Min menu

Pages

Đêm tân hôn, tôi sững sờ khi bắt gặp chồng đang “qua lại mờ ám”. Không làm ầm ĩ, tôi chọn im lặng ngọt ngào… để tung cú chốt hạ rợn người vào đúng ngày con ra đời.

 Ánh đèn từ chiếc đèn chùm pha lê trong căn phòng tân hôn xa hoa tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt, nhưng nó không đủ để sưởi ấm trái tim đang đóng băng của Linh. Cô đứng lặng người sau cánh cửa khép hờ, bàn tay siết chặt lấy chiếc váy ngủ lụa cao cấp đến mức những móng tay bấm sâu vào da thịt, đau nhức. Bên trong, tiếng cười khúc khích của một người phụ nữ lạ mặt hòa lẫn với giọng trầm thấp đầy chiều chuộng của Phong – người vừa mới thề thốt yêu cô trọn đời trước mặt hàng trăm quan khách cách đây vài tiếng.

"Anh thật là tệ, hôm nay là đêm động phòng của anh và 'vợ hiền' mà anh lại dám lẻn sang đây với em sao?" Giọng người phụ nữ vang lên, nhõng nhẽo và đầy vẻ khiêu khích. Linh nhận ra giọng nói ấy, đó là Thư, cô bạn thân vốn luôn miệng chúc phúc cho cô trong suốt lễ cưới. Sự phản bội kép này giống như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt, khiến cô nghẹt thở trong chính sự ngây thơ của mình.

Phong cười khẩy, tiếng cười chứa đựng sự khinh miệt mà Linh chưa từng được thấy trong suốt hai năm yêu nhau. "Vợ hiền cái gì chứ? Cô ta chỉ là cái bình hoa để bố mẹ anh hài lòng thôi, gả cho anh chẳng qua cũng vì muốn leo cao vào cái gia tộc này. Em mới là người anh yêu, còn Linh... cô ta chỉ là công cụ để anh hoàn thành nghĩa vụ duy trì nòi giống cho dòng họ này mà thôi."

Linh cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng, không phải vì sợ hãi mà vì một sự ghê tởm tột độ đang dâng trào. 


Cô không xông vào, không khóc lóc, cũng không làm ầm ĩ để thỏa mãn sự kịch tính mà những kẻ phản bội kia mong đợi. Cô lặng lẽ lùi lại, bóng tối hành lang nuốt chửng lấy dáng hình mảnh mai của cô, trong đầu cô một kế hoạch dài hơi bắt đầu hình thành với sự lạnh lùng của một sát thủ.


Sáng hôm sau, Linh xuất hiện tại bàn ăn với nụ cười rạng rỡ như chưa hề có chuyện gì xảy ra, cô ân cần rót trà cho bố mẹ chồng và gắp thức ăn cho Phong. Bà mẹ chồng liếc nhìn cô với vẻ dò xét, đôi môi mỏng dính nở một nụ cười nửa miệng đầy mỉa mai. "Đêm qua chắc mệt lắm hả con dâu? Ta thấy Phong nó dậy sớm, chắc là do con chăm sóc 'kỹ' quá đấy."


Linh cúi đầu, vẻ mặt thẹn thùng giả tạo khiến cô chính mình cũng thấy buồn nôn, cô đáp giọng ngọt như mật: "Dạ, anh Phong tâm lý lắm mẹ ạ, anh ấy khiến con cảm thấy mình là người phụ nữ hạnh phúc nhất thế gian. Con chỉ mong sớm sinh cho nhà mình một đứa cháu đích tôn để mẹ bế bồng, lúc đó chắc mẹ mới thực sự coi con là người trong nhà."


Phong ngồi bên cạnh, tay cầm tờ báo che đi nụ cười đắc thắng, anh ta hắng giọng đầy vẻ đạo mạo: "Mẹ cứ yên tâm, Linh ngoan hiền thế này, con sẽ không để cô ấy thiệt thòi đâu. Sắp tới con có mấy dự án lớn, chắc phải đi công tác nhiều, Linh ở nhà chăm sóc bố mẹ cho tốt, đừng có suy nghĩ lung tung mà ảnh hưởng đến sức khỏe."

