Ánh chiều tà nhuộm đỏ rực cả một góc sân nhà họ Trịnh, nhưng cái sắc đỏ ấy chẳng mang lại chút ấm áp nào, trái lại, nó chỉ làm tôn thêm vẻ lạnh lẽo, thâm nghiêm của ngôi biệt thự cổ. Lam ngồi ở hiên nhà, nhìn những chiếc lá khô bị gió cuốn vào góc tường, lòng cô cũng hoang mang và xơ xác như thế. Hôm nay là ngày họp gia đình để chia tách tài sản – một sự kiện mà theo lời cha chồng cô, ông Trịnh, là "trọng đại nhất để ổn định gia phong". Lam hít một hơi thật sâu, cố gắng nén lại sự bất an đang cuộn trào trong lồng ngực để bước vào phòng khách, nơi những ánh mắt toan tính đã chực chờ sẵn.
Bên trong, không khí đặc quánh mùi khói thuốc và sự im lặng đáng sợ, ông Trịnh ngồi chễm chệ trên chiếc ghế gỗ trắc chạm rồng phượng, đôi mắt nheo lại như đang quan sát con mồi. Ông cầm tách trà lên, nhấp một ngụm nhỏ rồi đặt mạnh xuống bàn, tiếng gốm sứ va chạm khô khốc như một phát súng hiệu bắt đầu cuộc chiến. Ánh mắt ông quét qua một lượt những người có mặt, từ người con trai cả là Duy – chồng Lam – cho đến cô con gái út là Tú, người đang ngồi rung đùi với vẻ đắc thắng lộ rõ trên khuôn mặt phấn son lòe loẹt.
"Gia đình ta vốn dĩ có nề nếp, tiền bạc đất đai là mồ hôi nước mắt của ta, ta muốn cho ai thì đó là quyền của ta, không ai được phép có ý kiến," ông Trịnh bắt đầu bằng chất giọng khàn đặc nhưng uy quyền. Câu nói vừa dứt, Lam cảm thấy một luồng điện lạnh lẽo chạy dọc sống lưng khi nhận ra sự thiên vị đã bắt đầu lộ rõ ngay từ phát súng đầu tiên. Những người có mặt khẽ liếc nhìn nhau, trong khi Tú khẽ nhếch mép cười, một nụ cười đầy sự mỉa mai dành cho anh trai và chị dâu đang ngồi phía đối diện.
Bà Phương, mẹ chồng Lam, khẽ nhấp ngụm trà, giọng nói thanh mảnh nhưng sắc lẹm bổ sung thêm: "Con Tú nó là con gái, sau này đi lấy chồng chịu nhiều thiệt thòi, nên bố mẹ phải lo cho nó chu toàn. Còn anh chị là con cả, có chân có tay, có công ăn việc làm ổn định thì nên biết nhường nhịn em mình, đừng có thấy tiền mà mờ mắt, đánh mất cái nghĩa anh em." Lời bà nói nghe thì có vẻ đạo đức, nhưng thực chất là một nhát dao đâm thẳng vào lòng tự trọng của Duy, người đã cống hiến cả tuổi trẻ để gánh vác công ty gia đình.
Ông Trịnh hắng giọng, lôi ra một xấp giấy tờ đỏ rực đặt lên bàn trà, ánh mắt ông lạnh lùng như băng giá
"Ta đã quyết định rồi. Năm căn nhà ở trung tâm thành phố, ta sẽ sang tên hết cho con Tú. Nó sẽ dùng số tài sản này để làm vốn liếng về nhà chồng, để không ai khinh rẻ được con gái nhà họ Trịnh này." Duy nghe đến đây, gương mặt anh biến sắc, từ tái nhợt chuyển sang đỏ gay vì uất ức, đôi bàn tay đan chặt vào nhau đến mức các khớp xương kêu lên lạo xạo dưới gầm bàn.
"Còn con, thưa bố? Con đã làm việc không quản ngày đêm cho cái nhà này suốt mười năm qua, chẳng lẽ con không được một xu nào sao?" Duy lên tiếng, giọng anh lạc đi vì kinh hoàng và phẫn nộ. Anh không thể tin nổi người cha mà anh luôn tôn thờ lại có thể nhẫn tâm gạt bỏ đứa con trai duy nhất ra khỏi danh sách thừa kế một cách tuyệt tình đến vậy. Sự hy sinh của anh bấy lâu nay hóa ra chỉ là một trò đùa trong mắt những người ruột thịt.
