Ánh sáng của buổi chiều tà rớt xuống căn biệt thự sang trọng, biến những món đồ nội thất mạ vàng trở nên lóng lánh một cách giả tạo. Trong phòng ngủ lớn, mùi thuốc sát trùng quẩn quanh, trộn lẫn với hương nước hoa nồng nặc từ chiếc váy đỏ rực rỡ của Thủy – cô nhân tình đang ngồi vắt vẻo trên ghế sofa. Lam nằm trên giường, gương mặt nhợt nhạt, hơi thở đứt quãng, đôi mắt đờ đẫn nhìn trần nhà như thể linh hồn đã lìa khỏi xác từ lâu.
Vinh, chồng cô, bước vào phòng với vẻ mặt không chút giấu giếm sự ghê tởm, tay cầm một xấp giấy tờ phẳng phiu. Anh ta ném bản hợp đồng ly hôn lên tấm chăn tơ tằm đắt giá, thứ mà Lam đã tự tay chọn lựa cho tổ ấm của mình. "Ký đi Lam, đừng cố chấp thêm nữa, cái vẻ mặt thoi thóp này của cô chỉ làm tôi thêm buồn nôn chứ chẳng gợi lên chút lòng trắc ẩn nào đâu," Vinh nhếch mép, giọng nói lạnh lùng như nhát dao cứa vào không gian đặc quánh.
Thủy khẽ cười khẩy, đứng dậy tiến về phía giường, đôi giày cao gót nện xuống sàn đá cẩm thạch những tiếng "cộp cộp" nghe chói tai. Ả cúi xuống, ghé sát tai Lam, mùi hương nồng nặc tỏa ra khiến Lam khẽ nhăn mặt: "Chị nhìn xem, ngay cả hơi thở chị cũng mang mùi tử khí. Để anh Vinh cho chị một lối thoát danh chính ngôn thuận, chẳng phải là sự nhân từ cuối cùng sao?"
Lam khẽ cử động đôi môi khô nẻ, âm thanh phát ra thều thào nhưng đầy vẻ mỉa mai: "Sự nhân từ... hay là sự vội vàng để rước một con hồ ly về làm bà chủ?" Cô liếc nhìn Vinh, ánh mắt lộ rõ vẻ thất vọng tột cùng về người đàn ông mình từng hết lòng yêu thương. "Anh hứa sẽ bên tôi lúc ốm đau, giờ tôi chưa chết, anh đã muốn tống tôi vào quan tài tâm hồn bằng tờ giấy này sao?"
Vinh cười nhạt, ánh mắt đảo quanh căn phòng đầy những kỷ niệm mà giờ đây anh ta coi là rác rưởi.
"Lời hứa của đàn ông chỉ có thời hạn khi người đàn bà còn giá trị, cô bây giờ chỉ là một gánh nặng bệnh tật hôi hám. Ký vào đây, tôi sẽ cho cô một khoản tiền để mua thuốc, coi như trả nợ cái công cô lo toan cho nhà này suốt mấy năm qua."
Thủy vỗ tay tán thưởng, giọng nói nhừa nhựa đầy vẻ châm biếm: "Đúng đó chị, cầm lấy tiền mà lo hậu sự cho tốt. Chứ cứ bám lấy cái danh hiệu 'vợ hiền' này thì cũng chẳng sống thêm được bao lâu đâu. Anh Vinh cần một người đàn bà rực rỡ bên cạnh để giao tiếp, chứ không cần một cái xác không hồn trong phòng ngủ."
Lam run rẩy cầm lấy cây bút, đôi bàn tay gầy gò như chỉ còn da bọc xương khiến Vinh và Thủy nhìn nhau đắc thắng. Cô liếc qua những điều khoản ly hôn, nơi mà Vinh đã khôn ngoan cài cắm để chiếm đoạt phần lớn cổ phần công ty và căn biệt thự này. "Anh chuẩn bị kỹ thật, ngay cả việc đẩy tôi ra đường với đôi bàn tay trắng cũng được tính toán tỉ mỉ đến từng con số," Lam thào thào, nụ cười héo hắt hiện trên môi.
Vinh mất kiên nhẫn, anh ta cúi xuống gầm gừ: "Cô không có tư cách mặc cả, ký nhanh lên trước khi tôi đổi ý và tống cô vào bệnh viện tâm thần. Cô nên biết ơn vì tôi còn để cô ra đi trong yên lặng, thay vì phơi bày cái sự vô dụng của cô cho thiên hạ xem." Thủy đứng bên cạnh hối thúc, ánh mắt lấp lánh sự thèm khát đối với đống tài sản sắp thuộc về mình.
