Min menu

Pages

Gã chồng nhẫn tâm bắt người vợ bệnh tật ký đơn ly hôn để công khai với nhân tình. Đúng lúc tưởng mọi chuyện đã xong, mẹ gã bất ngờ xuất hiện. Hành động sau đó của bà khiến cả hai sợ hãi tột độ.

 Trong căn phòng bệnh viện tư cao cấp, mùi thuốc sát trùng và không khí ngột ngạt của sự giả dối hòa quyện vào nhau, tạo nên một bức tranh bi thảm đến ghê người. Linh nằm trên giường, làn da xanh xao đến đáng sợ, đôi môi khô khốc nứt nẻ, và ánh mắt vô hồn nhìn trần nhà trắng toát. Tóc cô rụng thành từng mảng, đầu quấn băng, trông cô không khác gì một cái xác không hồn đang chờ đợi phán quyết cuối cùng của số phận. Đó là vai diễn mà cô đã dày công tập luyện suốt nhiều tháng qua, một vai diễn hoàn hảo đến mức không ai có thể nhận ra sự giả tạo ẩn sau lớp vỏ yếu ớt ấy.

Cánh cửa bật mở, Việt – chồng cô – bước vào với dáng vẻ đạo mạo thường thấy, nhưng ánh mắt anh ta lộ rõ sự sốt ruột và chán ghét. Kế bên anh ta là Uyên, một người phụ nữ trẻ trung, lẳng lơ trong bộ váy đỏ rực, mùi nước hoa nồng nặc của cô ta xộc thẳng vào mũi Linh, gợi lên trong cô một sự khinh bỉ đến tột độ. Chúng đứng đó, như một cặp đôi chiến thắng, sẵn sàng tận hưởng quả ngọt của sự phản bội, không hề hay biết rằng chúng đang bước vào chính cái bẫy mà Linh đã giăng sẵn.

"Linh à, em thấy sao rồi? Có đỡ hơn chút nào không?" Việt lên tiếng, giọng nói anh ta giả tạo đến mức buồn nôn. Anh ta không hề chạm vào cô, chỉ đứng cách xa giường bệnh như thể sợ bị lây nhiễm thứ bệnh quái ác đang hành hạ cô vợ. Linh khẽ cười thầm trong lòng, cái vẻ đạo đức giả ấy của anh ta càng khiến cô thêm căm ghét và quyết tâm thực hiện kế hoạch đến cùng.

Uyên không thèm che giấu sự thiếu kiên nhẫn, cô ta đảo mắt một vòng rồi buột miệng



 "Thôi anh Việt, bệnh tình của cô ta thế nào thì bác sĩ đã nói rõ rồi. Chúng ta còn có việc quan trọng cần giải quyết, không nên lãng phí thời gian vào những lời hỏi thăm xã giao vô nghĩa." Giọng nói chanh chua của ả nhân tình như xát muối vào vết thương, nhưng Linh chỉ nhắm mắt lại, đôi môi khẽ cong lên một nụ cười bí hiểm.


Việt khẽ hắng giọng, cố gắng lấy lại vẻ nghiêm túc. Anh ta rút ra từ cặp da một tập tài liệu, đặt lên tủ đầu giường của Linh. "Linh này, anh biết em đang rất yếu, nhưng có một việc gấp cần em giải quyết ngay. Đó là đơn ly hôn." Anh ta nói, giọng điệu chuyển từ thương hại sang lạnh lùng, dứt khoát. "Bác sĩ nói em không còn nhiều thời gian nữa, chúng ta không thể để tình trạng này kéo dài, sẽ gây khó khăn cho cả đôi bên."


Linh khẽ mở mắt, nhìn chằm chằm vào bản hợp đồng trước mặt, trong lòng cô cuộn trào những cảm xúc phức tạp: sự đau đớn, căm hờn, và cả một niềm khao khát trả thù cháy bỏng. Việt nghĩ cô sắp chết, nên anh ta muốn thanh lý cô thật nhanh gọn để đường hoàng đến với ả nhân tình, danh chính ngôn thuận thừa hưởng gia sản mà đáng lẽ cô cũng có phần. Cái sự tàn nhẫn ấy, Linh sẽ bắt anh ta phải trả giá đắt.


