Min menu

Pages

Chồng lộ mặt phản bội ngay đêm cưới, tôi không đánh ghen, không khóc lóc. Sự dịu dàng kéo dài suốt thai kỳ, chỉ để đổi lấy màn kết khiến tất cả bàng hoàng.

 Ánh đèn từ chiếc đèn chùm pha lê trong căn phòng tân hôn xa hoa tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt, nhưng nó không đủ để sưởi ấm trái tim đang đóng băng của Linh. Cô đứng lặng người sau cánh cửa khép hờ, bàn tay siết chặt lấy chiếc váy ngủ lụa cao cấp đến mức những đầu ngón tay trắng bệch, không còn một giọt máu. Bên trong, tiếng cười khúc khích đầy lẳng lơ của một người phụ nữ lạ mặt hòa lẫn với giọng nói trầm thấp, đầy chiều chuộng của Thành – người đàn ông vừa mới thề non hẹn biển với cô trước mặt hàng nghìn quan khách cách đây vài tiếng đồng hồ.

"Anh thật là tệ, tối nay là đêm tân hôn của anh mà, sao lại chạy sang đây với em?" Giọng nói nũng nịu của ả nhân tình vang lên, sắc lẹm như một mũi dao đâm xuyên qua màng nhĩ của Linh. Thành cười hừ một tiếng, âm thanh đầy vẻ châm biếm và coi thường: "Tân hôn gì chứ? Một cuộc hôn nhân thương mại để làm đẹp mặt đôi bên thôi. Linh là tiểu thư lá ngọc cành vàng, khô khan và nhạt nhẽo như một khúc gỗ, làm sao có thể mang lại sự hưng phấn cho anh như em được?"

Linh cảm thấy một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng, nước mắt chực trào ra nhưng cô lại cố nuốt ngược vào trong.Sự phản bội này quá đột ngột, quá phũ phàng, nó đập tan mọi ảo tưởng về một tổ ấm hạnh phúc mà cô đã dày công vun đắp suốt hai năm yêu nhau. Hóa ra, đằng sau vẻ ngoài lịch lãm, phong độ của một doanh nhân thành đạt là một bản chất đê tiện, coi phụ nữ như một công cụ để giải trí và tiến thân.

Cô định đẩy cửa xông vào, định gào thét và cào xé gương mặt giả dối kia, nhưng một luồng lý trí lạnh lùng đã ngăn cô lại. Đánh ghen lúc này thì được gì? Một trận cãi vã ầm ĩ, một vụ ly hôn chóng vánh và rồi kẻ chịu thiệt thòi nhất vẫn là cô, khi mà cái danh hiệu "vợ bị bỏ" sẽ đeo bám cô suốt đời, còn hắn vẫn nhởn nhơ với nhân tình. Không, Linh không muốn một chiến thắng tầm thường như thế; cô muốn hắn phải trả giá bằng thứ đắt đỏ nhất: danh dự và dòng máu của chính hắn.

Linh lặng lẽ lùi lại, từng bước một, tiếng chân cô chìm lấp trong tiếng nhạc xập xình phát ra từ căn phòng tội lỗi kia. Cô trở về giường, nằm xuống và nhắm mắt lại, giả vờ như một người vợ hiền đang say giấc nồng chờ chồng. 


Trong bóng tối, đôi mắt cô rực sáng một tia nhìn đầy thâm hiểm, tâm trí cô bắt đầu phác thảo ra một kế hoạch trả thù dài hạn, một trò chơi tâm lý mà Thành sẽ là con mồi bị hành hạ cho đến phút cuối cùng.


Sáng hôm sau, khi Thành bước vào phòng với vẻ mặt mệt mỏi giả tạo và mùi nước hoa lạ nồng nặc trên cổ áo, Linh không hề chất vấn. Cô ngồi dậy, nở một nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời buổi sớm, ân cần cầm lấy áo khoác của anh: "Anh yêu, đêm qua anh xử lý việc gấp ở công ty xong muộn thế sao không gọi em? Nhìn anh phờ phạc thế này, em xót lắm, để em pha cho anh ly trà gừng mật ong nhé."