*
Đúng lúc Lam đặt bút ký xong vào dòng chữ "Người vợ", cánh cửa phòng ngủ bỗng nhiên bị đạp tung bởi một lực tác động cực mạnh. Bà Mai – mẹ của Vinh – xuất hiện với gương mặt bừng bừng sát khí, trên tay bà là một chiếc cặp da đen bóng loáng. Sự hiện diện đột ngột của bà khiến Vinh và Thủy kinh hồn bạt vía, cả hai đồng loạt lùi lại như gặp phải quỷ dữ.
"Mẹ... sao mẹ lại ở đây? Chẳng phải mẹ đang đi du lịch ở Châu Âu sao?" Vinh lắp bắp, mồ hôi hột bắt đầu lấm tấm trên trán. Anh ta vội vã giấu xấp đơn ly hôn sau lưng nhưng không kịp trước ánh mắt sắc lẹm của bà Mai. Thủy thì run cầm cập, ả biết rõ bà Mai là người đàn bà thép, người đã từng một tay gầy dựng cơ đồ họ Trần trước khi giao lại cho Vinh.
Bà Mai không thèm nhìn Vinh, bà bước thẳng tới giường, nhẹ nhàng xoa đầu Lam bằng một sự dịu dàng trái ngược hẳn với vẻ uy nghiêm lúc nãy. "Con dâu của mẹ chịu khổ rồi, từ giờ không cần phải diễn kịch với loại rác rưởi này nữa." Câu nói của bà khiến Vinh sững sờ, anh ta chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì một cảnh tượng chấn động hơn bắt đầu lộ diện.
Lam đang nằm thoi thóp trên giường bỗng nhiên ngồi dậy một cách dứt khoát, gương mặt cô mất đi vẻ nhợt nhạt, thay vào đó là sự tinh anh và lạnh lùng. Cô lau lớp phấn trắng bệch trên mặt, thong thả cởi bỏ chiếc áo bệnh nhân, để lộ bộ đồ công sở sang trọng bên trong. Vinh há hốc mồm, chiếc đơn ly hôn trên tay anh ta rơi xuống sàn: "Lam... cô... cô giả bệnh? Tại sao?"
Lam nhìn chồng mình, ánh mắt chứa đựng sự mỉa mai đến tột độ: "Nếu không giả bệnh, làm sao tôi thấy được bộ mặt cầm thú của anh và sự đê tiện của cô tình nhân này? Anh nghĩ anh thông minh khi cài cắm điều khoản chiếm đoạt tài sản sao? Thật nực cười cho cái trí thông minh của một kẻ chỉ biết dùng phần dưới để suy nghĩ."
*
Thủy lúc này lấy lại chút bình tĩnh, ả cố gắng hét lên: "Cho dù chị giả bệnh thì chị cũng đã ký đơn ly hôn rồi! Luật pháp đứng về phía chúng tôi, anh Vinh vẫn là chủ của công ty và căn nhà này!" Ả bám lấy cánh tay Vinh như bám lấy một chiếc cọc cứu mạng, nhưng Vinh lúc này đã nhận ra có điều gì đó rất không ổn từ nụ cười của mẹ mình.
Bà Mai mở chiếc cặp da, ném một xấp tài sản lên bàn trang điểm, âm thanh "phạch" một cái nghe nặng nề như tiếng búa tòa án. "Công ty nào? Căn nhà nào? Vinh, anh nên xem lại giấy tờ đi, toàn bộ cổ phần mang tên anh đã được chuyển nhượng cho Lam từ một tháng trước, khi anh còn mải mê bao nuôi con hồ ly này ở Đà Lạt."
Vinh điên cuồng lao tới lật giở những tờ giấy, khuôn mặt anh ta biến từ đỏ sang trắng rồi chuyển sang tím tái. "Không thể nào! Chữ ký này... tài liệu này... Mẹ, tại sao mẹ lại phản bội con? Con là con trai duy nhất của mẹ mà!" Anh ta gào lên trong tuyệt vọng, nhìn những con số và con dấu đỏ chói đang tuyên bố sự trắng tay của mình.
Bà Mai nhìn con trai bằng ánh mắt đầy thất vọng và châm biếm: "Ta không phản bội con, chính con đã phản bội lại đạo đức và dòng giống nhà này. Ta đã cho con cơ hội nhưng con lại chọn cách ép chết người vợ tào khang của mình để danh chính ngôn thuận với loại phụ nữ rẻ tiền này. Tài sản của họ Trần được tạo nên từ sự tử tế, không dành cho kẻ cạn tình cạn nghĩa."