"Ồ, anh gấp gáp đến vậy sao?" Linh nói, giọng cô yếu ớt nhưng chứa đựng một sự mỉa mai đến gai người. "Chưa gì đã sốt ruột muốn làm đám cưới với cô Uyên đây rồi à? Tôi cứ tưởng anh còn phải đợi đến khi tôi nhắm mắt xuôi tay chứ." Cô ho khù khụ vài tiếng, giả vờ như đang bị cơn đau hành hạ, khiến Việt và Uyên nhăn mặt khó chịu.

*

Uyên bĩu môi, cô ta không thèm che giấu sự khinh miệt: "Cô Linh à, nói thật thì cũng không phải chúng tôi muốn ép cô. Chỉ là tình yêu không thể chờ đợi. Với lại, cô cứ nằm mãi thế này cũng chỉ làm khổ bản thân và mọi người thôi. Chi bằng cứ giải thoát cho nhau, để anh Việt được sống cuộc đời anh ấy muốn, còn cô cũng thanh thản ra đi." Giọng ả ta nghe đầy sự giả nhân giả nghĩa, nhưng sâu thẳm lại là sự thèm khát được thay thế vị trí của Linh.


Việt cúi người xuống, giả vờ dịu dàng: "Em biết đấy, anh và Uyên đã yêu nhau từ lâu rồi. Cô ấy đang mang thai con của anh. Anh không thể để mẹ con cô ấy chịu thiệt thòi được. Em ký đi, anh sẽ lo cho em một nơi an nghỉ thật xứng đáng, và cả tiền thuốc men cho em trong những ngày cuối cùng nữa." Anh ta nói như thể đang ban phát một ân huệ to lớn, không hề hay biết rằng mọi lời nói của anh ta đang khiến Linh muốn nôn ọe vì ghê tởm.


Linh nhìn nụ cười chiến thắng trên môi Uyên, nhìn ánh mắt sốt ruột của Việt, cô cảm thấy máu trong người mình sôi lên. "Một nơi an nghỉ xứng đáng? Anh thật là chu đáo quá nhỉ, Việt," Linh cười nhạt, nụ cười méo mó trên gương mặt hốc hác càng làm cô trông thảm hại. "Nhưng tôi tự hỏi, nếu tôi đã ra đi rồi, thì liệu anh có còn nhớ đến nơi an nghỉ của tôi không, hay là anh đã bận rộn với hạnh phúc mới của mình rồi?"


Uyên không còn kiềm chế được nữa, ả ta giật mạnh bản hợp đồng trên tay Việt, đặt bút vào tay Linh một cách thô bạo. "Ký đi! Cứ làm mình làm mẩy mãi để làm gì? Để dọa ai? Chết rồi thì cũng hết, còn sống thì cũng chẳng còn gì nữa đâu mà tiếc nuối. Để cho anh Việt còn có thể danh chính ngôn thuận lo cho mẹ con tôi." Câu nói "mẹ con tôi" như một lưỡi dao cứa vào tim Linh, nhưng cũng chính nó đã tiếp thêm sức mạnh cho cô để hoàn thành màn kịch lớn nhất đời mình.


Linh nhìn chằm chằm vào chữ ký nhòe nhoẹt của mình trên đơn ly hôn, cô cảm thấy một sự đau đớn tột cùng nhưng cũng đầy sảng khoái. Cô đã mất chồng, mất tình yêu, nhưng cô không mất đi chính mình. Ngay khi cô vừa đặt bút ký xong, cánh cửa phòng bệnh đột ngột bật mở, một người phụ nữ quyền lực trong bộ áo dài sang trọng bước vào, ánh mắt bà ta sắc lẹm như chim ưng. Đó chính là bà Mai – mẹ của Việt, mẹ chồng của Linh.

*

Việt và Uyên sững sờ, mặt mũi tái mét như cắt không còn giọt máu. Họ không ngờ bà Mai lại xuất hiện đột ngột vào giờ phút quan trọng này. Bà Mai luôn yêu quý Linh như con gái ruột, và bà cũng là người duy nhất trong gia đình chưa từng biết về mối quan hệ bất chính của Việt và Uyên. Sự xuất hiện của bà như một cơn ác mộng bất ngờ ập đến, biến niềm vui chiến thắng của chúng thành một sự kinh hoàng tột độ.