Thành hơi sững người trước thái độ của vợ, đôi mắt anh ta hiện lên vẻ nghi hoặc nhưng nhanh chóng bị sự tự phụ khỏa lấp. Anh ta nghĩ thầm trong bụng rằng Linh thật ngốc nghếch và dễ tin người, đúng là loại đàn bà chỉ biết hưởng thụ mà không có chút trực giác nào. "Cảm ơn em, việc công ty dạo này hơi căng thẳng, may mà có người vợ hiểu chuyện như em, anh mới yên tâm công tác được," Thành thản nhiên buông lời giả dối, tay vuốt ve mái tóc cô một cách hờ hững.


Sự "hiểu chuyện" của Linh bắt đầu trở thành một thứ vũ khí đáng sợ trong suốt những tháng ngày sau đó. Cô chăm sóc Thành tận tụy đến mức khiến bố mẹ chồng cũng phải gật gù khen ngợi, gọi cô là "dâu hiền hiếm có". Cô chủ động đề nghị lùi việc đăng ký kết hôn lại với lý do "thầy bói bảo năm nay cung mệnh hai đứa xung khắc, đợi khi sinh con xong, có lộc trời cho thì ký giấy tờ mới bền chặt". Thành và gia đình hắn, vì quá chú trọng vào việc giữ gìn tài sản riêng trước hôn nhân, đã đồng ý ngay lập tức mà không hề nghi ngờ.

*

Cao trào của sự kịch tính bắt đầu khi Linh thông báo mình mang thai, và bác sĩ xác nhận đó là một bé trai – cháu đích tôn của dòng họ nhà Thành. Khỏi phải nói, cả gia đình Thành mừng rỡ như bắt được vàng, họ coi Linh như một báu vật cần được bảo vệ tuyệt đối. Nhưng họ không biết rằng, mỗi ngày trôi qua, Linh đều lặng lẽ thu thập từng đoạn ghi âm, từng hình ảnh ngoại tình của Thành thông qua một đội ngũ thám tử tư mà cô thuê riêng.


Mẹ chồng Linh, bà bà vốn là một người đàn bà sắc sảo và coi trọng môn đăng hộ đối, thường xuyên sang thăm và dặn dò cô: "Con phải nhớ lấy, cái nhà này có được ngày hôm nay là nhờ phúc đức tổ tiên, con mang trong mình dòng máu nối dõi thì phải biết giữ gìn. Đừng có như mấy loại đàn bà thấp hèn ngoài kia, chỉ biết vòi vĩnh tiền bạc." Linh chỉ mỉm cười, đôi mắt cong lại đầy ý nhị: "Mẹ yên tâm, con hiểu rõ giá trị của dòng máu này hơn bất cứ ai, và con sẽ đảm bảo nó được đặt đúng chỗ."


Đúng ngày Linh chuyển dạ, bầu không khí ở bệnh viện quốc tế vô cùng náo nhiệt. Cả gia đình nội ngoại hai bên tề tựu đông đủ tại phòng chờ cao cấp, ai nấy đều hân hoan chờ đón sự xuất hiện của "hoàng tử bé". Thành đi đi lại lại với vẻ mặt lo lắng đầy kịch tính, thỉnh thoảng lại nhìn đồng hồ và lẩm bẩm những lời cầu nguyện cho vợ con, khiến những người xung quanh không khỏi ngưỡng mộ về một người chồng mẫu mực.


Khi tiếng khóc chào đời của đứa trẻ vang lên, cả khán phòng vỡ òa trong hạnh phúc. Đứa bé kháu khỉnh được đưa ra, bà mẹ chồng vội vàng đón lấy, miệng không ngớt lời khen: "Trời ơi, nhìn cái mũi, cái miệng này xem, đúng là đúc từ khuôn của thằng Thành ra mà! Cháu đích tôn của tôi, tương lai của cả dòng họ đây rồi!" Thành cũng rưng rưng nước mắt, tiến lại gần hôn lên trán con với niềm tự hào tột độ.


