CHƯƠNG 1 – TIẾNG NÓI TRONG BÓNG ĐÊM
Tiếng nói trong điện thoại của chồng vang lên giữa đêm khuya như nhát dao xoáy thẳng vào tim tôi. Tôi đứng nép sau cánh cửa, hai bàn tay run lên, cổ họng nghẹn lại. Trước mắt tôi, người đàn ông đầu ấp tay gối suốt tám năm trời, người mà tôi tin tưởng tuyệt đối, đang bình thản nói ra những điều khiến tôi gần như ngã quỵ.
“Em hạn chế gặp vợ anh đi. Biết thế anh để cô ấy ở nhà cho rồi… đi làm chi rồi để lộ chuyện thì toang. Con của chúng ta không thể bị lộ được.”
Tôi bấu chặt vào thanh cửa. Móng tay lún sâu vào gỗ. Con? Chuyện gì đang diễn ra? Sao mọi thứ lại tàn nhẫn đến thế?
Chồng quay người lại, dáng vẻ vẫn thoải mái, không hề biết tôi đang đứng gần đó. Tôi cố lùi ra sau, tim đập thình thịch, chân mềm như bún. Khi cánh cửa phòng ngủ khép lại phía sau lưng anh, tôi mới dám thở. Nhưng hơi thở ấy đầy cay đắng.
Tôi ngồi bệt xuống nền gạch lạnh ngắt, đầu óc quay cuồng.
Hóa ra bao năm anh không muốn tôi đi làm, không phải vì thương tôi, mà vì sợ tôi phát hiện bí mật đen tối này? Hóa ra người phụ nữ thanh lịch, dịu dàng mà tôi gặp chiều nay – vợ của sếp tôi – lại là người đang có mối quan hệ mập mờ với chồng tôi? Và đứa con trai của họ… lại giống hệt con tôi?
Tôi nhớ lại khoảnh khắc chiều nay, khi thằng bé bước ra từ cầu thang. Khuôn mặt tròn trịa, sống mũi, ánh mắt… tất cả như được sao y từ con trai lớn của tôi. Cảm giác ấy khiến tôi lạnh sống lưng, nhưng lúc đó tôi cố gạt đi, nghĩ chắc là trùng hợp. Đến khi nghe chồng nói những lời đó, tôi mới biết… không phải trùng hợp.
Tôi ôm đầu, nước mắt trào ra.
Chợt trong đầu vang lên lời tôi đã hỏi chồng trước đó:
“Anh à… chẳng hiểu sao em thấy con mình giống con trai sếp quá…”
Anh ta không biến sắc, thậm chí còn quát nhẹ:
“Đừng nói mấy chuyện linh tinh! Lỡ tới tai người ta, mất việc bây giờ!”
Giờ nghĩ lại, thái độ đó càng làm tôi đau đớn. Anh ta đã chuẩn bị tâm lý để che giấu mọi chuyện.
Tôi đứng dậy, lau nước mắt, cố giữ bình tĩnh để không đánh thức con. Hai đứa đang ngủ say, hai thiên thần nhỏ chẳng hề biết cuộc đời mẹ chúng đang rơi vào biến cố lớn thế nào.
Cả đêm tôi trằn trọc. Mỗi lần nhắm mắt lại, tôi lại nghe lại câu nói của chồng. Đến gần sáng, toàn thân tôi rã rời, nhưng tâm trí lại như bừng tỉnh. Tôi phải làm gì bây giờ?
Ly hôn ư? Hiện tại tài chính của tôi không đủ nuôi hai con. Tôi chỉ mới đi làm được vài tháng, lương còn khiêm tốn. Nhưng nếu không ly hôn, tôi phải sống với một người đã phản bội mình… và còn có con riêng bên ngoài? Làm sao tôi chịu nổi?
Trời vừa hửng sáng, tôi bước ra khỏi phòng, chồng đang ngồi ở bàn ăn, thái độ bình thản như chưa từng nói ra câu nào khiến cuộc đời tôi đảo lộn.
Tôi nhìn anh, giọng run run:
“Đêm qua… anh gọi cho ai vậy?”
*
Chồng ngẩng lên, ánh mắt lóe lên chút hoảng nhưng lập tức lấy lại bình tĩnh:
“Em nghe lén anh gọi điện hay gì? Anh bàn công việc, em mệt mỏi quá rồi hay sao mà suy diễn?”
“Công việc?” – tôi cười nhạt – “Công việc mà phải nói ‘con của chúng ta không thể bị lộ được’?”
Anh đứng bật dậy, kéo ghế phát một tiếng mạnh.
