CHƯƠNG 1 – ĐÊM NƯỚC MẮT
Tiếng nước chảy trong nhà tắm đêm khuya nghe như tiếng gõ cửa vào trái tim tôi, từng tiếng, từng tiếng một. Tôi đứng trước cánh cửa kính mờ, bàn tay run nhẹ. Một nỗi bất an vô hình bủa vây. “Anh… anh có sao không?” – tôi gõ cửa, nhưng đáp lại chỉ là tiếng nước chảy đều đều, lạ lùng đến mức rợn người.
Tôi mất gần mười phút mới tìm được chìa khóa dự phòng. Tim tôi đập mạnh như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Cánh cửa mở ra, một luồng hơi nóng phả ra. Chồng tôi ngồi dưới sàn, nước nóng xối vào vai anh. Chiếc điện thoại trong tay anh sáng màn hình. Khi anh ngước lên, đôi mắt đỏ hoe của anh khiến tôi nghẹn lại.
“Anh… sao thế?” – Tôi ngồi xuống cạnh, tay chạm nhẹ vào vai anh.
Anh mím môi, không nói gì. Nhưng khi chiếc điện thoại rơi xuống gạch, những dòng tin nhắn hiện lên khiến mọi thứ như sụp đổ ngay trước mắt tôi:
“Em nhớ anh…”
“Giá mà chúng ta có thể ở bên nhau.”
“Anh cũng nhớ em. Anh rối lắm.”
Tôi đứng lặng vài giây. Tai ù đi, tim đau nhói. Tôi cầm điện thoại lên, tay lạnh ngắt. “Người này là… ai?”
Chồng tôi nhắm mắt, vẻ đau đớn. “Anh xin lỗi. Anh… anh đã thích cô ấy.”
“Thích?” – Tôi gần như hét lên nhưng cố kiềm giọng – “Anh đang có gia đình! Sao anh gặp gỡ người khác? Anh đang nghĩ cái gì vậy?”
Anh bối rối: “Anh… không cố ý. Anh cũng thấy mệt mỏi, anh cảm thấy có lỗi với em. Nhưng anh không kiểm soát được cảm xúc của mình.”
Tôi nghẹn giọng: “Anh nghĩ nói vậy là xong à? Còn con thì sao? Còn tổ ấm này thì sao?”
Chồng tôi im lặng một lúc lâu rồi đứng dậy, nước nhỏ từ áo xuống nền nhà. Anh nói bằng giọng trầm và lạnh hơn tôi từng nghe: “Anh đã thành thật. Anh chưa làm gì vượt quá giới hạn. Em nên nhìn vào điều đó.”
Tôi chết lặng. Một thứ gì đó trong tôi vỡ vụn.
Chồng tôi quay lưng, bước ra phòng khách, để lại tôi một mình trong căn phòng đầy hơi nước và mùi đau lòng. Tôi cố đứng dậy nhưng đôi chân run rẩy khiến tôi khuỵu xuống.
Trong gương, gương mặt tôi nhòe đi vì nước. Tôi không biết đó là nước từ vòi sen hay là nước mắt của chính mình.
Đêm đó, khi tôi bước ra phòng khách, chồng tôi ngồi quay lưng lại, nhìn trân trân vào khoảng tối. Tôi muốn hỏi nhiều thứ, nhưng cổ họng nghẹn cứng. Chúng tôi cách nhau chỉ vài bước chân, nhưng lòng tôi và anh như đã xa đến tận cùng.
Tôi tự hỏi: Làm sao giữ lại một người mà trái tim họ đã hướng về nơi khác?
Và làm sao bảo vệ con khỏi nỗi đau gia đình rạn nứt?
*
CHƯƠNG 2 – VẾT NỨT TRONG MỘT NGÔI NHÀ
Sáng hôm sau, ánh nắng len qua khe cửa, chiếu lên khuôn mặt mệt mỏi của tôi. Tôi xuống nhà, chồng tôi đã chuẩn bị đi làm. Anh đứng trước cửa, tránh ánh mắt của tôi. Không khí im lặng đến khó thở.
“Anh có còn muốn giữ gia đình này không?” – Tôi hỏi ngay khi anh xỏ giày.
Anh khựng lại. “Anh vẫn muốn… nhưng anh cần thời gian.”
“Tại sao anh không hỏi xem em thì sao? Em cần gì?” – Giọng tôi run, nhưng từng chữ đều nặng nề.
Anh thở dài: “Anh không muốn làm em tổn thương nữa. Nhưng anh cũng không thể giả vờ như không có cảm xúc với cô ấy.”
Tôi đờ người. “Anh nói vậy mà không thấy sai à?”
“Anh… không biết phải chọn thế nào.” – Anh nói như thú nhận một thất bại.
Buổi chiều, khi tôi đến trường đón con, bé chạy ra ôm cổ tôi, cười hồn nhiên. Tôi cúi xuống ôm con thật chặt, cảm giác như trái tim mình vừa được ai đó chữa lành một chút.
Nhưng rồi câu hỏi của cô giáo làm tôi giật mình:
“Chị dạo này ổn chứ? Trông chị hơi xanh xao.”
Tôi cố cười: “Dạ không sao ạ.”
Rõ ràng cả thế giới đều nhận ra sự suy sụp trong tôi, chỉ có chồng tôi là không nhìn thấy – hoặc không muốn nhìn thấy.