Lam đứng dậy, bước đến trước mặt Thủy, người đang đứng ngây dại như một bức tượng sáp bị hơ nóng. Lam đưa tay vuốt nhẹ lọn tóc của ả, giọng nói đầy kịch tính: "Cô muốn làm bà chủ sao? Căn nhà này tôi đã chuyển tên sang cho mẹ chồng rồi. Còn công ty, hiện tại tôi là chủ tịch hội đồng quản trị. Hai người có thể dắt tay nhau ra đi, với tờ đơn ly hôn vừa ký, tôi chính thức trả tự do cho anh để anh đi làm ăn mày cùng cô ta."
Vinh quỳ sụp xuống chân Lam, cố gắng bám lấy tà váy của cô: "Lam, anh sai rồi! Anh bị cô ta quyến rũ, anh bị ma xui quỷ hờn! Em tha thứ cho anh, chúng ta bắt đầu lại có được không? Anh vẫn là chồng em mà!" Những lời van xin hèn hạ của anh ta chỉ khiến Lam thêm ghê tởm, cô dứt khoát hất tay anh ta ra như hất một vũng bùn bẩn thỉu.
Thủy thấy Vinh trắng tay, lập tức thay đổi thái độ, ả lùi ra xa và định lẻn ra khỏi phòng nhưng bị bà Mai chặn lại. "Cô định đi đâu? Những món đồ hiệu, trang sức mà con trai tôi dùng tiền công ty mua cho cô, tôi đã báo cảnh sát kê biên vì đó là tài sản bất minh. Cô muốn đi, hãy đi với đôi bàn tay trắng như lúc cô bước vào đời."
Cảnh tượng lúc này thật bi đát cho đôi nhân tình: một kẻ quỳ gối van xin trong vô vọng, một kẻ tái mét vì sợ hãi sự trừng phạt của pháp luật và dư luận. Lam nhìn căn phòng từng là tổ ấm, cảm thấy một sự thanh thản kỳ lạ; cô đã mất một người chồng tệ bạc, nhưng cô đã tìm lại được bản thân và nhận được sự ủng hộ tuyệt đối của người mẹ chồng chính trực.
"Đi đi Vinh, tờ đơn ly hôn này tôi sẽ đem đi nộp ngay ngày mai. Anh không cần lo lắng về việc chia tài sản, vì anh chẳng còn cái gì để chia cả," Lam nói, giọng nói đầy uy lực của một nữ chủ nhân thực sự. Cô quay sang bà Mai, hai người phụ nữ nhìn nhau, một sự thấu hiểu và gắn kết bền chặt hiện lên trong ánh mắt, họ đã cùng nhau thực hiện một cuộc thanh trừng ngoạn mục.
Vinh lủi thủi đứng dậy, dắt theo Thủy bước ra khỏi biệt thự dưới ánh nhìn khinh bỉ của đám người giúp việc trong nhà. Ngày mà họ định ăn mừng cho sự "danh chính ngôn thuận" đã biến thành một đám tang cho danh dự và tiền tài của họ. Tiếng cổng sắt đóng lại nặng nề, chấm dứt một chương đen tối trong cuộc đời của Lam, mở ra một trang mới rực rỡ hơn.
Sáu tháng sau, công ty dưới sự điều hành của Lam và sự cố vấn của bà Mai đã đạt được những thành tựu vượt bậc, uy tín tăng cao trên thương trường. Lam không còn là người phụ nữ yếu đuối cam chịu, cô trở thành biểu tượng của sự mạnh mẽ và trí tuệ, được mọi người kính nể. Bà Mai thì hạnh phúc sống bên cạnh con dâu, bà coi Lam như con gái ruột và cùng cô tận hưởng cuộc sống bình yên, tự tại.
Về phần Vinh và Thủy, sự phản bội và tham lam đã sớm đẩy họ vào cảnh khốn cùng, mâu thuẫn nảy sinh khi không còn tiền bạc chống đỡ, họ sớm rời bỏ nhau trong sự oán hận. Kết thúc có hậu không chỉ là việc tài sản trở về đúng chủ, mà là khi những tâm hồn lương thiện tìm thấy nhau và cùng nhau xây dựng lại giá trị của tình thân và sự tôn trọng. Lam đứng bên cửa sổ văn phòng, nhìn xuống phố thị lên đèn, cô mỉm cười – nụ cười của một người đã chiến thắng bằng sự nhẫn nại và lòng kiêu hãnh của chính mình.
LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.