“Em nghe bậy bạ rồi tưởng tượng! Anh không nói câu đó!”
Tâm trí tôi như bị kéo căng. Hai con từ trong phòng chạy ra, ríu rít gọi bố mẹ. Chồng tôi quay sang cười với con, còn tôi thì đứng đó, như người xa lạ trong chính ngôi nhà của mình.
Trong khoảnh khắc ấy, tôi biết cuộc đời mình sắp bước vào một bước ngoặt không thể quay đầu.
CHƯƠNG 2 – SỰ THẬT BỊ VẨN ĐỤC
Sau vụ đối thoại căng thẳng sáng hôm đó, chồng tôi cố tỏ ra bình thản, còn tôi thì im lặng. Tôi biết không thể vội vàng. Tôi cần bằng chứng. Tôi cần hiểu mọi chuyện từ đầu đến cuối.
Những ngày sau, tôi cố gắng làm việc như bình thường, nhưng trong lòng lúc nào cũng chênh vênh. Tôi gặp sếp, gặp đồng nghiệp, ai cũng thân thiện. Và lạ thay, sau hôm ấy, tôi càng để ý kĩ hơn nụ cười của bà vợ sếp, dáng đi, ánh mắt… tất cả đều khiến tôi cảm thấy cay nghiệt một cách khó chịu.
Buổi chiều nọ, tôi được phân công làm thêm vài mẫu báo cáo. Sếp tôi đứng cạnh hướng dẫn từng chút, vẫn với giọng nói điềm đạm và đầy kiên nhẫn.
“Cô làm tốt lắm. Từ lúc cô vào đây, phòng mình nhẹ đi nhiều việc.”
Tôi đáp lại bằng giọng nhỏ nhẹ:
“Cảm ơn sếp vì đã giúp đỡ tôi nhiều.”
Sếp cười:
“Tôi chỉ giúp đúng người thôi, cô có cố gắng thật sự.”
Tôi cúi đầu. Trong lòng hiện lên hình ảnh vợ ông ta và chồng tôi. Tôi bỗng hỏi thăm dò:
“Hôm trước… tôi tới nhà sếp lấy tài liệu, gặp vợ và con trai sếp. Thằng bé dễ thương và ngoan thật.”
Sếp gật đầu tự hào:
“Ừ, thằng bé giống mẹ nó nhiều.”
Câu nói ấy khiến tôi rùng mình.
Giống mẹ?
*
Không. Nó giống con trai tôi. Giống đến mức người ngoài nhìn vào chắc cũng giật mình.
Tôi ngập ngừng hỏi tiếp:
“Sếp… hai đứa con nhà tôi cũng tầm tuổi con sếp. Có khi nào… trẻ con giống nhau như thế không ạ?”
Sếp nhìn tôi hơi khó hiểu:
“Sao lại hỏi vậy? Trẻ con nhiều đứa giống nhau mà.”
Tôi cười lấp liếm rồi quay về bàn. Nhưng trái tim thì nhói lên. Đối với sếp, đó chỉ là một câu xã giao. Nhưng đối với tôi, đó là câu nói đẩy tôi gần hơn với sự thật đau lòng.
Tối hôm đó, về nhà tôi lặng lẽ quan sát chồng. Anh ta vẫn tỏ ra bình thường, vẫn hỏi con học thế nào, vẫn cười đùa. Nhưng mỗi khi thấy tôi nhìn, anh sẽ tránh ánh mắt.
Tôi hít sâu rồi hỏi thẳng:
“Anh… còn gì muốn nói với em không?”
Chồng tôi hơi khựng lại.
“Em lại bắt đầu rồi hả?”
“Tại sao anh không muốn em đi làm? Tại sao từ ngày em đi làm, anh lúc nào cũng lo lắng? Và tại sao… anh lại có thể nói chuyện với vợ sếp em như vậy?”
Anh đập mạnh chiếc muỗng xuống bàn.
“Em muốn gia đình này tan nát đúng không? Em bịa chuyện để làm gì? Người ta giúp em đi làm, em quay lại nghi ngờ anh?”
Tôi nhìn anh, lần đầu tiên trong suốt tám năm hôn nhân, tôi thấy rõ trong mắt anh… không còn tình yêu.
“Em không bịa.” – tôi nói – “Anh quên em đã nghe thấy gì rồi?”
Anh đứng dậy, mặt bắt đầu khó coi.
“Đêm đó anh đang buồn ngủ, nói mơ cũng nên. Em đừng dùng mấy chuyện mơ hồ để kết tội anh.”