Tú khẽ cười khẩy, tay vân vê lọn tóc uốn cầu kỳ, giọng nói đầy sự châm chọc: "Anh Duy ơi, anh làm dâu... à quên, anh làm con cả thì phải có trách nhiệm chứ. Anh có tài, có đức, cần gì mấy căn nhà của bố. Để em cầm cho, em vốn dĩ yếu đuối, không có nhà cửa phòng thân thì sau này biết bám víu vào đâu." Lời nói của Tú như đổ thêm dầu vào lửa, khiến cơn giận trong lòng Duy bùng lên dữ dội, anh cảm thấy mình như một kẻ làm thuê rẻ tiền bị đuổi ra khỏi nhà sau khi đã hết giá trị lợi dụng.
Ông Trịnh đập tay xuống bàn "rầm" một cái, ngăn cản mọi lời phản kháng: "Ta đã nói là quyết định rồi! Anh không cần phải tị nạnh với em gái mình. Anh có vợ, có gia đình riêng, tự đi mà lo liệu. Con Tú nó lấy chồng xa, ta phải cho nó tài sản để nó có tiếng nói bên nhà người ta." Sự thiên vị đến mù quáng của ông Trịnh khiến không gian phòng khách như đông cứng lại, một sự bất công hiện hữu rõ rệt đến mức tàn nhẫn, bóp nghẹt hơi thở của những người có mặt.
Duy tức đến mức mắt đỏ hoe, những tia máu hiện lên rõ rệt, anh đứng bật dậy, định hất tung cả bàn trà để giải tỏa cơn uất hận đang nghẹn ứ ở cổ họng. Anh cảm thấy trái tim mình bị bóp nghẹt bởi sự phản bội của những người cùng dòng máu, một nỗi đau thấu tận xương tủy. Ngay lúc cao trào của sự phẫn nộ sắp biến thành hành động mù quáng, một bàn tay mềm mại nhưng vô cùng kiên định đặt lên vai anh, ấn anh ngồi xuống ghế.
*
Đó là Lam. Cô vẫn ngồi đó, bình thản như một mặt hồ lặng sóng giữa cơn bão tố, cô không hề thể hiện sự giận dữ hay hoảng hốt như chồng mình. Lam từ tốn đưa tay cầm lấy tách trà, nhấp một ngụm nhỏ để làm dịu cổ họng, rồi nhẹ nhàng đặt tách trà xuống đĩa sứ, tạo ra một tiếng "cộp" thanh mảnh nhưng vang vọng. Ánh mắt cô quét qua gương mặt đắc thắng của Tú, vẻ lạnh lùng của ông Trịnh và sự mỉa mai của bà Phương một cách thản nhiên.
"Bố à, con nghĩ quyết định của bố rất sáng suốt," Lam cất tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng chứa đựng một sức nặng vô hình khiến ông Trịnh phải nhíu mày kinh ngạc. Duy nhìn vợ mình bằng ánh mắt không tin nổi, anh cứ ngỡ cô sẽ cùng anh đòi lại công bằng, nhưng không, Lam đang mỉm cười, một nụ cười đầy bí hiểm và sâu cay. Cô lặp lại một lần nữa: "Đúng thế, con Tú cần nhiều nhà để phòng thân, vì người không có năng lực thì chỉ có thể sống dựa vào vật ngoài thân thôi."
Tú định nhảy dựng lên vì câu nói kháy của chị dâu, nhưng Lam đã nhanh chóng tiếp lời, không để ai kịp can thiệp: "Nhưng bố mẹ ạ, có một đạo lý ở đời rất đơn giản: Nhà ai lấy thì sau này già rồi để người đó lo. Bố đã cho cô Tú cả năm căn nhà, nghĩa là bố đã đặt trọn niềm tin và tương lai của bố mẹ vào tay cô ấy. Chúng con là con cả, không được hưởng xu nào, cũng đồng nghĩa với việc chúng con không còn tư cách và trách nhiệm để gánh vác những việc nặng nhọc trong nhà này nữa."