*
Tối hôm đó, tôi nấu bữa cơm mà chồng tôi thích nhất. Tôi muốn thử một lần – nói chuyện bình tĩnh, để giành lại thứ vốn thuộc về mình.
Khi cả nhà ngồi xuống ăn, tôi nhẹ nhàng lên tiếng:
“Anh… em muốn anh chấm dứt với cô ấy.”
Anh đặt đũa xuống, giọng rất nhỏ: “Anh sẽ cố… nhưng anh cần thời gian.”
“Tại sao phải cần thời gian? Anh đang phân vân giữa em và người khác sao?” – Tôi nhìn thẳng vào mắt anh.
Anh cúi đầu: “Không phải phân vân… chỉ là anh cần tự mình sắp xếp lại suy nghĩ.”
Tôi cười nhạt: “Anh có biết những suy nghĩ ấy đang làm em đau đến mức nào không?”
Anh im lặng.
Con tôi nhìn hai vợ chồng, ngơ ngác. Tôi vội mỉm cười với con, kìm nén tiếng thở dài.
Đêm xuống, tôi nằm quay lưng lại với anh. Nhưng tôi biết anh vẫn thức, tiếng anh thở đều nhưng nặng nề.
Bất ngờ anh nói:
“Anh xin lỗi… nhưng anh thật sự rối. Anh không biết mình phải làm gì.”
Nước mắt tôi rơi ướt gối.
“Anh không cần biết phải làm gì. Anh chỉ cần nhớ mình đã chọn ai để cùng xây dựng cả cuộc đời.”
Không có tiếng trả lời.
Chỉ có bóng lưng anh, xa dần… xa đến mức tôi có cảm giác mình chẳng còn với tới được.
CHƯƠNG 3 – NGÃ RẼ ÁNH SÁNG
Tôi dành vài ngày sau đó để bình tĩnh hơn. Tôi không la hét, không cãi vã, không van xin. Tôi dành thời gian cho con, cho công việc, cho chính mình. Nhưng trong lòng luôn nặng trĩu.
Cho đến một buổi tối, điều bất ngờ xảy ra.
Chồng tôi về nhà sớm hơn thường lệ. Anh bước vào, trên tay là chiếc điện thoại. Anh đặt nó lên bàn, đẩy về phía tôi.
“Anh… đã chặn số cô ấy.” – Anh nói khẽ, như cố lấy can đảm.
Tôi nhìn anh chằm chằm, không tin hoàn toàn. “Vì sao?”
“Vì anh nhận ra… mình đang làm điều không đúng với người đã ở bên anh suốt bao năm.”
Anh ngừng một chút rồi tiếp: “Người kia chỉ biết mặt tích cực trong anh. Còn em… em biết cả những lúc anh yếu đuối nhất. Và anh… không thể đánh mất em.”
Lồng ngực tôi như bị siết lại. “Anh nói thật?”
Anh gật đầu: “Anh đã suy nghĩ rất nhiều. Anh biết em rất mạnh mẽ, nhưng không có nghĩa em phải chịu tổn thương. Anh sai rồi.”
Tôi ngồi xuống ghế, giọng trầm lại:
“Anh có biết những ngày qua em đã sợ điều gì nhất không? Em không sợ mất anh, mà sợ con phải lớn lên trong một gia đình rạn nứt…”
Chồng tôi nhìn xuống.
“Anh xin lỗi. Anh sẽ cố hết mình để sửa sai.”
Tôi đáp: “Anh không cần hứa nhiều. Chỉ cần anh làm được điều anh nói.”
Những ngày sau đó, anh chủ động chia sẻ với tôi nhiều hơn. Anh để điện thoại ở nơi dễ thấy, anh quan tâm gia đình nhiều hơn trước. Thậm chí có tối anh còn ngồi trước cổng trường đợi tôi tan làm, mang theo đồ ăn mà tôi thích.
Dù vậy, tôi không dễ dàng tha thứ ngay. Tôi cần thời gian. Và anh cũng hiểu điều đó.
Một tối, khi tôi ngồi xem lại những bức ảnh gia đình, chồng ngồi cạnh, nhẹ nói:
“Anh biết mình may mắn khi em còn muốn cho anh cơ hội.”
Tôi quay sang nhìn anh: “Vì em tin ai cũng có lúc sai. Quan trọng là biết dừng lại đúng lúc.”
Anh nắm tay tôi, siết nhẹ.
“Anh sẽ làm lại. Vì em. Vì con. Vì gia đình này.”
Lần đầu tiên sau nhiều tuần, tôi cảm thấy lòng mình nhẹ đi.
Không phải vì tôi chắc chắn mọi chuyện đã ổn.
Mà vì tôi nhìn thấy trong ánh mắt anh – không còn sự lạc hướng nữa.
Chỉ còn lại sự quyết tâm.
Cuộc sống sau đó không trở lại ngay lập tức như trước. Nhưng mỗi ngày một chút, những vết nứt trong lòng tôi được hàn gắn. Chúng tôi nói chuyện nhiều hơn, lắng nghe nhiều hơn, hiểu nhau hơn.
Tôi không chắc tương lai sẽ ra sao. Nhưng tôi biết mình đã chọn cách mạnh mẽ – không buông tay quá dễ dàng, không để đau thương biến thành cay đắng.
Và quan trọng nhất…
Tôi chọn cho con một mái ấm có cơ hội được lành lại.
‼️‼️‼️LƯU Ý❌❌❌: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.