Một tiếng sau, khi Linh đã ổn định sức khỏe và được đưa về phòng nghỉ đặc biệt, cô yêu cầu mọi người vào đông đủ để "công bố một điều quan trọng". Cô ngồi tựa lưng vào gối, gương mặt tuy có phần nhợt nhạt sau ca vượt cạn nhưng đôi mắt lại sáng quắc một cách lạ thường. Thành nắm lấy tay cô, giọng xúc động: "Linh à, cảm ơn em đã vất vả. Bây giờ con đã chào đời, chúng ta sẽ sớm đi đăng ký kết hôn để con có danh phận chính thức, để anh có thể bù đắp cho em tất cả."


Linh khẽ rút tay ra, một nụ cười mỉa mai bắt đầu nở trên môi cô, lạnh lùng và sắc bén như một lưỡi gươm. "Đăng ký kết hôn sao? Anh Thành, anh có vẻ hơi vội vàng rồi đấy. Tôi nghĩ chúng ta nên nói về việc tại sao đêm tân hôn anh lại ở trong khách sạn với cô thư ký, hay là về những căn hộ chung cư anh mua cho nhân tình bằng số tiền mà anh nói là 'đầu tư dự án' nhỉ?"

*

Cả căn phòng bỗng chốc rơi vào sự im lặng đến đáng sợ, Thành đứng hình như bị trúng sét, gương mặt anh ta từ đỏ bừng vì hạnh phúc chuyển sang tái dại như người chết. Linh thong thả lấy từ dưới gối ra một xấp ảnh và một chiếc máy ghi âm, vứt mạnh lên bàn trà giữa phòng. "Đây là tất cả bằng chứng tôi thu thập được suốt thời gian qua. Từ đêm đầu tiên chúng ta là vợ chồng trên danh nghĩa, cho đến tận tuần trước khi anh vẫn còn tranh thủ ghé qua nhà cô ta trước khi về thăm tôi."


Bà mẹ chồng run rẩy cầm những bức ảnh lên, miệng lắp bắp không thành lời, còn bố chồng Linh thì tức giận đến mức mặt đỏ tía tai, quát lớn: "Thành! Chuyện này là sao? Mày dám làm nhục mặt dòng họ này như thế à?" Thành quỳ sụp xuống cạnh giường Linh, giọng run rẩy: "Linh... nghe anh giải thích... đó chỉ là vui vẻ qua đường thôi, người anh yêu thực sự là em và con..."


"Vui vẻ qua đường mà kéo dài gần một năm trời, tiêu tốn hàng tỷ đồng sao?" Linh ngắt lời, giọng cô đanh lại, đầy sự khinh miệt. "Anh đừng dùng cái miệng bẩn thỉu đó để nói về tình yêu hay về con tôi nữa. Chính vì biết bản chất thực sự của anh, nên tôi đã quyết định: Đứa trẻ này sẽ mang họ của tôi, họ Trần. Trong giấy khai sinh, mục người cha sẽ để trống, vì một kẻ ngoại tình và lừa lọc như anh không xứng đáng có tên trong cuộc đời con tôi."


Bà mẹ chồng hét lên thất thanh, ôm chặt lấy đứa bé như sợ bị cướp mất: "Không được! Đây là cháu đích tôn của nhà họ Nguyễn! Cô không có quyền làm thế! Chúng tôi sẽ kiện, chúng tôi sẽ đòi lại quyền nuôi con!" Linh bật cười, tiếng cười chứa đựng sự châm biếm cay độc: "Kiện sao? Bà quên rồi à, chúng tôi chưa hề đăng ký kết hôn. Về mặt pháp lý, tôi là mẹ đơn thân và có toàn quyền quyết định về đứa trẻ. Gia đình các người không có một chút ràng buộc pháp lý nào với con tôi cả."


Đến lúc này, gia đình Thành mới thực sự cảm nhận được nỗi kinh hoàng. Họ đã quá chủ quan khi nghĩ rằng Linh chỉ là một tiểu thư yếu đuối, dễ bắt nạt. Thành bám lấy vạt áo Linh, khóc lóc thảm thiết: "Anh xin em, anh sai rồi, anh sẽ cắt đứt hoàn toàn với cô ta, anh sẽ giao hết tài sản cho em quản lý, xin em đừng tước mất quyền làm cha của anh, đừng để con mang họ ngoại, mọi người sẽ cười nhạo anh mất!"