"Việt! Con đang làm cái trò gì ở đây thế này?" Bà Mai cất tiếng, giọng nói của bà không cao nhưng chứa đựng sự giận dữ và thất vọng đến tột cùng. Bà nhìn bản đơn ly hôn trên tay Linh, rồi nhìn vẻ mặt hoảng sợ của con trai và ả nhân tình, mọi chuyện đã quá rõ ràng. Bà không thèm nhìn Uyên lấy một lần, chỉ thẳng tay vào mặt Việt: "Con giải thích cho mẹ ngay lập tức! Có phải con đang ép Linh phải ly hôn trong lúc con bé bệnh tật thế này không?"


Việt lắp bắp, mặt anh ta cắt không còn giọt máu: "Mẹ... mẹ hiểu lầm rồi ạ. Con... con chỉ là..." Bà Mai không cho anh ta có cơ hội giải thích. Bà tiến thẳng đến cạnh giường bệnh của Linh, ánh mắt bà đầy xót xa và thương cảm khi nhìn cô con dâu gầy gò, xanh xao. Bà nắm lấy tay Linh, những giọt nước mắt bắt đầu lăn dài trên gò má phúc hậu của bà.


"Mẹ biết rồi, Linh ơi. Mẹ biết con đã phải chịu đựng những gì rồi," bà Mai nói, giọng bà nghẹn ngào. "Con trai mẹ nó có mắt như mù, nó bị con cáo già này dụ dỗ, nó không xứng đáng với con, con gái à!" Bà ta quay sang Uyên, ánh mắt bà ta tóe lửa, cái tát như trời giáng xuống mặt ả nhân tình khiến Uyên ngã dúi dụi xuống sàn, tay ôm mặt đầy kinh hãi.


"Con tiện nhân! Mày dám dụ dỗ con trai tao, dám phá hoại gia đình tao thế này sao?" Bà Mai gầm lên, không còn giữ được sự điềm tĩnh thường ngày. Bà ta định lao vào túm tóc Uyên, nhưng Việt đã kịp thời chạy đến ôm lấy mẹ mình. "Mẹ ơi! Mẹ bình tĩnh lại đi! Có gì từ từ nói chuyện!"


Nhưng bà Mai không hề nghe lọt tai. Bà đẩy mạnh Việt ra, rồi nhìn thẳng vào mặt anh ta bằng ánh mắt đầy khinh bỉ: "Con trai ta! Mày khiến ta thất vọng quá! Mày nghĩ mày ép Linh ly hôn lúc con bé bệnh tật thế này là danh chính ngôn thuận sao? Mày nghĩ nó chết rồi thì mọi chuyện sẽ kết thúc và mày sẽ được toàn bộ gia sản sao? Ngu xuẩn!"


Việt sững sờ nhìn mẹ, anh ta không hiểu sao bà lại biết được kế hoạch của mình. Lúc này, Linh, người vừa nãy còn yếu ớt nằm trên giường, đột ngột đứng dậy. Cô tháo chiếc băng trắng trên đầu xuống, để lộ mái tóc đen mượt mà không hề có dấu hiệu rụng. Cô lột bỏ lớp trang điểm bệnh tật, để lộ làn da trắng hồng và đôi mắt tinh anh, sắc sảo. Nụ cười trên môi cô lúc này không còn là nụ cười nhợt nhạt của kẻ yếu đuối, mà là một nụ cười rạng rỡ, đầy quyền lực và đắc thắng.


"Vâng, Việt, anh nghĩ đúng rồi đấy," Linh cất tiếng, giọng cô không còn yếu ớt nữa, mà trong trẻo và mạnh mẽ đến kinh ngạc. "Tôi đã ký đơn ly hôn rồi. Đúng là tôi không còn gì để tiếc nuối nữa. Bởi vì... tất cả tài sản của anh, bao gồm cả căn biệt thự, xe hơi, và toàn bộ cổ phần công ty của anh, đều đã được sang tên cho tôi từ trước khi tôi giả bệnh rồi!"


Việt và Uyên kinh hồn bạt vía, khuôn mặt chúng trắng bệch như tờ giấy. Chúng không thể tin vào tai mình, không thể tin vào những gì đang diễn ra trước mắt. Linh đứng đó, cao ngạo và lộng lẫy, không còn là người vợ bệnh tật đáng thương mà chúng từng khinh rẻ. Cô giơ lên một tập tài liệu khác, trên đó có đầy đủ chữ ký và dấu mộc chứng thực việc chuyển nhượng tài sản.