*

"Anh cứ yên tâm công tác, ở nhà đã có em và bố mẹ lo liệu hết rồi, anh cứ 'cháy' hết mình với công việc và... những mối quan hệ của anh đi." Linh nhấn mạnh từ cuối cùng kèm theo một cái liếc mắt đầy ý vị nhưng lại khiến Phong tưởng rằng cô đang đùa. Cô biết anh ta sẽ tiếp tục tìm đến Thư, và đó chính là lúc cô thu thập những quân bài cuối cùng cho ván cờ sinh tử này.


Mấy tháng sau, Linh thông báo mình mang thai, tin vui này khiến cả dòng họ nhà chồng vỡ òa trong sung sướng vì bác sĩ chẩn đoán đó là một bé trai. Bố mẹ chồng Linh bắt đầu thay đổi thái độ, họ chiều chuộng cô hết mực, mua đủ thứ cao lương mỹ vị nhưng kèm theo đó vẫn là những lời giáo huấn đầy tính áp đặt. "Con phải ăn cái này, uống cái kia, con trai nhà này từ xưa đã có dòng giống quý tộc, không được để nó thiếu chất."


Linh vẫn mỉm cười, vẻ chịu đựng của cô đạt đến mức thượng thừa khiến ngay cả những người hàng xóm cũng phải thốt lên cô là "nàng dâu kiểu mẫu". Cô khéo léo trì hoãn việc đăng ký kết hôn với lý do "xem thầy bảo năm nay không hợp tuổi, đợi sinh con xong đăng ký cho đại cát đại lợi". Cả gia đình Phong vì quá mong chờ đứa cháu đích tôn mà nhắm mắt bỏ qua thủ tục hành chính đó, họ không ngờ rằng đó chính là hố sâu tử thần mà Linh đã đào sẵn.


Trong suốt thai kỳ, Linh âm thầm thuê thám tử theo dõi mọi di biến động của Phong và Thư, từng tấm ảnh, từng đoạn ghi âm ân ái được cô lưu giữ cẩn thận như những báu vật. Cô nhìn chúng mỗi đêm, không phải để đau lòng, mà để nuôi dưỡng ngọn lửa hận thù đang âm ỉ cháy phía sau lớp vỏ bọc dịu dàng. Có những lúc Phong về nhà với mùi nước hoa lạ, Linh vẫn ân cần pha nước cam, giọng ngọt lịm: "Anh vất vả quá, thơm tho thế này chắc đối tác phải nể phục anh lắm."


Phong cười tự mãn, vuốt ve bụng bầu của Linh và buông lời mỉa mai: "Em đúng là vợ ngoan, chả bù cho mấy đứa phụ nữ ngoài kia suốt ngày chỉ biết ghen tuông vớ vẩn. Cứ thế này đi, rồi sau này tài sản nhà này anh sẽ để lại cho con trai em hết, em chỉ việc ngồi mát ăn bát vàng thôi." Anh ta không hề hay biết, phía sau nụ cười của Linh là một sự khinh bỉ tột độ dành cho kẻ tự coi mình là trung tâm vũ trụ.

*

Ngày chuyển dạ cuối cùng cũng đến, Linh được đưa vào phòng VIP của một bệnh viện phụ sản danh tiếng, nơi cả hai bên nội ngoại đã tề tựu đông đủ. Bố mẹ chồng cô mang theo cả những món quà đắt tiền, những bộ quần áo trẻ em hàng hiệu để đón chào "hoàng tử nhỏ". Phong đứng ở hành lang, vẻ mặt bồn chồn nhưng đôi mắt vẫn thỉnh thoảng liếc nhìn vào điện thoại để nhắn tin cho người tình.


Tiếng khóc chào đời của em bé vang lên, một bé trai kháu khỉnh, da trắng hồng, thừa hưởng mọi nét đẹp nhất của cả bố và mẹ. Khi đứa trẻ được đưa ra ngoài, cả gia đình nhà chồng ập tới như một cơn lốc, tranh nhau bế bồng và ca tụng về "giống tốt của dòng họ". Mẹ Phong cười hớn hở, bà nhìn Linh đang nằm trên giường bệnh với ánh mắt hiếm hoi có chút ấm áp: "Tốt lắm con dâu, cuối cùng con cũng hoàn thành nhiệm vụ cao cả nhất đời mình."