Cả phòng khách bỗng chốc rơi vào im lặng chết chóc trước tuyên bố của Lam, bà Phương tái mặt, còn ông Trịnh thì sững sờ như vừa bị dội một gáo nước lạnh. Lam đứng dậy, phủi nhẹ nếp váy nhăn, thái độ vô cùng lịch thiệp nhưng lời nói lại sắc như dao: "Từ ngày mai, chúng con sẽ xin phép dọn ra ngoài ở riêng, tự lập cánh sinh cho đúng ý bố mẹ. Những lúc bố mẹ đau yếu, hay nhà cửa hỏng hóc, xin bố mẹ cứ gọi cho cô Tú – chủ sở hữu của năm căn nhà trung tâm – đến mà lo liệu. Con nghĩ với khối tài sản lớn như vậy, cô Tú chắc chắn sẽ báo hiếu bố mẹ chu đáo hơn hạng nghèo nàn như vợ chồng con."
Nói xong, Lam cầm lấy tay Duy, kéo anh đứng dậy và bước thẳng ra phía cửa, không một lần ngoảnh lại nhìn những gương mặt đang biến dạng vì kinh ngạc và tức giận phía sau. Duy lúc này mới bừng tỉnh, anh cảm nhận được sự bảo vệ đầy thông minh của vợ, một cách trả đũa không cần bạo lực nhưng lại đánh thẳng vào nỗi sợ hãi lớn nhất của người già: sự cô độc và gánh nặng trách nhiệm. Bước chân của họ trên nền gạch như đang dẫm nát những xiềng xích của sự thiên vị và áp bức bấy lâu nay.
*
Ra đến cổng, Duy vẫn còn bàng hoàng, anh nhìn vợ bằng ánh mắt vừa cảm phục vừa xót xa: "Em... sao em lại nói thế? Bố mẹ sẽ giận lắm, và chúng ta thực sự sẽ chẳng có gì cả." Lam dừng lại, nhìn thẳng vào mắt chồng, đôi mắt cô lấp lánh sự kiên định: "Anh à, tiền bạc có thể kiếm lại được, nhưng lòng tự trọng thì không. Nếu chúng ta còn ở lại đó để tranh giành vài đồng bạc lẻ, chúng ta sẽ mãi là những kẻ nô lệ cho sự ban ơn của họ. Hãy để họ nếm trải cái giá của sự thiên vị, và hãy để em cùng anh xây dựng một cơ nghiệp của riêng mình."
Suốt những tháng ngày sau đó, Lam và Duy thực hiện đúng lời hứa, họ thuê một căn hộ nhỏ và dồn toàn bộ tâm huyết vào việc khởi nghiệp với một xưởng thiết kế nội thất. Công việc bước đầu vô cùng gian nan, có những ngày họ phải ăn mì gói qua bữa, nhưng không khí trong gia đình luôn ngập tràn tiếng cười và sự tôn trọng lẫn nhau. Lam không bao giờ nhắc lại chuyện cũ, cô chỉ tập trung động viên chồng, giúp anh lấy lại sự tự tin đã bị vùi dập dưới cái bóng của người cha độc tài.
Trong khi đó, tại ngôi biệt thự họ Trịnh, bi kịch bắt đầu xảy ra khi Tú lấy được tài sản và lấy chồng. Đúng như dự đoán của Lam, Tú là kẻ chỉ biết hưởng thụ, cô ta nhanh chóng cùng chồng đem cầm cố các căn nhà để ném vào những phi vụ kinh doanh hão huyền và những cuộc chơi thâu đêm suốt sáng. Khi ông Trịnh bắt đầu đổ bệnh, những cơn đau khớp và cao huyết áp hành hạ ông mỗi đêm, ông gọi điện cho Tú nhưng chỉ nhận được những lời thoái thác bận bịu hoặc những câu quát tháo khó chịu vì "bố cứ làm phiền con".
Bà Phương lúc này mới nhận ra sự thật cay đắng, bà phải tự mình vất vả chăm sóc chồng trong căn nhà rộng lớn nhưng hiu quạnh, không có ai đỡ đần. Những lúc mệt mỏi, bà lại nhớ về Lam – người con dâu mà bà từng khinh rẻ – người luôn biết ý nấu cho bà bát cháo nóng hay xoa bóp tay chân cho bà mỗi khi trái gió trở trời. Sự hối hận bắt đầu gặm nhấm tâm hồn bà, nhưng cái tôi cao ngạo khiến bà không dám nhấc máy gọi cho con trai cả.
Một buổi chiều mưa tầm tã, ông Trịnh bị lên cơn đột quỵ nhẹ, Tú lúc đó đang mải mê mua sắm ở nước ngoài, điện thoại không liên lạc được. Bà Phương tuyệt vọng ngồi khóc giữa phòng khách, trong lúc tưởng như không còn hy vọng, thì cánh cửa biệt thự mở ra, Duy và Lam bước vào với bộ quần áo ướt sũng. Hóa ra, dù tuyên bố dứt khoát, Lam vẫn luôn âm thầm nhờ người hàng xóm để ý tình hình sức khỏe của bố mẹ chồng để kịp thời ứng phó.