"Bất ngờ lắm đúng không?" Linh nói, giọng cô tràn đầy sự mỉa mai. "Các người nghĩ tôi ngu ngốc đến mức không nhận ra trò mèo của các người sao? Tôi biết tất cả, từ việc anh cặp kè với cô ta, đến việc hai người âm mưu đẩy tôi vào chỗ chết để chiếm đoạt tài sản. Tôi giả bệnh, không phải để chết, mà là để cho các người tự lộ nguyên hình. Và kết quả thì sao? Các người đã tự chui vào bẫy của chính mình!"


Bà Mai nhìn Linh, trong ánh mắt bà không còn sự thương cảm nữa, mà là sự ngưỡng mộ và thán phục. Bà tiến đến ôm chầm lấy Linh, vỗ về cô như một người mẹ thực sự. "Mẹ biết con sẽ không để cho chúng nó dễ dàng đạt được mục đích đâu, con gái của mẹ! Mẹ đã luôn tin con!"


Việt và Uyên sụp đổ, chúng không thể nói nên lời. Việt chỉ vào tờ giấy ly hôn, lắp bắp: "Không... không thể nào... Em đã ký rồi mà... em đã ký bỏ tất cả rồi..."


Linh cười khẩy: "Đúng, tôi đã ký bỏ tất cả. Bỏ anh, bỏ cái cuộc hôn nhân mục nát này. Tôi không cần một xu nào từ anh nữa, bởi vì tất cả những thứ mà anh và cô ta thèm khát, giờ đây đều thuộc về tôi rồi! Và đừng lo, tôi sẽ không để anh và cô ta phải trắng tay đâu. Tôi sẽ 'ban phát' cho các người một khoản tiền đủ để sống qua ngày, để các người có thể 'danh chính ngôn thuận' mà hưởng thụ cái tình yêu 'chân chính' của mình, trong một căn nhà thuê rẻ tiền."


Uyên gào lên, cô ta lao vào định giật tập tài liệu trên tay Linh, nhưng bị Linh đẩy mạnh ra. "Mày! Đồ khốn nạn! Mày lừa tao!"


Linh nhìn Uyên bằng ánh mắt lạnh lùng: "Cáo già thì phải gặp thợ săn cáo. Cô nghĩ cô đủ trình độ để lừa tôi sao? Cô còn non lắm!" Cô quay sang Việt, ánh mắt cô đầy vẻ khinh bỉ. "Còn anh, anh có muốn biết vì sao tôi có thể làm được tất cả những điều này không? Bởi vì chính mẹ anh, người mà anh vừa đẩy ra, đã giúp đỡ tôi. Bà đã bí mật chuyển nhượng tài sản cho tôi, để tôi có thể đường đường chính chính 'đòi lại công bằng' cho mình."


Việt hoàn toàn suy sụp, anh ta nhìn mẹ mình với ánh mắt không thể tin nổi. "Mẹ... mẹ lại giúp cô ta ư? Mẹ phản bội con sao?"


Bà Mai tiến đến gần Việt, ánh mắt bà đầy sự thất vọng: "Tao không phản bội mày, Việt. Tao đang cứu rỗi mày đấy! Mày đã đánh mất lương tâm vì tiền bạc và vì con đàn bà rẻ rúng này. Tao phải làm thế để mày nhận ra rằng, cái giá của sự phản bội không hề rẻ mạt như mày nghĩ." Bà quay sang Linh, nắm chặt tay cô: "Bây giờ, con hãy để chúng nó tự giải quyết hậu quả mà chúng đã gây ra đi. Mẹ và con sẽ bắt đầu một cuộc sống mới, không có những kẻ táng tận lương tâm này."


Linh khẽ gật đầu, cô cảm thấy một sự nhẹ nhõm vô cùng. Màn kịch đã kết thúc, và cô là người chiến thắng. Cô nhìn Việt và Uyên đang quỳ sụp dưới sàn, chúng trông thật thảm hại và đáng thương. Cô không còn hận thù nữa, chỉ còn lại sự khinh bỉ và một chút tiếc nuối cho một tình yêu đã chết. Cô bước ra khỏi phòng bệnh, theo sau là bà Mai, để lại sau lưng những tiếng gào thét và sự hoảng loạn của hai kẻ phản bội.