Linh khẽ nhếch môi, cô ra hiệu cho cô em gái đi cùng mình mang ra một chiếc máy chiếu mini và một xấp tài liệu dày cộp. "Mẹ nói đúng, con đã hoàn thành nhiệm vụ, nhưng không phải là nhiệm vụ với nhà này, mà là nhiệm vụ với chính cuộc đời con." Giọng nói của cô lúc này không còn ngọt ngào như mật nữa, mà lạnh lẽo và sắc bén như những mảnh thủy tinh vỡ.


Cả căn phòng bỗng chốc im bặt, mọi ánh mắt đổ dồn về phía Linh khi màn hình máy chiếu bắt đầu hiển thị những hình ảnh rõ nét về Phong và Thư. Đó là những cảnh tượng họ ôm ấp nhau ngay trong đêm tân hôn, những đoạn tin nhắn Phong sỉ nhục Linh là "công cụ đẻ thuê" và "bình hoa di động". Tiếng rên rỉ và những lời thề thốt bẩn thỉu vang lên trong không gian yên tĩnh của bệnh viện khiến mặt Phong từ đỏ gay chuyển sang tím ngắt.


"Đây là cái gì? Linh, cô điên rồi sao!" Phong gầm lên, định xông tới giật lấy máy chiếu nhưng đã bị anh trai của Linh ngăn lại. Bố mẹ chồng Linh bàng hoàng, bà mẹ chồng run rẩy chỉ tay vào màn hình: "Cái này... chắc chắn là giả mạo! Con trai tôi không bao giờ làm chuyện như thế!" Linh bật cười, tiếng cười chứa đựng sự mỉa mai đến tột cùng khiến tất cả những kẻ có mặt phải rùng mình.


"Giả mạo sao? Mẹ nhìn kỹ cái nốt ruồi trên vai con trai quý tử của mẹ đi, hay là mẹ muốn xem thêm đoạn ghi âm anh ta bàn cách chiếm đoạt số vàng cưới của con để mua chung cư cho nhân tình?" Linh ném xấp tài liệu xuống sàn, những tờ giấy bay lả tả như những cánh hoa tàn trong một buổi tang lễ tình yêu. "Hóa ra, cái nòi giống quý tộc mà các người luôn tự hào lại được nuôi dưỡng bằng sự lừa dối và phản bội bẩn thỉu này."


Mẹ Phong nhìn đứa cháu đang bế trên tay, rồi nhìn sang con trai mình, bà lắp bắp: "Thôi được, nó sai thì nó sẽ sửa, đàn ông năm thê bảy thiếp là chuyện thường tình. Bây giờ con đã sinh cháu đích tôn cho nhà ta rồi, chúng ta sẽ cho con danh phận chính thức, ngày mai đi đăng ký kết hôn luôn, ta sẽ tăng thêm sính lễ cho con." Bà ta vẫn tin rằng tiền bạc và danh phận là thứ mà Linh thèm khát nhất.


Linh nhìn bà ta với ánh mắt thương hại, cô chậm rãi lấy ra tờ giấy chứng sinh của đứa trẻ vừa được bác sĩ ký xong. "Danh phận sao? Mẹ quên rồi à, chúng ta chưa hề đăng ký kết hôn. Về mặt pháp lý, tôi là mẹ đơn thân, và đứa trẻ này... nó sẽ mang họ Trần của tôi. Nó không liên quan gì đến cái họ cao quý nhưng mục nát của gia đình này cả." Cô nhấn mạnh từng chữ, mỗi chữ như một cú đấm ngàn cân nện vào lòng tự trọng của họ.


Phong khuỵu xuống, anh ta cố gắng nắm lấy tay Linh, giọng run rẩy: "Linh, anh xin lỗi, anh chỉ chơi bời nhất thời thôi. Em nghĩ lại đi, con cần có bố, nó là cháu đích tôn của dòng họ này, em không thể tàn nhẫn như vậy." Linh hất tay anh ta ra một cách dứt khoát, ánh mắt cô không còn một chút tình nghĩa nào còn sót lại.