Tôi cười buồn.
“Anh nói mơ, nhưng lại gọi đúng tên người ta. Và anh nói rõ từng chữ.”
Chồng tôi im lặng. Căn phòng chìm trong không khí nghẹt thở.
Cuối cùng anh nói, giọng nhẹ nhưng đầy lạnh lẽo:
“Em muốn tin gì thì tùy. Còn anh… anh mệt rồi.”
Rồi anh bỏ vào phòng, đóng cửa lại.
Tôi đứng đó, nhìn cánh cửa khép chặt, lòng như bị bỏng rát. Bấy lâu nay tôi vẫn nghĩ chỉ cần mình hy sinh, nhẫn nhịn, gia đình sẽ hạnh phúc. Nhưng hóa ra, có những chuyện dù bản thân có cố gắng đến đâu cũng không thể giữ được.
Tối đó tôi gọi điện cho người bạn thân – Huyền.
“Cậu định sao?” – Huyền hỏi, giọng nghiêm túc.
“Tớ chưa biết. Nếu ly hôn, tớ không đủ tài chính. Nhưng nếu tiếp tục sống như vậy… tớ chắc sẽ héo mòn.”
Huyền trầm ngâm hồi lâu rồi nói:
“Cậu cố tìm thêm bằng chứng đi. Phải hiểu rõ chuyện trước đã.”
Tôi ngước nhìn trần nhà.
“Bằng chứng à… tớ sợ càng biết càng đau.”
“Nhưng nếu không biết, cậu sống sao nổi?”
Câu nói ấy khiến tôi nghẹn lại.
Phải… nếu không biết, sao tôi sống nổi?
Tôi quyết định. Tôi sẽ tìm sự thật. Cho dù sự thật ấy tàn nhẫn đến mức nào.
CHƯƠNG 3 – NGÃ RẼ CỦA SỐ PHẬN
Nhiều ngày sau đó, tôi sống trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê. Đi làm – về nhà – chăm con – quan sát chồng. Tôi lặng lẽ hơn, ít nói hơn, nhưng bên trong lại là cơn giông tố đang chờ bùng nổ.
Rồi cơ hội đến.
Một buổi chiều tan làm, sếp tôi bất ngờ nhận cuộc gọi và nói có việc gấp phải về nhà, nhờ tôi sắp xếp lại vài tài liệu dang dở. Tôi đứng gần đó và nghe rõ giọng anh có chút lo lắng. Tôi đoán có chuyện xảy ra.
Khi về nhà, tôi lại thấy chồng tôi vừa thay quần áo xong định ra ngoài. Tôi hỏi:
“Anh đi đâu vậy?”
Anh đáp cụt lủn:
“Có việc.”
Tôi nhìn thấy sự vội vã trong mắt anh.
“Việc… liên quan tới cô ấy à?”
Anh im bặt. Sự im lặng đó đủ để tôi hiểu.
Chồng quay đi, không trả lời nữa.
“Anh đứng lại!” – tôi buột miệng.
Chồng lần đầu tiên quay lại nhìn tôi với ánh mắt khó chịu:
“Em quá đáng rồi đấy.”
“Em chỉ muốn hỏi một câu thôi.” – tôi nói, giọng run nhưng dứt khoát – “Đứa bé đó… có phải con của anh không?”
Không gian im phăng phắc. Dường như cả căn nhà ngừng thở.
Chồng tôi mím môi, rồi quay đi.
“Anh không muốn nói chuyện này.”
“Anh không muốn nói… hay anh không dám nói?” – tôi hỏi.
Anh nghiến răng:
“Em không hiểu chuyện đâu.”
“Vậy anh nói cho em hiểu đi!”
Anh hét lên:
“Anh không nói được!”
Tôi sững sờ. Tim tôi như rơi xuống.
Ngay lúc đó, điện thoại anh rung lên. Tên người gọi đến… chính là vợ sếp.
Tôi nhìn chồng. Anh tái mặt.
“Anh nghe đi.” – tôi nói.
Anh tắt máy, nhét điện thoại vào túi rồi bỏ ra khỏi nhà, để lại tôi đứng chết lặng.
Tôi gục xuống, nước mắt tuôn ra không kiểm soát.
Khoảng một tiếng sau, tôi gọi cho Huyền, nhờ cô đến trông giúp hai con, còn tôi bắt taxi đến khu biệt thự nơi sếp sống. Không hiểu sao tim tôi mách bảo rằng tối nay… sự thật sẽ lộ ra.