"Cười nhạo? Đó là cái giá quá rẻ cho sự phản bội của anh," Linh nhìn Thành bằng ánh mắt vô cảm. "Anh quan tâm đến danh tiếng của mình hơn là cảm xúc của tôi lúc bị anh chà đạp sao? Còn bà nữa," Linh quay sang bà mẹ chồng, "bà luôn nói về dòng máu nối dõi và sự cao quý, vậy giờ hãy nhìn xem cái dòng máu 'cao quý' của con trai bà đang nằm trong tay ai. Các người đã từng coi thường tôi, giờ hãy nếm trải cảm giác mất đi tất cả những gì quý giá nhất."


Bố chồng Thành, người vốn điềm đạm nhất, cũng phải hạ mình lên tiếng: "Linh à, bác xin lỗi vì sự giáo dục không nghiêm của gia đình. Nhưng đứa bé không có tội, nó cần có một gia đình trọn vẹn. Hãy vì đứa nhỏ mà tha thứ cho nó một lần, bác hứa sẽ bắt nó sang tên toàn bộ biệt thự và xe cộ cho con ngay lập tức." Linh lắc đầu, thái độ kiên định: "Tiền của các người tôi không thiếu, nhà họ Trần cũng không cần sự thương hại. Thứ tôi cần là công lý cho sự chân thành mà tôi đã trao đi và bị phản bội."


Căn phòng vốn là nơi đón mừng sinh linh mới giờ đây biến thành một phiên tòa đầy nghiệt ngã, nơi những kẻ tội lỗi phải quỳ gối xin tha thứ. Linh ra lệnh cho vệ sĩ mà cô đã chuẩn bị sẵn vào phòng: "Mời gia đình họ Nguyễn ra ngoài. Từ giờ phút này, tôi không muốn nhìn thấy bất cứ ai liên quan đến dòng họ này xuất hiện trước mặt mẹ con tôi nữa. Nếu các người cố tình làm phiền, tôi sẽ công khai toàn bộ đống bằng chứng này lên mạng xã hội để cả thế giới biết về bộ mặt thật của tập đoàn các người."


Thành và cha mẹ hắn lủi thủi bước ra khỏi phòng bệnh trong sự nhục nhã ê chề, bóng lưng họ đổ dài dưới ánh đèn hành lang, trông thảm hại và cô độc đến tột cùng. Linh nhìn xuống đứa con đang ngủ say trong nôi, cảm thấy một sự nhẹ nhõm vô bờ bến lan tỏa trong tâm hồn. Cô đã không chọn cách đánh ghen tầm thường bằng bạo lực, mà chọn cách đánh ghen bằng sự thông minh và kiêu hãnh của một người phụ nữ.


Vài tháng sau, Linh và con trai bắt đầu một cuộc sống mới tại một thành phố biển yên bình. Đứa bé mang họ mẹ, lớn lên trong tình yêu thương thuần khiết và sự bảo bọc vững chãi của cô. Thành nhiều lần tìm đến, đứng ngoài cổng biệt thự suốt đêm để xin được gặp con dù chỉ một phút, nhưng câu trả lời của Linh luôn là sự im lặng tuyệt đối.


Câu chuyện về cú "chốt hạ" của Linh trở thành một giai thoại trong giới thượng lưu, một lời cảnh báo đanh thép cho những kẻ coi thường lòng chung thủy. Linh không còn là người vợ bị phản bội đáng thương, mà là một biểu tượng của sự mạnh mẽ, người đã tự tay viết lại định mệnh cho mình và con trai bằng sự sắc sảo và lòng tự trọng không gì lay chuyển nổi.


Kết thúc cuộc chiến tâm lý đầy cam go, Linh nhận ra rằng hạnh phúc thực sự không nằm ở một cuộc hôn nhân hoàn hảo trên danh nghĩa, mà nằm ở sự tự do trong tâm hồn và quyền làm chủ cuộc đời mình. Cô mỉm cười nhìn con trai tập lẫy, thầm hứa với lòng mình rằng sẽ nuôi dạy cậu bé trở thành một người đàn ông chính trực, biết trân trọng phụ nữ – điều mà cha của cậu đã mãi mãi đánh mất cơ hội để thực hiện.


LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.