Ngày hôm sau, tin tức về vụ ly hôn chấn động của Việt và Linh lan truyền khắp giới thượng lưu, kèm theo đó là thông tin về việc Linh đã giả bệnh để lật tẩy âm mưu chiếm đoạt tài sản của chồng và nhân tình. Việt và Uyên trở thành trò cười, trở thành những kẻ trắng tay, phải sống trong sự dè bỉu của xã hội. Việt mất tất cả, từ tài sản, danh tiếng cho đến tình yêu thương của mẹ mình. Uyên thì phá thai trong đau đớn, cô ta nhận ra rằng mình đã đánh mất tất cả chỉ vì lòng tham.


Linh bắt đầu cuộc sống mới, cô dùng số tài sản đó để đầu tư vào một quỹ từ thiện, giúp đỡ những người phụ nữ gặp khó khăn trong hôn nhân, những người bị đối xử bất công như cô đã từng. Cô trở thành một biểu tượng của sự mạnh mẽ và kiên cường, một người phụ nữ đã dám đứng lên đòi lại công bằng cho chính mình. Bà Mai cũng chuyển đến sống cùng Linh, hai người phụ nữ nương tựa vào nhau, tìm thấy sự bình yên và hạnh phúc đích thực.


Kết thúc có hậu không phải là sự giàu sang phú quý, mà là khi Linh tìm thấy giá trị của bản thân, tìm thấy sự thanh thản trong tâm hồn và tìm được những người thực sự yêu thương mình. Cô đã biến nỗi đau thành sức mạnh, biến sự phản bội thành động lực để sống một cuộc đời ý nghĩa hơn. Việt và Uyên đã phải trả giá đắt cho sự tàn nhẫn và lòng tham của mình, chúng sống trong sự giày vò và hối hận suốt quãng đời còn lại.


Mỗi khi nhìn lại quãng thời gian giả bệnh, Linh không còn thấy đau khổ, cô chỉ thấy biết ơn vì chính những khoảnh khắc ấy đã giúp cô nhận ra bộ mặt thật của những kẻ xung quanh mình. Cô đã mất một người chồng không xứng đáng, nhưng cô đã tìm lại được một người mẹ tuyệt vời và cả một cuộc đời mới rực rỡ hơn. Cô đã dạy cho Việt và Uyên một bài học đắt giá: đừng bao giờ coi thường một người phụ nữ, đặc biệt là một người phụ nữ bị tổn thương.


Linh giờ đây là một người phụ nữ độc lập, tự chủ và đầy nghị lực. Cô không còn cần đến sự che chở của bất kỳ người đàn ông nào, bởi cô biết rằng mình có đủ sức mạnh để tự bảo vệ bản thân và những người mình yêu thương. Cô sống một cuộc đời đầy ý nghĩa, truyền cảm hứng cho nhiều người khác, chứng minh rằng sự thật và công lý luôn chiến thắng, dù có phải trải qua bao nhiêu gian nan thử thách.


Dưới ánh nắng ban mai rực rỡ, Linh đứng bên cửa sổ căn nhà mới, hít thở bầu không khí trong lành của tự do. Cô mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ và mãn nguyện. Cô đã tìm thấy hạnh phúc, một hạnh phúc chân thật và bền vững, không dựa trên tiền bạc hay sự giả dối, mà dựa trên sự bình yên trong tâm hồn và tình yêu thương đích thực. Cô đã biến ngày vui của kẻ thù thành ác mộng, và biến cuộc đời mình thành một câu chuyện cổ tích về sự phục thù ngọt ngào và đầy nhân văn.


Và bà Mai, bà vẫn luôn ở bên cạnh Linh, hỗ trợ cô trong mọi quyết định. Bà coi Linh như con gái ruột, và bà luôn tự hào về sự mạnh mẽ, thông minh của cô. Bà đã dạy cho con trai mình một bài học đắt giá về giá trị của tình người, về sự trân trọng những gì mình đang có. Câu chuyện của Linh không chỉ là câu chuyện về sự trả thù, mà còn là câu chuyện về sự thức tỉnh, về lòng vị tha và về tình yêu thương vô điều kiện của một người mẹ.


Linh nhìn bức ảnh cưới của mình và Việt ngày xưa, rồi khẽ lắc đầu mỉm cười. Không phải vì còn chút tình cảm, mà vì sự ngây thơ của mình ngày đó. Cô đã trưởng thành rất nhiều, đã học được rằng đôi khi, sự chấm dứt của một mối quan hệ lại là khởi đầu cho một chương mới tươi sáng hơn trong cuộc đời. Cô đặt bức ảnh xuống, rồi quay sang tiếp tục công việc của mình, với nụ cười mãn nguyện trên môi.


LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.