Khi tôi đến nơi, đèn trong biệt thự sáng rực. Qua khe cổng, tôi nhìn thấy bóng chồng tôi và vợ sếp đang nói chuyện rất căng thẳng. Bà ấy ôm mặt khóc, còn chồng tôi thì nói gì đó với vẻ lo lắng.
Tôi đứng khựng lại. Ngực thắt lại từng cơn.
Trong khoảnh khắc ấy, một bàn tay đặt nhẹ lên vai tôi. Tôi giật mình quay lại – là sếp tôi.
“Cô làm gì ở đây?” – ông hỏi, giọng ngạc nhiên nhưng không gay gắt.
Tôi nghẹn ngào:
“Sếp… em… em muốn nghe sự thật.”
Ông nhìn tôi rất lâu. Ánh mắt ông sâu và trĩu nặng.
“Tôi biết cô nghi ngờ điều gì.”
Tôi cắn môi đến bật máu:
“Sếp… đứa bé đó… có phải…”
“Không.” – sếp tôi nói, nhẹ nhưng dứt khoát – “Nó là con của tôi.”
Tôi choáng váng.
“Nhưng… nó quá giống con em…”
Sếp thở dài:
“Tôi cũng nhận ra điều đó. Suốt một thời gian dài, tôi luôn nghĩ do trùng hợp. Nhưng hôm nay… có chuyện khiến tôi phải nhìn lại.”
Tôi run run hỏi:
“Chuyện gì ạ?”
Ông nhìn thẳng vào mắt tôi, giọng nặng trĩu:
“Vợ tôi thú nhận… cô ấy từng lỡ say nắng người khác. Nhưng… người đó không phải chồng cô.”
Tôi chết lặng.
Sếp nói tiếp:
“Cô ấy đã nói dối chuyện khác, nhưng chuyện này thì tôi tin. Cô ấy nói nhiều năm qua vẫn sợ tôi phát hiện nên né tránh. Còn chuyện giống nhau giữa hai đứa trẻ… có thể là sự trùng hợp, hoặc có điều gì khác mà cả hai chúng ta chưa hiểu.”
Tôi choáng váng, đứng không vững.
“Vậy… chồng em…”
Sếp nhìn tôi với vẻ cảm thông sâu sắc:
“Cô nên nói chuyện thẳng với chồng. Tôi không biết việc giữa hai người đến mức nào. Nhưng cô không cần lo chuyện ảnh hưởng đến công việc. Tôi sẽ không để đời tư xen vào chuyện công việc của cô.”
Tôi cúi đầu, nước mắt rơi không ngừng.
“Cảm ơn sếp…”
Sếp đặt tay lên vai tôi.
“Cô mạnh mẽ hơn cô nghĩ. Hãy tìm con đường của riêng mình.”
Tôi quay nhìn vào biệt thự. Chồng tôi và vợ sếp vẫn đang đôi co. Nhưng tôi đã hiểu một điều: Đời người đôi khi không rõ ràng như ta nghĩ. Có khi ta bị nỗi sợ và nỗi đau dẫn dắt, khiến mọi thứ trở nên méo mó.
Tối hôm đó, tôi về nhà trước khi chồng về. Ngồi một mình trong phòng khách tối mờ, tôi nghĩ đến tám năm hôn nhân. Tôi nghĩ đến hai đứa con. Tôi nghĩ đến chính bản thân mình – người phụ nữ đã hy sinh quá nhiều mà quên mất giá trị của bản thân.
Khi chồng bước vào nhà, tôi đứng dậy.
“Chúng ta nói chuyện đi.” – tôi nói, giọng bình tĩnh đến lạ.
Chồng nhìn tôi, mệt mỏi nhưng cũng không còn trốn tránh.
Tôi hít sâu:
“Em sẽ không hỏi lại chuyện cũ nữa. Nhưng từ giờ… em muốn sống cuộc đời của mình. Em sẽ đi làm, sẽ độc lập. Còn anh… nếu còn yêu thương gia đình này, anh phải rõ ràng. Còn nếu không… chúng ta sẽ để nhau tự do.”
Anh nhìn tôi, ánh mắt rối bời.
“Anh… anh không muốn mất gia đình.”
Tôi mỉm cười nhẹ, nhưng trong lòng nặng trĩu:
“Vậy hãy chứng minh.”
Đêm ấy, lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi thấy lòng mình bình yên… dù chỉ một chút. Vì tôi biết, dù con đường phía trước còn dài và khó khăn, tôi đã bước được bước đầu tiên – bước ra khỏi bóng tối của chính mình.
‼️‼️‼️LƯU Ý❌❌❌: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.