Lam nhanh chóng gọi xe cấp cứu, cô bình tĩnh chỉ đạo mọi việc từ việc sơ cứu cho ông Trịnh đến việc trấn an bà Phương đang hoảng loạn. Tại bệnh viện, suốt ba ngày ba đêm, Lam và Duy thay phiên nhau túc trực, chăm sóc ông Trịnh từng li từng tí mà không một lời oán trách hay nhắc lại chuyện cũ. Nhìn thấy sự tận tụy của con dâu, ông Trịnh nằm trên giường bệnh, nước mắt trào ra từ khóe mắt nhăn nheo, ông nhận ra mình đã mù quáng đến mức nào khi đánh đổi những tình cảm chân thành lấy những thứ vật chất phù du.
Sau khi ra viện, ông Trịnh gọi vợ chồng Duy vào phòng, giọng ông run rẩy và chứa chan sự hối lỗi: "Bố... bố xin lỗi hai đứa. Bố đã sai rồi, sai lầm lớn nhất đời bố là đã coi rẻ tấm lòng của hai con." Ông định đưa tay lấy tập giấy tờ mới nhưng Lam đã nhẹ nhàng ngăn lại, cô mỉm cười, một nụ cười bao dung thực sự: "Bố à, chúng con về đây chăm sóc bố mẹ vì đạo làm con, chứ không phải vì năm căn nhà đó. Những căn nhà cô Tú đã làm mất, coi như là học phí để cô ấy trưởng thành, bố mẹ đừng buồn."
Duy cũng nắm chặt tay cha mình, sự oán hận năm xưa đã tan biến hoàn toàn trước tình cảnh già yếu của ông: "Bố cứ yên tâm dưỡng già, công ty của con hiện tại đã phát triển rất tốt, con không cần tài sản của bố nữa. Chúng con chỉ cần bố mẹ khỏe mạnh để con cháu còn có nơi đi về." Sự bao dung của vợ chồng Duy như một liều thuốc chữa lành mọi vết thương trong gia đình họ Trịnh, biến ngôi nhà lạnh lẽo trở nên ấm áp tình người hơn bao giờ hết.
Câu chuyện kết thúc khi Tú trở về trong sự trắng tay và hối hận, cô ta bị chồng bỏ rơi sau khi hết tiền và phải quay về xin lỗi bố mẹ và anh chị. Lam không hề xua đuổi cô em chồng, cô chỉ nhẹ nhàng bảo: "Về đây, chị sẽ dạy em cách tự làm việc để nuôi sống bản thân, chỉ có những gì mình tự làm ra mới bền lâu được." Từ đó, gia đình họ Trịnh chung sống hòa thuận, họ không còn phân chia "trai gái, dâu rể" mà chỉ còn những người thân yêu luôn biết bảo vệ và trân trọng giá trị của nhau.
Hạnh phúc có hậu không phải là sự trả thù cay độc, mà là sự thức tỉnh của lương tri và sự bao dung của những trái tim biết yêu thương. Lam nhìn lên bầu trời xanh trong vắt sau cơn mưa, thầm cảm ơn những sóng gió đã qua, vì chính chúng đã tôi luyện nên một gia đình vững chãi và một tình yêu sâu sắc giữa cô và Duy. Cuộc đời là một hành trình học cách cho đi và nhận lại, và cô đã chọn cách cho đi sự tử tế để nhận lại sự bình yên trọn vẹn trong tâm hồn.
Mỗi khi mùa xuân về, ngôi biệt thự nhà họ Trịnh lại rộn rã tiếng cười của con trẻ và mùi thơm của những bữa cơm gia đình đầm ấm. Ông Trịnh và bà Phương giờ đây thường xuyên đi dạo trong vườn, nhìn Lam và các con chơi đùa, lòng thanh thản lạ kỳ. Họ hiểu rằng, mảnh đất quý giá nhất không phải là trung tâm thành phố, mà chính là mảnh đất tình thân mà họ đã cùng nhau vun xới lại từ những đống đổ nát của sự thiên vị năm xưa. Câu chuyện của họ trở thành nguồn cảm hứng cho nhiều người, nhắc nhở rằng lòng nhân hậu và sự tự trọng luôn là những tài sản vô giá nhất của con người.
LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.