoạt tài sản của tôi khi tôi chưa kịp sinh con sao? Gia đình là khi anh đưa cả nhà đi du lịch bằng tiền của tôi để ăn mừng việc anh có con với người khác sao?”


Mẹ Thành thấy van xin không được, bắt đầu quay sang chửi bới: “Đồ con gái độc ác! Mày cậy có tiền rồi coi thường người khác à? Thằng Thành nhà tao có tài có sắc, thiếu gì người theo. Loại đàn bà không biết đẻ như mày thì sớm muộn gì cũng bị vứt bỏ thôi!” Sự độc địa của bà ta không còn khiến tôi đau lòng nữa, trái lại, nó càng làm tôi thấy quyết định của mình là hoàn toàn đúng đắn. Tôi nhìn bà ta, cười mỉa: “Vâng, tôi không biết đẻ cho loại người như con trai bà, đó là phúc đức của dòng họ nhà tôi đấy.”


Sáu người còn lại (bao gồm họ hàng và cô nhân tình) đứng đó, mặt cắt không còn giọt máu. Họ nhìn đống thùng carton nhếch nhác giữa hành lang sang trọng của tòa nhà cao cấp, rồi nhìn nhau đầy lo lắng. Họ không còn nơi nào để đi, vì bấy lâu nay họ đã quá quen với việc sống bám vào sự giàu sang của tôi. Thành cố gắng vớt vát: “Vy, ít nhất cũng cho mẹ anh ở lại vài ngày để tìm chỗ chứ? Bây giờ đêm hôm thế này, mọi người biết đi đâu?”


“Đó không phải là chuyện của tôi,” tôi trả lời lạnh lùng, “khách sạn ngoài kia rất nhiều, anh có thể dùng số tiền anh lén lút rút từ tài khoản chung để đưa họ đi. Đừng tưởng tôi không biết những gì anh đã làm. Tôi đã khóa toàn bộ thẻ và thu hồi những khoản tiền anh chiếm dụng trái phép rồi. Bây giờ, mời mọi người biến khỏi tầm mắt tôi trước khi tôi mất kiên nhẫn.” Nói xong, tôi cùng bố bước lùi lại và đóng sầm cửa lại. Tiếng khóa cửa điện tử vang lên “cạch” một tiếng, chấm dứt hoàn toàn mối quan hệ nghiệt ngã này.


Qua màn hình camera, tôi thấy họ đứng thẫn thờ giữa đống đồ đạc. Thành đấm tay vào tường trong vô vọng, bà Lan ngồi bệt xuống đất gào khóc, còn Linh và cô nhân tình bắt đầu cãi vã nhau vì ai cũng muốn giữ lại những món đồ giá trị nhất. Những người họ hàng kia cũng bắt đầu quay sang trách móc Thành vì đã làm họ mất mặt. Một khung cảnh hỗn loạn, bi hài và đầy sự châm biếm cho cái gọi là “gia đình hạnh phúc” mà họ từng rêu rao.


Bố đặt tay lên vai tôi, giọng ông nhẹ nhàng: “Kết thúc rồi con ạ. Ngày mai sẽ là một ngày mới.” Tôi tựa đầu vào vai bố, cảm nhận sự bình yên thực sự sau bao năm giông bão. Tôi không cảm thấy hối hận, cũng không thấy buồn đau. Sự phản bội của họ đã tôi luyện tôi thành một người phụ nữ mạnh mẽ hơn. Tôi nhận ra rằng, giá trị của một con người không nằm ở việc họ có bao nhiêu tiền hay có thể sinh bao nhiêu con, mà nằm ở nhân cách và cách họ đối xử với những người yêu thương mình.


Tối hôm đó, tôi cùng bố ngồi ăn một bữa cơm giản dị nhưng ấm cúng. Căn nhà giờ đây thực sự thuộc về tôi, không còn những lời mỉa mai, không còn những ánh mắt soi mói, không còn sự dối trá bủa vây. Tôi biết rằng con đường phía trước sẽ còn nhiều thử thách, nhưng với sự đồng hành của bố và sự mạnh mẽ mà tôi vừa tìm thấy, tôi tin mình sẽ có một cuộc sống tốt đẹp hơn. Những kẻ gian dối rồi sẽ phải trả giá cho những gì họ gây ra, và thực tế là họ đang bắt đầu trả giá ngay lúc này, giữa hành lang lạnh lẽo của tòa nhà mà họ từng ngỡ là thiên đường của mình.


Mấy ngày sau, tôi nghe nói gia đình Thành phải chuyển về một căn phòng trọ chật chội ở ngoại thành. Thành bị công ty sa thải vì những lùm xùm liên quan đến tài chính mà tôi đã cung cấp bằng chứng cho bộ phận nhân sự. Cô nhân tình cũng sớm rời bỏ anh ta khi nhận ra anh ta chẳng còn gì ngoài một đống nợ và một bà mẹ chồng khó tính. Đó chính là cái kết có hậu nhất dành cho họ - một sự trừng phạt xứng đáng cho những kẻ coi thường tình nghĩa và chỉ biết đến đồng tiền.


Tôi đứng trên ban công, nhìn xuống thành phố đang lên đèn, lòng nhẹ tênh. Tôi đã sẵn sàng để bắt đầu lại, với một trái tim đã được chữa lành và một khối óc tỉnh táo hơn. Cuộc đời vốn dĩ công bằng, chỉ là đôi khi sự công bằng ấy đến hơi muộn một chút mà thôi.


LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.