"Con tôi cần một người bố đúng nghĩa, chứ không cần một kẻ lừa thầy phản bạn, một kẻ coi vợ như công cụ đẻ thuê." Linh quay sang nhìn bố mẹ mình, những người cũng đang bàng hoàng nhưng đầy vẻ tự hào về con gái. "Bố mẹ, chúng ta về thôi. Con và cháu sẽ bắt đầu một cuộc sống mới, nơi không có sự giả tạo và những lời mỉa mai cay nghiệt của những kẻ tự cho mình là thượng đẳng này."


Bố chồng Linh, người từ đầu đến giờ vẫn im lặng, bỗng lên tiếng với giọng khẩn cầu: "Linh à, coi như bố xin con, con muốn gì bố cũng đáp ứng. Đừng mang cháu đi, nó là huyết mạch của nhà này, không có nó, tổ tông nhà này biết trông cậy vào ai?" Ông ta hiểu rằng nếu đứa bé này đi, toàn bộ cơ ngơi và niềm tự hào của ông ta sẽ sụp đổ hoàn toàn.


Linh nhìn ông ta, một nụ cười nhạt nhẽo xuất hiện: "Tổ tông nhà bố nên tự hào vì đã có một hậu duệ được giải thoát khỏi sự kìm kẹp của những tư tưởng lỗi thời. Tôi đã chịu đựng sự khinh miệt của các người suốt một năm qua chỉ để đợi đến ngày hôm nay. Ngày hôm nay không phải là ngày con tôi chào đời để làm cháu nhà các người, mà là ngày tôi tự do."


Nói rồi, Linh ra hiệu cho y tá chuẩn bị thủ tục xuất viện sớm. Cô bế đứa nhỏ vào lòng, cảm nhận hơi ấm bé bỏng của nó, một sinh linh thuần khiết không bị vấy bẩn bởi những âm mưu của người lớn. Khi cô bước ra khỏi cửa phòng bệnh, gia đình Phong vẫn đứng đó, thẫn thờ và tan tác như những tàn tích sau một trận động đất dữ dội. Họ có tiền, có quyền, có danh vọng, nhưng giờ đây họ đã mất đi thứ quý giá nhất – tương lai và sự tôn trọng.


Phong đuổi theo đến tận bãi đỗ xe, anh ta quỳ sụp xuống bên cạnh cửa xe của Linh, nước mắt giàn giụa: "Linh, anh sẽ bỏ Thư, anh sẽ làm tất cả những gì em muốn, xin em đừng đặt tên con theo họ của em, xin em cho nó một cơ hội được gọi anh là bố!" Linh hạ kính xe xuống, nhìn anh ta lần cuối với sự bình thản đến đáng sợ.


"Cơ hội đó anh đã tự tay vứt bỏ vào đêm tân hôn rồi, Phong ạ. Anh thích làm 'hoàng tử' trong thế giới đầy dối trá của anh thì cứ việc, còn con tôi, nó sẽ lớn lên như một chiến binh, biết yêu thương và trân trọng sự thật." Chiếc xe từ từ lăn bánh, để lại đằng sau cái bóng hình cô độc của người chồng phản bội đang gào khóc trong sự muộn màng.


Linh tựa đầu vào ghế, nhìn con trai đang ngủ ngon lành trong tay mình. Cô biết con đường phía trước sẽ còn nhiều khó khăn khi làm mẹ đơn thân, nhưng trái tim cô chưa bao giờ cảm thấy nhẹ nhõm và thanh thản đến thế. Sự ngọt ngào mà cô dành cho gia đình họ suốt một năm qua chính là liều thuốc độc êm ái nhất, để cuối cùng cô có thể hạ màn vở kịch này bằng một chiến thắng oanh liệt và công bằng nhất.


Ánh nắng chiều rực rỡ chiếu vào cửa sổ xe, như một sự khởi đầu mới đầy hy vọng cho hai mẹ con. Linh khẽ thì thầm vào tai con: "Chào mừng con đến với thế giới của mẹ, nơi chúng ta sẽ sống bằng chính đôi chân của mình, không cần phải cúi đầu trước bất kỳ ai." Một kết thúc có hậu không phải là sự tha thứ mù quáng, mà là sự dũng cảm từ bỏ những thứ không xứng đáng để đón nhận một cuộc đời rực rỡ hơn.


LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.